Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 75
“Ừ” Kỷ Hành tăng tốc tốc độ rút đưa
“…” Nàng làm làm đến mức chỉ còn thừa nửa cái mạng
Thật dễ dàng chờ phát tiết Điền Thất mới nhẹ nhàng thở nhưng mà ngoài mà xoay ôm nàng cúi đầu hôn nàng từng chút từng chút
Điền Thất vô lực đẩy “Chàng… Chàng thể ngoài a…”
“Không ” Câu trả lời vô cùng chém đinh chặt sắt Một khi đắc thủ thật sự bỏ rời khỏi nơi tiên cảnh chính là kêu chết ở bên trong cũng cam nguyện
Điền Thất thật là từng gặp qua ai chơi như Nàng mặt qua chỗ khác tránh cái hôn của nâng lên nàng cho rằng cuối cùng cũng chịu ngoài ngờ chồm hỗm động còn dùng một tay giữ eo nàng cho phép nàng động tay thì vẽ vòng vòng ở chỗ đùi trong của nàng
Nàng đành nâng một chân lên đá một phát lên ngực của “Ra ngoài”
Thôi đá động…
Kỷ Hành nắm lấy bàn chân trắng mịn tinh xảo của nàng mà nhẹ nhàng xoa nắn tiểu đang chôn trong cơ thể nàng rục rịch ngóc đầu dậy
Điền Thất rốt cuộc rõ ràng thì ngừng một hồi như thế chỉ thể xem như nghỉ ngơi giữa trận còn nửa trận ah…
Nửa trận xong xuôi thì trời đã sớm tối Một chút xíu sức Điền Thất cũng còn giọng của nàng trong màn đêm như là tiếng muỗi vo ve “Chàng chịu yên …” Trong ngữ khí tràn đầy khinh bỉ
Kỷ Hành mơ tưởng nhiều ngày như để dành nhiều ngày như thế rốt cuộc thực hiện biểu hiện lúc đã xem như khắc chế Hắn cũng biết Điền Thất khó chịu thế là vô cùng cẩn thận ôn nhu lưu luyến cuối cùng mây cũng dừng mưa cũng ngớt
Hắn xuống giường đốt nến thấy Điền Thất tùy tay ôm mền đỏ ở giường tóc đã sớm tản như một mảnh sa tanh đen bóng trải ở thân Hắn qua xốc mền lên tất nhiên là thấy một mảnh hỗn độn khiến mặt đỏ hồng hồng tim đập bùm bùm
Điền Thất mơ mơ màng màng ngủ như ngủ Kỷ Hành ôm lên đến suối nước nóng tắm một lần Sau khi trở về dính giường liền ngủ Kỷ Hành kêu tỉnh nàng “Ăn chút gì đã”
Hắn giống như một lão ma ma đầu tiên là đổi đệm giường phòng bếp vơ vét cơm canh
Thịnh An Hoài lưu cơm cho bọn họ để ở lò ủ nóng nhưng mà hai nháo quá muộn nên thức ăn đều nguội Kỷ Hành quyết định đem thức ăn hâm nóng Kinh nghiệm của ở phương diện là thiên phú cũng đủ chỉ việc đốt lửa thôi đã hết đến cuối cùng đốt cũng đốt chẳng qua là đốt phòng bếp May mà Thịnh An Hoài tới một cái xem xem Hoàng thượng nhu cầu đặc thù gì vặn đụng tới phóng hỏa lập tức kêu chạy tới dập lửa đúng lúc ngăn ngừa một trận cháy rừng phát sinh
Thịnh An Hoài đem cơm hâm nóng cho Hoàng thượng và Điền Thất lần nữa
Rốt cuộc Kỷ Hành chịu đưa thẳng ánh mắt Thịnh An Hoài mà hiện tại bề ngoài của chút chật vật mặt khói huân đen một mảnh lúc dùng vẻ mặt ôn hòa thế nào đều giống như là vẻ diệt khẩu Thịnh An Hoài dọa té cứt té đái nhanh chóng bỏ chạy
Kỷ Hành cũng cảm thấy Thịnh An Hoài thất lễ dù lúc cũng hi vọng bất kỳ ai phòng của và Điền Thất rửa mặt đó tự bưng đồ ăn cho Điền Thất thấy Điền Thất ngủ mất hiển nhiên là mệt đến ngất ngư Kỷ Hành chút đau lòng cùng lúc đó chút tự mãn vi diệu
Hắn kêu Điền Thất dậy ăn cơm Chính ăn qua loa vài miếng liền bắt đầu giúp Điền Thất lau tóc Tóc của nàng vốn đã khô nhưng do mới tắm rửa cẩn thận nước làm ẩm
Bàn ăn để ở giường Điền Thất quỳ ở bên giường từng ngụm từng ngụm ăn cháo Nàng ép buộc quá thảm chỗ đó còn nóng rát giống như là nước hạt tiêu nóng ngâm qua làm cách nào cũng tự nhiên Nghĩ đến đầu sỏ gây nên tất cả thì Điền Thất bi phẫn ngậm cháo mà đầu trừng Kỷ Hành
Kỷ Hành mới đến thỏa mãn lúc sảng khoái tinh thần ngay cả lỗ chân lông đều vô cùng khoan khoái Điền Thất trừng ở trong mắt nhiều lắm xem thành hờn dỗi thế là giúp Điền Thất lau tóc hướng nàng đưa tới một cái mỉm khe khẽ tràn đầy tình ý
Điền Thất càng thêm bi phẫn
Ăn cơm xong Kỷ Hành cũng cởi áo lên giường Hắn đem Điền Thất ôm lòng câu câu chăng cùng nàng huyên thiên Điền Thất ngẫu nhiên ừ một tiếng nhanh ngủ thật say Kỷ Hành quá mức hưng phấn chút xíu bối rối cũng đem Điền Thất ôm càng chặt hơn một ít chuyện với nàng sợ làm ầm ĩ đến nàng thế là trầm mặc xuống mở to đôi mắt trong lòng Trong phòng đốt một cây nến nhỏ ánh sáng nến như hạt đậu ánh sáng u ám chiếu lên khuôn mặt ngủ say của Điền Thất an nhiên mà điềm tĩnh xem thế nào cũng ghét Kỷ Hành hoảng hoảng hốt hốt cảm thấy chính giống như là đang mơ
Không mơ thực là của Kỷ Hành kích động một trận hôn tai của Điền Thất một chút “Điền Thất yêu nàng thực… Yêu nàng”
Trong lúc ngủ mơ Điền Thất ầm ĩ đến nàng tự giác “Câm miệng” (quá phũ ))
***
Sáng hôm lúc Điền Thất tỉnh thấy đôi mắt của Kỷ Hành chớp cũng chớp chằm chằm nàng giống như một tên ngốc
Điền Thất nhớ đến hành động vĩ đại điên cuồng của hai hôm qua thì mặt già đỏ bừng kéo chăn qua che đầu quan tâm
Kỷ Hành kéo chăn đè nàng xuống hôn một hồi đó xuống giường tìm bữa sáng cho nàng Thịnh An Hoài hổ là một nô tài giỏi ông đã sớm lén lén lút lút đem bữa sáng chuẩn xong cho bọn họ hiện tại vẫn còn nóng
Hai rửa mặt xong dùng qua bữa sáng nắm tay khỏi Ngọc Nhân Quán tản bộ giữa núi rừng nguyện rời Phía của Điền Thất còn quá thoải mái nên đường chậm rì rì Kỷ Hành hỏi han ân cần săn sóc tỉ mỉ hận làm trâu làm ngựa cho nàng Điền Thất thẹn thùng thèm phản ứng đến
Bọn họ dừng ở bờ hồ Điền Thất thấy cây phong ở bờ hồ nở một lùm hoa dại liền chút hâm mộ cực kỳ Từ nhỏ nàng liền thích hoa cũng thích cài hoa lúc nàng hái mấy đóa cắm ở đầu nhưng mà… À ờ chân cẳng tiện…
Toàn bộ lực chú ý của Kỷ Hành đều ở Điền Thất thì làm thể biết suy nghĩ của nàng Trong phút chốc Thịnh An Hoài nhập thân cần bất kỳ sai bải liền lập tức hái một bó hoa dâng cho Điền Thất còn tự chọn một đóa hoa màu vàng nhạt cài lên giữa tóc nàng Điền Thất rốt cuộc cho sắc mặt Kỷ Hành nhận lấy cổ vũ cực lớn quyết đoán hái càng nhiều hoa bện một cái vòng hoa đeo đầu nàng đó bó một đóa hoa thật to hoa dại ở bờ bên cơ hồ hao hết sạch
Điền Thất cảm thấy thần kỳ ở trong cuộc sống nàng sẽ từng bước phát hiện cũng như chứng thực một cái chân lý: Một nam nhân ngươi chỉ cần để cho thỏa mãn ở giường thì ngươi coi là chó để sai khiến đều
Dù cho nam nhân kỳ thật là một con rồng
Bọn họ chơi ở bờ hồ một hồi cuối cùng hồi cung Kỷ Hành chút buồn bã ở một đêm Điền Thất cảm thấy nếu Hoàng thượng liên tiếp lên triều hai ngày thì đám ngôn quan chuyện để mắng thế là đem khuyên về
Hôm hồi cung Điền Thất lén lén lút lút Đại Lý Tự một chuyến Nàng làm một chuyện vô cùng to gan lớn mật