Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 66
- Nhà
- Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám!
- Chương 66 - Tâm tình thiếu nữ (Phần 1)
Kỷ Hành vì lần săn bắn mà lên kế hoạch tỉ mỉ Từ ban ngày tới ban đêm nội dung vô cùng phong phú Khi ở tại Hoàng cung thì cơ hội để và Điền Thất ở một cùng thể quá nhiều nếu dễ dàng dẫn đến sự nghi ngờ của khác bọn ở trong cung là câu thúc mỗi tiếng mỗi cử động đều sợ những đôi mắt khác thấy Đi ngoài liền tự do hơn nhiều Kỷ Hành quyết định cùng Điền Thất vui vẻ trải qua thế giới hai
Đầu tiên đem Như Ý luôn nháo theo quăng trong nhà Lý do là nhóc còn nhỏ sợ ngựa giẫm
Kỷ Hành càng lúc càng cảm thấy quả trứng thúi Như Ý chướng mắt bộ dạng còn đủ ba tấc cao liền cưới vợ đã còn luôn cắm giữa và Điền Thất tóm là xem thế nào thì chướng mắt thế
Kỳ thật Như Ý cũng suy nghĩ tương tự nó cũng cảm thấy cha nó chương mắt Nó và Điền Thất chơi với thật vui nhưng phụ hoàng cứ luôn là tới chặn ngang một cước thực là thể nỗi
Tiếp theo Thịnh An Hoài cũng thể mang Lý do của Hoàng đế bệ hạ là bệnh của Thịnh An Hoài cần cẩn thận nghỉ ngơi Thánh thượng săn sóc nô tài nên để ông
Sau đó Thịnh An Hoài liền dứt khoát bệnh
Hiện tại Kỷ Hành đều chút sợ Thịnh An Hoài tổng cảm thấy tên ngu là chuyên gia phá hoại khí
Giải quyết xong hai chướng ngại vật luôn kéo chân xong Kỷ Hành hăng hái mang theo Điền Thất bắc yến Lấy sức tưởng tượng hạn của tuyệt đối thể nào nghĩ tới phía đang chờ đợi là cái gì Mọi thường “Kẻ trí nghĩ đến nghìn điều tất một điều sơ sót” nhiều khi cái “sót” là mưu đồ mà là nhân phẩm
Bắc yến dựa núi Yến hướng phía trải dài một đồng cỏ rộng lớn dải đồng cỏ do rừng cây phân cách thành từng mảnh nhỏ Kỷ Hành mang theo Điền Thất tự chiếm lấy một mảnh đồng cỏ cho phép khác tiếp cận
Thời tiết hôm nay nể tình cuối thu trời trong vạn dặm mây Bầu trời giống như là một khối ngọc bích nửa điểm tạp chất ngọc bích ảnh ngược từng điểm sáng rực chính là ánh nắng ấm dào dạt
Gió thu vàng óng cuốn qua đại địa cỏ cây khô nửa nọ nửa một ánh mắt tới chỉ thấy loang lổ lẫn lộn mênh mênh mông mông trong cô tịch thấu một cổ lẫy lừng khiến nghển cổ thét dài một tiếng biểu đạt hào hùng
Trên đồng cỏ thường thường sẽ xuất hiện một vài động vật béo núc ngơ ngơ ngốc ngốc thấy con cũng biết trốn tránh nên ăn thì ăn nên chơi thì chơi yên lặng mà chờ loài săn nó
Điền Thất khỏi cảm thán: Sống gian nan chết yên vui cổ nhân thật lừa
Lúc nàng đang cùng Kỷ Hành cưỡi chung một con ngựa
Điền Thất biết cưỡi ngựa ngay cả bò lên lưng ngựa cũng biết bất quá bây giờ nàng dạng chân ở lưng ngựa dựa lưng lòng của Hoàng thượng cũng là an
Kỷ Hành nghĩ đặc biệt chu đáo lúc cố ý dắt hai con ngựa chờ hai khỏi tầm mắt của khác thì Kỷ Hành lập tức đem con ngựa còn đuổi chỉ để con ngựa trắng mà Ngự mã giám tỉ mỉ chọn lựa
Con ngựa trắng cũng chỗ gì thần kỳ chỉ là xinh đặc biệt xinh Kỷ Hành thấy con ngựa liền cảm thấy Điền Thất nhất định thích
Kết quả tự nhiên là sở liệu của
Hiện tại Kỷ Hành mông cưỡi mỹ câu (ngựa ) lòng ôm mỹ nhân rong chơi bầu trời xanh ngắt trong veo đắm trong gió thu phơ phất là thích ý Hắn dùng cằm nhẹ nhàng cọ lên cổ của Điền Thất ngẫu nhiên hôn một cái lên mặt nàng tiểu biến thái hổ đến nỗi lỗ tai đều hồng trong lòng sướng thật sự tuyệt thể tả
Đầu óc Điền Thất loạn loạn mỗi lần nam nhân phía hôn thì nàng liền một loại cảm giác như bay lên giống như là đang ở một đóa kẹo đường biết bay đung đưa nhẹ nhàng mà ngọt ngào còn thơm thơm mềm mềm sạch sẽ bóng loáng
Nàng cúi đầu trái tim bang bang nhảy loạn cảm giác đến lúc hôn thì nàng đột ngột đầu nâng cằm đón cái hôn
Điền Thất chủ động nghênh hôn khiến cho Kỷ Hành cảm thấy ngoài ý sững sờ một chút liền nhanh phản ứng kiếp nâng lên mặt nàng mà cùng nàng triền miên
Điền Thất vươn một tay tới ôm lấy cổ Kỷ Hành Nàng hôn đầu óc đều nóng lên mơ mơ màng màng nàng cảm giác chút sự tình giống
Nụ hôn xong hô hấp của hai đều chút Kỷ Hành còn biết đủ mà tiếp tục nhẹ nhàng mổ lên mặt và cổ của Điền Thất Điền Thất thư thái híp mắt giống như là một con mèo đang nhẹ nhàng gãi cổ Nàng ngửa đầu rơi trong mắt là một mảnh xanh trong suốt đã xa xôi vô biên vô hạn
Chú ngựa bên lẽ biết bọn họ đang làm chuyện cho lắm nên đã sớm dừng cúi đầu ấp úng ăn cỏ
Kỷ Hành đỡ Điền Thất xuống ngựa hai tay cầm tay thảm cỏ Chung quanh ít con mồi ngốc nghếch nhưng mà Kỷ Hành chướng mắt thế là cung tên vẫn đeo lưng đụng
Bất quá thực hết sức ở mặt Điền Thất lộ bản lĩnh để thể tiếp nhận lấy một chút sùng bái của tiểu biến thái
lúc bầu trời truyền tới một trận tiếng nhạn kêu Hai ngửa đầu quả nhiên thấy một loạt chim nhạn đang xếp thành hình chữ “Nhân” (人) bay từ hướng bắc về phương nam Kỷ Hành giương cung cài tên đem cung kéo căng như trăng tròn ngắm bầy nhạn đó buông tay mũi tên rời cung mang theo tiếng vút ngắn ngủi cắt qua khí giống như là một đạo tia chớp cực nhanh bay về phía bầy nhạn
Điền Thất ngửa đầu đôi mắt chớp cũng chớp chòng chọc phương hướng của mũi tên cho đến khi trung liên tục vang lên hai tiếng than của chim nhạn thì nàng thấy một đoàn bóng đen đột nhiên rơi xuống
“Trúng trúng” Điền Thất biết vì kích động kéo lấy tay của Kỷ Hành nhảy lên “Hoàng thượng tài bắn cung của ngài thực là lợi hại quả nhiên văn võ song ”
Kỷ Hành nâng tay nhẹ nhàng gõ cái trán của Điền Thất “Nịnh bợ”
Hai quyết định đem chiến lợi phẩm của Kỷ Hành nhặt về Bởi vì chim nhạn rơi trong rừng cây nên bọn họ dắt tay trong đó trong đầu Điền Thất nhớ vị trí chim nhạn rơi xuống một hồi cảm thấy hẳn là kém nhiều thế là tìm kiếm chung quanh quả nhiên thấy nơi xa thi thể chim nhạn đó hơn nữa còn là liên tiếp hai con
mà chung quanh chim nhạn nhiều con ruồi lớn ông ông ông bay Điền Thất thấy kỳ quái hai con chim mới chết nhanh đưa tới ruồi nhặng như thế
Nàng định tiến lên một cái Hoàng thượng giữ nàng Vẻ mặt của Hoàng thượng hết sức nghiêm túc giống như là thấy thứ gì đó cực đáng sợ “Chạy”
Điền Thất còn phản ứng kịp đã Kỷ Hành kéo xoay chạy vội lên Điền Thất là hiểu “Hoàng thượng ”
“Chọc trúng tổ ong vò vẽ”
“…”
Thì những thứ con ruồi mà là con ong Điền Thất đột ngột thấy cả đều phát lạnh nhiều ong vò vẽ như nếu như đốt ở … Nàng dám nghĩ tiếp vung chân cùng Hoàng thượng chạy như điên
Dù cho là dùng hết bộ sức lực nàng vẫn là chạy chậm Kỷ Hành dứt khoát ôm lấy bờ vai nàng đem nàng cách mặt đất mang nàng cùng chạy
Kỷ Hành tự khinh công nếu như một tự nhiên thể nhẹ nhàng đào thoát nhưng mà mang theo một cái rườm rà như Điền Thất thì chút khó khăn Bên tai thấy tiếng ông ông phía càng lúc càng gần Kỷ Hành dùng hết sức chạy về chỗ con ngựa trắng cách đó xa để thể đúng lúc lên ngựa tránh một kiếp ai ngờ đến con ngựa thấy bọn họ kích động như thế thì nó so với bọn họ còn kích động hơn dọa vung dây cương đầu chạy
Kỷ Hành: “…”
Tại lúc nguy cấp thế nhưng còn tâm tình cảm thán: Thế gian nhiều thứ đều là như thế trông thì khá mà dùng thì
Tiếng ông ông phía đã gần sát bên tai Kỷ Hành biết hôm nay bọn họ thể trốn thoát đành đem Điền Thất kéo trong lòng đó hai song song ngã xuống đất Kỷ Hành áp ở Điền Thất dùng thân thể của chính để che khuất thân thể của nàng Hai tay giơ lên dùng tay áo đắp kín đầu và mặt của Điền Thất
Cuối cùng chính cũng vùi mặt xuống hề nhúc nhích
Tới
Bầy ong phảng phất lời mời mọc thịnh tình của Kỷ Hành tranh lao xuống cong lên mông đít lộ độc châm ai kêu ngươi chạy
Kỷ Hành: “”
Nếu như tự trải qua ngươi khó tưởng tượng loại cảm giác Trong phút chốc Kỷ Hành cảm thấy dường như dùng cây xương rồng mà xoa bóp từng cái gai chui trong da thịt ở trong xương thịt quấy lên từng đợt từng đợt đau đớn bén nhọn xuyên qua xương thịt chui trong tủy sống xé rách thần kinh của đau đến nỗi huyệt thái dương đều đau căng lên khó chịu giống như là ở sâu trong huyệt đạo dùng từng cây đinh đâm
Đuôi của ong vò vẽ là độc Kỷ Hành chỉ thấy nơi đâm từng đợt nóng bỏng quả thực như là vô số cây kim sắt đốt đỏ bừng đang đau quá mức chỉ thể cắn răng sợ đem hàm răng cắn nát liền dứt khoát cắn lên mu bàn tay của
Điền Thất biết Hoàng thượng đang bảo vệ nàng nhưng nàng vô cùng lo lắng cho nàng lên
Kỷ Hành đè nàng càng chặt ở bên tai nàng “Đừng động ngàn vạn đừng động…” Hắn đau đến nỗi tiếng đều phát run ngay cả thở cũng đang cùng run rẩy
Điền Thất cúi đầu mắt một mảnh hắc ám nàng cái gì cũng xem đến mà nàng thể tiếng Hoàng thượng đau đến mức hấp khí thể cảm thụ đến đối với nàng che chở thân Nàng quả nhiên lời sấp mặt đất nhúc nhích Ngực nàng chua xót phát trướng hốc mắt nàng nóng lên chất lỏng nóng bỏng trào khỏi mắt nhỏ giọt rơi xuống
Cơn kiếp nạn ngắn ngủi mà dài lâu Điền Thất cảm thấy chính giống như chờ suốt cả một đêm Đến khi bên tai trừ tiếng hô hấp của Kỷ Hành còn động tĩnh gì khác thì nàng ló đầu từ thân chui
Bầy ong đã Chung quanh là một mảnh yên tĩnh
Hoàng thượng đau ngất
Điền Thất vươn tay để tới nhân trung của may quá còn thở
Nàng đỡ lên Thân thể của so với nàng cao lớn hơn nhiều cái quá trình nàng tương đương gặp khó khăn Hoàng thượng hôn mê còn biết gì nữa thể tự đường Điền Thất để ghé lưng của nàng nàng tìm phương hướng trở về kéo từng bước một về phía
Đi mấy bước Điền Thất nhớ đến một chuyện vươn tay sờ sờ nơi eo của Hoàng thượng lấy một cái còi nhỏ Cái còi chuyên môn dùng để liên lạc với thị vệ phụ cận chỉ là biết phụ cận thị vệ Điền Thất phồng má thổi một cái thổi xong tiếp tục bước thổi một lần Cứ thế lặp
Nàng ngực đau nấc lên nấc xuống Khí lực của nàng hạn đè hai chân đều nhũn nhưng mà nàng tạm thời quên những thứ Nàng chỉ biết một chuyện đó chính là cần biết cũng đem đưa trở về Dù là nàng cứ như từng bước từng bước đem chân nát nhừ nàng cũng đem đưa trở về
May mắn vận khí của nàng hoặc là tệ Điền Thất đến một trăm bước liền thấy mấy thị vệ đến tiếng còi chạy đến cứu giá
Hai thị vệ đem Kỷ Hành đưa lên ngựa Điền Thất dặn dò bọn họ lưng của Hoàng thượng thương cần cẩn thận một chút đó cùng một thị vệ khác cưỡi chung con ngựa cùng trở về hành cung
Sau khi trở về lập tức truyền Lâm Đại Việt tới Lâm Đại Việt thấy Hoàng thượng ngất thành như thế sợ trúng độc quá sâu chịu nỗi liền tiên châm mấy châm bảo vệ tâm mạch đó cầm cái nhíu nhỏ từng nhíp từng nhíp gắp độc châm Vương Mạnh trợ thủ đem những chỗ đã lấy độc châm thoa lên thuốc giải độc và nước thuốc tiêu sưng giảm đau
Một thân cục sưng quá mức ghê Điền Thất ở bên cạnh thì trong ngực là một trận đau đớn vô cùng Lâm Đại Việt và Vương Mạnh các loại bệnh đã quen lúc đều bình tĩnh Lâm Đại Việt còn thể bận việc hỏi Điền Thất tới cùng là chuyện gì xảy
Điền Thất dám thật chỉ nàng và Hoàng thượng lạc khi tìm đến Hoàng thượng thì thấy sấp đất
Cũng biết Lâm Đại Việt tin thật là giả vờ tin tóm hỏi khác mà chỉ “Vết thương của Hoàng thượng đều là ở phía thấy rõ lúc hẳn là im động May mà làm như nếu hậu quả càng thể tưởng tượng nổi”
Điền Thất chút khó hiểu “Vì ”
“Bởi vì ong vò vẽ càng dễ nhận biết hoặc vật di động với tốc độ cao đối với cảnh yên tĩnh thì linh mẫn như Nằm im động so với chạy loạn hơn nhiều trừ khi thể chạy qua ong vò vẽ”
Điền Thất xong đã vui mừng chút áy náy Nếu như Hoàng thượng vì hộ nàng thì lẽ liền chạy qua ong vò vẽ …
***
Kỷ Hành là ở đêm khuya tỉnh Hắn mở to mắt thứ đầu tiên ánh rèm mắt là gương mặt đang ngủ của Điền Thất Nàng quỳ ở bên giường vai và đầu sấp ở giường hai tay đè lên kê mặt đôi lông mày nhỏ nhắn nhíu lông mi run run tỏ rõ ngủ vô cùng an
Bởi vì quá nhiều hai mắt Điền Thất sưng đỏ mặt còn nước mắt khô khóe mắt treo một giọt nước mắt rơi rơi Kỷ Hành vươn một tay qua ngón trỏ nhẹ nhàng chạm giọt nước mắt nước mắt liền rơi lên ngón tay Hắn xoa xoa nước mắt mặt Điền Thất “Mít ướt”
Kỷ Hành nhẹ nhàng đẩy bờ vai của Điền Thất kêu nàng tỉnh “Đứng lên mặt đất lạnh”
Điền Thất thấy Hoàng thượng tỉnh vui mừng hết sức vội vàng tìm Lâm Đại Việt Kỷ Hành giữ nàng “Không cần trẫm đã khỏe Ngươi lên bồi trẫm trò chuyện”
Tuy rằng nửa đêm tán gẫu chút kỳ quái nhưng Điền Thất vẫn là ở cạnh giường “Hoàng thượng ngài chuyện gì”
Kỷ Hành đem chăn mền xốc lên một chút “Đi lên”
Điền Thất đành bò lên giường chui trong chăn cũng bò giống như cùng kề sát Đêm thu đã lạnh nhưng mà trong chăn ấm Điền Thất xoay cần cổ đem mặt đối diện với Hoàng thượng lông mi chớp cũng chớp mà
Kỷ Hành liền cùng Điền Thất đối diện
Hai bảo trì tư thế quỷ dị như lâu trong lúc đó ai cũng chuyện
Điền Thất: “…”
Kỷ Hành: “…”
Cuối cùng Điền Thất đỏ mặt xoay vặn cần cổ chút mỏi nhừ lúc Kỷ Hành thì đôi mắt nàng chút hồng
Kỷ Hành ấm giọng hỏi “Dọa đến”
Lời rốt cuộc đem nước mắt của Điền Thất chọc Nàng xoay mặt lau nước mắt Kỷ Hành vươn tay sờ sờ đầu nàng
“Thực xin ” Điền Thất
Tâm tình Kỷ Hành mâu thuẫn Một bên bỏ Điền Thất một bên thấy Điền Thất vì mà thì vô cùng hưởng thụ Hắn từng chút từng chút vuốt lên từng sợi tóc mềm của Điền Thất “Trẫm lời như thế”
Điền Thất liền “Cảm ơn”
“Cũng cái ”
“Còn đau ”
Kỷ Hành tử tế cảm nhận vết thương trả lời nàng “Không đau nhưng mà ngứa”
“Ta vẫn là kêu thái y thôi” Điền Thất dậy
“Không cần” Kỷ Hành đè Điền Thất “Ngươi tới hôn một cái liền ngứa”
Đều thương thành như còn chịu đàng hoàng Điền Thất kỳ thật bội phục tinh thần ương ngạnh giở trò lưu manh của Hoàng thượng Nàng đỏ mặt vốn cự tuyệt nhưng mà thấy sắc mặt vì suy yếu mà chút tái nhợt của Hoàng thượng thì nàng mềm lòng liền khẽ gật đầu
Thế là Kỷ Hành nhanh nhẹn cởi quần áo
Mấy cái bao lưng còn hết sưng cùng sưng lên giống như là mấy tòa sườn núi Điền Thất thấy mà đau lòng thôi nàng cẩn thận dùng đầu ngón tay đụng đụng Kỷ Hành liền “Đó là ngón tay đừng nghĩ trẫm xem đến liền dễ gạt”
Điền Thất dời ngón tay nghiêng đụng lên nàng nhắm mắt nhẹ nhàng hôn một cái lên chỗ sưng đỏ nàng dám dùng sức quá nhiều chạm liền dừng Kỷ Hành chỉ thấy chính giống như là lông chim trắng tinh nhẹ nhàng quét một chút lưng ngứa mà trong lòng bắt đầu ngứa
Điền Thất lần lượt đem từng nơi hôn hôn nghiêm túc mà thành kính Vai rộng đến phần eo thì hẹp hẹp thu hồi giống như là một cái hình tam giác; làn da lưng căng bóng loáng trắng giống như là ngọc Hắn gập cánh tay khuỷu tay dùng cánh tay để chống đỡ thân thể đầu vai nâng lên một độ cao nhất định phần eo trở xuống thì chạm đến giường từ vai đến eo hình thành một cái độ dốc lõm xuống đường nét lưu loát giống như là tận cùng dãy núi Điền Thất nương theo dãy núi mà hôn từ xuống hôn hôn nàng đột nhiên sinh một loại ý nghĩ đáng sợ: Nàng hi vọng mỗi tấc da thịt đôi môi của nàng đều là của nàng độc thuộc về nàng
Kỷ Hành thư thái nhắm mắt giống như là thể cảm thụ đến tâm tình của nàng Hắn nghĩ trong lòng thể Điền Thất đối đãi như thế thì cho dù là đốt sưng hết cả cũng là đáng giá
Chỗ xương sống ngay eo của Kỷ Hành một cái bao sưng đỏ lớn Làn môi của Điền Thất chuyển qua nơi đó Kỷ Hành tùy theo cái hôn khẽ của nàng mà thân thể nhẹ nhàng run lên một cái
Điền Thất cho rằng Hoàng thượng thoải mái nàng vươn đầu lưỡi liếm liếm chỗ vết sưng đó liền đến tiếng kêu rên của Hoàng thượng tiếng kêu phát từ trong lỗ mũi giống như là đang ở cố nén cái gì âm cuối mang theo chút ý run mới khiến hốt hoảng cảm thấy giống như là đang làm nũng Điền Thất hiểu cúi đầu hôn một cái lên đó
Kỷ Hành vội vàng ngăn cản Điền Thất “Đừng đừng hôn nơi đó… Hiện tại đừng hôn…” Khi lời thì hô hấp chút định Điền Thất rốt cuộc vẫn là yên tâm giúp Hoàng thượng đắp kín chăn xong nàng quan tâm phản đối mà ngoài tìm Lâm thái y tới
Lâm Đại Viết tới bắt mạch cho Hoàng thượng tán dương tố chất thân thể và năng lực khôi phục của Hoàng thượng một chút thuận tiện nhắc nhở Hoàng thượng gần nhất kỵ sinh hoạt vợ chồng
Tại Kỷ Hành thẹn quá hóa giận đem Lâm thái y đuổi xong Điền Thất rốt cuộc rõ ràng phản ứng nãy của là cái gì
…
Ngày săn bắn đầu tiên Hoàng đế bệ hạ liền thương văn võ bá quan đành cùng Hoàng đế dẹp đường hồi phủ
Bị thương cũng chia nhiều loại thương dũng thương lừng lẫy thương bi thảm nhưng mà đường đường thiên tử ong vò vẽ đốt một thân bao loại chuyện tình mà truyền liền thành trò Kỷ Hành sáng suốt phong tỏa tin tức đối ngoại tuyên bố chính là cùng mãnh hổ đấu tranh mới thương
Tuy rằng loại cách chút vô sỉ nhưng mà quan tâm biết biết nội tình ai sẽ vạch trần Hoàng thượng nha còn sống
Thái hậu tin là thật ở bên giường Kỷ Hành Kỷ Hành đành lén lút với bà: Con trai của ngài kỳ thật là ong chích
Thái hậu lời Tuy rằng ong chích cũng đau nhưng ong và lão hổ thể so Bà nhẹ nhàng thở liền bắt đầu quở trách Kỷ Hành
Kỷ Hành rên một tiếng bộ tiếp thu quở trách thuận tiện ở mặt Thái hậu khích lệ Điền Thất tự xưng ong đốt ngất may mắn Điền Thất đúng lúc phát hiện cứu trở về — đây là lời mà và Điền Thất đã chuẩn
Thái hậu xong thì cao hứng hết sức cực kỳ thưởng cho Điền Thất Điền công công sinh bình thưởng vô số nhưng lần đầu tiên cảm thấy nhận phần thưởng thật hổ Sau đó Thái hậu dặn dò Điền Thất cẩn thận chăm sóc Hoàng thượng
Vốn dĩ Hoàng thượng sinh bệnh hầu hạ uống thuốc ăn cơm bôi thuốc hoặc là sinh hoạt thường ngày do cung nữ tới làm những việc nên do Điền Thất phụ trách nhưng mà của cung Càn Thanh kỳ lạ đạt tới nhất trí cảm thấy những chuyện do Điền Thất làm hợp tình hợp lý
Thế là Điền Thất cứ thế đoạt lấy công việc bôi thuốc cho Hoàng thượng
Kỷ Hành nhắm nửa con mắt cảm thụ Điền Thất ôn nhu vuốt ve lưng buông lỏng thư thái vô cùng
Đang bôi thuốc thì Như Ý đến thăm phụ hoàng của nó Kỷ Hành sai đem Như Ý đưa trong phòng ngủ
Như Ý chỉ biết phụ hoàng của nó khỏe chẳng hề biết phụ hoàng tới cùng thương gì Nhũ mẫu cởi giày cho nó ôm đến giường bệnh của Kỷ Hành Như Ý quỳ gối kế bên Điền Thất thấy ngón tay của Điền Thất nhúng chất mỡ kỳ quái đó bôi lên lưng của phụ hoàng
Trên lưng của phụ hoàng mọc lên từng cái từng cái bao nhỏ chính giữa mỗi một cái bao đều một cái điểm nhỏ xíu giống như là thứ gì đó từ bên trong mọc
Như Ý liền ngạc nhiên “Phụ hoàng phụ hoàng mọc cây nấm ”
Kỷ Hành mà ghê tởm một trận “Đi ngoài”
Nhũ mẫu nhanh chóng ôm Như Ý rời khỏi Như Ý biết vì phụ hoàng vui nó bò ở trong lòng bà vú ủy khuất Điền Thất “Điền Thất…”
Điền Thất hướng về Như Ý nháy nháy mắt vài cái an ủi tiếng động : Không
Kỷ Hành bất mãn nhắc nhở Như Ý “Điền Thất là của trẫm”
Như Ý xong càng ủy khuất chôn đầu bọn nhanh nhũ mẫu ôm
Bên Điền Thất bôi thuốc cho Kỷ Hành xong chờ đến khi thuốc khô Kỷ Hành mới ngưỡng xuống
“Hoàng thượng…” Điền Thất nhíu mày như thế đè tới vết thương lưng thì làm bây giờ
Kỷ Hành “Không nha… Cứ sấp mãi cấn chết”
Điền Thất cho rằng Hoàng thượng là lồng ngực cấn ai biết kéo tay nàng để ở giữa hai đùi “Nơi nhưng mà thể ủy khuất”
Điền Thất cuống quít rút tay về Lúc bên ngoài cung nữ một tiếng “Hoàng thượng thuốc đã nấu xong”
Đây là quy củ mà Kỷ Hành mới lập cho hạ nhân cần biết là chuyện gì đều ở ngoài cửa một tiếng phép tùy tiện xông trong phòng ngủ thư phòng hoặc các loại phòng của Hoàng thượng
Kỷ Hành để cho cung nữ bưng thuốc Điền Thất nhận lấy tay cầm chén thuốc thử thử độ ấm cảm thấy mới bưng đến mặt Kỷ Hành “Hoàng thượng uống thuốc ”
Kỷ Hành nhúc nhích “Ngươi đút cho trẫm”
Điền Thất liền dùng muỗng nhỏ múc một thìa thuốc đưa đến bờ môi Hoàng thượng
Hắn há mồm mà chỉ dài chằm chằm Điền Thất đó dời tầm mắt xuống rơi xuống môi nàng
Điền Thất cảm thấy lần Hoàng thượng giường bệnh thì đột nhiên nhiều chuyện lên tổng là đưa mấy cái yêu cầu ly kỳ cổ quái nhưng mà thương là vì nàng nàng thể mãi cự tuyệt bởi nàng cứ từng bước một mà lui hề điểm dừng
Nàng cúi đầu miệng đối miệng mớm thuốc cho Hoàng thượng Hoàng thượng uống thuốc xong ấn cái gáy của nàng mà quấn quít hôn một trận khi hông xong thấp giọng “Điền Thất mặc váy cho trẫm xem ”
“… Vâng”
***
Trong lòng Kỷ Hành quỷ nên để Điền Thất mặc đồ con gái trong Hoàng cung thế là dẫn nàng đến ngoài cung Đương nhiên ngoài cũng chỉ là vì Điền Thất mặc váy
Điền Thất còn chút lo lắng thương thế của Kỷ Hành kỳ thật thương của đã kém nhiều Châm độc đã thanh lý xong độc cũng đã hết vết sưng cũng đã tan cộng thêm thân thể của khỏe mạnh năng lực khôi phục nên cơ bản gì đáng ngại Chẳng qua Kỷ Hành liền thích Điền Thất chăm sóc ở giường bệnh tiểu biến thái liền đối trăm y trăm thuận biết bao nhiêu nha
Váy của Điền Thất do Kỷ Hành tự tay chọn đó là một bộ tề ngực nhu váy cộc tay màu đỏ rực thêu hoa đào phớt hồng bên trong là một cái áo tay dài bằng lụa trắng giày thêu mang nơi chân cũng là màu đỏ; màu sắc ở trong Hoàng cung thể tùy tiện mặc nhưng cung thì cả Hôm nay nàng vẫn là búi một kiểu loa kế đơn giản đến thể đơn giản hơn chẳng qua lần cắm thêm một cây trâm cài tóc hình hoa đào bằng vàng
Lúc nàng đường thì vạt áo nhẹ bay mép váy hờ phất phối hợp với một khuôn mặt quốc sắc thiên hương khiến cho Kỷ Hành ngẩn ngơ
Không chỉ là hai bọn họ ở đường thì nhiều ánh mắt của nam nhân liên tục hướng của Điền Thất bay tới
Kỷ Hành tự hào đặc biệt đem Điền Thất giấu cho phép khác Hắn chút nào cảm giác đến nhiều ánh mắt của nữ nhân đang đuổi theo
Điền Thất thể mặc váy thì tâm tình cũng Kỷ Hành táo bạo dắt tay nàng đường nàng cũng cự tuyệt Hôm nay còn đặc biệt mặc bộ quần áo màu đỏ thẫm chỉ phục sức mà xem thì hai thật là vô cùng đăng đối
Sau khi hai nắm lấy tay thì ánh mắt của các nam nhân chung quanh liền phân một phần cho Kỷ Hành ngoại lệ đều là hâm mộ ghen tị hận cùng với ánh hằn thù thật sâu
Tâm tình của Kỷ Hành cực sướng
Một đôi ngọc tản bộ ở đường một hồi thật lâu đó mới tìm nơi ăn cơm tối trở gian phòng trong khách sạn mà đó đã thuê Điền Thất chính là ở trong khách sạn thay đồ xong mới
Màn đêm buông xuống sinh hoạt biết hổ bắt đầu
Điền Thất lột hết quần áo của Kỷ Hành nàng ở chỗ gần xương sống phía lưng của hôn hôn quả nhiên đến tiếng thở dốc dồn dập đột ngột của điều xác minh phán đoán của nàng
Chỗ cái cơ quan chỉ cần sờ một cái hôn một cái liền thể khiến cho Hoàng thượng sảng khoái hết sức
Điền Thất làm cho Hoàng thượng thoải mái loại mong đợi đó vì tôn kính và thần phục đối phương mà chính là một loại khát vọng Nàng khát vọng bởi vì nàng chăm sóc mà thư thái đến bay lên mây
Chuyện cho tới bây giờ nàng thừa nhận cũng thừa nhận nàng đối với nam nhân ý nghĩ an phận nàng biết thân phận của hai như núi cao cùng với biển khơi nhưng loại nhớ nhung ở cũng nhúng tay cách nào ngăn chặn
Không dám nghĩ thể nghĩ cứ là nghĩ tới
Làn môi của Điền Thất thuận theo eo của Kỷ Hành từ phía chuyển qua phía Nàng cầm lấy tiểu của mà bóp nặn tử tế quan sát biểu cảm của Kỷ hành Nàng đột nhiên cúi đầu cẩn thận mà dè dặt hôn một cái lên cái đầu tròn trịa mà ướt át
Hình ảnh luôn mơ ước qua ngàn vạn lần liền như xuất hiện ngay mắt… Kinh hỉ đột nhiên đến Kỷ Hành ăn chay nhiều ngày đột nhiên trong lúc đó nhận lấy loại kích thích nhất thời nhịn tinh quan thất thủ
Điền Thất kịp trốn tránh Trên môi nàng dính nhiều tinh dịch chảy tới cằm nhỏ giọt đến giường
Kỷ Hành từ trong sự khoái lạc chết sống phục hồi tinh thần thấy Điền Thất chật vật như thế thì cực kỳ lúng túng mặt cũng đỏ vội vàng sáp giúp nàng lau
mà thấy tinh hoa của chính rơi đôi môi của Điền Thất thì trong lòng của Kỷ Hành một loại cảm giác ngọt nhè nhẹ là diệu kỳ Thôi vẫn luôn là mâu thuẫn như thế
Điền Thất thuận theo Kỷ Hành giúp nàng lau miệng nàng vẫn nhúc nhích Nàng chằm chằm khuôn mặt của Kỷ Hành xem một hồi chớp chớp mắt đột nhiên rơi lệ
Kỷ Hành càng lúng túng “Thật thật xin …” Hắn cho rằng Điền Thất là bởi vì làm như thế quá mức nặng khẩu vị tiểu biến thái tiếp thu
Điền Thất đáp mà đột nhiên chui đầu trong lòng ôm eo hu hu lên
Kỷ Hành chút luống cuống tay chân “Đừng lần như … Ngươi tới cùng ”
Ta làm thích một nên thích
Điền Thất quan tâm chỉ lo tự Khóc xong nàng từ trong lòng bật dậy thẳng “Hoàng thượng chúng trở về thôi”
“Đêm nay chúng trở về”
“ mà…”
Kỷ Hành giải thích “Không bên trong cung đã dặn dò xong còn đang dưỡng thương ngày mai cũng cần triều sớm”
Điền Thất còn chút do dự
Kỷ Hành đột nhiên thở dài “Ngươi biết là ôm ngươi ngủ một giấc nhiều đến thế nào ”
Điền Thất cúi đầu ngực chút ê ẩm
Hắn an ủi “Ngươi yên tâm sự cho phép của ngươi sẽ làm gì ngươi”
Điền Thất liền khẽ gật đầu Vì để phòng ngộ nhỡ hai đều mặc quần áo chỉnh tề đó Điền Thất mới chịu trong lòng Kỷ Hành
Kinh nghiệm lịch sử tỏ rõ hứa hẹn “Không cởi quần áo” của nam nhân đều nên ngược
Ngay từ đầu Kỷ Hành cũng định làm gì Điền Thất thực là vô cùng ôm Điền Thất ngủ một giấc mà hai kề vai áp má như thế thân thể mềm mại ấm áp của trong lòng liền ở trong ngực thì cái ý nghĩ cổ quái của xông
Điền Thất… Nếu như là nữ nhân thì biết bao nhiêu nha…
Phải chăng là nữ nhân …
Hắn cứ thế một lần một lần nghĩ đến cái vấn đề cho đến đêm khuya yên tĩnh
Điền Thất thình lình xoay đối mặt với Nàng đã ngủ say hô hấp vững vàng
Kỷ Hành biết là do chính nghĩ quá nhiều điều điên rồ mà cứ tổng là cảm thấy ngực giống như là hai cái gì đó căng tròn áp sát
Hắn quả nhiên là điên rồ rốt cuộc quyết định cởi một cái
Chứng cớ trực tiếp nhất chính là xem phía của Điền Thất một vết sẹo chỉ cần thấy cũng thể chết tâm
Thế là Kỷ Hành lột áo mà trực tiếp lột quần Dù cũng là thừa dịp sơ sẩy làm loại chuyện nhất định động tĩnh càng nhỏ càng Cũng biết lúc chọn bộ váy áo thì chăng tiềm thức tiếp tay váy là tề ngực thắt lưng nên quần ở phía quả thực là cực dễ cởi
Vén váy lên nhẹ nhàng cởi bỏ thắt lưng bên trong Kỷ Hành cầm lấy lưng quần của Điền Thất chậm rãi cởi xuống So với làm tặc thì càng khẩn trương trái tim cơ hồ nhảy khỏi cổ họng luôn hai mươi năm của giờ trải qua thời khắc khẩn trương như lúc
Quần rốt cuộc cũng cởi mắt hiện lên một mảnh cỏ khuất giữa hai đùi Trong bụi cỏ cái gì cũng
Ừm cái cũng thuyết minh cái gì lỡ như thật sự là cắt sạch bong nha Kỷ Hành nghĩ nghĩ dùng ngón tay run rẩy đẩy đám cỏ hai bên mà
Mồng gà hờ xuất phấn châu khẽ lộ
Đây tuyệt đối vết sẹo