Hoàng Yến Bị Giam Cầm - Chương 3
10
Bùi Lãng Hành đưa và Ngôn Ngôn đến biệt thự
Vài năm trôi qua cách trang trí của biệt thự một chút cũng thay đổi thậm chí ngay cả phòng của cũng giữ nguyên dạng
Thấy bộ dáng đánh giá chung quanh của Bùi Lãng Hành hừ lạnh một tiếng:
“Phong cách thay đổi là bởi vì lười thay đổi thôi”
“Tô Mãn Mãn em cũng đừng nghĩ nhiều”
Đầu đầy dấu chấm hỏi
Tôi cũng nghĩ tới nơi nào đó chột như làm gì
Ngôn Ngôn tới cảnh mới còn chút kháng cự
Con bé nắm chặt tay vẻ mặt cảnh giác Bùi Lãng Hành làm tư thái chiến đấu:
“Chú chú đừng hòng tách con và mẹ ”
Bùi Lãng Hành trầm mặc trong chớp mắt
hiển nhiên sẽ cãi với một đứa nhỏ chỉ búng ngón tay một cái
Mấy nữ giúp việc trẻ tuổi đáng yêu đẩy một xe đầy đồ ngọt đồ ăn vặt cùng đồ chơi tới
Các nàng xoay xoay làn váy vẻ mặt ôn nhu dò hỏi:
“Ngôn Ngôn tiểu thư cùng chúng chơi trò chơi gia đình chúng đã chuẩn trà chiều cho cô ở trong hoa viên”
Tôi giật giật khóe miệng
Thủ đoạn kinh doanh quả thật ác độc
chiêu quả thực hữu hiệu ngay cả bé gái trưởng thành sớm như Ngôn Ngôn cũng kháng cự
Con bé nuốt một ngụm nước miếng đôi mắt long lanh cầu xin giúp đỡ về
Tôi sờ sờ đầu con bé thấp giọng : “Đi cục cưng”
Ngôn Ngôn tuy rằng một bước ba đầu nhưng khóe miệng rõ ràng so với AK còn khó ép hơn
Cô bé thích nhất là chơi trò chơi gia đình
Ngôn Ngôn và Bùi Lãng Hành rốt cuộc thể tán gẫu chút đề tài giữa lớn
Mặc dù biết rốt cuộc làm gì
thẳng vấn đề:
“Bùi Lãng Hành sắp kết hôn với tiểu thanh mai của bỏ qua chuyện ”
“Tuy rằng khi rời đã nhận ba ngàn vạn của mẹ nhưng…”
Bùi Lãng Hành sửng sốt khuôn mặt tuấn tú dâng lên một tia thể tưởng tượng nổi cắt đứt lời :
“Tô Mãn Mãn em cho rằng tất cả mọi đều tuyệt tình giống như em mới vứt bỏ một thì lập tức thể tìm kế tiếp ”
Hắn ý thức điều gì mày kiếm càng nhíu chặt ánh mắt sâu thẳm:
“Chờ một chút em còn nhận của mẹ ba ngàn vạn”
Hả
Không ngờ còn biết chuyện
Cứu mạng đều là ngu ngốc
Hiển nhiên Bùi Lãng Hành tức giận
Đường hàm của căng cứng một lúc lâu hướng nở một nụ lạnh lùng:
“Tô Mãn Mãn ba ngàn vạn em định trả thế nào đây”
Đột nhiên bay tới một khoản nợ lớn con ngươi chấn động:
“Thái tử gia biết tức giận nhưng hết hãy khoan tức giận đã tiền là mẹ tự nguyện đưa cho mà”
Nghe Bùi Lãng Hành nghiền ngẫm liếc một cái giọng khàn:
“Làm em thể chứng minh đây là mẹ tự nguyện cho em lỡ bà em lừa thì ”
Hay cho một bộ mặt nhà tư bản
Không đợi giảo biện một phen
Bùi Lãng Hành từ cao xuống khóe miệng chậm rãi kéo một độ cong trêu tức:
“Dựa theo lúc một tháng một trăm vạn ba ngàn vạn ít nhất em còn theo hai năm rưỡi”
“Tô Mãn Mãn nếu như em ngại áp dụng một ít thủ đoạn cưỡng chế”
?
Không em còn cưỡng chế yêu
Tôi điều gì đó
Bùi Lãng Hành hiển nhiên còn là đàn ông thanh thuần dễ lừa gạt như mấy năm
Hắn giờ phút là bá đạo tổng tài bản pro max cả đều tỏa cảm giác nguy hiểm
Bùi Lãng Hành ngay cả quyền cự tuyệt cũng cho
Dường như chuyện cần giải quyết
Lưu một câu “Nếu thức thời thì ngoan ngoãn ở biệt thự chờ ” liền xoay rời
11
Đương nhiên sẽ bó tay chịu trói
Mà là lập tức gọi điện thoại cho mẹ Bùi
Giờ phút tin tưởng chắc chắn chúng là chiến hữu một con thuyền
Quả nhiên mẹ Bùi lập tức bắt máy
Tôi đơn giản sự tình một lần nhanh chóng :
“Dì con con trai dì nhốt ở biệt thự dì tìm cứu con ”
Không ngờ mẹ Bùi thở dài:
“Tô tiểu thư cô thật đúng là mạng 2G hai bọn họ đã sớm khả năng”
“Lúc là hiểu lầm cho rằng bọn họ thể tạo tia lửa tình yêu kì thực Lâm Chu Hiểu đã sớm bạn trai”
“Còn chuyện gì Không việc gì thì cúp máy đây”
Tôi kinh ngạc trong chớp mắt thả đòn sát thủ:
“Dì dì cũng đứa con trai trai nhiều tiền của dì phụ nữ thất bại như con quấn lấy chứ…”
Dì Bùi ngữ khí bình tĩnh:
“Người tri thức dẫm bể tình nhưng thể lập những sai lầm trong quá khứ”
“Hiện tại quản con trai của để cho nó và cô cùng rơi xuống sông ”
Bà nhanh chóng cúp điện thoại
Tôi trợn mắt há hốc mồm
Đây là tiếng Trung Quốc lùng bùng dữ
Tôi tin tiếp tục gọi điện thoại cho dì Bùi
Sau khi ba cuộc điện thoại liên tục cúp
Đột nhiên nhận hai tin nhắn
Một là “Thẻ ngân hàng của cô đến mười vạn tệ”
Hai là: “Đủ đúng đừng làm phiền bà đây nữa”
Một cái phía làm cho lòng ấm áp một cái phía làm cho lòng lạnh lẽo
Tôi phiền muộn mở số dư thẻ ngân hàng
Sau đó khổ
Quên ở đây vài ngày cũng gì ghê gớm
Không vì tiền đã trả đúng chỗ đó
12
Buổi tối và Ngôn Ngôn ngủ một phòng
Nhất định con gái nhỏ là buổi chiều chơi mệt mỏi nhanh đã ở trong lòng ngủ
Tôi nhắm mắt nhưng ngủ yên
Trong mơ mang theo Ngôn Ngôn trốn khắp nơi nhưng vẫn dã thú hung thần ác sát bắt
Hắn cướp lấy Ngôn Ngôn đó đá sang một bên
Tôi lóc kêu trả con gái cho
Dã thú tà ác nhếch khóe miệng về phía :
“Tô Mãn Mãn cô suy nghĩ kỹ là thân phận gì còn cô là địa vị gì
“Địa vị chúng chênh lệch lớn như chơi chán cô hễ đá thì sẽ đá thôi”
“Tôi mang con gái từ nay về thế giới còn Tô Ngôn Nghiên chỉ Bùi Ngôn Nghiên”
Khuôn mặt dã thú dần dần hòa làm một với Bùi Lãng Hành
Tôi trực tiếp dọa tỉnh
Cảm nhận một mùi hương thơm mềm mại trong lòng
Lúc mới nặng nề thở một
May mà Ngôn Ngôn vẫn còn ở đây
Nhìn chằm chằm nhan sắc ngủ của con gái ngẩn ngơ trong chốc lát phát hiện hề buồn ngủ vì thế chuẩn xuống rót ly nước
Không ngờ tới đầu cầu thang
Ánh đèn phòng khách đột nhiên sáng lên
Quản gia đỡ Bùi Lãng Hành sắc mặt đỏ bừng
Nhìn như bắt một vị cứu tinh:
“Tô tiểu thư thiếu gia uống say dọc theo đường đều gọi tên cô”
“Ngài để tất cả bọn đến gần cho nên cô xem cô thể đỡ thiếu gia trong phòng pha cho thiếu gia ly trà giải rượu”
Tôi vốn quan tâm
thấy bộ dáng khó xử của quản gia lập tức đồng cảm với làm công
Vì thế gật gật đầu
Vừa chạm Bùi Lãng Hành vốn ngừng giãy dụa bỗng đột nhiên an tĩnh thuận theo gác cánh tay ở
Quản gia lộ một nụ như trút gánh nặng cổ nặng xuống thiếu chút nữa ngã chao đảo
Thằng cha cũng nặng quá
Thật vất vả lắm mới vác Bùi Lãng Hành ném lên giường
Tôi đã thở hồng hộc
Cúi đầu Bùi Lãng Hành nhắm hai mắt thoải mái ở giường
Nghĩ đến giấc mơ lạnh một tiếng len lén dùng móng tay cào cánh tay một cái
biết sức mạnh của quá lớn
Bùi Lãng Hành rên rỉ một tiếng trực tiếp mở mắt
13
Trong lòng hoảng hốt vội vàng giả mù sa mưa trấn an :
“Thái tử gia khó chịu tắm ”
Bùi Lãng Hành nhu thuận gật đầu
Tôi dìu phòng tắm dặn dò:
“Vậy tắm ở bên ngoài trông chừng ”
Sau khi đóng cửa xuống giường cẩn thận lắng động tĩnh trong phòng tắm
Sợ đột nhiên ngất xỉu
Lúc cửa phòng đột nhiên gõ vang quản gia đến đưa trà giải rượu
Tôi cầm lấy ly trà đóng cửa
Đột nhiên bên hông truyền đến một cỗ lực mạnh
Nhìn cả Bùi Lãng Hành bốc nước tóc đen còn ướt sũng nhỏ nước hiển nhiên là tắm xong
Toàn thân chỉ ở bên hông buộc một cái khăn tắm lồng ngực rắn chắc hữu lực dán sát lưng hình ảnh mị lực
Tôi thanh âm trầm thấp ấm ức của :
“Tô Mãn Mãn em chạy ”
Tôi thèm chuyện vội vàng cầm vững vàng ly trà giải rượu trong tay
Cũng may thiếu chút nữa đã hắt thẳng mặt
Bùi Lãng Hành nhận sự đáp của cả phát điên
Hắn gắt gao ôm trong ngực ngữ điệu tuyệt vọng đè nén:
“Bốn năm em vì tiền mà dứt khoát từ bỏ ”
“Tô Mãn Mãn em sẽ cho rằng đê tiện đến mức tình cảm với em chứ tuyệt đối khả năng đó”
“Ha ha bây giờ em đối với cũng hề chút hấp dẫn”
“Sao em gì bạn gái cũ em gì chứ”
“Tôi hỏi em mỗi một đêm vì em thương tâm chuốc say chính em đang làm gì”
“Quên dù bốn năm nay thủ thân như ngọc mà con gái của em cũng hơn ba tuổi”
“Tôi sẽ bao giờ và chuyện với em nữa bởi vì nước mắt của đã chảy trong bốn năm qua”
Tôi sửng sốt
Nhất thời biết nên đưa trà giải rượu cho
Bùi Lãng Hành vẫn đắm chìm trong thế giới của
Hắn cụp mắt chút nghẹn ngào:
“Mấy năm nay em một nuôi lớn Ngôn Ngôn chắc chắn vất vả dù em cũng là một yếu ớt như ”
“Tôi đã đàn ông hoang dã bên ngoài đều đáng tin đều là lừa tiền lừa sắc chỉ phụ nữ đơn thuần như em mới mắc mưu”
“Ngôn Ngôn tùy em tài năng của Bùi gia thể bồi dưỡng nhân tài”
“Em đừng hiểu lầm cũng ý bảo Ngôn Ngôn đổi họ Buồn chết theo đuổi thể xếp hàng dài tận sang Pháp mới là làm ba con bé”
“ chính là mất kiểm soát nghĩ vợ như vợ của con gái như là con gái của sẽ đau lòng mà nhảy từ mái nhà xuống”
Cái gì mà Bình A đổi nước khác
Là đây chứ
Mắt thấy càng ngày càng bậy bạ
Tôi giơ bàn tay bủn rủn lên lên tiếng nhắc nhở:
“Trà sắp nguội ”
Bùi Lãng Hành lúc mới phát hiện trà giải rượu trong tay
Hắn lập tức im lặng
Mà cũng bởi vì những lời lẽ của làm tâm loạn như ma cũng biết nên cái gì
Bùi Lãng Hành ôm eo thấp giọng :
“Tô Mãn Mãn dám uống thứ em đưa nữa”
Nghĩ đến ly trà mấy năm hắng giọng lo lắng :
“Ly trà cũng thêm gì bậy bạ cả thật sự đó lừa ”
Hắn sâu kín : “Vậy em uống một ngụm ”
Tôi chút do dự cúi đầu nhấp một ngụm
Giây tiếp theo
Cằm hai ngón tay thon dài nắm chặt
Bùi Lãng Hành cúi xuống môi mỏng lạnh hôn lên khóe miệng
Răng môi quấn quýt thở mát lạnh của trong nháy mắt bao bọc lấy
Trong lúc mơ mơ màng màng não thiếu oxy hôn đến mức ngất xỉu
Trà giải rượu trong tay đặt sang một bên
Thay đó là bàn tay mười ngón đan
biết sự tình từ uống trà bỗng biến thành cục diện thể miêu tả như bây giờ là như thế nào
Tôi mở mắt cố gắng duy trì một tia lý trí cuối cùng:
“A Hành chờ một chút ……”
Bùi Lãng Hành nắm lấy đầu ngón tay đặt tay lên cơ bụng hình khối rõ ràng của thong thả vuốt ve
Trong mắt tràn ngập sương mù nóng thở phun bên tai mang theo vài phần hương vị câu :
“Mãn Mãn thật sự ”
Sắc hại
Tôi trực tiếp choáng váng đến mê mang rốt cuộc nên lời từ chối
……
Không biết qua bao lâu
Bỗng nhiên cổ chút vết nước ẩm ướt như là giọt nước mắt lớn rơi xuống
Ý loạn tình mê Bùi Lãng Hành cúi đầu khẩn cầu:
“Mãn Mãn đừng rời khỏi nữa ”
“Anh sẽ phát điên mất”
“…”