Hối Tiếc - Chương 1
1
Sau khi trọng sinh gặp thiếu niên quyền khuynh thiên hạ nhưng đoản mệnh chết tử tế đó
Năm đó Tô Minh Nghiên vì bôi nhọ danh tiết của đã hạ thuốc đưa đến giường của tên công tử ăn chơi trác táng – Tần Yến
Ta dùng đầu ngón tay khẽ chạm mặt Tần Yến
Khuôn mặt đó——
Không còn vẻ lạnh lẽo khô héo như khi chết trong quan tài
Cũng còn vẻ tái nhợt gầy gò như khi trúng độc liệt giường bệnh
Thiếu niên mắt dung mạo tuyệt như mơ như ảo
Ta véo nhẹ lớp thịt mỏng má
Hắn da trắng dùng lực chỗ đó đã đỏ lên
Sắc mặt Tần Yến lập tức thay đổi
“Tô tiểu thư ý gì” Hắn nắm chặt lấy cổ tay giọng trầm nhưng thở chút hỗn loạn: “Ôm lâu như mà vẫn đủ còn động tay động chân”
Hắn nắm chặt khiến đau đành bất lực rút tay về nhưng vẫn nỡ rời mắt
Ta chằm chằm
Hắn mặc một chiếc áo dài màu trắng biết từ lúc nào mà ngực áo đã làm nhăn nhúm
Hắn thản nhiên vuốt phẳng trông vẫn khá bình tĩnh
… Lạnh nhạt quá
Lạnh nhạt đến mức giống
Thôi
Dù thì năm nay Tần Yến mới mười bảy tuổi
Hắn vẫn trở thành tên quyền thần điên cuồng quyền khuynh thiên hạ
Vẫn chỉ là một chú sói con từng ăn thịt
Ta từ từ cong môi ngắm dáng vẻ của tên gian thần khi còn trẻ cố tình trêu chọc :
“Tần công tử đã tự tiến cử gối chăn còn sợ động tay động chân với ”
Tần Yến hiếm khi lộ vẻ mặt cứng đờ với ánh mắt chút kinh ngạc
Hắn dường như tin tiểu thư khuê các đoan trang thục đức nhất trong mắt mọi – thể những lời trêu chọc như
Thực gì thể chứ
Những dáng vẻ mà ngoài thấy vốn dĩ đều là giả vờ
Sống một đời cũng coi như nắm một chút thời cơ đời giỏi ngụy trang chỉ
Ví dụ như mắt——
Tần Yến trông vẻ tuân thủ lễ giáo cả thanh lãnh như trăng sáng
biết chỉ đang cố gắng kiềm chế bản tính phản nghịch của mà thôi
Kiếp chỉ mất ba năm để leo lên vị trí cao thủ đoạn vô cùng kỳ lạ
Tần Yến xuất thân từ nhỏ đã chịu nhiều lạnh nhạt dần dần hình thành tính cách thất thường cố chấp điên cuồng
Cả đời ghét nhất chính là những giáo điều lễ nghi
Ta từng giam trong hậu cung hơn ba trăm ngày đêm
Mỗi lần ánh mắt đều bệnh hoạn và chuyên chú giống hệt một con sói tham lam biết thỏa mãn lúc nào cũng ấp ủ ý định xé nát cắn xé nuốt chửng bụng
Đó mới là thực sự
Còn mắt ư
Ha giống như danh hiệu tài nữ kinh thành của ——
Giả tạo
Tần Yến chằm chằm một lúc lâu
Hắn lạnh lùng u ám
Ta cong môi nhạt
Gió xuân mưa thấm lặng lẽ nắm bắt
Cuối cùng là đầu tiên mặt giọng nhàn nhạt nhắc nhở:
“Tô tiểu thư đã rơi bẫy của khác nếu lúc thì kịp nữa ”
Ta mới luyến tiếc thu nụ quanh bốn phía
Ta đương nhiên nhớ rõ cái bẫy bẩn thỉu
Do chính cùng cha khác mẹ đã giả vờ làm thỏ trắng mười mấy năm của – Tô Minh Nghiên bày ——
2
Năm đó sắp cập kê phụ mẫu bình an gia tộc hưng thịnh
Ta là đích trưởng nữ của phủ Thái phó
Phụ thân tận tâm bồi dưỡng cầm kỳ thi họa thứ gì giỏi
Mọi đều khen ôn nhu hiền hòa đoan trang hiếu thuận
Ngay cả thánh thượng cũng đã ngỏ ý ban hôn cho thái tử chỉ còn thiếu một thánh chỉ mà thôi
Kiếp thu liễm tính tình từng bước trở thành hình mẫu của các tiểu thư khuê các
Chỉ vì thể trở thành một thái tử phi chê
cùng cha khác mẹ ngoan ngoãn lời từ nhỏ của vẻ ngoài nhu nhược yếu đuối ẩn chứa một tham vọng cao ngất trời
Nàng để mắt đến vị trí thái tử phi
Nàng cướp
Cuối cùng Tô Minh Nghiên mượn cơ hội cùng đến chúc thọ Tần lão phu nhân mà chuốc say đưa đến bên gối Tần Yến
Tần Yến xuất thân hèn kém danh tiếng
Nếu ở chung một phòng với ngoài biết tự nhiên sẽ vấy bẩn
Tuy nhiên——
Kế hoạch của Tô Minh Nghiên rốt cuộc vẫn xem thường cũng xem thường Tần Yến
Tần Yến tính phản nghịch ghét nhất khác lợi dụng
Cho nên kiếp những đụng mà còn giúp
Mà giờ nghĩ hóa Tần Yến từ năm đó đã bắt đầu bảo vệ …
Ta hai lựa chọn:
—— Phá bẫy thoát thân đó sẽ trừng trị Tô Minh Nghiên
Dù thì một khi chuyện phanh phui sẽ liên quan đến thể diện của gia tộc
—— Hoặc là sẽ dùng kế phản gián phản công Tô Minh Nghiên
Lúc đó e ngại danh dự của gia tộc nên đã chọn cách đầu tiên
Hậu quả là Tô Minh Nghiên càng đà làm càn
Cho nên lần …
Ta ngẩng đầu với Tần Yến:
“Tần công tử đã bày sẵn bẫy chúng cứ uống trà chờ một chút một số sâu mọt vẫn nên trực tiếp bóp chết tại chỗ thì mới yên tĩnh”
Tần Yến xong ánh mắt như đang đánh giá giọng mang theo chút lười biếng thăm dò:
“Tô tiểu thư sợ dính líu đến sẽ kéo xuống vũng bùn ”
Ta cầm tách trà bàn khóe môi khẽ nhếch:
“Tần công tử thôi sẽ kéo xuống vũng bùn nào ”
Ta cũng từng nghĩ sẽ nhốt trong vũng bùn
mới biết hóa thứ dành cho là vùng đất thanh tịnh thuần khiết và dịu dàng nhất đời
Tần Yến đột nhiên đưa tay
Hắn ngăn cản động tác uống trà của
“Tần công tử”
Ta nghi hoặc
Hắn nhàn nhạt đáp:
“Đừng uống chén ”
“…… Ừm Tại ”
“Trà nguội ”
“Ồ”
Ta ngoan ngoãn đặt xuống
Ta đau dày đồ ăn thức uống nguội lạnh đều đụng
Sau một lúc yên tĩnh…
Đột nhiên ngẩng đầu chằm chằm
Kiếp trúng thuốc hôn mê bất tỉnh cuối cùng Tần Yến đã dùng một chén trà lạnh tạt tỉnh
Sau khi tạt tỉnh liền đuổi giọng điệu hung dữ
kiếp thì
Chén trà vẫn còn
Hắn tạt hung dữ với cũng vội đuổi ngoài
Ta tỉnh bằng cách nào
Ta thử cử động mới phát hiện chỗ thắt lưng hình như đau
Kiếp khi Tần Yến trở thành đại gian thần đã trở thành một con sói đói thích gặm xương
nhầm trân châu thành mắt cá thấy điểm của cho rằng gian ác vô cùng chỉ biết hận tự nhiên để toại nguyện dễ dàng
Hắn cầu xin miễn cưỡng liền bóp eo từng tiếng gọi là “Diệu Diệu” giả vờ đáng thương để thương hại
Cho nên cảm giác đau quen thuộc ở thắt lưng …
Chẳng lẽ…
Hắn đã bóp tỉnh
3
Hoài nghi dâng lên trong lòng thăm dò:
“Tần công tử tay nặng thế sẽ đau đấy”
Nếu là Tần Yến kiếp thế nhất định sẽ mắt đỏ giọng mềm làm dịu giọng điệu
lúc vẻ u ám trong mắt Tần Yến những tan chút nào thậm chí còn khẽ một tiếng:
“Tô tiểu thư ngủ say hình như ác mộng nên
“Ta đến gần nàng liền ôm chặt buông
“Ta giãy Tô tiểu thư ôm chặt hơn còn lóc …”
Giọng điệu của khựng
Trái tim cũng theo đó mà run lên:
“Ta… đã gì”
Giọng Tần Yến trầm nhưng khóe môi nhếch lên một nụ khinh miệt:
“Nàng lúc sống thể cùng chung giường khi chết nhất định cùng chung mộ
“Nàng còn đường hoàng tuyền lạnh lẽo để một nàng sẽ đến bầu bạn với ”
Ta nhất thời nên lời
Ánh mắt chuyển sang chén trà bàn:
“Ban đầu định dùng trà lạnh tạt Tô tiểu thư tỉnh nhưng nàng càng càng vô lý cũng ôm càng chặt liền tay
“Dù lực đạo mạnh nhưng cũng là để tiểu thư Tô nhanh chóng thoát khỏi cơn ác mộng”
Ta suy nghĩ kỹ từng lời thế mà tìm một chút sơ hở nào
Hóa cố ý dịu dàng
Là vô tình làm đảo lộn sự kiện kiếp
Trong nháy mắt một nỗi thất vọng lớn ập đến
Ánh sáng yếu ớt từ song cửa sổ chiếu khuôn mặt bao trùm cả khiến như mơ như ảo
Khi mở miệng lần nữa giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi mang theo sự xa cách nhàn nhạt triệt để đánh tan giấc mơ của :
“Giấc mộng của Tô tiểu thư thật thú vị nhưng quý mạng vội xuống hoàng tuyền cũng cần Tô tiểu thư bầu bạn”
Ta gật đầu đúng ai cũng quý mạng
Không ai chết
quý mạng như … kiếp sống đến hai mươi lăm tuổi
Ta đỏ hoe mắt ấm áp :
“Ta biết
“Hôm nay Tần công tử đã giúp một lần nhất định sẽ cầu nguyện mỗi ngày để Tần công tử sống lâu trăm tuổi tránh mọi tai họa”
Có lẽ vì quá chân thành nên trở nên khó tin
Tần Yến chằm chằm ánh mắt dò xét
giải thích thêm nữa mà chỉnh y phục và tóc tai dáng vẻ đoan trang chỉ chờ con mồi đến
Ta biết nhanh thôi——
Tô Minh Nghiên sẽ chọn đúng thời điểm dẫn thái tử đến tìm
Quả nhiên đầy nửa khắc đã một đám ùa đến chặn kín cửa phòng Tần Yến
Then cửa cài bọn họ dễ dàng phá cửa xông
Ngoài cửa tiếng hỏi đầu tiên giả vờ nghi hoặc tất nhiên là do Tô Minh Nghiên thốt :
“ Tỷ tỷ Sao tỷ ngủ trong phòng của Tần công tử”
4
Sống một đời Tô Minh Nghiên một cách mới mẻ
Nàng tuy là thứ nữ nhưng vì di nương mất sớm từ nhỏ đã nuôi dưỡng gối của mẫu thân cùng lớn lên
Mẫu thân từng bạc đãi nàng là đích trưởng tỷ cũng luôn quan tâm chăm sóc bất kể y phục trang sức gì đều quên nàng
nàng ít khi mặc những thứ chúng tặng
Nàng thích mặc màu trắng nhạt trang điểm nhẹ nhàng trâm cài bằng gỗ vòng đeo bằng ngọc
Nàng giỏi pha trà lúc pha trà luôn thơ của trà thánh:
“Không thèm bình vàng thèm chén ngọc; thèm sáng chầu thèm tối cung; chỉ thèm nước sông Tây Giang từng chảy xuống thành Kinh Lăng”
Ta từng cho rằng nàng tính tình đạm bạc màng thế sự nên mới thích những gấm vóc hoa mỹ
hóa
Chỉ là từ nhỏ nàng đã hiểu đạo lý tỏ yếu đuối và nghèo khó mặt khác mà thôi
Nàng càng ngoan ngoãn hiểu chuyện váy áo càng giản dị mọi càng thương xót nàng
Huống hồ——
Người nhất là khi mặc đồ tang
Tô Minh Nghiên chính là hiểu rõ đạo lý
Nàng cho rằng như sẽ khơi dậy lòng bảo vệ của thái tử
Nàng cho rằng thái tử quả thực như lời đồn là ôn hòa nhân hậu nhất thiên hạ
Ta với Tô Minh Nghiên:
“Muội gì”
Nàng lẽ ngờ hề hoảng hốt nên biểu cảm chút cứng đờ
nàng đã giả vờ mười mấy năm ván cờ hôm nay nàng nhất định thắng tự nhiên sẽ dễ dàng từ bỏ
Thần sắc nàng từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc ngay cả đôi mắt cũng đỏ hoe thật giống như đang đau lòng vì :
“Tỷ tỷ Tỷ say rượu thì nên đến phòng khách nghỉ ngơi ngủ trong phòng của Tần công tử”
Chát
Ta trực tiếp tát nàng một cái
Nửa bên mặt nàng đỏ bừng thậm chí còn móng tay cào rách
Nàng ngây thể tin nổi
Những hóng chuyện cũng im lặng
Ta xoa xoa tay:
“Con mắt nào của thấy ngủ ở chỗ Tần công tử
“Phụ mẫu thường dạy bảo chúng khi làm khách ở nhà khác cẩn thận lời và hành động
“Ta chỉ đến tìm Tần công tử mượn “Xuyên vực chí” nhưng loan truyền mặt mọi rằng say rượu tìm đến đây mở miệng lời vô nghĩa
“Muội hủy hoại danh tiếng của Hay là làm nhục phủ Thái phó
“Cái tát oan ”
Ta quang minh chính đại
Trong kế hoạch của Tô Minh Nghiên đáng lẽ bất tỉnh nhân sự trong căn phòng mặc cho nàng tạt nước bẩn
Hoặc là cho dù tỉnh dậy cũng giống như kiếp vì danh dự của gia tộc mà nhẫn nhịn một thời gian vạch trần nàng mặt mọi đem cuộc đấu tranh giữa hai tỷ ngoài ánh sáng
thu dọn mọi thứ xong xuôi đây chờ nàng
Mọi kẻ mù——
Lúc đây
Trong phòng của Tần Yến giường chiếu chỉnh tề
Y phục của cũng hề nhăn nhúm
Những tụ tập ở đây đều xuất thân từ các gia tộc danh giá chuyện dơ bẩn trong hậu viện ai mà từng thấy
Ta chỉ cần nhắc nhẹ một chút họ tự khắc sẽ hiểu rõ ngọn nguồn
Ta cố ý để những trong các gia tộc hiểu rằng——
Họ đều Tô Minh Nghiên lợi dụng làm quân cờ
Từ nay về họ thể tin một lời nào của Tô Minh Nghiên nữa
Quả nhiên lướt mắt một vòng khi nhận lợi dụng sắc mặt mọi đều khó coi
Tô Minh Nghiên tát một cái trong mắt hiện lên vẻ căm hận nhưng ngay giây tiếp theo trở thành vẻ mặt đầy ấm ức đáng thương
Đáng tiếc sẽ còn ai bênh vực nàng nữa
Mọi lần lượt cáo lui
Xung quanh trở nên yên tĩnh
Tô Minh Nghiên mắt đỏ hoe về phía thái tử:
“Điện hạ…”
Nàng thôi
Thái tử đáp lời nhưng đến mặt hỏi :
“Diệu Diệu tay đau ”
Tô Minh Nghiên kinh ngạc thái tử cắn chặt môi
Nàng chắc chắn ngờ thái tử vẫn luôn ôn hòa ấm áp đối xử với nàng nhưng lần nàng đánh lóc thảm thương như thái tử làm như thấy
Hắn chỉ hỏi đau tay
Ta và qua một kiếp
Thái tử Dung Ngọc tài hoa hơn dung mạo như hoa mùa xuân thanh nhã thoát tục
Hôm nay mặc một bộ hoa phục màu tím đỏ đôi mắt sáng như khuôn mặt tuấn tú ôn nhu
Thiên hạ đều Dung Ngọc tính tình ôn hòa tương lai nhất định sẽ trở thành minh quân
Kiếp và là thanh mai trúc mã
Ta gánh vác vinh nhục của gia tộc từng lập chí làm vai trò thái tử phi của tương lai còn làm vai trò hoàng hậu của
Ta từng nghĩ sẽ cùng ngắm giang sơn tươi thịnh thế phồn hoa
tất cả đều trở thành trò
Ai mà ngờ ôn nhu như hỏi đau tay khi đánh ——
Tương lai giết chết ruột của tru di cả nhà hại cả nhà họ Tô của
Mà lúc ——
“Lòng bàn tay đều đỏ hết ”
Dung Ngọc nâng tay lên nhẹ nhàng xoa bóp vài cái
Giống như đang đau lòng vì
Nói thật buồn cho đến tận bây giờ vẫn hiểu lắm tại sự dịu dàng trong mắt thể diễn xuất chân thật đến
Đầu ngón tay Dung Ngọc lạnh giống như tuyết mới tan khe núi
Đáng tiếc thứ cần là ngọn lửa mới thể sưởi ấm
Ta vội rút tay về mà ngẩng đầu lên vô thức về phía Tần Yến…
Ta biết để ý