Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 79
Vừa điện Dưỡng Tâm Điền Thất đón đầu thấy hai một lớn một nhỏ tựa như kim đồng tới Người lớn mặt như trăng sáng một thân áo choàng màu trắng thêu hoa văn cát tường hình mây màu xanh nhạt; còn nhỏ thì phấn điêu ngọc trác mặt một thân áo đỏ áo đỏ dùng kim tuyến thêu hoa văn hình chữ phúc cổ áo và cổ tay đều là lông nhung màu trắng cũng biết là lông thỏ là hồ ly Hình dạng của đứa bé quá khả ái giống như là đưa tài đồng tử tranh Tết Như Ý còn thể là ai
Ôm Như Ý là Kỷ Chinh Hắn vốn ở cung Từ Ninh Như Ý đến điện Dưỡng Tâm tìm phụ hoàng của nó Kỷ Chinh liền cáo lui mang Như Ý cùng tới lý do la thăm hỏi hoàng của
Mục tiêu của hai kỳ thật đều ở Kỷ Hành
Ban đầu Như Ý còn ngoan ngoãn để Kỷ Chinh ôm chờ đến khi thấy Điền Thất thì nó cao hứng hướng Điền Thất mở hai tay làm nũng “Điền Thất ôm”
Lúc Điền Thất chính là con tôm chân mềm nên dám ôm nó mà là hai bọn họ “Vương gia và điện hạ tới tìm Hoàng thượng Hoàng thượng đang ở điện Dưỡng Tâm”
Như Ý chịu thua mà tiếp tục mở hai cánh tay thân thể cũng hướng về phía đưa “Điền Thất ôm mà”
Điền Thất buông tay tiếp
Kỷ Chinh Điền Thất chút nghi ngờ Hai mắt của Điền Thất hồng giống như là qua chẳng lẽ nàng ủy khuất gì Hắn chút đau lòng hỏi Điền Thất một câu nhưng mà tai mắt chung quanh quá nhiều cách nào mở miệng bởi chỉ là “Gần đây thánh thể của hoàng vẫn chứ”
“Bẩm vương gia long thể của Hoàng thượng vô cùng khỏe mạnh còn thường xuyên nhắc tới ngài”
Nàng chuyện mang theo giọng mũi trong thanh âm thoáng chút khàn khàn Kỷ Chinh càng xác định nàng qua Tư tưởng của tập trung cùng nàng hai ba câu Điền Thất cũng đáp ứng phó chỉ chờ hai bọn họ rời để nàng còn lui xuống mà Kỷ Chinh bỏ bỏ thả nàng dù cho là nàng vài câu cho lệ cũng nguyện ý
Như Ý cứ mở hai tay ủy khuất Điền Thất một lời
Điền Thất chịu nổi nhất chính là bộ dạng đáng thương của nó vì đành đón nó lòng quyết định ôm một chút dỗ dỗ nó Trước cũng thấy Như Ý nặng bao nhiêu nhưng mà bây giờ Điền Thất cảm thấy trong lòng đang ôm một cục thịt nặng trình trịch nàng ôm nó ở tại chỗ dám
Bàn tay beo béo nho nhỏ của Như Ý sờ sờ lên mặt nàng kỳ quái “Điền Thất ngươi hả”
Ngay cả Như Ý đều Kỷ Chinh bóp bóp nắm tay tuy thân phận của Điền Thất cao nhưng làm ngự tiền thái giám thể ăn hiếp nàng thật sự nhiều Người hiềm nghi lớn nhất còn ai ngoài Kỷ Hành nhưng mà Hoàng tựa hồ cũng loại mơ tưởng với Điền Thất… Kỷ Chinh nhíu nhíu mày trong lòng đột nhiên xuất hiện một cái phán đoán lắm Hiện tại vô cùng hi vọng Điền Thất chính là Hoàng trách mắng một trận mà thôi
Điền Thất định để Như Ý xuống thì hốt thấy chung quanh nhao nhao hành lễ miệng hô “Vạn tuế” liền biết Hoàng thượng tới Nàng nghĩ đến nhanh như vội vàng đặt Như Ý xuống để xoay hành lễ nghĩ tới hông còn khom xuống thì bắp chân nàng đau nhói liền tà tà hướng bên cạnh mà ngã
Kỷ Chinh cách nàng gần vội vàng vươn tay tiếp ngờ động tác của Kỷ Hành so với còn mau hơn nhiều hai ba bước đã đến phụ cận vươn tay liền đỡ Điền Thất lên Mắt thấy Như Ý ở trong lòng Điền Thất rời tay mà bay ngoài Kỷ Hành vươn tay còn nhấc Như Ý lên Một chuỗi động tác của làm quá nhanh khác phản ứng kịp lúc định thần thì chỉ thấy bờ vai của Điền công công Hoàng thượng ôm lấy cả gần như chui trong lòng của Hoàng thượng Đãi ngộ của tiểu điện hạ thì như nó đang Hoàng thượng bắt lấy lưng áo mà xách ở trong trung Cánh tay của Hoàng thượng hướng ngoài kéo dài thẳng tắp giống như là đang xách lấy một miếng khăn lau chán ghét tùy thời chuẩn ném thật xa
Như Ý đột nhiên treo lơ lửng thì bất an vung tay vung chân giống như là một con rùa nhỏ nắm xác Nó cố hết sức ngửa đầu phụ hoàng nhưng mà phụ hoàng hình như là thèm chú ý tới nó mà là đang chằm chằm… Hoàng thúc Cần cổ của Như Ý xoay về hướng Kỷ Chinh xoay gần nửa vòng ánh mắt mới đến nơi Nó thấy Hoàng thúc cũng đang chằm chằm một là… Ah là Điền Thất Thế là Như Ý thở hổn hển thở phì phì đem cần cổ xoay trở về…
Điền Thất thế nhưng chằm chằm nó Như Ý thất vọng Bất quá nó nhanh chút lo lắng bởi vì sắc mặt của Điền Thất trắng bệch giống như là sợ hãi
Điền Thất đương nhiên là sợ hãi nàng sợ chết Liền như thế chui trong lòng Hoàng thượng đó là mạo phạm Thánh thể Hơn nữa nàng còn cùng loại chuyện hiện tại càng cần giữ cách ở mặt khác Hiện tại hành động thế quá mức thân mật một là Hoàng đế một là thái giám… Thật sự thể nào nổi
Nàng cuống quít quỳ xuống “Nô tài tội đáng muôn chết” Ừm liền là tội gì chính là giấu đầu hở đuôi…
Kỷ Hành thu hồi ánh mắt đang quỳ ở bên chân trầm giọng “Chính lĩnh phạt”
“Tuân chỉ”
“Biết tìm ai lĩnh phạt ” Hắn hỏi
“Nô tài… Biết” Giọng của nàng phát run sắc mặt tái nhợt dâng lên sắc hồng nhàn nhạt
Kỷ Hành lòng gật gật đầu Hắn đem Như Ý đang nắm trong tay ném lên trời giống như đang ném con trai ruột của Như Ý bay lên hạ xuống nó cũng sợ mà còn tâm tư Kỷ Hành vươn tay tiếp Như Ý nâng hai chân của Như Ý lên để nó lên vai Sau đó xoay bỏ
Như Ý vịn lấy bờ vai của phụ hoàng còn quên hướng Điền Thất vẫy vẫy tay “Điền Thất nhớ tới tìm chơi đó nha”
Kỷ Chinh hãy còn tại chỗ gắt gao chòng chọc Điền Thất hai mắt đỏ bừng Quả nhiên chuyện mà lo lắng nhất đã xảy Hoàng thượng đem Điền Thất…
Hắn cách nào tiếp thu tin tưởng nhưng mà sự thật bày mắt thể tin Phản ứng đầu tiên của con luôn chân thật nhất thời khắc nguy cấp Hoàng thượng thế nhưng lập tức đem Điền Thất ôm sát lòng Một Điền Thất hồng hốc mắt cũng sẽ khiến thấy lạ nhưng mà cùng Hoàng thượng chung một chỗ thì nàng thế nào cũng giống như là đóa hoa mới sương gió đẩy đưa Kỷ Chinh chỉ thấy trái tim của giống như là một con dao nhỏ cắt từng chút từng chút một chật vật khép hờ mắt tầm mắt rơi ở ống quần lộ ngoài áo choàng của Điền Thất bên dính một mảnh vết ướt Bên ngoài áo choàng ướt mà quần ở bên trong thì đã ướt thấy rõ do nước trà nọ tóe lên Còn áo choàng nhăn thành một cục…
Kỷ Chinh thống khổ nhắm mắt Hắn thể nữa thể nghĩ tiếp…
Kỷ Hành vốn đã xa đột nhiên đầu hướng về Kỷ Chinh hô “A Chinh ngươi nhưng mà bỏ rời ”
“Hoàng đùa” Kỷ Chinh mở to mắt bình tĩnh đáp Hắn lui về phía ánh mắt vẫn như cũ rơi ở Điền Thất tựa như nàng cuốn lấy thể tách
Kỷ Hành nghỉ chân chờ đến khi Kỷ Chinh đến bên cạnh mới tiếp tục cùng Kỷ Chinh tán gẫy Kỷ Chinh cúi đầu ứng tỏ bất kỳ dị thường nhưng Kỷ Hành chính là cảm thấy chính đến tiếng nghiến răng nghiến lợi của Hai đến ngoài cổng Nguyệt Hoa Kỷ Hành thịnh tình mời mọc Kỷ Chinh cùng ăn trưa Kỷ Chinh chắp tay đáp “Hoàng ban thưởng cơm thần vốn dám từ Chỉ là hôm nay bệnh tại thân ăn uống vô sợ sẽ ảnh hưởng hưng trí của Hoàng Thần lúc liền cáo lui” Nói xong cũng chờ Kỷ Hành lên tiếng tự ý lui
Đây là ngang nhiên chống thánh chỉ coi rẻ hoàng uy Kỷ Hành cũng truy cứu càng là thằng càng thích chơi đùa đại độ Bất quá đem tình địch kích thích chạy cái sự khoan khoái ở trong lòng tất nhiên là cần Như Ý hắng tung lên lần tiếp thì trực tiếp vác ở vai Kỷ Hành liền như thế vác con trai của vung chân chạy như bay về cung Càn Thanh Thịnh An Hoài đang ở cung Càn Thanh chuẩn bữa trưa cho Hoàng thượng ngẩng đầu thấy Hoàng thượng vác một vật thể rõ chạy vội mà tới dọa trực tiếp đụng khung cửa
Kỷ Chinh thất hồn lạc phách trở vương phủ quả thật ứng câu của ăn uống vô Quản gia chút lo lắng cho Vương gia nghĩ khuyên ăn chút ít Kỷ Chinh khoát tay chặn “Đem Vệ Tử Minh kêu cho ”
Vệ Tử Minh chính là mà phái xuống truy xét thân thế của Điền Thất Gần đây công tác của tiến triển thuận lợi lúc Vương gia kêu tới cho rằng sắp mắng ai biết Vương gia “Thứ tra nhất định ở Đại Lý Tự” Hắn mới tin Điền Thất thực vì chuyển đồ cổ mà Đại Lý Tự
Thần sắc của chắc chắn ngừng một chút thêm “Nhất định là chúng tìm cẩn thận Trước tiên ngươi thể từ Tô Khánh Hải xuống tay”
Kỷ Chinh dặn dò mấy câu Vệ Tử Minh liền rời
Hắn đến bàn cơm cầm đũa lên ngắm ngắm cái cái vẫn như cũ khẩu vị Nhớ tới một màn tức giận trong lòng cánh tay dùng lực vung ít cốc chén khay mâm mặt trực tiếp quét rơi xuống đất đổ vỡ tung toét thành một mớ hỗn độn
Mấy tiểu nha hầu cơm dọa vội vàng quỳ xuống đồng thanh “Vương gia bớt giận”
Kỷ Chinh ở ghế ánh mắt hướng những quỳ bên dừng một chút cuối cùng chỉ một trong đó “Ngươi tới đây”
Tiểu nha chỉ lên kinh hồn táng đảm đuổi theo Vương gia nàng cho rằng Vương gia sẽ phạt nàng nghĩ đến dẫn nàng phòng ngủ đó đẩy nàng xuống giường
“Vương gia” Tiểu nha cả kinh kêu lên
Kỷ Chinh đè lên quan tâm mà xé rách y phục của nàng Tiểu nha cũng mười sáu mười bảy tuổi đã thông hiểu một vài việc lớn hiện tại Vương gia đối đãi như tuy chút sợ hãi nhưng cũng cách cự tuyệt Kỷ Chinh giữ lấy eo nàng hôn cổ nàng một hồi đó ngẩng đầu si mê mặt nàng “A Thất” Hắn kêu nàng
Tiểu nha nhất thời ủy khuất “Vương gia nô tì A Thất”
ha ngươi A Thất Trên đời chỉ một A Thất
Không ai thể so với A Thất
Kỷ Chinh dậy thở một thật dài dục sắc mặt đạm một chút “Đi ”
Tiểu nha sững sờ
“Đi ngoài” lặp một lần thấy nàng vẫn như cũ tức giận “Cút”
Tiểu nha mặc quần áo che mặt nức nở chạy
Kỷ Chinh xuống giường cánh tay đè lên gối đầu Trước mặt tràn hai tròng mắt ướt át gương mặt như cánh hoa đào của Điền Thất Hắn đột nhiên nhếch môi ý đầy sương lạnh
“Cho dù làm nam nhân đầu tiên của nàng cũng làm nam nhân cuối cùng của nàng” Hắn thì thào lẩm bẩm
Xa ở trong Hoàng cung Điền Thất liên tiếp hắt xì hai cái Tục ngữ “Một nhớ hai mắng ba tới” Điền Thất xoa xoa mũi nghĩ thầm hẳn là mắng nàng Nếu để cho nàng biết nàng nhất định mắng trở về
Như Ý ở trong lòng Điền Thất nó ngửa đầu Điền Thất còn nhớ chuyện giữa trưa Điền Thất “Điền Thất vì ngươi ”
Điền Thất biết nên trả lời làm Nàng nhẹ nhàng đẩy bờ vai của Như Ý một chút chỉ nơi xa “Xem kìa tới ”
Nơi đó dựng một cái rổ mây lớn phía cái rổ để mấy hạt gạo hai định dùng phương pháp bắt mấy con chim sẻ tới chơi Điền Thất còn kéo sợi dây thừng trong tay Như Ý đã thấy phía rổ một con chim sẻ lập tức từ trong lòng Điền Thất nhảy xuống chạy tới bắt chim sẻ Chim sẻ tất nhiên sẽ chờ nó tới bắt mà bôn chạy liền
Điền Thất ha ha đuổi theo Như Ý bảo hộ nó sợ nó ngã
Không ít cung nữ thái giám hầu hạ Như Ý khoanh tay áo ở nơi xa xem náo nhiệt Điền công công là ở ngự tiền cho nên tồn tại uy hiếp cướp công với các nàng các nàng cũng vui lòng thảnh thơi
Hai cung nữ tựa một hòn giả sơn thì thầm tán dóc với
“Chao ôi ngươi thấy hôm nay Điền công công kỳ quái ” Cung nữ Giáp
“Kỳ quái chỗ nào” Cung nữ Ất hỏi
“Chính là” Suy nghĩ của cung nữ Giáp chút thô tục thẳng miệng thế là kề bên tai cung nữ Ất lén lút
Cung nữ Ất xong sắc mặt nhất thời đỏ như cà chua khẽ đẩy nàng một phen “Con nhóc chết tiêttj miệng cửa nhà ngươi đầy đầu óc đều là chuyện hạ lưu gì Chính xa cũng thôi còn cho biết hổ chứ”
Cung nữ Giáp vô cùng đàng hoàng “Ta là thật Hôm nay Điền công công liền một bộ hình dạng giống mấy phi tử thừa ân thụ lộ nha ngươi xem Hoàng thượng đối với thế nào chẳng lẽ kỳ quái Cổ đại cũng Hoàng đế chuyên thích đùa bỡn thái giám ngươi đúng ”
“Ngươi nhanh câm miệng ” cung nữ Ất hai bên một chút “Loại lời nếu là truyền ngươi còn mạng đó”
Cung nữ Giáp cũng biết chính lỡ lời vội vàng ngừng miệng
Nơi xa tiếng đùa của Điền công công và tiểu điện hạ truyền tới che giấu tiếng bước chân nhỏ nhặt phía hòn núi giả