Hoàng Yến Bị Giam Cầm - Chương 5
18
Mẹ kế đúng quả thật tin tình yêu chỉ tin tiền
Cho nên mặc dù Bùi Lãng Hành đối với
Khi biết tin sắp kết hôn vẫn chút do dự rời khỏi
Sự chênh lệch về gia cảnh khiến băn khoăn nhiều
Những hồi ức của thời thơ ấu càng khiến hình thành nhân cách liên tục tránh né
Tôi dám dùng tình cảm đánh cược lương tâm đàn ông huống chi là một đàn ông quyền thế
Thời khắc phát hiện mang thai
Phản ứng đầu tiên của là mờ mịt bỏ đứa bé
ngay đó nhớ những gì cha dượng đã với đây:
“Mất tiền thà phá cái thai trong bụng còn hơn”
Tuổi thơ của khổ như tại thể để cho con sống một chút chứ
Sau khi gặp mẹ Bùi càng kiên định với ý nghĩ
Tôi tiền nhan sắc Bùi Lãng Hành là một hiến tinh trùng đủ tư cách gen đứa bé sinh khẳng định sẽ kém chỗ nào
Nếu đã mang thai đó chính là duyên phận trời ban cho và đứa bé
Tôi giữ đứa bé một
Quả nhiên khi Ngôn Ngôn đời mang đến cho nhiều niềm vui
Có lần con bé cầm súng đồ chơi trong bụi cỏ mềm mại gọi :
“Mẹ đây một chút”
Nghĩ rằng con bé khỏe vội vã chạy đến và hỏi:
“Sao cục cưng khó chịu chỗ nào ”
Kết quả Ngôn Ngôn ôm cổ hôn vài cái rầm rì :
“Muốn hôn mẹ thôi”
Một giây nhịn hốc mắt đỏ lên
Tôi nghĩ
Tôi quá hạnh phúc
Con gái bao giờ là gánh nặng của
Con gái là sự cứu rỗi của là tất cả của
Tôi dùng hết lực thỏa mãn tất cả yêu cầu của Ngôn Ngôn giống như đang tìm mọi cách bồi thường cho chính thời thơ ấu
Khoảnh khắc gặp Bùi Lãng Hành
Tôi vô cùng sợ sẽ biết chân tướng cướp Ngôn Ngôn
Có thể thông qua mấy ngày ở chung
Tôi cảm thấy rõ ràng run rẩy
Bùi Lãng Hành …… Giống như thật sự yêu ==Bản dịch thuộc về web metruyennetvn những nơi khác đều là ăn cắp==
Thậm chí khi biết Ngôn Ngôn là con gái ruột của cũng coi con bé như con đẻ
Hơn nữa giống giả vờ
Vậy thể đáp lời của đây
Đã bỏ lỡ bao nhiêu năm
Tôi bỏ lỡ Bùi Lãng Hành
19
Tôi mang theo Ngôn Ngôn trở biệt thự
Con bé đã ngủ
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch cực kỳ đáng yêu
Tôi cẩn thận đặt Ngôn Ngôn lên giường nhẹ nhàng đóng cửa
Đi ngang qua thư phòng bên trong truyền đến tiếng chuyện
Cửa phòng khép hờ ngước mắt phát hiện bác sĩ gia đình đang kiểm tra thân thể cho Bùi Lãng Hành
“Bây giờ ngài vẫn thường xuyên triệu chứng mất ngủ Tôi nhớ cách đây lâu ngài còn dựa thuốc mới thể ngủ ”
“Thỉnh thoảng”
“Nghe quản gia ngài thường xuyên đau dày kê cho ngài mấy liều thuốc nhất định ngài ăn cơm đúng giờ uống thuốc đúng giờ”
“Được”
“Vậy bây giờ ngài còn đau đầu ”
“Đỡ hơn nhiều ”
“……”
Tôi càng càng kinh hãi
Mấy năm ở đây rốt cuộc Bùi Lãng Hành đã trải qua chuyện gì
Sao tuổi còn trẻ thân thể nhiều bệnh tật như
Bác sĩ xong sắc mặt càng thêm nghiêm túc:
“Thiếu gia cũng quen biết ngài nhiều năm Đánh liều hỏi một câu cô Tô đã trở ”
Bùi Lãng Hành cúi đầu “Ừ” một tiếng
Bác sĩ thở dài nặng nề:
“Tô tiểu thư trở về tình trạng thân thể của ngài liền chuyển biến Xét cho cùng cho rằng thứ ngài cần trị liệu nhất là bệnh thân thể mà là tâm bệnh”
“Ngài dỗ dành Tô tiểu thư một chút để cô hồi tâm chuyển ý ở bên cạnh ngài”
“Tô tiểu thư mới là liều thuốc duy nhất thể chữa khỏi cho ngài”
Bác sĩ một đống đề nghị lúc mới nhấc hòm thuốc lên chuẩn rời
Sau đó liền cùng ở cửa hai mặt
Tôi sững trong chớp mắt lễ phép chào hỏi nhanh chóng rời
Tôi đẩy cửa bước
Đột nhiên Bùi Lãng Hành sửng sốt
Môi mím chặt chút ảo não :
“Tô Mãn Mãn em đã gì ”
20
“Nghe hết ”
Tôi bàn làm việc nghiêng đầu mặt lộ vẻ bất mãn:
“Sau khi rời đã tự chăm sóc bản thân như ”
Bùi Lãng Hành đầu giọng trầm xuống: “Em hiểu”
Tôi: “…”
Hắn hít hít mũi giọng u oán:
“Ngày em biến mất tìm khắp thành phố H kết quả đào ba thước cũng tìm em”
“Sau đó mới biết em xuất ngoại một nơi tìm thấy”
“Lúc tâm như tro tàn nghĩ dù em cũng vứt bỏ thân thể thì thế nào cũng ai quan tâm”
Tôi sờ lên sườn mặt tuấn tú của Bùi Lãng Hành ngữ khí mềm mại một chút:
“Làm thể chứ thân thể mới là tiền vốn xem cuối cùng vẫn tìm bác sĩ”
Bùi Lãng Hành đột nhiên kiềm chế cổ tay của kéo trong ngực
Hơi thở nóng rực của nặng nề phun lên đỉnh đầu mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi:
“Lúc mỗi tháng đều phát tin tức bệnh nặng là để dụ dỗ em về nước kết quả em dù một lần cũng tới thăm ”
“Tô Mãn Mãn em cũng thật nhẫn tâm”
“Sau đó suy nghĩ cẩn thận thay vì chờ mong lương tâm em phát hiện bằng dưỡng thân thể mau chóng nắm giữ quyền lực Bùi gia như cho dù em bay đến Nam Cực cũng cơ hội trốn”
Hình như là nhắn tin cho Bùi Lãng Hành bệnh nặng
đó cứ vài ngày gửi cho một lần như lừa đảo
Năng lực phản ánh của mạnh nên đã cho dãy số danh sách đen
lời cũng dám với Bùi Lãng Hành bằng tức chết
Vì bình phục tâm tình quyết định cho một bất ngờ vì thế hướng dẫn từng bước:
“A Hành cảm thấy Ngôn Ngôn chút giống ”
Đáy mắt Bùi Lãng Hành xẹt qua một tia nghi hoặc
Ngay đó tựa hồ là liên tưởng đến cái gì trừng to mắt
Dưới ánh mắt chờ mong của gằn từng chữ:
“Em ở nước ngoài nhớ vì thế tìm thế thân của đó sinh con cùng đàn ông ”
Tôi: “Đỉnh”
Đầu óc làm biên kịch thì thật đáng tiếc
Tôi quỳ xuống đùi gì ngưng nghẹn :
“Bình thường cảm giác thông minh về mặt tình cảm lúc nào cũng ngốc nghếch như ”
“May mắn con gái chúng giống yêu đương não tàn”
Rốt cuộc Bùi Lãng Hành cũng kịp phản ứng
Hai mắt chằm chằm chớp đáy mắt cảm xúc chậm rãi nồng đậm:
“Ý em là Ngôn Ngôn là con gái ruột của hai chúng ”
Tôi nghiêm túc gật đầu
Bùi Lãng Hành nhất thời hô hấp dồn dập
Đôi mắt đen sâu thẳm của sáng đến dọa nóng đến mức cũng dám đối mặt với
Tôi nhắm mắt chuẩn cho một nụ hôn thân mật
Kết quả đợi nửa ngày chỉ thấy thì thào tự :
“Thì đàn ông chính là ”
Rốt cuộc nhịn nữa ghé bên tai dịu dàng :
“A Hành ngu ngốc đó làm gì mau hôn em”
“Được”
Bùi Lãng Hành khàn giọng đáp một câu đặt một nụ hôn xuống môi
Hắn ngước mắt vẻ mặt mềm mại ánh mắt chăm chú mà thâm tình đối đãi trân quý như là châu báu dễ vỡ
Tim ngừng đập mãnh liệt
“Mãn Mãn cầu xin gì hết chỉ hy vọng em thể ở bên cạnh ”
Bùi Lãng Hành cầm tay chậm rãi đặt lên mặt sức lực nhẹ nhưng vô cùng kiên định:
“Chỉ lúc em chăm chú sự tồn tại của mới ý nghĩa”
“Cho tới bây giờ em cũng chim hoàng yến của mà là tất cả của Tô Mãn Mãn mãi mãi yêu em”
Nói xong Bùi Lãng Hành đỏ hốc mắt
Tôi nâng mặt cúi hôn nước mắt của
Và trịnh trọng hứa hẹn:
“Bùi Lãng Hành em cũng yêu ”
Trong cuộc sống luôn nhiều bỏ lỡ và tiếc nuối
Cũng may
Lần đã sớm thấu trái tim
Chính là
Một nhà ba chúng sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì
Rốt cuộc tương lai vẫn còn dài
(Hết)