Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 88
sự liên hệ của cùng với nó giống như hề đơn giản chỉ là hoa văn
Kỷ Hành trăm mối vẫn cách giải thế là triệu nữ quan tú nghi ở cung Càn Thanh tới hỏi “Trẫm từng mệnh ngươi xem xét lai lịch của loại hoa văn vì ngươi chậm chạp bẩm báo”
(nữ quan tú nghi: phụ trách đồ vật lễ nghi liên quan đến trang trí thêu thùa)
Tú nghi đáp: “Xin Hoàng thượng thứ tội nô tì lục khắp vật phẩm trang sức khắp Hoàng cung nhưng từng thấy qua loại hoa văn một cung nữ ở Thượng y cục qua hoa văn hình như là một loại đường vân lưu hành trong dân gian ở quê hương Cô Tô bọn họ chẳng qua cô cũng dám chắc chắn lắm nô tì đang chứng thực nên dám thẳng bẩm”
Kỷ Hành để tú nghi lui xuống Lúc Thịnh An Hoài mới tiến “Hoàng thượng Tống Hải cầu kiến chuyện bẩm”
“Truyền ”
Tống Hải là trinh thám của Hình bộ Dưới tay Hình bộ đặc biệt lập một cái sở Trực ngôn Thanh tuy rằng danh nghĩa là một phần của Hình bộ nhưng trực tiếp chịu sự quản hạt của Hoàng đế Tống Hải là thủ lĩnh của sở Trực ngôn Thanh cũng là đầu lĩnh mật thám Sở Trực ngôn Thanh đã từng nổi bần bật một đoạn thời gian nhất là lúc Trần Vô Dung hoành hành nơi lão cầm giữ chuyên dùng để bài trừ dị kỷ Sau khi Kỷ Hành lên ngôi thì thích nơi cho lắm chính cũng để ý theo dõi dư luận của dân gian và quan viên mà cho rằng bưng bít bằng khai thông thế là sở Trực ngôn Thanh còn huy hoàng như
(Trực ngôn thanh : thẳng – thanh lọc quan )
Hai ngày Kỷ Hành đã từng phái sở Trực ngôn Thanh tra Phương Tuấn Một võ công so với thị vệ đại nội càng cao cường tiếp cận Điền Thất tổng khiến cho Kỷ Hành chút cảnh giác
“Bẩm Hoàng thượng thân phận của Phương Tuấn đã xác định năm đó chính là đầu của lục đại mật thám thuộc sở Trực ngôn Thanh võ nghệ cao cường vì Trần Vô Dung mà bán mạng Người xuất quỷ nhập thần ít thấy chân dung của lục đại mật thám cùng phái Liêu Đông ở vụ án Quý Thanh Vân xảy xong thì tung tích còn Một lần nữa hiện thân thì đầu của Phương Tuấn thương ký ức biến mất sạch sẽ nhưng vũ lực giảm Sau Điền công công mang đến tiệm Bảo Hòa là mướn gần đây trong lúc đánh đầu thương hư hư thực thực ngây dại”
Kỷ Hành đối với ba chữ Trần Vô Dung vô cùng mẫn cảm lúc Phương Tuấn là của Trần Vô Dung thì lập tức nghiêm mặt hỏi “Phải chăng Phương Tuấn cố ý tiếp cận Điền Thất”
“Vi thần vô năng vẫn tra Phương Tuấn cùng Điền công công lui tới động cơ gì hình như Điền công công hề thích ”
Kỷ Hành tức thì chút hồ đồ Như thế xem giữa Điền Thất và Phương Tuấn tựa hò cũng giao tình gì nhưng Phương Tuấn vì xả thân cứu giúp Điền Thất chứ Đừng là đang ngấp nghé Điền Thất … Kỷ Hành híp híp mắt “Lại tra Xem kỹ nhất là… Đừng để cho Điền Thất quá tiếp cận ”
Tống Hải lĩnh mệnh
Kỷ Hành “Người là nhân vật mấu chốt trong vụ án Quý Thanh Vân đừng để dễ dàng chết nhất thể khiến khôi phục trí nhớ”
Tống Hải nhận lệnh Sau chút do dự dường như lời gì
Kỷ Hành liền hỏi “Ngươi còn chuyện gì bẩm”
“Hoàng thượng ngài đã từng mệnh cho vi thần chú ý hướng của Ninh vương hiện tại Ninh vương … rời khỏi Kinh thành”
“Đừng là du sợ ngoạn thủy ” Tự nhiên thể là du sơn ngoạn thủy Mùa đông núi là núi trọc nước là nước đá thật sự cái gì để chơi Lại trong Kinh thành Điền Thất Kỷ Chinh thể bỏ mà Kỷ Hành nghĩ đến đây thì trong lòng nổi lên một trận chua lè chua loét
Tống Hải đáp “Hoàng thượng Ninh vương Liêu Đông”
“Có tra rõ làm cái gì ”
“Tạm thời ở sở Trực ngôn sợ phát hiện nên dám cùng quá gần mà hiện tại đang dừng ở một nơi gọi là Điền gia truân ở Liêu Đông”
Điền gia truân Điền Thất Kỷ Hành hí mắt Kỷ Chinh tên quả nhiên đang tìm hiểu thân thế của Điền Thất
Tống Hải là liên tưởng đến phương diện chủ yếu là đoán tới cùng một vị Vương gia tìm hiểu thân thế của một thái giám vì động cơ gì Hắn cho rằng hành tung của một khả khi thông thường là móc nối cùng âm mưu quỷ kế Tống Hải lấy một cái bản đồ từ trong túi sự ngầm đồng ý của Kỷ Hành mà đến bàn mở chỉ một chỗ “Hoàng thượng Điền gia truân ở chỗ ”
Cái chỉ của Kỷ Hành liền biết ý gì Nơi gọi là Điền gia truân cách nơi xảy vụ án Quý Thanh Vân quá gần
Quý Thanh Vân — Điền gia truân — Kỷ Chinh — Điền Thất
Quý Thanh Vân — Phương Tuấn — Điền Thất
Quý Thanh Vân — Trần Vô Dung — thái giám — Điền Thất
Quý Thanh Vân — Điền Thất
Trong nháy mắt đó Kỷ Hành đột nhiên đem tất cả manh mối đều xuyến rốt cuộc bện một cái chân tướng: Quý Thanh Vân Trần Vô Dung ám toán con gái của Quý Thanh Vân lưu lạc đến Điền gia truân mượn thân phận Điền thị giả cung làm thái giám tìm cơ hội trả thù (Lúc tự nhiên làm tới đây rơm rớm nước mắt đúng là bỏ công theo truyện cảm xúc khác biệt thật)
Kỷ Chinh Điền gia truân cũng là vì tra tìm quá khứ của Điền Thất
Điền Thất thân là bé gái vì cung vì ngẫu nhiên biểu lộ phong độ của trí thức lời việc làm và cách năng của nàng giống như là bình thường thể dạy dỗ vì nàng chán ghét Phương Tuấn như … Hết thảy những điều đã giải thích hợp lý
Lúc Kỷ Hành chín phần nắm chắc Điền Thất chính là con gái của Quý Thanh Vân
Điền Thất tới cùng trải qua cái gì
Kỷ Hành dám nghĩ Một cô bé nhỏ mới mười tuổi sự thúc đẩy của huyết hải thâm cừu cỡ nào mới sẽ cung làm chuyện ám sát
Hắn cần nghĩ cũng biết Hắn đột nhiên chật vật đến mức chút ngột ngạt lồng ngực Điền Thất của biết nàng nhất định là việc khó nhưng biết những việc nàng trải qua bi thảm như thế Một con như băng như tuyết thanh khiết như thế vì trời bạc đãi với nàng như
Kỷ Hành nghĩ tới như mà Quý cùng phu nhân sợ rằng đã…
Không chỉ vợ chồng của bọn họ Kỷ Hành nhớ Quý hình như còn một đứa con trai như …
Hắn vốn nhắc lên một chút hi vọng thiếu chút nữa kích động đến lên đột nhiên khựng thần sắc hoảng hốt rốt cuộc vô lực phịch xuống long ỷ Nếu đứa bé còn một con đường sống thì Điền Thất thể nào hỏi với thân duy nhất suốt chừng năm
Trong lòng Kỷ Hành dân lên một trận đau đớn khó mà lên lời
Chuyện cho tới bây giờ ngược hi vọng chân tướng vĩnh viễn sẽ xuất hiện Như phu thê Quý cùng con trai của bọn họ cũng sẽ còn một đường sinh cơ trong hi vọng của mọi
Kỷ Hành vẫy lui Tống Hải tự một ở bàn sách
Ánh mắt của rơi xuống chiếc chuông Lần đoàn sương mù trong đầu chậm rãi tản hình ảnh trốn tránh phía dần dần rõ ràng
Năm đó mới tám tuổi lập thành Thái tử Tuy đang ở tuổi ham chơi nhưng bởi vì là trưởng tử của Hoàng thất nên mặt của luôn đeo một cái mặt nạ trọng lão thành so với bạn cùng lứa Đêm Nguyên tiêu dân chúng Kinh thành gần như đều ngoài đường xem pháo hoa ai ai cũng sung sướng khỏi Kỷ Hành cũng cùng Phụ hoàng và Mẫu hậu cùng ngoài chơi nhưng mà Phụ hoàng bồi Quý phi vắng vẻ một Mẫu hậu ở trong cung Kỷ Hành ở cung Không Ninh một hồi Mẫu hậu thấy buồn bực vui liền sai Thịnh An Hoài đem theo nhiều dẫn điện hạ xuất cung chơi đùa
Pháo hoa bầu trời từng gián đoạn quá đèn đuốc rực rỡ đem bộ thế giới chiếu sáng như ban ngày lòng Kỷ Hành thể nào sáng nỗi Hắn chắp tay lưng nghiêm mặt giống như là ôn thần đang tuần tra ở nhân gian Trên đường thiếu trẻ con cầm những cây pháo hoa dài nhỏ như cây đũa hi hi ha ha đốt Thịnh An Hoài mua cho Kỷ Hành một bó nhưng Kỷ Hành đụng cũng thèm đụng “Ấu trĩ”
Đi Kỷ Hành thấy bên đường một tiểu cô nương tiểu cô nương đang ở thân cây đốt loại pháo hoa ấu trĩ Cây là cây hòe đen sì trụi lủi thân quấn vô số lụa đỏ rực rỡ bên còn treo thêm hai chuỗi đèn lồng màu đỏ Tiểu cô nương nhiều lắm chừng ba bốn tuổi qua như là bé con làm bằng đống tuyết cô bé mặc áo đỏ cổ áo và cổ tay viền lông thỏ đầu và đều mang theo những quả banh lông nho nhỏ cô bé giơ lên pháo hoa trong tay vung vòng vòng trong trung thấy Kỷ Hành nghỉ chân cô bé cũng mắc cỡ mà cầm pháo hoa qua đưa cho Kỷ Hành “Cho ngươi cùng chơi ” Cô bé là chậm tiếng ngọt ngào ngây thơ đem từng chữ từng chữ bắn ngoài
Cha mẹ của tiểu cô nương kỳ thật vẫn ở tàng cây xem khi rõ là Kỷ Hành thì bọn họ đến phía thỉnh an với điện hạ
Kỷ Hành bóp lấy cái cán pháo hoa đang bốc cháy làm vẻ thâm trầm Hắn nghiêm hết cả mặt mà gật đầu hỏi thân phận của đối phương
Quý Thanh Vân hầu Hàn lâm viện
Hàn lâm viện là một cái tồn tại tương đối đặc biệt phẩm chất của quan viên bên trong cao nhưng đều là nhân tài học vấn tư cách thăng chức Rất nhiều ở Hàn lâm viện mấy năm đến lúc liền thể trực tiếp thăng lên địa vị cao
Quý Thanh Vân kéo tiểu khuê nữ luôn gặp ai cũng như quen đã lâu kêu nàng hành lễ với Kỷ Hành “Nhanh dập đầu với điện hạ”
Hiện tại là ngày Tết Kỷ Hành chẳng hề để ý đến những lễ nghi phiền phức thế là nâng nâng tay “Miễn ”
“Kêu điện hạ” Quý Thanh Vân vỗ vỗ đầu của khuê nữ tổng yếu kêu một tiếng nha bằng quá nể mặt
Tiểu cô nương ngẩng đầu Kỷ Hành cô bé yên nhiên hai con ngươi sáng như ánh mùa hạ “Ca ca”
Ngực Kỷ Hành ấm một chút Hắn quăng pháo hoa đã đốt xong trong tay cong đem tiểu cô nương ôm lên
Loảng xoảng một tiếng thứ gì đó rơi xuống mặt đất đụng đá xanh phát một trận tiếng vang dễ
Quý Thanh Vân khom đem vật nhặt lên phất bụi đất phía “Sao rớt ” Vừa định đeo cổ tay tiểu cô nương
Kỷ Hành định nhãn qua đó là một cái chuỗi chuông nhỏ chiếc chuông ẩn bóng dáng của nên rõ ràng lắm Hoa văn mơ hồ chuông chút kỳ quái bất quá xem thấy là thoải mái
…
Kỷ Hành từ trong ký ức ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc chuông duy nhất còn sót mắt
Tiếp ngốc bẹp theo sát cô nhóc cùng đốt pháo hoa đã còn mặt dày mày dạn theo cả nhà Quý Thanh Vân cùng vui chơi Quý Thanh Vân cũng ngại ngùng đuổi
Hắn tại đêm Nguyên tiêu náo nhiệt nhưng cô độc như thế theo bản năng tiếp cận với sự ấm áp thấy nhưng với tới nào đó
Lại nữa thì
Hắn lập thành Thái tử phụ hoàng lưu một bộ phận vị trí ở phủ Chiêm sự của Thái tử cho chính chọn Hắn chọn hầu Hàn lâm viện Quý Thanh Vân
Lúc Quý Thanh Vân mới phủ Chiêm sự thì chỉ là chính lục phẩm phủ thừa từng bước một lên tới thiếu chiêm sự đến chiêm sự Tài hoa của Quý Thanh Vân thể thi triển ở phủ Chiêm sự nên dần dần trở thành tâm phúc số một của Thái tử nhưng cũng thành cái đinh trong mắt của bè phái Trần Vô Dung
(Chiêm sự phủ: đây là nơi phụ trách làm việc cho Thái tử chiêm sự là giúp việc chính của Thái tử)
Nói Quý là liên lụy
Hốc mắt Kỷ Hành chút đau xót Hắn nhắm mắt đem cái chuông đặt lên bờ môi hôn khẽ
“Quý Chiêu Kỷ Hành chỉ trời phát thệ Tận hết cuộc đời bảo vệ nàng suốt kiếp Nếu tuân lời thề đời đời kiếp kiếp thân nhân bạn bè đều xa lánh vạn tiễn xuyên tâm”