Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 80
À đúng còn trọng điểm trào phíng một bối cảnh giống như tống tới tay Sở tướng quân để lịch lãm Người tên là Nghê Thế Tuấn như tên cho dù là diện mạo là khí độ tài năng thì tất cả đều tuấn chút xíu nào Bao cỏ (*) cũng thôi đáng hận nhất là thế nhưng dám cùng Trịnh thiếu gia cướp Sở tiểu thư cũng tè một bãi soi soi chính hừ
(*) Bao cỏ: từ lóng gọi vô dụng
Điền Thất thấy sự phẫn nộ tràn ngập lá thư dường như là thoát khỏi giấy mà nổi lên trung nàng lắc đầu bật Trịnh Thiếu Phong mắng Nghê Thế Tuấn như lẽ là vì lép vế ở mặt Sở tiểu thư nên mới lệch bậy để trút căm phẫn Nàng chút tò mò gọi là Nghê Thế Tuấn là con cái của vị đại nhân nào trong triều là hai ba cái họ Nghê bất quá tuổi tác đều đúng Trịnh Thiếu Phong chỉ biết mắng chửi cũng thèm rõ ràng
Điền Thất nghĩ cũng đem thư cất kỹ chứ suy nghĩ thêm
Đường Thiên Viễn sách cảnh giới tới mặt treo mỉm vô cùng cao thâm khó lường Kỷ Chinh cũng đồng dạng mang vẻ mặt cao thâm khó lường Điền Thất sờ sờ mũi biết tới cùng thế giới bình thường là do nàng bình thường Nàng hướng ngưỡng cửa chỗ khe cửa hiện lên một bóng màu sắc của quần áo quen thuộc chính cũng bao một căn phòng nhưng nhiều lần làm giống như là đái dắt Điền Thất biết là mà Hoàng thượng phái để giám thị nàng lần với lần giống khinh công của càng càng kính nghiệp Đã còn cứ luôn ghé bên cửa cách mành trong mành cửa mờ xem cẩn thận cũng thể xem rõ ràng hành động của bên trong mà cũng suy nghĩ chút ban ngày ban mặt thể xem bên trong thì bên trong tự nhiên là cũng thể thấy
Điền Thất quyết định trở về cùng thương lượng thương lượng với Hoàng thượng xin đổi một đầu óc rõ ràng tới
Nàng cũng tâm tình uống rượu tán gẫu cáo biệt hai xong nàng liền tiệm Bảo Hòa Thấy Phương Tuấn thì nàng theo thường lệ là trừng hai mắt Phương Tuấn Điền công công trừng đã lâu liền luôn cảm thấy chính là tội ác tày trời tuy rằng biết chính đã làm qua chuyện gì nhưng mỗi ngày đều cảm giác áy náy dày vò ăn ngủ yên Hiện tại vô cùng hi vọng chính thể nhanh khôi phục trí nhớ một chút nhiều khi sốt ruột quá liền cầm vật cứng trong tay đập đầu của khác chỉ nghĩ là tên ngốc đang luyện thiết đầu công chẳng hề gì bất trắc May mắn đầu đủ cứng cũng đập hư
Hôm nay Điền Thất ở phòng tiếp khách đàm chuyện với liền thấy Phương Tuấn đang cầm một cái lư hương bằng đồng tràn đầy gỉ sét xanh lè gõ lên đầu Điền Thất vội vàng vung tay đoạt lấy lư hương “Đồ điên”
Phương Tuấn nàng “Ta ”
“Ai quan tâm ngươi việc gì chứ” Điền Thất trợn trắng mắt ôm lư hương cẩn thận xem xem may mắn biến dạng
Phương Tuấn chút thất lạc cúi đầu
Điền Thất vốn định mắng hai câu nhưng mà bây giờ thấy thế thì vẫn là nhẫn tâm nên chỉ hỏi “Thuốc Vương Mạnh cho ngươi còn uống Với ngươi đúng giờ tìm ghim kim đó”
Phương Tuấn gật gật đầu Hắn ngẩng đầu Điền Thất thấy Điền công công vẫn nổi giận gì nhiều thì lấy lòng
Điền Thất cất kỹ lư hương dặn dò Phương Tuấn phép đụng đồ kệ về lúc thì lắc đầu Hiện tại nàng chút nghi hoặc thực biết nên dùng thái độ như thế nào để đối đãi Phương Tuấn Lúc ban đầu biết thân phận của nàng đương nhiên là vô cùng phẫn nộ hận
khiến lập tức chết nhưng mà đến cùng cũng chỉ là một cái công cụ một cây đao Hắn lăn lộn thành thê thảm như bây giờ cũng chỗ đáng thương Đầu đảng tội ác đã chết bây giờ nàng đuổi theo Phương Tuấn gọi đánh gọi giết thì luôn cảm thấy chút vô lực Bất quá dù cũng là trực tiếp hành hung nếu khiến nàng nhẹ nhẹ nhàng nhàng buông tha thì nàng cam tâm
Hừm nếu như khi Phương Tuấn khôi phục trí nhớ nguyện ý làm chứng vì phụ thân nàng rửa sạch oan khuất lấy công chuộc tội thì lẽ nàng cũng sẽ đem bức đến đường chết
Nàng liền như thế mang tâm sự nặng nề về cung mới trở cung Càn Thanh Thịnh An Hoài liền tới tìm nàng Trong lòng ôm phất trần thần bí hề hề chung quanh làm giống như là tới tìm nàng chia của
Điền Thất kỳ quái hỏi “Thịnh gia gia ngài tìm chuyện gì ”
Thịnh An Hoài hỏi “Điền Thất ngươi thật với gần đây ngươi đắc tội với ai chứ Có nào tìm ngươi làm phiền ”
Điền Thất lắc đầu “Không ” Gần đây nàng an phận duy nhất tìm nàng gây phiền cũng chỉ Hoàng thượng cơ hồ mỗi ngày đều tìm
“Thật ”
“Tuyệt đối ”
Thịnh An Hoài gãi cằm nhíu mày “Không đúng nha chút kỳ lạ”
Điền Thất hỏi “Thịnh gia gia tới cùng là ”
“Không gì” Thịnh An Hoài lắc lắc đầu chút chuyện thể đưa bên ngoài mà giải thích huống hồ chính ông cũng còn biết rõ ràng ông nghĩ nghĩ dặn dò Điền Thất “Tóm ngươi làm việc cẩn thận chút… Đừng phát hiện”
Điền Thất biết điều ngụ ý nàng đỏ mặt khẽ gật đầu
Thịnh An Hoài cũng chút ngại ngùng nhanh chóng Hai ngày liên tiếp ông bóng gió để ngóng về Điền Thất Thịnh An Hoài là cực kỳ kín miệng sẽ nhiều một câu nhưng mà Điền Thất Hoàng thượng xem trọng là chuyện mà ai cũng xem ở trong mắt cho nên những hỏi cơ bản là lời thừa Thịnh An Hoài nhất thời làm rõ đối phương ý tứ gì là chọn chuyện làm sai của Điền Thất là nịnh bợ Điền Thất Cho dù là loại nào nữa chạy đến mặt Thịnh An Hoài ông đây mà đào gốc bới rể dễ … Thậm chí còn gần xa như là châm ngòi và Điền Thất chuyện thật quá buồn chọc hai thái giám ngự tiền đánh ngươi thể chỗ gì nha
Thịnh An Hoài định từ thân phận của hỏi tính lên để cân nhắc ý tới của đối phương nhưng mà cũng nghĩ thông cùng ngóng ít nhất cũng bốn năm tên thuộc cùng cái nha môn cũng cùng một chủ tử
Thật là kỳ quái Thịnh An Hoài nghĩ thái giám ở thành Tử Cấm đây là phát điên tập thể
Bên Điền Thất ăn xong cơm tối ăn nên ngoài Hoàng cung tản bộ một hồi liền thấy thái giám ở cung Càn Thanh đuổi theo kêu nàng trở về “Điền công công hôm nay Hoàng thượng dùng bữa tối bằng ngài trở về xem” Hiện tại chúng nô tài ở cung Càn Thanh đều biết Thịnh công công là một hai nhưng luận đến việc dỗ Hoàng thượng vui vẻ thì tựa hồ Điền công công càng hơn một bậc
Điền Thất cảm thấy kỳ lạ tâm tình của Hoàng thượng ngay cả cơm tối cũng ăn vô Sau đó nàng nghĩ lớn tồng ngồng cũng Như Ý nhất định cần nàng dỗ mới chịu ăn cơm hả Tuy nghĩ như thế nhưng nàng cũng là lo lắng thế là cùng thái giám trở về
Bữa tối ở cung Càn Thanh đã dọn xuống Hoàng thượng đang ở trong thư phòng đem Như Ý ôm trong lòng dạy nó thành ngữ
Điền Thất thấy Hoàng thượng giống như là tâm tình Nàng kêu những khác lui xuống hai cha con hỏi “Hoàng thượng tối hôm nay ngài ăn ngon bỏ ăn chứ”
Kỷ Hành giương mắt nàng “Thế nào vì trẫm mà đau lòng”
Điền Thất đỏ mặt Như Ý còn ở đây những lời như
Kỷ Hành vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của Như Ý “Như Ý với Điền Thất hôm nay lúc ăn tối thì con cái gì đó”
Nhứ Ý ôm quyển sách đang mở nó phụ hoàng Điền Thất đó gằn từng chữ nhỏ giọng đáp “Đại phúc tiện tiện”
(Đại phúc tiện tiện /dà fù pián pián/: Nghĩa là “Bụng to béo ú” đây là thành ngữ mô tả 1 bụng bự hình dáng vô cùng mập mạp)
Kỷ Hành đồng ý “Lời con là như thế ”
Như Ý cúi đầu chuyện
Lời nó tự nhiên như Hôm nay Như Ý ở cung Càn Thanh cùng phụ hoàng dùng bữa tối cũng biết khéo khéo trong đám thái giám dâng cơm một vô cùng béo cái bụng to đùng Như Ý chỉ thái giám bụng to liên tiếp kêu “Cục kứt bay bay cục kứt bay bay…”
(Như Ý sai thành ngữ từ “Đại phúc tiện tiện /dà fù pián pián/” (Bụng to béo ú) thành “Đại tiện phiên phiên /dà biàn piān piān/” (Cục kứt bay bay) ))
Vạn sự sợ tưởng xa thái giám mắng một câu cục kứt cũng thì thôi Kỷ Hành một lần cẩn thận tưởng tượng hình ảnh vô số kục kứt bay loạn trong trung phảng phất còn ngửi một cổ mùi tanh tưởi…
Cho nên bữa tối hầu như ăn nỗi thứ gì đầu sỏ gây nên ăn say sưa ngon lành Kỷ Hành chờ Như Ý ăn cơm xong mới bắt đầu quở trách nó nó học vấn nghiêm khắc uốn nắn nó phát âm cái thành ngữ Như Ý cúi đầu ngoan ngoãn nhận sai đề cập tới
Kỷ Hành cảm thấy con trai cứ luôn sai thành ngữ cũng cái chuyện gì bởi quyết định tự chỉ đạo nghiêm túc dạy cho nó Đây chính là vì cái hình ảnh mắt của Điền Thất tồn tại
Điền Thất chuyện nàng nén trấn an “Chuyện ít nhất cũng thuyết minh điện hạ nhận thức cái chữ ‘Tiện’ còn biết nó hai loại âm Đứa bé nhỏ như mà thể làm như thế đã là vô cùng dễ”
Như Ý Điền Thất khen kiêu ngạo giương đầu lên
Kỷ Hành hừ một tiếng đem quyển sách trong lòng Như Ý tùy tiện lật vài tờ thấy một cái thành ngữ là Khổng Dung nhường lê Cái lắm sinh động ý nghĩa giáo dục còn thích hợp cho trẻ con học tập
Rất nhanh liền phát hiện sự tình đơn giản như
“Ca ca là cái gì”
“Đệ là cái gì”
Như Ý tỏ vẻ mê mang
Kỷ Hành nhẫn nại đem bốn loại thân phận là tỷ giải thích một lần cho Như Ý Như Ý hiểu nhưng nó nhỏ giọng “Con ”
Kỷ Hành nhịn nhịn “Được con sẽ nhường lê cho chứ”
“Dạ” Như Ý gật gật đầu “Dù thì con cũng ghét ăn lê”
Kỷ Hành nhịn đem chuyện xưa Khổng Dung nhường lê cho hai qua một lần cuối cùng hỏi Như Ý “Câu chuyện xưa thuyết minh cái đạo lý gì”
Như Ý nghĩ nghĩ trong lòng đáp án tiêu chuẩn liền tràn đầy tự tin “Thứ mà chính thích nhất định đưa cho khác”
Kỷ Hành nhịn nữa Hắn đem sách quật xuống bàn “Con nên về”
Như Ý liền như phụ hoàng của nó đuổi Điền Thất hai cha con thấy Như Ý nàng hỏi Kỷ Hành “Hoàng thượng hiện tại khẩu vị của ngài khá hơn chút nào ”
Kỷ Hành như như nàng “Vừa thấy nàng liền ”
Điền Thất vẫn là quá thích ứng tùy thời tùy chỗ giở trò lưu manh mặt nàng đỏ lên “Vậy… Hay là ngài ăn chút gì đó Ngài ăn cái gì nô tài kêu Ngự thiện phòng làm”
Sự trả lời của Kỷ Hành chính là đè nàng lên bàn hôn môi một trận hôn “Ta ăn cái gì nàng vẫn rõ ”
Điền Thất bất an đẩy bờ vai “Đừng đừng ở chỗ ”
Thư phòng cách phòng ngủ hề xa nhưng mà Kỷ Hành chuyển chỗ khác Điền Thất nắm chặt tiểu của cho động bức đành về phòng ngủ
Hai dính giường rồng thì đó là một trận mây mưa lật đổ Kỷ Hành ở giường để cho Điền Thất ở đối diện với hai chân vòng quanh eo Lúc đầu Điền Thất còn thể tự nhúc nhích một chút còn sức mà chỉ thể ghé vai ngâm nga Kỷ Hành dùng một tay ôm phía lưng Điền Thất tay còn thì đỡ mông nàng dìu thân thể của nàng lên lên xuống xuống chính phối hợp theo đó mà đẩy lưng động tác sâu sâu cạn cạn Hắn cúi sát bên tai Điền Thất thở gấp “Điền Thất sinh cho một đứa bé ”
Thân thể của Điền Thất cứng đờ
Kỷ Hành nàng vắt chút chịu nỗi Hắn vuốt ve lưng của nàng “Sinh cho Như Ý một ”
Trả lời là sự đau đớn khẽ khàng khi cốt nhục nơi bờ vai hàm răng ngà tập kích