Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 69
- Nhà
- Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám!
- Chương 69 - Nhận tội hay không nhận tội
Hoàng thượng đang ngâm ngâm nàng “Nàng giải thích thế nào”
“Nô tài nô tài…” Điền Thất dọa mặt vàng như đất mồ hôi rơi như mưa
Kỷ Hành tuy là giận nàng nhưng thấy nàng thế chút nhẫn tâm “Đứng lên chuyện đàng hoàng… Nàng tới cùng là ai”
Điền Thất còn đang chìm trong nỗi sợ hãi cùng chấn kinh khi thân phận vạch trần Bí mật mà nàng lo lắng giấu giếm đề phòng bảy năm lập tức đâm thủng còn là quyết định sống chết của nàng Toàn thân nàng vô lực quỳ mặt đất dám lên
Kỷ Hành thở dài cưỡng ép kéo nàng lên ôm nàng lòng “Lại làm vẻ đáng thương nàng liền biết trẫm hết cách với nàng ”
“Hoàng thượng ngài… Ngài giết nô tài ”
“Giết ngươi làm cái gì” Kỷ Hành xong đột nhiên sáp đến bên tai nàng nhẹ “Trẫm ăn nàng”
“…” Vừa Điền Thất chỉ thấy chính giống như rơi từ vách núi cao vạn trượng xuống còn bây giờ nàng phát hiện nàng rơi xuống quá xa liền kéo trở về Trái tim nàng lúc lên lúc xuống nàng đã hai tầng mồ hôi Nàng cúi đầu con mắt xoay vòng nhanh hồi tưởng chính từ lúc nào lộ sơ hở Hoàng thượng phát hiện nàng đã bao lâu vì đến bây giờ mới
… Nghĩ thông
Thấy thân thể trong lòng vì bất an mà vặn vẹo cuối cùng Kỷ Hành cũng thở nên dọa nàng một cái như mới Thân thể của đã nàng cọ một trận nóng lên chỗ mới định xuống bây giờ rục rịch ngóc đầu dậy Kỷ Hành thật sự chịu nỗi loại chơi đùa lúc kinh lúc sợ gánh nặng của tiểu quá lớn Hắn đè xuống dục niệm trong lòng bất thình lình cắt ngang suy nghĩ của nàng “Nàng đang nghĩ cách làm lừa trẫm”
“Ta…” Điền Thất thật sự là hoảng thần Trước nàng gặp đủ loại nguy cơ nhưng đều xảy điều kiện chuẩn vì thế nàng đều chỉ là kinh vô hiểm trải qua song hiện tại bất đồng bây giờ nàng giống như hề phòng liền đột ngột dùng kiếm kề cổ họng thể động đậy
Kỷ Hành bình tĩnh lấy khăn tay từng chút từng chút giúp Điền Thất lau mồ hôi “Dọa thành như tới cùng nàng là nơi nào”
Điền Thất Hoàng thượng như thế nàng cũng biết đầu óc của chính đã nấu nước là trụng dầu tóm nàng chính là liền xung động đột ngột ôm lấy mặt bất chấp tất cả mà hôn miệng nàng che lấy miệng tựa hồ làm thế thì sẽ đem cả hai kéo trong sự kích tình hỗn loạn mà xúc động nàng lập tức thể tạm thời ném cảm giác biết làm cũng thể tạm thời quên mất ép sát nàng từng bước Mặc dù tất cả chỉ là tạm thời mà thôi
Kỷ Hành quả nhiên quên hết mọi thứ Bất thình lình Điền Thất tập kích như trong lòng ngọt chết làm dễ dàng buông tha Thế là một trận chất vấn vốn đầy thấp thỏm nghi ngờ ù ù cạc cạc chuyển hóa thành một trận ôm hôn mãnh liệt
Tâm tình của Điền Thất lúc như một nồi lẩu thập cẩm kinh hoảng sợ hãi bất lực hổ thẹn chột kềm chế phóng túng ngọt ngào thống khổ khát vọng… Những cảm xúc đủ màu đủ sắc giống hệt một bàn tay to đem nàng hướng bốn phương tám hương mà xé rách nàng thật sự cảm thấy chính sắp sụp đổ càng biết làm kết thúc
Kỷ Hàng dừng sức mút hôn Điền Thất dường như là thể cảm nhận đến thống khổ và bất lực của nàng Hắn đem nàng ôm chặt hơn dùng cái lưỡi linh hoạt của ôm lấy khoang miệng của nàng mà triền miên đem thống khổ của nàng đều hút nàng nên thống khổ cũng cần thống khổ (Xuất sắc quá xuất sắc tác giả ~~~)
Nụ hôn kết thúc hai đều thở hồng hộc Hai mắt Điền Thất nhuộm lên ánh nước nàng cúi đầu thấy đôi mắt của Kỷ Hành mãnh liệt vọng nàng nàng chút nghĩ ngợi liền đẩy xoải chân chạy mất
Kỷ Hành đuổi theo Hắn biết nàng chạy xa Hắn đã đem thái độ của rõ chờ nàng thẳng thắn
***
Kỷ Hành đoán sai Điền Thất quả thật chạy xa Chủ yếu là nàng cũng lệnh bài xuất cung…
Nàng chạy về phòng của vùi đầu trong chăn Cơ hồ chôn chui như thế thì nàng liền thể đem chuyện biến thành một giấc mộng
Hoàng thượng biết Hắn biết nàng là nữ nhân tuy rằng còn biết nàng là ai
Làm bây giờ làm bây giờ làm bây giờ…
Điền Thất phát hiện nàng nghĩ làm bây giờ nguyên nhân căn bản ở chỗ nàng biết Hoàng thượng định làm thế nào
Theo lý thuyết loại chuyện một khi phát sinh đóng giả thái giám nhất định chết chỉ nàng ngay cả những phụ trách quản lý nghiệm thân đều sẽ chịu liên lụy
mà hiện tại Hoàng thượng rõ rõ ràng ràng với nàng sẽ giết nàng
Như thế chăng là thể tỏ rõ Hoàng thượng điểm thích nàng nha
Chao ôi nghĩ đến thế …
Bất quá Hoàng thượng biết rõ nàng là nữ nhân cũng tuyên bố để thái giám khác sờ chim nhỏ…
Làm nghĩ đến chuyện đó nè
Điền Thất vươn tay ôm lấy chăn càng chặt hơn một chút đó nàng liền hết Nàng đành dậy giường ôm lấy chăn phát ngốc ở giường
Tỉnh táo tỉnh táo Loại bỏ yếu tố tình cảm nàng tổng kết tình huống hiện tại một chút Hoàng thượng phát hiện nàng là nữ nhân Hoàng thượng biết thân phận của nàng Hoàng thượng tỏ vẻ sẽ giết nàng
Theo bên nàng chăng là thể tìm Hoàng thượng chủ động nhận tội
Điền Thất chút dao động
Lúc bên ngoài mãnh liệt đập cửa phòng nàng “Điền công công lớn chuyện Hoàng thượng đánh Thịnh công công ngài nhanh chóng xem ”
Điền Thất vội mở cửa cùng chạy Một đường hỏi chuyện gì xảy cũng rõ ràng chỉ biết Thịnh công công Hoàng thượng truyền tới hỏi han mấy câu liền sai đem Thịnh công công xách ngoài đánh
Điền Thất bỗng nhớ đến Hoàng thượng qua một câu
“Vụ Thịnh An Hoài trẫm sẽ tìm tính”
Chẳng qua cái tính cũng quá nhanh …
Bọn họ đến cung Càn Thanh thấy Thịnh An Hoài đã đè xuống một cái ghế dài ở đài ngắm trăng hai thái giám hành hình đang giơ gậy đối với cái mông của ông mà đập Thịnh An Hoài đánh vang ầm ầm miệng hô to oan uổng “Hoàng thượng nô tài làm tất cả đều là vì ngài ah…”
Đến lúc Thịnh An Hoài còn quá rõ ràng tình hình cụ thể chỉ biết Hoàng thượng kêu chính qua hung hăng mắng một trận cụ thể vì mắng Hoàng thượng lộ tóm chính là chẳng hiểu Hiện tại Thịnh An Hoài cũng chút tin tưởng lời lúc của Điền Thất đầu óc Hoàng thượng quả thật khả năng điểm vấn đề
Kỷ Hành đang tối sầm cả mặt ở mái hiên Người chung quanh đều dọa câm như hến ai dám cầu tình
Điền Thất bình bịch một tiếng quỳ ở bên chân Kỷ Hành nàng nhẹ nhàng kéo góc áo của “Hoàng thượng tất cả chỉ là một lời đùa của nô tài Thịnh công công là vô tội xin Hoàng thượng nguôi giận”
Kỷ Hành lạnh mặt chỉ tính chuyện Thịnh An Hoài vớ vẩn thì lão già một vạn cái vô tội
Điền Thất đành bùm bùm bùm dập đầu xuống đất lúc nàng thật là hối hận chết tại cẩn thận Tuy rằng biết vì Thịnh An Hoài bịa chuyện nhưng bây giờ bởi vì nàng mà ông chịu đựng một trận đòn roi nặng nề…
Nghĩ nghĩ Điền Thất liền tiền đồ
Người chung quanh đều thầm líu lưỡi cơn thịnh nộ của Hoàng thượng thì cũng chỉ loại phân lượng đảm lượng như Điền công công dám chạm
“Lên” Kỷ Hành chịu Điền Thất đem cái trán đập vang đùng đùng
Điền Thất cố chấp dập đầu “Xin Hoàng thượng tha cho Thịnh công công”
“Đều dừng tay” Kỷ Hành một tiếng thái giám bên lập tức ngừng tay
Thịnh An Hoài bò ghế “Nô tài tạ chủ long ân” Kỳ thật ông đánh đau bao nhiêu thái giám hành hình xuống tay đều kềm chế nha lỡ mà đem Thịnh công công đánh hỏng về bọn còn chịu nỗi
Kỷ Hành trầm mặt phất tay áo rời Điền Thất từ mặt đất lên nghĩ nghĩ vẫn là theo Kỷ Hành kỳ thật đang sinh cơn tức tức Điền Thất cùng thẳng thắn mà chạy tới cầu xin cho Thịnh An Hoài Thịnh An Hoài bậy bạ như thế đánh hai cái thì chứ
Điền Thất theo phía Hoàng thượng nửa ngày thôi cuối cùng vẫn là biết nên mở miệng làm
Không khí giữa hai chút lúng túng Tới đánh vỡ sự lúng túng là bạn nhỏ Như Ý
Thời tiết dần dần lạnh Đái Tam Sơn tiến kỳ ngủ đông Như Ý sợ Đái Tam Sơn đông lạnh hư hỏng liền đem nó đưa phòng ấm trong cung Từ Ninh Kỷ Hành cảm thấy tưởng nổi lỡ như con rùa đen đem Thái hậu dọa tới làm bây giờ thế là quyết định sai đem Đái Tam Sơn dời đến cung Càn Thanh
Hiện tại Như Ý tìm Đái Tam Sơn chơi liền cung Càn Thanh đương nhiên thỉnh an phụ hoàng còn đem Điền Thất mượn tới tay
Lần Kỷ Hành theo đuôi hai bạn nhỏ cùng tới tìm Đái Tam Sơn Hắn thực hiểu nỗi con rùa đen đều đã ngủ Như Ý còn đối với một cái mai rùa to đùng xem cái gì mới
Như Ý nắm tay của Điền Thất chỉ một chuỗi hồ lô lưng Đái Tam Sơn hỏi “Điền Thất thấy ”
Điền Thất thấy vật thân thể nhất thời cứng đờ Trên sợi dây mềm mại làm bằng kim tuyến là những quả hồ lô nho nhỏ điêu khắc từ đủ loại đá quý còn lá cây làm bằng phỉ thúy Lá cây xanh tươi ướt át quả hồ lô lóng lánh sáng trong
Vật gọi là Thất Bảo Tiên Hồ nàng từng thấy quá thấy ngay ở trong nhà Trong nháy mắt Điền Thất nghĩ đến nhiều chuyện tay nàng tự giác nắm chặt Như Ý Điền Thất nắm chút đau nhưng mà nó kiên cường kêu
Kỷ Hành phát hiện sự dị thường của Điền Thất bởi vì cũng dị thường “Vật từ tới”
Nhũ mẫu vội vàng trả lời “Bẩm Hoàng thượng là thái giám ở tiệm Bảo Hòa hiến cho điện hạ”
Người của tiệm Bảo Hòa lấy lòng Như Ý cũng là chuyện hiếm lạ gì chỉ là hồ lô … Kỷ Hành chợt thở dài một
Điền Thất đến tiếng thở dài của Hoàng thượng liền hỏi “Hoàng thượng ngài nhận thức vật ”
“Đây là vật của Quý của trẫm Trong nhà Quý gặp biến cố nghiêm trọng vật liên tiếp qua tay nhiều ngờ để cho trẫm thấy Chỉ là bảo vật tuy ở đây …” Nói tới đây thở dài
Điền Thất hỏi dò “Quý là vị nào Nô tài là từng ở trong triều vị đại nhân nào họ Quý”
“Ngươi từng qua Quý Thanh Vân”
“… Nô tài cô lậu quả văn qua”
“Quý từng là trẫm tín nhiệm Trần Vô Dung làm hại theo ở đường lưu đày tới Liêu Đông biết còn sống đã chết Trẫm vốn định vì giải oan nhưng khổ nỗi vô luận truy xét vẫn sống thấy chết thấy xác càng ông đến nương nhờ địch quốc Trẫm đành đem vụ án đè xuống đến hiện tại còn treo lơ lửng mà quyết”
Trong lòng Điền Thất nhúc nhích thiếu chút nữa liền thực tình với Hoàng thượng mà nghĩ nàng bằng chứng nếu vọng xưng là con gái của Quý Thanh Vân Hoàng thượng hẳn tin tưởng Hơn nữa một phen bộc bạch của Hoàng thượng cho thấy phân lượng của cha nàng ở trong mắt Hoàng thượng nếu lúc nàng tự xưng là con gái của thì Hoàng thượng chắc hẳn sẽ hoài nghi nàng ý đồ riêng mới mạo xưng con cái của trung thần Lại chuyện Tôn Tòng Thụy bán bạn cầu vinh cũng là bằng chứng loại chuyện cách nào tìm Hoàng thượng giải oan Nàng trừng trị Tôn Tòng Thụy chỉ thể thầm kín tiến hành thời điểm càng thể để cho Hoàng thượng biết thân phận và mục đích của nàng nếu Hoàng thượng thể sẽ ngăn cản nàng “hãm hại trung lương”
Nghĩ đến đây Điền Thất đành đem lời đã đến bờ môi đè nén trở về