Hối Tiếc - Chương 2
5
Từ đầu đến cuối Tần Yến vẫn im ở đó một lời
thể nhận ánh mắt của Tần Yến đã trầm xuống hơn ẩn ẩn lộ một tia lạnh lùng cố chấp
Tần Yến lẽ vui
Ta đang nghĩ nên chào tạm biệt Tần Yến
Lúc cửa viện xuất hiện thêm một bóng quen thuộc đã lâu gặp:
“Tỷ tỷ tỷ chứ Sao đến Tần gia đã thấy một đống lời đàm tiếu nhảm nhí Có bắt nạt tỷ ”
Người đến là ruột của Tô Tự
—— A Tự còn sống
Nó nghi ngờ liếc Tô Minh Nghiên một cái hiển nhiên là đã chuyện đó
Tô Minh Nghiên cắn môi chút sợ Tô Tự đem ánh mắt bất lực hướng về phía Dung Ngọc
Tô Tự thấy trực tiếp lạnh:
“Tô Minh Nghiên ngươi thái tử làm gì
“Ngươi hãm hại trưởng tỷ chẳng lẽ thái tử ca ca còn giúp ngươi
“Thái tử ca ca vẫn luôn lấy tỷ tỷ làm trọng ngươi biết ”
Tô Minh Nghiên còn cãi:
“Ta cố ý…”
“Hừ tính toán trong lòng ngươi tự biết rõ”
Mắng xong Tô Minh Nghiên Tô Tự đầu nở một nụ rạng rỡ với Dung Ngọc:
“Thái tử ca ca thương tỷ tỷ nhất đúng ”
Dung Ngọc nhếch môi:
“Ừ A Tự sai”
Tô Tự xong càng tươi hơn vẻ nịnh nọt mà hất cằm về phía
Hắn mặc một thân y phục đỏ như lửa dây buộc tóc tung bay trong gió thu phóng khoáng bất kham che giấu khí chất thiếu niên
Ta tràn đầy sức sống cổ họng chút nghẹn ngào:
“A Tự chuyện còn về nhà ”
Tô Tự vẫn luôn lời đã mở lời liền ôm kiếm ngoan ngoãn gật đầu:
“Vâng tỷ Mẫu thân bảo đến đón tỷ”
Dung Ngọc cũng giống như diễn trò ôn nhu gọi :
“Diệu Diệu hôm nay xảy nhiều chuyện nàng cũng mệt Cô sai đưa mọi về phủ”
Ta khuôn mặt giả vờ ôn nhu của Dung Ngọc
nhớ kiếp vì lật đổ Sùng Vương đã phái Tô Tự đến Nam Cương điều tra chứng cứ cố ý sắp đặt để đơn độc một chết thảm trong bụng rắn độc trùng độc ở Nam Cương…
Ta thật hỏi ——
Lúc đây khi thân thiết gọi là “A Tự” chút chân thành nào
6
Kiếp
Dung Ngọc dùng mạng sống của Tô Tự vạch trần bức màn Sùng Vương cấu kết với Nam Cương
Dung Ngọc đương nhiên là thắng
Hắn cầm chứng cứ sắt đá mà Tô Tự dùng mạng đổi lấy ở Kim Loan điện giả vờ bi phẫn cực độ chỉ kiếm Sùng Vương
Hắn lừa cả thiên hạ cũng lừa cả
Thực ——
Rắn độc trùng độc là thả
Thiên la địa võng là giăng
Ngay từ đầu đã lên kế hoạch lấy mạng Tô Tự để làm bàn đạp cho
mà…
A Tự cũng cùng lớn lên
A Tự từ nhỏ đã theo bên cạnh như tín ngưỡng mà tôn kính gọi là thái tử ca ca
A Tự khổ luyện kiếm thuật là vì thay giết giặc
A Tự từ nhỏ học văn là vì hỗ trợ trị vì giang sơn
A Tự trung thành tuyệt đối với đem cả sinh tử giao phó cho
Hắn dùng thủ đoạn như để giày xéo mạng sống của A Tự
Ngày tin A Tự tử trận truyền đến còn biết sự thật
Ta lóc cầu xin Dung Ngọc cầu xin đưa thi thể A Tự về đừng để cô đơn chôn ở Nam Cương
Lúc đó Dung Ngọc cũng như ôn nhu gọi với rằng:
“Diệu Diệu nàng mệt Cô đưa nàng về phủ ”
… Ta hiểu tại Dung Ngọc chịu đưa thi thể A Tự về
Cuối cùng vẫn là Tần Yến tìm đến :
“Ta đã tra nơi chôn cất của nàng”
“Đưa đến đó”
Lúc đó và Tần Yến quen biết
Ta hiểu tại giúp nhưng bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào
Vì đã lên ngựa của Tần Yến
Cưỡi ngựa suốt đêm cũng đến ngôi mộ hoang nơi chôn cất A Tự cuối cùng nhờ đào mộ để khám nghiệm tử thi
Đến lúc đó mới hiểu chẳng trách Dung Ngọc chịu đưa thi thể A Tự về kinh thành
—— Trên thi thể giấu chứng cứ giết chết A Tự
A Tự võ công cao cường những loại độc vật bình thường ở Nam Cương căn bản thể hại nó
Nguyên nhân cái chết của nó là một nén hương dẫn hồn
Đó là loại độc dược mà Dung Ngọc chuyên dùng để khống chế tử sĩ
Hắn dùng nó lên A Tự
Chỉ là biết đang quan tâm đến điều gì
Tàn nhẫn như đã giết nỡ đốt xác A Tự
Đến nỗi cuối cùng vẫn để tra tất cả mọi chuyện
May mắn thay sống một đời thời gian vẫn còn kịp
A Tự còn sống
Nó sợ chịu ấm ức đến đón về nhà
Địa vị thái tử của Dung Ngọc còn vững chắc lôi kéo phủ Thái phó chúng vẫn tiếp tục giả vờ là vị thần Phật độ hóa chúng sinh ôn nhu
7
“Diệu Diệu”
Vị thần Phật giả tạo gọi
Hắn nắm lấy tay
Ta nhíu mày
Là do nhất thời sơ suất suy nghĩ miên man mặt Dung Ngọc mà mất tập trung
“Ừ thôi”
Ta rút tay nhàn nhạt đáp một tiếng
Ít nhất là bây giờ vẫn nên xé rách mặt với vị thái tử điện hạ
Lòng bàn tay Dung Ngọc trống rỗng chút thất thần ánh mắt cô đơn
Ta nghiêng mắt coi như thấy vẻ mặt bi thương của
mà ngay khi định trong căn phòng phía truyền đến một tiếng khẽ mang theo vài phần chế giễu:
“Tô tiểu thư đến lấy 《Xuyên vực chí》 ”
Là Tần Yến
Hắn im lặng lâu lâu đến mức như sắp mọi quên lãng cuối cùng cũng mở miệng
Ta dừng bước đầu
Chỉ thấy khung cửa sổ cổ kính lọt từng tia sáng
Dưới khung cửa sổ Tần Yến đang chống cằm làn da trắng bệch sáng như trăng lạnh
Hắn nhướng mày ánh mắt như mang theo móc câu thanh tú gần như yêu nghiệt:
“《Xuyên vực chí》 ở gác lửng của phòng trong gác lửng chật hẹp ngoài Tô tiểu thư e là đích thân theo một chuyến ”
Phỉ phui 《Xuyên vực chí》 gì chứ
Trời biết đất biết biết biết câu đó căn bản là do cố ý dối mặt mọi để rửa sạch nỗi oan mà Tô Minh Nghiên đổ lên đầu
Hắn thì rõ ràng là giữ thêm một lúc nhưng chịu thẳng
Để cho cùng thái tử thế mà lấy cái làm cớ
Thôi còn sợ
Căn gác lửng kín mít của Tần Yến gì còn biết rõ
Chẳng là treo đầy tranh của
Tên sói con tên điên
Trước đó còn giả vờ lạnh nhạt miễn cưỡng còn giống
Vậy mà nhịn
8
Ta theo Tần Yến phòng trong
Hắn
Cầu thang dẫn lên gác lửng hẹp dốc
Trước đó trúng thuốc của Tô Minh Nghiên bề ngoài thì vẻ nhưng thực chân tay bủn rủn mới bước vài bậc thang gỗ đã suýt nữa giẫm hụt
Thực cho dù giẫm hụt lăn xuống thậm chí ngã chết thì cũng chẳng gì đáng sợ
Dù thì kiếp khi chết còn thể ôm thi thể Tần Yến trong biển lửa ngùn ngụt thì chuyện là gì
bóng dáng thiếu niên cao gầy phía đột nhiên cảm thấy vẫn còn quá xa
Ta ôm gần hơn
Vì ——
“Á”
Khi lên đến bậc thang cuối cùng giẫm hụt một chân giả vờ kinh hô
Quả nhiên Tần Yến nhanh chóng kịp thời nắm lấy cổ tay
Ta nhân cơ hội ngã lòng vòng tay ôm lấy eo thấy tiếng tim đập
Ở nơi thấy khóe môi cong lên nở nụ đắc ý
Cơ thể Tần Yến rõ ràng cứng đờ
Rất nhanh đã diễn xuất vụng về của đôi môi mỏng bật một tiếng khẽ bệnh hoạn:
“Tô tiểu thư ôm chặt như thấy bẩn ”
Lời quen tai
Hắn đã từng hỏi một lần
Kiếp khi A Tự chết chủ động tìm đến đưa đến nơi chôn cất A Tự
Ta cưỡi ngựa kém chỉ thể cùng cưỡi chung một con
Cưỡi ngựa suốt đêm gió thu thổi se se lạnh run Tần Yến liền ném áo choàng của cho
Ta vì ngại nam nữ khác biệt cố chấp chịu mặc áo choàng của liền giọng chế giễu:
“Tô tiểu thư chê bẩn ”
Đêm đó ánh trăng rõ ràng đang nhưng ánh mắt u ám lạnh lẽo
Hắn là con thứ do kỹ nữ bên ngoài sinh
Nhà họ Tần là thế gia vọng tộc trải qua bốn triều đại từng quý phi từng tể tướng
mẹ ruột của Tần Yến là hoa khôi của lầu xanh đến chết cũng thể bước cửa Tần gia
Rất nhiều thế gia trong kinh thành đều thầm mắng là đồ dơ bẩn làm ô uế gia môn Tần gia
Cũng vì mặc dù Tần Yến nhận về nhưng bao giờ cha yêu thương
Sân của hẻo lánh và lạnh lẽo
Cánh cửa của ai cũng thể phá
Không ai coi Tần Yến gì
Hắn lặng lẽ gặm nhấm nỗi hận trong bóng tối cuối cùng trở thành một tên điên bệnh hoạn
Kiếp khi như dám làm bộ nữa
Ta ngậm chặt miệng mặc chặt áo choàng của ngoan ngoãn nép lòng
Hắn siết chặt dây cương cũng ôm chặt ấm của bao bọc bên tai là tiếng gió rít và tiếng vó ngựa tiếng tim đập loạn nhưng cơ thể còn lạnh nữa
Kiếp hỏi chê bẩn
Ta áp môi vành tai từng chữ từng chữ một:
“Tần Yến bẩn sạch sẽ hơn bất kỳ ai
“Bẩn là cha làm bẩn thân thể mẹ còn làm bẩn cuộc đời
“Bẩn là những kẻ hợm hĩnh ngu ngốc đầu óc bọn chúng đã sớm đổ đầy nước tiểu cái miệng dơ bẩn của bọn chúng căn bản xứng để nhắc đến tên
“Tần Yến Tần phủ xứng với sớm rời thì ”
Sau một hồi im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi…
Tần Yến đột nhiên vùi đầu hõm cổ thở ấm áp như trêu chọc như đùa giỡn:
“Ha Tô tiểu thư khen như nên làm gì cho Tô tiểu thư mới ”
“Đơn giản thôi~”
Ta :
“Khi giết làm đao cho
“Khi cứu làm thuốc cho
“Khi gả chồng làm lang quân của ”
Tần Yến chằm chằm đồng tử run đôi mắt phượng cực sâu:
“Đao của nàng thuốc của nàng lang quân của nàng”