Hoàng Yến Bị Giam Cầm - Chương 4
14
Hậu quả của việc một đêm tận tình chính là
Ngày hôm khi thức dậy cả đau nhức thôi
Vừa mới mở cửa phòng
Tôi chợt thấy một trận tiếng như chuông bạc
Giương mắt Bùi Lãng Hành đang xếp gỗ cùng Ngôn Ngôn trong phòng khách
Không biết cái gì
Chọc cho Ngôn Ngôn mặt mày hớn hở
Tiểu nha đầu tinh mắt lập tức chú ý tới sự tồn tại của
Ngôn Ngôn đẩy khối gỗ chạy thẳng về phía hô to:
“Mẹ –”
Tôi một tay tiếp con bé ôm lấy con bé xoay một vòng giữa trung
Bùi Lãng Hành cũng lên
Đáy mắt hiện lên một tia nhu tình ôn nhu :
“Ngôn Ngôn con bé công viên trò chơi”
“Mãn Mãn em ăn điểm tâm sáng ăn xong chúng dẫn con bé ”
Khác với cách ăn mặc chín chắn lúc mới gặp hôm qua
Lúc Bùi Lãng Hành mặc quần áo ở nhà thoạt phong thái của chồng cha
Lại đứa con gái đáng yêu trong lòng
Đột nhiên một loại cảm giác chồng con nóng hầm hập
thành thật mà biết đối mặt với mối quan hệ hiện tại của chúng như thế nào
Nghĩ đến cơn ác mộng đêm qua yên uyển chuyển :
“Không cứ làm việc Ngôn Ngôn sẽ chăm sóc”
Nghe Bùi Lãng Hành buông mi mắt thật dài thần sắc lạnh xuống:
“Em cho rằng ngày hôm qua những lời đều là lừa em đúng ”
“Công việc thể dời ở trong lòng em…… Ngôn Ngôn mới là quan trọng nhất”
Tôi mím môi
Mắt thấy bầu khí sắp đông cứng Ngôn Ngôn ghé tai nhỏ giọng :
“Mẹ để chú như chúng cũng thêm một nhiếp ảnh gia xách túi xách”
Nói đến phần mặt Ngôn Ngôn lộ nụ như tiểu ác ma
Tôi bất đắc dĩ xoa xoa tóc con gái nhả đồng ý
Ánh mắt Bùi Lãng Hành sáng lên
15
Vừa bước công viên giải trí
Ngôn Ngôn vội vã chơi tàu lượn siêu tốc
Từ nhỏ con bé đã to gan thích nhất là những thứ kích thích như
Mặc dù chút sợ độ cao nhưng cũng mất hứng vì thế kiên trì đồng ý
Bùi Lãng Hành bất an quét mắt một cái thản nhiên :
“Sợ thì cứ la lên ”
Tôi cố giả bộ bình tĩnh :
“Anh quên lá gan của lớn”
Bùi Lãng Hành lười biếng từ chối cho ý kiến
Tàu lượn siêu tốc đã khởi động
Ngôn Ngôn vui vẻ to
Tôi nhắm chặt hai mắt cố gắng thả lỏng bản thân
Rốt cuộc ở thời điểm tàu lượn siêu tốc chạy nước rút xuống phía
Tôi thể chịu đựng nữa và hét lên
Bùi Lãng Hành thì khẽ tiếng
?
Hắn mà nhạo
Tôi tức giận sinh can đảm véo cánh tay vài cái dấu
Sau khi kết thúc
Nhìn thấy Bùi Lãng Hành cánh tay đỏ bừng một mảnh
Ngôn Ngôn chút kỳ quái :
“Chú ơi chú muỗi cắn ”
Bùi Lãng Hành liếc một cái khóe miệng nhếch lên:
“ bỏ cũng bỏ hung dữ”
Nhớ hành vi ấu trĩ cúi đầu hổ đến ngón chân bấu đất đào cái lỗ
Ngẩng đầu lần nữa phát hiện Ngôn Ngôn đã kéo Bùi Lãng Hành đến nhà ma xếp hàng
Ngoan ngoãn chết tiệt
Ngôn Ngôn hướng hiệu đó dí dỏm nháy mắt mấy cái :
“Mẹ nếu mẹ sợ thể ở bên ngoài chờ Ngôn Ngôn nha~”
Bùi Lãng Hành đeo cặp sách nhỏ của con bé bèn thêm:
“Sao thể chứ mẹ con dũng cảm nhất mà”
Nghe hả hê khi gặp họa khỏi nắm chặt nắm đấm
Mỹ nhân thể
Dù trong nhà ma đều là NPC cái gì sợ ==Bản dịch thuộc về web metruyennetvn==
Ôm ý nghĩ như hai ba bước vọt nhà ma đó đối diện với Sadako tóc tai bù xù mặt mũi đầy máu tươi
“A a a a a a”
Tôi dọa đến xoay bỏ chạy hai ba bước nhảy lên Bùi Lãng Hành gắt gao ôm cổ
Gào thét nửa ngày mở mắt
Nhìn thấy Ngôn Ngôn cầm một cây biết từ nơi nào nhặt nhựa côn đuổi theo Sadako chạy loạn xạ:
“Ha ha nữ quỷ tỷ tỷ đừng chạy mau tới chơi với em nha”
Tôi: “…”
Thấy thế Bùi Lãng Hành nhíu mày:
“Tính tình Ngôn Ngôn đúng là khác với em”
Tôi cảm thấy chút mất mặt một phen từ nhảy xuống đầu bước
Kết quả mấy bước mặt đột nhiên nhảy một cương thi sắc mặt trắng bệch
Tôi oa oa kêu loạn nhào trong ngực Bùi Lãng Hành
Cương thi lầm bầm một tiếng “Tình nhân thối” liền nhảy nhót rời
Tôi lặng Bùi Lãng Hành mặt lộ vẻ khó chịu:
“Này sợ chút nào ”
Bùi Lãng Hành rũ mắt ngữ điệu thản nhiên:
“Sợ thì làm bảo vệ em chứ”
Nghe câu trả lời ngoài dự liệu trái tim bỗng nhiên nhảy một nhịp
Ngay đó thân thể nhẹ nhàng tầm mắt trời đất cuồng
Bùi Lãng Hành vững vàng ôm trong ngực ánh mắt nặng nề:
“Sợ thì nhắm mắt ôm em ngoài”
Tôi do dự trong chớp mắt vẫn ngoan ngoãn dán nghiêng mặt lên ngực
Không thể
Như quả thật an tâm nhiều
16
Một ngày dần buông xuống
Chúng gần như đã chơi hết các trò trong công viên giải trí
Tôi chú ý tới quả thật Bùi Lãng Hành tận tâm cái gì cũng thuận theo con bé
Ngôn Ngôn điên cuồng chạy khắp nơi nụ cũng ngừng
Thừa dịp Bùi Lãng Hành mua kem
Tôi xổm xuống nghiêm túc hỏi Ngôn Ngôn:
“Bảo bối con thích chú Bùi ”
Ngôn Ngôn cắn một miếng kẹo hồ lô ngọt ngào gật gật đầu: “Thích chứ”
Tôi cắn cắn môi giọng chút khô khốc:
“Vậy nếu để chú Bùi làm ba của Ngôn Ngôn Ngôn Ngôn nguyện ý ”
Ngôn Ngôn lắc đầu kiên định ôm lấy cổ :
“Con chỉ cần một mẹ là đủ ”
Tôi xoa xoa mặt nàng nửa đùa nửa thật:
“Thật Ngôn Ngôn còn thích chú Bùi ”
Ngôn Ngôn hai ba cái ăn xong kẹo hồ lô lấy khăn tay lau miệng
Con bé cảnh giác thoáng qua chung quanh đó từ trong quần yếm lấy một tấm thẻ đen đưa tới trong tay
“Mẹ con biết mẹ thích tiền nhất mà chú Bùi là ngốc nhiều tiền chỉ thể gặp chứ thể kiếm ”
“Mẹ xem con dỗ đại nó vài câu chú Bùi liền cho con một tấm thẻ đen He he con dùng tiền bên trong mua nhà lớn cho mẹ”
Nhìn tấm thẻ đen trong tay dở dở
Còn tưởng rằng con gái dù như thế nào cũng dễ dàng cha ruột mua chuộc như hoá là tiểu quỷ lớn giấu nhiều ý đây
Ngôn Ngôn hì hì hỏi :
“Vậy mẹ thích chú Bùi ”
Tôi chút ngượng ngùng hàm súc :
“Bảo bối con hỏi chuyện ”
“Ánh mắt mẹ chú cũng bình thường nha tất cả đều thoát khỏi tầm của tiểu thám tử Ngôn Ngôn ”
Ngôn Ngôn làm thủ thế đội mũ trai thêm:
“Nếu như mẹ thích chú Bùi thì dũng cảm thử xem ”
Không đợi chuyện con bé nhào trong lòng làm nũng:
“ mẹ vẫn yêu Ngôn Ngôn nha con thích chú Bùi là thành lập cơ sở mẹ thích chú nếu như mẹ thích chú vượt qua con con sẽ thích chú ”
“Con sẽ đưa chú danh sách cần ám sát của sát thủ Ngôn Ngôn”
Trái tim của đều mềm nhũn thành một vũng nước xuân
Con gái thông minh đáng yêu như
Lúc Ngôn Ngôn vẫy vẫy tay cách đó xa hô to:
“Chú Bùi chúng ở chỗ ”
Tôi ngẩng đầu thấy Bùi Lãng Hành một bên lưng đeo cặp sách nhỏ một bên cầm búp bê gấu nhỏ cùng bong bóng một bên cầm hai ly kem
Ánh mặt trời chiếu sườn mặt tuấn tú tinh xảo của giống như độ một tầng kim quang nhàn nhạt làm cho dời mắt
Bùi Lãng Hành chạy chậm tới đưa kem cho và Ngôn Ngôn
Còn thúc giục chúng ăn nhanh một chút sắp chảy
Thuần thục như thế thật giống như chúng là một nhà ba hết sức bình thường
Khoảnh khắc tiếp xúc với ánh mắt hai má nóng lên khống chế
Tôi giả vờ ngắm cảnh
Liền chỗ khác
17
Hôm đến bệnh viện
Mẹ kế thấy và Ngôn Ngôn vui mừng
Bà cố gắng dậy kéo chúng nhiều chuyện
Ngôn Ngôn vì chọc cho mẹ kế vui vẻ cho bà xem nhiều ảnh chụp trong điện thoại:
“Bà ơi đây là ảnh con và mẹ trượt tuyết trượt tuyết vui”
“Đây là bức ảnh mẹ dạy con bơi”
“……”
Mẹ kế gật đầu lia lịa vô cùng từ ái:
“Aiya thấy Ngôn Ngôn và Mãn Mãn sống mẹ cũng an tâm ”
Đợi đến khi lật đến ảnh chụp chung trong công viên trò chơi ngày hôm qua
Đột nhiên mẹ kế híp mắt chỉ Bùi Lãng Hành trong ảnh :
“Tiểu tử chút quen mắt”
Tôi chút kinh ngạc: “A mẹ gặp qua hả”
Để làm mẹ kế lo lắng tuyên bố làm kế toán trong một công ty nước ngoài cũng bởi vì công ty làm thương mại ở nước ngoài
Mẹ kế nhớ :
“Khi đó mẹ mới ly hôn với ông lâu nhưng ông còn thỉnh thoảng tới tìm mẹ đòi tiền mẹ sợ con lo lắng nên với con”
“Có một lần ông say rượu tới nhà đập phá đồ đạc đó tiểu tử vặn ngang qua liền tay hỗ trợ đánh ngất ông từ đó về ông bao giờ tới tìm mẹ nữa”
Ông trong miệng mẹ kế chính là cha dượng cặn bã của
Tôi là một đứa trẻ mồ côi và nhận nuôi bởi cặp vợ chồng khi 8 tuổi
Lúc đầu trong nhà vui vẻ hòa thuận nhưng nhanh cha dượng mê cờ bạc cũng bắt đầu bạo hành gia đình và mẹ kế
Tính cách mẹ kế tương đối yếu đuối dám phản kháng
Sau đó khi cha dượng đánh bệnh viện lần thứ tư cuối cùng mẹ kế cũng lấy hết can đảm để ly hôn
Cha dượng chịu mẹ kế liền mang theo đổi chỗ ở cũng khởi kiện ly hôn cùng ông
Tôi cứ tưởng ông tìm thấy và mẹ kế nên đã bỏ cuộc
Không ngờ rằng Bùi Lãng Hành điều tra thân thế của cũng thuận tay giúp giải quyết tên cặn bã
Mẹ kế tiếp tục:
“Một năm mẹ ngã Chính là tiểu tử đưa mẹ đến bệnh viện còn tìm hộ lý cho mẹ mẹ đưa tiền cho nhưng kiên quyết nhận”
Nghe hít một ngụm khí lạnh
Bởi vì chênh lệch múi giờ và cách tuy rằng thường xuyên gọi điện thoại cho mẹ kế quan tâm tình hình gần đây của bà nhưng cuối cùng năng lực hạn
Vốn tưởng rằng mẹ kế đã gặp bụng nghĩ là Bùi Lãng Hành một mực ở lưng âm thầm giúp đỡ nhà của
Thấy vẻ mặt thay đổi mẹ kế thử thăm dò:
“Mãn Mãn trai là bạn trai con ”
Bà liếc mắt Ngôn Ngôn đang chơi trò chơi hạ giọng :
“Mẹ thấy và Ngôn Ngôn vài phần tương đồng con thật cho mẹ là ba ruột của Ngôn Ngôn ”
Tôi thôi biết nên diễn tả mối quan hệ phức tạp như thế nào
Mẹ kế thở dài:
“Mãn Mãn mẹ biết Bởi vì tên cặn bã thô bạo mà mẹ nhu nhược từ nhỏ con đã cố từ chối những quan hệ thân mật Cho nên mặc dù con nhiều theo đuổi nhưng cho tới bây giờ cũng từng nghĩ tới chuyện hôn nhân vì con thật sự là đã chịu quá nhiều tổn thương”
“Làm mẹ mẹ hy vọng con thể buông bỏ quá khứ thử tạo nên một gia đình mới”
“ mà bất kể cuối cùng con lựa chọn cái gì mẹ đều sẽ ủng hộ con Mãn Mãn mẹ chỉ con và Ngôn Ngôn hạnh phúc”
Tôi thành tiếng