Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 63
Trước mắt qua trung thu thời tiết cuối thu quang đãng dễ chịu thì điểm binh là thích hợp nhất Ba đại doanh phòng thủ kinh đô đóng quân ở ngoại ô cách kinh thành năm mươi dặm đây là tất cả bộ đội tinh nhuệ nhất của Đại Tề mùa thu hàng năm Hoàng đế bệ hạ đều ba đại doanh duyệt binh đây đã là lệ thường nếu bình thường chợt hứng thì tùy lúc cũng thể
Tùy tiện ăn chút điểm tâm thay đổi giáp trụ chuyên dụng của Hoàng đế xong Kỷ Hành đeo cung vác kiếm khỏi cửa Dáng cao ngất hai chân thon dài một khi cởi long bào thay đổi thành khôi giáp thì cũng một loại chính khí hiên ngang lẫm liệt xứng với gương mặt tuấn tú chính là một thiếu niên tướng quân huyết khí tràn đầy một lòng vì nước Ngay cả Điền Thất cũng cái bề ngoài của lừa bịp nàng ở ngưỡng cửa cung Càn Thanh theo rời trong bụng thì thở dài quả nhiên thể chỉ bề ngoài cũng ngàn vạn tin sự ngụy trang của …
Sớm của Ngự mã giám dắt một con ngựa cao to thân trắng như tuyết đến Kỷ Hành bên cạnh ngựa đầu một cái tầm mắt lướt qua đám dừng ở Điền Thất một chút hướng về phía nàng đó nhanh chóng đầu Hắn biết Điền Thất cũng đang ánh mắt là triền miên giống như là thê tử đang đưa tiễn phu quân rời nhà… Nhất thời Kỷ Hành nghĩ chút xa khi sải bước lên ngựa thì chút tư tưởng tập trung nên cũng cảm giác đến chỗ nào đó tình trạng dị thường
Hôm nay duyệt binh vốn mang Điền Thất tiếc là Điền Thất biết cưỡi ngựa hai thể ở công chúng cùng cưỡi một con ngựa Thịnh An Hoài biết cưỡi ngựa vì thế cùng chung
Thịnh An Hoài và chúng thị vệ giống chờ đến cung mới tư cách lên ngựa đoàn ngựa thể chạy quá nhanh trong kinh thành khỏi thành mới roi thúc ngựa chạy thẳng đến ba đại doanh
Đến bên ngoài ba đại doanh các tướng lĩnh danh nghênh đón quân thần chào xong Kỷ Hành mới xuống ngựa theo dẫn đường đến ba đại doanh
Tuy rằng hiện nay chiến sự mọi cần đem nguyên bộ khôi giáp mặc nhưng mà Hoàng thượng duyệt binh thì cũng cần trịnh trọng đối đãi vì thiếu mặc khôi giáp nặng nề
Tại một mảnh tiếng ma sát ào ào của sắt thép những bộ giáp trầm trọng Kỷ Hành mẫn tuệ một trận tiếng chuông nhỏ nhặt
Hắn dừng dựng thẳng lỗ tai cẩn thận mà thì tiếng chuông liền biến mất; nhúc nhích tiếng chuông vang lên
Ở giữa sân lúc thính lực như ít chỉ tổng binh của ba đại doanh là Tống tướng quân chút thấy kỳ “Hoàng thượng một hồi tiếng chuông ”
Kỷ Hành: “…”
Hắn đột nhiên biết đó là cái gì
Sau Kỷ Hành nhớ trận duyệt binh mà luôn dám nhớ tới cẩn thận phân tích những khả năng nào khiến cho một thể đeo chuông chim nhỏ để duyệt binh phát hiện nọ nhất định đồng thời thỏa mãn những điều kiện đây:
Đầu tiên nhất định một tên biến thái buộc chuông lên chim nhỏ của lúc tối ngày hôm Không thể buộc quá lỏng cũng thể buộc quá chặt quá lỏng dễ rơi xuống quá chặt thoải mái Thôi kỳ thật thì lỏng chặt đều thoải mái
Tiếp theo nhất định là mang cái chuông ngủ một đêm vì thế thích ứng chuông nhỏ tồn tại cho nên hôm thức dậy cũng sẽ phát hiện
Lại tiếp theo còn nhất định là ở buổi tối hôm đó đến thỏa mãn ở giường cho nên ngày hôm xuất hiện trạng thái chào cờ đã điểm cũng là hên xui giá trị tuyệt đối Sự thật chứng minh số của thực … Lại thêm một điều kiện khác buổi tối hôm thể uống nước như sáng hôm ngoài điều cũng là hên xui số vẫn là xui…
Cuối cùng cái chuông còn nhất định kẹt ở giữa quần lót của — đừng hỏi nó kẹt kiểu gì thực sự rõ ràng — nhờ đó khiến cho từ lúc rời giường đến tận lúc ngoài thì cái chuông đều vang lên… Mãi đến khi thân thể xóc nảy cái chuông mới lệch vị trí lúc xuống ngựa thì tiếng ma tiếng quỷ đó vang lên
Nhìn những điều kiện bên trừ điểm thứ ba ba điểm còn một cái so với một cái đều khó khả năng một cái so với một cái giống như mơ nhưng mà bộ đều làm …
Thế là xuất hiện kỳ tích như bây giờ: Treo một vòng chuông tiểu duyệt binh…
Thân là Hoàng đế da mặt của Kỳ Hành kỳ thật cũng xem như là dày thể dày đến trình độ khiến thế cũng là đủ Mà bây giờ đối mặt với loại tình huống quỷ dị đến mức thể tưởng tượng nổi hổ và căm phẫn hiếm thấy
Chúng võ tướng đều là mau mồm mau miệng bấy giờ thấy Hoàng thượng vui liền nhao nhao thỉnh tội bọn họ còn cho rằng tâm tình Hoàng thượng đột nhiên biến kém là vì lời của Tống tướng quân vì thế khác khác đương trường thương lượng lên hỏi ai mang chuông thì nhanh chóng tháo Hoàng thượng duyệt binh mà các ngươi mang chuông theo giống cái gì
Toàn bộ hành trình Kỷ Hành đều liệt cái mặt mà bàng quan bọn họ thương nghị đương nhiên khi thương lượng kết quả liền cắt ngang Vị quân chủ nhân từ và khoan hậu của chúng tỏ vẻ so đo chuyện mấy tiếp tục tới Kỷ Hành cố ý đem bước chân của cùng lúc với bước chân của mọi như thì ai thể phát hiện tiếng chuông xuất phát từ của …
Đến doanh địa Kỷ Hành tỏ vẻ tìm cái phòng trống nghỉ ngơi một chút cho phép khác theo Mọi đương nhiên là tích cực làm hài lòng
Vào doanh phòng Kỷ Hành vội vàng cởi quần áo để đem thứ lấy xuống Tiếc là biết vì bộ quần áo hôm nay cũng gây trở ngại cho thắt lưng buộc thành một cái bánh quai chèo tháo cũng tháo hơn nữa càng là gấp gáp thì càng tháo xong Hoàng đế bệ hạ giờ luôn trấn định tự nhiên lúc vội một đống mồ hôi trán cuối cùng dứt khoát cắn răng một cái rút đoản đao eo
Thắt lưng thể làm đứt đứt cách nào giải thích vì cắt đứt thắt lưng… Thế là quyết định mở một cái miệng nhỏ ở quần cách quần đem sợi dây buộc chuông cắt đó rung rung mấy cái thì chuông liền theo ống quần rớt xuống
Nhìn xem bao nhiêu thông minh
Thế là Kỷ Hành kéo quần giơ đoản đao lên
Lúc Thịnh An Hoài đột nhiên — ông chỉ là tới hỏi xem Hoàng thượng cần nước trà mà ông thì liền thấy Hoàng thượng đang giơ đao hướng về giứa háng của hai mắt tỏa sáng
Thịnh An Hoài: “”
Cái hình ảnh là tình cảnh đáng sợ nhất mà cả đời ông mới gặp qua cái nào hơn Ông lảo đảo một bước thành ba bước nhảy vọt tới mặt Kỷ Hành quỳ xuống vươn tay đỡ lấy bàn tay cầm đao của Kỷ Hành gắt gao cầm lấy tràn đầy bi thống mà hô hoán: “Hoàng Thượng”
Bởi vì lực chú ý của Kỷ Hành đều ở cái chuông phát hiện Thịnh An Hoài tới giờ phút ông ngăn Kỷ Hành lập tức chút vui “Tránh ”
Thịnh An Hoài dù cho chết cũng sẽ tránh “Hoàng thượng long thể của ngài quan hệ đến xã tắc muôn dân xin ngài cẩn thận mà đối đãi”
Đối phương tuy là quá mức đường đột nhưng cũng là quan tâm Kỷ Hành bèn an ủi “Không trẫm xuống tay chuẩn”
“”
Thịnh An Hoài rơi lệ đầy mặt “Hoàng thượng nếu như ngài cái gì vui đánh mắng hoặc là giết tóm là làm thể hết giận thì làm cái đó nhưng ngài thể tự sát Nếu như ngài chặt đứt long căn bằng đem đầu của lão nô chém xuống ”
Kỷ Hành: “…” Thì tên ngu cho rằng tự cung…
Loại chuyện đeo chuông duyệt binh so với tự cung thêm chút mặt mũi nào Kỷ Hành thực là cách giải thích thế là ném đao xuống đất “Cút”
Thịnh An Hoài vội vàng đem đao nhặt lên sự quan tâm đối với Hoàng thượng cho dũng khí vô hạn chút chuyện dù cho là sẽ chết cũng làm Thế là Thịnh An Hoài chỉ chỉ bội kiếm của Hoàng thượng “Không bằng cái cũng để nô tài giúp ngài lấy ”
Thấy Hoàng thượng quan tâm Thịnh An Hoài liền chủ động cởi xuống bội kiếm của Thánh thượng còn thuận tiện đem mũi tên trong bao đựng tên lấy kiểm tra doanh phòng vật sắt nhọn thế mới lòng rời
Lưu Kỷ Hành ủ rũ vịn trán từng chút từng chút kéo thắt lưng qRốt cuộc cũng nghĩ biện pháp nào thế là đem Thịnh An Hoài kêu “Trẫm vệ sinh”
Thịnh An Hoài nhanh chóng tìm một cái bô mới tinh Kỷ Hành lấy lý do khiến Thịnh An Hoài cởi thắt lưng giúp đó lập tức đem Thịnh An Hoài đá
Rốt cuộc giải quyết xong phiền toái Kỷ Hành cái vòng chuông mắt lộ hung quang “Tên tiểu biến thái về xem làm thu thập ngươi” Cái chuông trong tay làm tinh xảo sợi tơ nhất thời chất liệu nhưng màu sắc sáng rỡ tính chất dẻo dai là thượng phẩm Trên chuông bạc khắc đồ án đồ án chút quen mắt nhất thời nửa khắc cũng nhớ từng thấy ở nơi nào luôn cảm giác giống như là ký ức xa xôi
Tuy rằng Kỷ Hành hận rốt cuộc đem cái chuông ném mà là cất trong lòng
***
Khi Kỷ Hành lực giải quyết cái chuông thì Điền Thất đang ở tiệm Bảo Hòa tán dọc với một bầy thái giám chút nào tiếp thu đến oán niệm của Hoàng thượng Hôm nay Hoàng thượng ngoài nàng cũng cần ở cung Càn Thanh nên liền chạy ngoài Con dấu lần Hoàng thượng trả cho nàng hôm nay tay liền bán tám mươi lượng bạc như thế sang tay liền kiếm ba mươi lượng Nàng ôm tiền hưng phấn nhất thời biết dấu ở mới sợ Hoàng thượng phát hiện trộm
Bầy tiểu thái giám theo thường lệ khen tặng Điền Thất một trận liền bắt đầu đào lịch sử chói lọi của tiệm Bảo Hòa đó liền đến Trần Vô Dung Tuy rằng Trần Vô Dung là một tên khốn nạn tội ác tày trời (quan phương bình phẩm thế) nhưng mà đầu cơ trục lợi đồ cổ quả thật là một tay ánh mắt còn độc tuy mọi dè bỉu nhân phẩm của nhưng đến chuyện đều thể khâm phục mà giơ thẳng ngón cái Công tích vĩ đại của Trần Vô Dung đầu câu chuyện mấy vây quanh một chỗ bô lô ba la Điền Thất phát biểu nên chỉ cúi đầu uống trà
Đang lúc bọn tán dóc sôi nổi thì Phương Tuấn vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng “Mắc quá…” (着急 /zháo jí/ : trứ cấp = gấp gáp grey dịch thoát cho khớp nghĩa ở bên )
Người khác phản ứng đến lặp lần nữa “Mắc quá…” Dùng vẫn là khẩu âm Hà Nam
Một tên tiểu thái giám liền đẩy mà “Mắc quá thì nhà vệ sinh ngươi ở chỗ một câu thì hết mắc ”
Hai tay của Phương Tuấn ấn huyệt thái dương liên tiếp lắc đầu “Mắc quá mắc quá… Mắc…” Vẫn là giọng Hà Nam
“Ngươi mắc chết luôn ” Mọi liền đem đánh ngoài
Điền Thất vội vàng ngăn bọn họ ngược hỏi Phương Tuấn “Ngươi là tìm quý đúng ” (zhăo 找: tìm ; jì 季: quý)
Phương Tuấn gật gật đầu “Quý… Quý…”
Điền Thất vội vàng kéo trong góc kéo cổ áo “Quý Thanh Vân”
Mắt Phương Tuấn sáng lên gật đầu thật mạnh “Tìm Quý Thanh Vân”
Bàn tay đang nắm cổ áo của Điền Thất đột ngột nắm thật chặt nàng trừng trừng chằm chằm trầm giọng hỏi “Là Trần Vô Dung khiến ngươi tìm Quý Thanh Vân”
Phương Tuấn gật đầu “Vâng”
“Hắn kêu ngươi giết Quý Thanh Vân đúng ” Điền Thất tới đây giọng đã tức đến run lên nàng kiệt lực khắc chế chính tay đập tên khốn
Phương Tuấn lắc đầu cau mày “Không giết là bắt Trần công công sai … Bắt Quý Thanh Vân”
Bắt gì chứ căn bản là giết hơn nữa là giết cả nhà
Điền Thất tức giận đến mức trắng hết cả mặt nàng đầu tìm tìm quơ lấy một cái ghế dài cách nàng gần nhất giơ hai tay nâng lên đập Phương Tuấn một trận đánh mắng mắng hai câu liền bắt đầu một bên một bên đánh
Phương Tuấn ôm đầu ở trong góc dám đánh
Mấy đang tán dóc cách đó xa tiếng động nhanh chóng chạy tới kéo bọn họ đám chỉ cho là hai sinh tranh cãi liền đem Điền Thất ấn xuống ghế cực kỳ khuyên nhủ nàng Điền Thất ở ghế ai cũng thèm để ý hai mắt nàng như đao mà chằm chằm Phương Tuấn
Phương Tuấn vẫn đất như cũ ai quan tâm Hắn ngẩng đầu trán đánh vỡ máu chảy xuống chảy qua bên mặt nhỏ xuống đất Hắn để ý miệng vết thương mà là nâng đôi mắt mờ mịt Điền Thất thấy Điền Thất oán hận trừng tuy là biết vì nhưng trong lòng đột nhiên dâng lên một trận chật vật
Điền Thất ánh mắt mờ mịt mà nhát sợ của Phương Tuấn nàng bỗng nhiên liền cảm thấy bi ai Kẻ thù đang mặt đối mặt nhưng đối phương quên hết tất cả chỉ riêng chính nàng giống như điên
Nàng nghỉ một hồi bất thình lình đem Phương Tuấn kêu phòng tiếp khách cách vách Vết thương đầu Phương Tuấn đã đọng máu chảy máu vệt máu mặt hết sức rõ ràng qua chút đáng sợ Tuy là quên mất chuyện cũ nhưng đại biểu thực biến ngốc thấy phản ứng của Điền Thất như đã đoán đại khái “Ta… Phải chăng làm qua chuyện sai gì”
Điền Thất chằm chằm “Ngươi thật sự nghĩ ”
Phương Tuấn cúi đầu “Thật xin ”
“Nếu như ngươi cảm thấy thật xin liền nhanh chóng nghĩ tới biết trừ ngươi còn ai”
Phương Tuấn khẽ gật đầu hỏi “Ta… Tới cùng làm qua cái gì”
Điền Thất tức giận “Chính ngươi nghĩ ”
***
Lúc Kỷ Hành hùng hổ trở về cung Càn Thanh thì Điền Thất còn trở Hắn ở trong thư phòng yên trong đầu óc suy diễn các loại phương pháp trừng phạt Điền Thất tiếp theo bài trừ từng cái Không nhẫn tâm mắng càng bỏ đánh biện pháp duy nhất hữu hiệu lẽ cũng chỉ tịch thu tiền của bất quá tiểu biến thái lúc cũng đã bao nhiêu tiền như xem chỉ thể tiên khấu trừ tiền tiêu vặt hàng tháng của Kỷ Hành tính toán trong lòng
Nghĩ nghĩ ý nghĩ của chút lệch nhớ đến tối hôm qua hai tình ý cùng Sau đó nhớ đến cái chỗ thần kỳ của Điền Thất cắt sạch sẽ bóng loáng
Kỷ Hành liền chút hiểu trứng trứng cắt thể lý giải nhưng mà chim nhỏ cũng cắt làm để tiểu nha Chẳng lẽ giống như nữ nhân Vậy thì khác biệt so với nữ nhân cũng lớn thôi…
Hắn càng nghĩ càng tò mò thấy Thịnh An Hoài ở bên cạnh liền hỏi “Thái giám các ngươi đều là như thế nào tịnh thân”
Lúc Thịnh An Hoài đang ở trạng thái đề phòng cao nhất đến Hoàng thượng thế thì lập tức như lâm đại địch cảnh giác lên Thì Hoàng thượng còn nhớ chuyện tự cung… Ông bi ai mà nghĩ
Kỷ Hành thấy Thịnh An Hoài sững sờ hai mắt mà hồi đáp liền nén tính tình hỏi lần nữa “Trả lời trẫm thái giám tới cùng là tịnh thân như thế nào”
“Hoàng Thượng” Thịnh An Hoài lẻn đến mặt Kỷ Hành quỳ xuống mà ôm đầu gối đau đớn “Liền tính ngài vì nghĩ cũng xin vì Thái hậu suy nghĩ một chút Bà trông trông trăng trông ngài thêm một chút con cháu ngài thể làm chuyện tự đoạn gốc rễ a…”
Mẹ nó Đồ ngu
Kỷ Hành giận đau cả lồng ngực dùng hết sức đá văng ông “Cút”
Thịnh An Hoài biết lời thật của chính sẽ khó thế là thuận theo cút mấy cút khi cút còn tự chủ trương lấy một đôi bảo kiếm treo vách thư phòng
Ông hiện tại là vì gốc rễ của Hoàng thượng mà nghĩ nát tâm dám rêu rao sợ đem Hoàng thượng bức gấp quýnh lên làm chuyện chung thân hối hận Ông đem bảo kiếm giấu kỹ xong liền tản bộ qua ngoài hành lang cung Càn Thanh biết làm khuyên khuyên Hoàng thượng Trọng yếu nhất là ông biết vì Hoàng thượng một lòng một làm thái giám…
Ngay tại lúc như kiến bò chảo nóng loạn chuyển loạn du thì Thịnh An Hoài ngẩng đầu lúc Điền Thất trở về Ông nhanh chóng vẫy tay đem Điền Thất kêu
Điền Thất vốn mang tâm sự nặng nề thấy Thịnh An Hoài kêu nàng nàng liền qua hỏi “Thịnh gia gia ngài gì phân phó”
Thịnh An Hoài kéo Điền Thất lóc nỉ non đem chuyện Hoàng thượng tự cung một lần Điền Thất xong cũng giật nảy “Vì Hoàng thượng tự cung”
“Ta làm mà biết” Thịnh An Hoài dùng một cái khăn tay lau nước mắt “Nếu như ngươi cũng biết thì càng ai biết Ngươi cẩn thận suy nghĩ một chút Hoàng thượng tới cùng khả năng vì cái gì mà lẩn quẩn trong lòng”
Điền Thất cong ngón trỏ gãi gãi hai cái ở cằm “Ta thật với ông Hoàng thượng vốn chính là bệnh thần kinh nghĩ đến cái gì là làm cái đó”
Thịnh An Hoài chút bệnh gấp loạn tìm y lúc thậm chí chút tin “Vậy làm bây giờ”
“Hay là… Tìm Vương Mạnh đâm mấy kim” Điền Thất một loài tin phục mù quáng với Vương Mạnh
Thịnh An Hoài cũng học theo Điền Thất mà gãi cằm “Hay là ngươi khuyên nhủ đã khuyên nghĩ cách khác”
Điền Thất chút khó xử nhưng vẫn gật đầu “Được thử xem nhưng cam đoan hiệu quả”
Tuy như cũng đã khiến cho Thịnh An Hoài kích động hết sức
Thế là Điền Thất cung Càn Thanh tại thư phòng tìm Hoàng thượng