Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 92
Sau khi tân đế lên ngôi Quý Thanh Vân càng chống lưng chỉ cần sống trở kinh thành thì Tôn Tòng Thụy tất nhiên sẽ vạn kiếp bất phục May mắn may mắn mấy năm trôi qua đều đến tin tức của Quý Thanh Vân thấy rõ đã chết thật
mà trăm triệu nghĩ đến chết nhưng con gái của trở về
Tôn Tòng Thụy nhớ tới ánh mắt cay nghiệt hận thể đem lão bầm thây thành vạn đoạn của Điền Thất tuy rằng Điền Thất bằng chứng nhưng biết vì Tôn Tòng Thụy tin tưởng nàng thật sự là con gái của Quý Thanh Vân Trên đời trừ con gái của Quý Thanh Vân còn ai sẽ hận lão đến như thế
Đây đại khái là báo ứng
đánh chết Tôn Tòng Thụy cũng thể thừa nhận loại tội danh Những khác cả đời cũng sẽ theo đuổi những cái khác yêu tiền yêu quyền yêu mỹ nữ lý tưởng cuối cùng của Tôn Tòng Thụy chính là đương thời khen đó lưu một hình tượng chói lọi sử sách vạn thế kính ngưỡng Hiện tại kêu lão thừa nhận bản thân bán bạn cầu vinh thì bằng trực tiếp đánh chết lão
Lão biết tình thế lúc của Điền Thất là chứng cứ Một con bé nuôi dưỡng trong thâm khuê cơ hồ mấy ai gặp qua thì chứng minh thân phận của làm Năm đó Quý Thanh Vân tội tớ trong nhà thì chết kẻ thì bán đã sớm khó tìm kiếm Mà cho dù tìm đến thì Đứa trẻ từ bé đến lớn biến hóa lớn đến bọn họ làm thể nhận
Những lời chứng cứ thì đều là lời xằng bậy bạ Tôn Tòng Thụy quyết định chết cũng cắn chặt miệng buông xem Điền Thất thể làm
Dưỡng bệnh hai ngày Tôn Tòng Thụy xem như việc gì đến Nội các công tác đó tìm cơ hội đến mặt Hoàng thượng kêu oan
Đáng tiếc lão cổng nhà
Bởi vì phe Đường Nhược Linh đột nhiên triển khai buộc tội mức độ lớn đối với Tôn Tòng Thụy Dựa theo lệ thường quan viên buộc tội thì tạm thời ở trong nhà đóng cửa từ chối tiếp khác chờ đợi xét xử
Tội danh mà Đường đảng buộc cho Tôn Tòng Thụy đủ loại đủ kiểu cái gì mà kết bè kết cánh phỉ báng triều đình dung túng môn sinh tham ô làm rối kỉ cương thiếu đôn đốc kiểm tra công tác dạo lầu xanh (vấn đề tác phong sinh hoạt) mặc sai quần áo (trái với quy định) hối lộ quan viên làm việc thiên vị vân vân Có chút chuyện lão làm qua chút chuyện lão đụng tới Có một quan viên năm đó giao tình tệ với Quý Thanh Vân vạch Tôn Tòng Thụy một tội chỉ trích lão cấu kết hoạn quan hãm hại mệnh quan triều đình Mấy cái tội danh phía đều là giả nhưng cái cuối cùng một khi thực thì Tôn Tòng Thụy làm quan cũng đến nơi
Kỷ Hành xem nhiều tội danh như tuy ít tội gãi đúng chỗ ngứa hoặc là chứng cứ nhưng tổng là một hai cái hữu dụng thế là hạ chỉ đem Tôn Tòng Thụy nhốt Hình bộ sai thẩm vấn kỹ càng
Tôn Tòng Thụy ở Hình bộ còn đang sĩ diện cho dù đối phương hỏi gì nữa lão đều trả lời chỉ luôn miệng “Ta gặp Hoàng thượng”
Vị quan phụ trách thẩm vấn là mới tới làm chút ngây ngây Tôn Tòng Thụy thế thì lập tức cãi “ mà Hoàng thượng gặp ngươi”
Tôn Tòng Thụy liền tức đến nỗi đau hết cả ngực
Vị quan còn kích thích lão “Nói thật cũng gặp ngươi Cho nên ngươi sớm chút cung khai cũng báo cáo kết quả công tác sớm chút”
Tôn Tòng Thụy liền cho một cái chuyện xưa gọi là “Điền Thất và Đường Nhược Linh kết phường hãm hại trung thần”
Quan viên đem chuyện xưa xuống trình cho Hoàng thượng coi xem như là bảng khẩu cung đầu tiên của Tôn Tòng Thụy
Kỷ Hành đầu liền đem khẩu cung đưa cho Điền Thất xem
Trước mắt Điền Thất đang giam lỏng Đáng lẽ nàng áp Cung Chính tư nhưng mà điều kiện ở Cung Chính tư khá là gian khổ lúc đang mùa đông lạnh ướt Kỷ hành bỏ nàng nơi đó chịu khổ liền hạ lệnh nhốt nàng ở cung Càn Thanh Dù thì nàng vốn là của cung Càn Thanh làm như tuy chút bao che khuyết điểm nhưng khác cũng tiện cái gì
Bất quá cũng chỉ thể làm đến thế Hắn ở mặt ngoài sắm vai là biết nội tình gì là Hoàng đế quen thuộc gì với Điền Thất cho lắm nên cũng thể trắng trợn chạy tới xem nàng Bởi mấy ngày nay tới tìm Điền Thất thì đều chui cửa sổ Thịnh An Hoài ở bên ngoài cửa sổ tản bộ qua như là đang phơi nắng nhưng thực tế là giúp Hoàng thượng trông chừng
Điền Thất xem khẩu cung mà Kỷ Hành đưa cho nàng xem xong lạnh “Vô sỉ”
“ quá vô sỉ” Kỷ Hành phụ họa theo Hắn đem khẩu cung cầm vò lung tung mấy cái ném trong chậu than bên cạnh Giấy chạm than hồng liền nhanh chóng thiêu đốt trong chậu than bùng lên một ngọn lửa cao gần nửa thước qua một lát nhanh chóng tắt chỉ còn dư một tầng tro tàn mỏng manh
Điền Thất gò má nghiêng nghiêng của Kỷ Hành hai mắt đột nhiên nóng lên “Cảm ơn ”
“Sao nàng lời ” Kỷ Hành kẽ nhíu mày thích những lời khách khí của Điền Thất “Giữa nàng và còn cần như thế ”
Điền Thất tựa đầu vai “Thật xin thật với Ta sợ… Chàng tin tưởng” Dù chuyện cũng nhỏ nàng cầm chứng cứ
Kỷ Hành nắm tay nàng “Chỉ cần nàng đều tin” Hắn phát hiện lúc thật tiềm chất làm hôn quân may mà nhân phẩm của Điền Thất đáng tin thích hại nước hại dân Bất quá nếu nàng chỉ mỗi mỹ mạo thì cũng sẽ thích nàng đến thế
Điền Thất cảm động một trận Nàng vòng lấy cần cổ của khẽ hôn một cái gò má tiếp theo đem làn môi men theo gò má hướng về phía chuyển đến môi ngậm làn môi nhẹ nhàng liếm hôn
Trên đời chuyện gì mỹ diệu bằng trong lòng chủ động nhảy trong lòng Kỷ Hành ôm Điền Thất hôn môi nàng càng hôn càng kích động Hắn chợt buông nàng “Chờ một chút”
Điền Thất rõ nguyên nhân Nàng mê mang móc móc ngực áo lấy một vật màu vàng thẫm bóng loáng Chờ đến khi nàng thấy hình dạng của thứ thì lập tức đỏ hết cả mặt “Sao … mang loại đồ vật …”
Kia là một đồ dùng tình thú làm bằng đồng thau hình dạng là giống Kỷ Hành híp mắt giơ nó lên nhẹ nhàng vỗ nhẹ một cái khuôn mặt phấn hồng của Điền Thất làm cho Điền thất hổ cúi đầu còn chơi đùa nhưng nàng đã đoạt lấy ném xuống đất
Kỷ hành xoay đem nó nhặt lên “Đừng quăng thứ rửa sạch sẽ thể dính bụi đất” Hắn đến bên cạnh bàn thử thử nước ấm trong bình trà nhiệt độ đúng Thế là cầm cây gậy nhỏ màu vàng đó vặn một cái trứng trứng và chym chym liền tách rời (Đồ Kỷ Hành biến thái)
Điền Thất: “…”
Kỷ Hành đem nước trà ấm đổ đầy ống đồng đó ráp như cũ
Thợ thủ công làm thứ thật là thiên tài mối nối là một giọt nước cũng lọt ngoài
Kỷ Hành giơ nó lên dâm về phía Điền Thất
Điền Thất: “…”
Nàng cố gắng phản kháng đương nhiên phản kháng vô hiệu Kỷ xão ở phương diện lấy lòng nữ nhân của Kỷ Hành tương đối cao siêu nhanh đem nàng lột sạch hết mò chà khắp thân nàng Điền Thất gần như hóa thành một bãi nước xuân
Nàng trần truồng lõa thể ở giường làn da bại lộ ở trong khí làn da vốn trắng nõn của nàng đông lạnh thành một mảnh trắng sứ giống như là một đống xương cốt ẩn trong đống tuyết Hiện tại đang lúc trời đông giá rét trong phòng tuy lò than nhưng cũng thể nào ấm áp như xuân Điền Thất lạnh đến phát run
“Lạnh…” Nàng ôm cánh tay ủy khuất rên rỉ
Kỷ Hành vẫn còn ăn mặc chỉnh tề Hắn cầm gậy đồng uốn lượn một trận thân thể nàng Toàn thân Điền Thất đều lạnh chỉ những chỗ mà cây gậy đồng qua mới nóng căng lên vì thế nàng theo bản năng hướng tới nó tự giác kề nó nghênh hợp nó Chờ đến khi lý trí nhắc nhở nàng thứ là cái gì thì nàng thấy hổ và giận dữ vô cùng vươn tay kéo chăn mền qua che đậy thân thể
Kỷ Hành ngăn cản nàng Hắn một tay đè lấy đôi tay nàng một tay thì cầm nó để ở một con đường thăm thẳm đầy nước giọng thật khàn “Muốn ”
“Không cần” Điền Thất mặt chỗ khác
Kỷ Hành cho nó đong đưa vui chơi ở nơi đó của nàng nhanh chậm như như Điền Thất nguồn nhiệt duy nhất giày vò đến mức thất thần rốt cuộc nàng nhắm chặt hai mắt cắn răng “Cho …”
“Được” Kỷ Hành mỉm đáp
Hắn đem nó đẩy nhẹ nhàng trong đổi lấy là một trận thở gấp của Điền Thất Toàn thân nàng đều lạnh chỉ một chỗ là nóng còn phong phú vô cùng Mùi vị thật sự mới mẻ còn chút tiêu hồn Điền Thất cắn mu bàn tay của đem tiếng rên rỉ trong cổ họng nuốt trở về
Kỷ Hành sợ nàng lạnh quá lâu sẽ sinh bệnh nên nhanh dùng áo khoác của bọc nàng tay cũng quên lúc đẩy lúc đưa Nàng chôn vùi trong quần áo của đùa bỡn thân vô lực mềm nhũn trong lòng mặc làm gì thì làm Kỷ Hành đã sớm căng phòng cửng rắn khó nhịn nhưng cũng cởi đồ mà chỉ cởi bỏ thắt lưng hở quần để lộ tiểu “Điền Thất hôn nó một cái ”
Điền Thất chằm chằm cái đầu của tiểu hai mắt đầy sương Nàng nuốt nước miếng định để sát thì thình lình đến bên ngoài vang lên một trận tiếng gõ cửa nhẹ nhàng tiếp theo là một tiếng trẻ con non nớt: “Điền Thất tới thăm ngươi nè”
Điền Thất: “…”
Kỷ Hành: “…”
Hai đều ngốc một hồi mới phản ứng kịp Điền Thất sợ đến mức sắc mặt trắng bệch Kỷ Hành thì vô cùng táo bạo lúc cũng lý trí há mồm khiến tất cả ở bên ngoài đều cút
Điền Thất che miệng Hắn vốn là lén lút tới hiện tại thình lình tiếng sợ khác biết
Người bên ngoài bám riết tha mà gõ cửa “Điền Thất mở cửa nhanh nha là Như Ý”
Biết ngươi là Như Ý
Trong Hoàng cung chỉ một cái bảo bối như ai biết ai hiểu Điền Thất đành đẩy đẩy Kỷ Hành “Chàng… Đi nhanh ”
Tên đã dây nắm kéo xuống giường việc so với sinh ly tử biệt còn thống khổ hơn Kỷ Hành bỏ về hơn nữa lúc mà đột nhiên nhảy cửa sổ ngoài lỡ như bên ngoài qua thì là càng bại lộ
Điền Thất bất chấp quản mà bắt đầu mặc quần áo Nàng đem áo khoác đẩy lòng ôm áo khoác mặt đất đột nhiên xổm xuống chui gầm giường
Điền Thất: “…”
Nằm bò gầm giường là một chuyện đau khổ nhất là khi thân hình của khá là cao lớn đã phía còn thẳng tưng tưng một vật cứng ngắc Kỷ Hành chỉ thể quỳ gầm giường chứ thể bò nếu tiểu của sẽ đè đến… Chân dài thể quỳ thẳng nếu sẽ đem ván giường nâng lên …
Thế là quỳ thành một cái hình thang ở gầm giường mặt mũi như đang táo bón khắp đầu óc đều nghĩ trở về dạy dỗ thằng oắt con Như Ý làm
Đùng một cái vang lên tiếng trầm đục mặt Kỷ Hành nhiều một món đồ Là Điền Thất đem món đồ dùng tình thú chứa đầy nước ném gầm giường
Kỷ Hành thấy nó liền nghĩ đến sự ướt át nhưng giờ thấy nó ở mắt thì chỉ còn thống khổ trong lòng càng thêm kiên định quyết tâm trừng trị Như Ý
Như Ý rốt cuộc chờ đến Điền Thất mở cửa nó theo lệ thường giang tay cầu ôm một cái
Điền Thất vô cùng chột cong đem Như Ý ôm lên chậm rì rì gian phòng Cửa sổ trong phòng mở chút hương vị nhàn nhạt đã sớm gió lạnh mùa đông thổi tán
Như Ý phòng liền kêu Điền Thất là “Điền Điền” đây là biệt danh gần đây mà nó đặt cho Điền Thất tỏ vẻ quan hệ giữa hai giống thường
Kỷ Hành núp ở gầm giường đến xưng hô thì trong lòng dâng lên một trận phẫn hận “Điền Điền” Sao nghĩ đến cái tên thân mật như thế chứ…
Như Ý thấy cửa sổ mở toang thì chút thấy lạ “Điền Thất vì mở cửa sổ ”
“… Nóng” Nói nhiều sai nhiều thế là nàng chỉ đáp một con chữ
Như Ý chỉ chỉ chậu than “Vậy vì còn đốt chậu than”
“… Lạnh”
Như Ý: “…” Nó cảm thấy đang lừa gạt
Khi trẻ con gặp chuyện cổ quái thì sẽ nghĩ chuyện đó hợp với lẽ thường mà là chỉ nghĩ vì Vì Điền Thất nóng lạnh Như Ý nhíu mày sốt ruột đến mức cắn ngón tay nhưng cũng nghĩ
Điền Thất càng chột nàng đem Như ý ôm lòng kể chuyện xưa cho nó để phân tán lực chú ý của nó
Kỷ Hành núp ở giường đột nhiên chút vui mừng Đương nhiên vui mừng vì siêu quậy Như Ý mà là vì Thái hậu Như Ý tới thăm Điền Thất Thái hậu thể biết hẳn là đã ngầm đồng ý Cũng là ít nhất mắt xem thái độ của bà là tiếp thu Điền Thất
Cũng đúng thôi trải qua cơn khủng hoảng “Con trai thành đoạn tụ” thì điểm mấu chốt của bà đã thấp thấp
Như Ý chuyện xưa của Điền Thất làm cho mê mẩn xong một cái cái khác
Cảm xúc của Kỷ Hành cùng tiểu của cũng đã bình tĩnh Như Ý còn chịu Kỷ Hành thể nhịn nữa kéo căng bắp đùi lên dùng lưng đỉnh lên đỉnh một trận dao động nhỏ lên ván giường
Như Ý ở trong lòng Điền Thất chỉ nghĩ là thân thể của Điền Thất động đậy Còn Điền Thất cảm nhận đến động tĩnh bên giường nàng nhanh chóng xong câu chuyện đem Như Ý đưa
Thế giới rốt cuộc thanh tịnh Kỷ Hành mặt xám mày tro bò từ gầm giường còn quên xách theo cây gậy bảo bối của Hắn u oán Điền Thất
Điền Thất thấy te tua như thế thì nhịn bật “Chàng nhanh trở về đổi bộ quần áo khác” Đường đường thiên tử thế nhưng thành dáng vẻ thế
“Vậy buổi tối tới”
Điền Thất đỏ mặt khẽ gật đầu
Kỷ Hành đến phía cửa sổ dùng cây gậy đồng gõ gõ cửa sổ qua một hồi bên ngoài truyền tới một trận ho khan Đây là ám hiệu của Thịnh An Hoài ý tứ là hiện tại an mau chạy đây
Kỷ Hành đem gậy đồng gặm ngang miệng dùng hai tay đẩy cửa sổ xoay nhảy ngoài (Lạy cụ)
Sau nhiều lần nhớ cái hành động não tàn của thì đều thể hiểu nỗi vì chính hề áp lực tâm lý đem vật đó ngậm trong miệng Giải thích hợp lý duy nhất là trải qua sự đày đọa thảm thống như thế nên trí lực tạm thời giảm xuống ý thức đến vấn đề
Thế là Thịnh An Hoài gác ở bên ngoài liền như trơ mắt Hoàng thượng ngậm một cái dương vật giả ngoài
Thịnh An Hoài: “…”
Kỷ Hành thấy khuôn mặt gần như nứt của Thịnh An Hoài cảm thấy ông đại khái là suy nghĩ nhiều Hắn vẻ bình tĩnh đem cây gậy đồng lấy xuống lau lung tung lên quần áo cẩn thận buột miệng “Không cho dùng” Nói xong mặt mũi tối sầm vì giải thích chuyện …