Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 62
Điền Thất thèm để ý dùng tay áo lung tung lau nước mắt cái tay thì chỉnh quần áo nắm chặt bên hông Kỷ Hành thấy nàng rụt thân thể bờ vai còn run lẩy bẩy giống như là sợ hãi cực độ Tuy là rõ nhưng cũng vô cùng đau lòng thế là nhẹ nhàng đè bờ vai Điền Thất thấp giọng khuyên nhủ “Được đừng chuyện gì nha”
Điền Thất dừng tiếp tục thút tha thút thít nàng ngừng nhưng mà nước mắt ngừng chảy xuống Các loại tâm tình sợ hãi ủy khuất thống khổ mà nàng giấu ở đáy lòng hơn bảy năm nay một khi bùng nổ thì hệt như Hoàng hà vỡ đê nhất thời ngừng thật là ngừng đành chờ nó chậm rãi chảy sạch mới bình
Kỷ Hành cứ như thế Điền Thất đau đớn mà nàng càng càng thương tâm càng xem càng đau lòng đau giống như là Thiết sa chưởng bóp nhéo trái tim Ngoài đau lòng còn cảm thấy tự trách tiểu biến thái thương tâm đến như là do đem nàng chọc Kỷ Hành chút uể oải đem Điền Thất kéo trong lòng ôm lấy động tác cẩn thận giống như là đang đụng lấy vật dễ vỡ “Được đừng ngươi làm lòng đều nát” Thấy Điền Thất ôm lòng cũng kháng cự Kỷ Hành rốt cuộc chút yên lòng
(Thiết sa chưởng: https://viwikipediaorg/wiki/Thiết_sa_chưởng)
Cái ôm của rộng lớn mà ấm áp Điền Thất tựa lồng ngực của bên tai vang lên tiếng tim đập cường kiện mà chút rối loạn tâm tình khẩn trương và căng thẳng của nàng dần dần bình tĩnh trở liền giống như là lục bình mọc rễ cây cỏ bồng mọc chân Con một khi dựa đột nhiên sẽ bỏ mặc sự yếu ớt của bản thân những ủy khuất mà ngày xưa nhận dường như sẽ phóng đại gấp bội lần Điền Thất tuy đã dần dần bình tĩnh nhưng nhớ đến khuất nhục khi xưa thì thút tha thút thít lên đem mặt chôn lồng ngực của Kỷ Hành bộ nước mắt đều chà lên áo của
Kỷ Hành đành một bên vỗ vỗ lưng Điền Thất một bên ôn nhu dỗ dành “Ngoan ngoan chúng đùa nữa ha” Tuy trong miệng như trong lòng khó tránh mang theo chút đáng tiếc
Điền Thất cũng chút ngại ngùng “Thực thực xin …”
“Không chỉ cần ngươi đừng nữa là ” Kỷ Hành khỏi khổ cũng thấy qua nhiều so với Điền Thất thê thảm hơn nhiều nhưng mà cứ thể chịu tiểu biến thái rớt nước mắt thực là oan gia
(Oan gia: tiếng gọi mà hờn giận song trong thâm tâm yêu thương thường thấy trong hý kịch dân ca Nghĩa khác: kẻ thù)
Điền Thất chậm rãi ngừng tiếng nghĩ đến chính đại náo một trận nàng chút hổ thẹn vô cùng bất đắc dĩ Kỳ thật chuyện đã qua lâu như cơ bản nàng đã thể thản nhiên đối mặt nhưng một chuyện mà nàng vẫn luôn tận lực quên hôm nay đột nhiên tình cảnh tương tự làm tỉnh khiến cho tâm tình sụp đổ đến mức ngăn cản
Kỷ Hành thấy tâm tình của Điền Thất đã định thì cũng nhẹ nhàng thở Hắn hiểu hỏi han “Điền Thất ngươi… thích như thế ” Làm sợ hãi đến như
Điền Thất lắc lắc đầu “Hoàng thượng năm mười một tuổi cưỡng ép lột quần áo bởi …”
Không chờ nàng xong sắc mặt của Kỷ Hành đã u ám trong ánh mắt trầm lãnh thấu một cổ sát ý quanh thân phảng phất như trùm lấy một tầng khí lạnh Điền Thất mẫn tuệ phát hiện đến tâm tình của biến hóa bởi dừng lời ngẩng đầu ngạc nhiên “Hoàng thượng”
“Là ai” Kỷ Hành lạnh giọng hỏi
“Hả”
“Là ai đối ngươi gây rối”
“Là… Bọn đã chết”
“Chết sạch Chôn ở nơi nào”
“Ta cũng biết…”
Thần sắc của Kỷ Hành hòa hoãn chút nào “Loại đó liền đào nghiền xương thành tro”
Điền Thất nhịn rùng một cái
Kỷ Hành do dự hỏi “Bọn … Trừ việc cưỡng ép ngươi cởi đồ còn làm gì khác với ngươi ”
“Không bọn đang cởi quần áo của thì liền… chết” Đêm đó chết quá nhiều Điền Thất nhớ lắc đầu chảy xuống nước mắt thần sắc thống khổ
Kỷ Hành biết Điền Thất thương tâm nên cũng dẫn nàng nhớ quá khứ đã qua thế là nhẹ vỗ lưng của nàng “Được chúng cái nữa”
Điền Thất vội vàng lau nước mắt “Thực xin Hoàng thượng … Ta thất lễ…”
Đối với sự thất thố của Điền Thất thật Kỷ Hành một loại cảm giác thỏa mãn vi diệu Tiểu biến thái ở mặt khác khẳng định sẽ như chỉ lúc đối mặt với mới sẽ kềm chế sự bi thương ở sâu nhất trong nội tâm Bất quá cái “Người khác” tới cùng bao gồm A Chinh …
Kỷ Hành mò mò lấy một cái bùa hộ mệnh nhéo nhăn nhăn nhúm nhúm mở tay cho Điền Thất “Thứ ngươi giải thích chút ”
“Hoàng thượng đây là bùa hộ mệnh mà nô tài hiến cho ngài Ngài thích liền quăng ” Có cần đem nó làm thành như đưa cho nàng
“Cái ngươi đưa cho đã cất kỹ cái là của Ninh vương Có ngươi đưa ”
“” Điền Thất thản nhiên gật đầu
Kỷ Hành nguy hiểm híp mắt
Điền Thất vội vàng giải thích “Ta mua sáu cái khuyến mãi một cái dù cất cũng biết để bằng tặng vặn ngày đó thấy Ninh vương liền cho …”
Tâm tình của Kỷ Hành phức tạp Vui là vì cái bùa hộ mệnh của A Chinh chỉ là đồ mua sáu tặng một tức là vì tiểu biến thái một lần mua đến sáu cái chẳng hề chỉ là mua cho và Như Ý Hắn bất mãn cắn vành tai của Điền Thất một chút truy vấn “Vậy sáu cái ngươi đầu tiên nghĩ đến là đưa cho ai”
Lúc Điền Thất biết trả lời “Đương nhiên là ngài nha khác đều là tiêu tiền mua tới còn cái cho ngài là do nô tài dập đầu hai trăm cái mới cầu tới”
Kỷ Hành tức thì chút đắc ý thấp giọng “Tính ngươi lương tâm”
Điền Thất chú ý đến tay bọc lấy băng gạc “Hoàng thượng ngài thương”
“ còn vì ngươi” Kỷ Hành cố ý vạch băng gạc đem miệng vết thương kinh khủng khép trưng mặt Điền Thất làm cho tiểu biến thái đau lòng một phen
Điền Thất quả nhiên đau lòng Nàng nâng tay của Kỷ Hành ngừng nhíu mày bởi vì qua nên đôi mắt còn xót hiện tại thấy thứ máu me đầm đìa thế thì nàng ngừng chảy xuống nước mắt Trước mắt nước mắt tẩm mơ hồ một mảnh
Nước mắt của nàng thuận theo gò má chảy xuống tí tí tách nhỏ đến miệng vết thương của Kỷ Hành
Kỷ Hành: “…” Nước mắt là mặn ngâm trong miệng vết thương mùi vị thật quá tiêu hồn…
mà tuy là thống khổ cũng rút tay chỉ nhẹ nhàng run lên một cái ngón tay Điền Thất ôm lấy tay cúi đầu nhắm mắt cẩn thận hôn hôn chỗ miệng vết thương
Kỷ Hành chỉ thấy tay đau chết ngực ngọt chết nước mắt vươn đôi mi run rẩy của Điền Thất giống như là cỏ xanh đẫm giọt sương mai trong lòng nghĩ xem như đưa hết tay của tiểu biến thái
***
Tuy rằng miệng đàm luận câu lên chuyện cũ thương tâm của Điền Thất nhưng Kỷ Hành vẫn là quyết định tử tế truy xét một trận đem mấy tên khốn nạn từng ăn hiếp Điền Thất tìm đến chết triệt để thì nhất định sẽ làm cho chết thấu triệu đã chết thấu thì đều đào hết phơi thây Đã Điền Thất mấy nửa đường đột nhiên chết liền thuyết minh đây là cái án mạng hẳn là sẽ tương đối dễ tra
Ừm đầu tiên cần xem xem Điền Thất là nơi nào
Kỷ Hành chính cũng hiếu kỳ điểm gia đình như thế nào thể dạy dỗ loại tiểu biến thái Thế là sai Nội quan giam đem tư liệu mà Điền Thất đăng ký khi cung trình lên những tư liệu bình thường sẽ ghi tin tức cơ bản của thái giám khi nhập cung như là ở cha mẹ là ai cha mẹ làm nghề gì ở trong nhà xếp thứ mấy mấy vị tỷ mấy tuổi tịnh thân (thiến) ai tịnh thân cho ai giới thiệu tới vân vân
Nội quan giam tìm một ngày đem kho tư liệu lật chổng đáy lên trời tay tiến đến bẩm báo Kỷ Hành “Bẩm Hoàng thượng tư liệu của thái giám Hoàng cung đều thể tìm đến chỉ riêng thiếu mất bản tư liệu của Điền Thất”
Không thấy
Kỷ Hành chút buồn bực “Là cẩn thận đánh mất là trộm ”
Người tới dám giấu diếm ăn ngay thật “Những tư liệu đều để ở cùng một chỗ bình thường cũng ai xem xét nếu đánh mất thì khả năng”
Ý là cố tình đánh cắp
Kỳ thật cái phán đoán cũng chút quái dị ai ở chạy đến Nội quan giam trộm tư liệu của thái giám Trừ phi tư liệu của thái giám tin tức trọng đại gì đó hoặc là… Kỷ Hành lập tức nghĩ tới Kỷ Chinh Đệ khốn nạn của khả năng vì Điền Thất mà trộm tư liệu
Hắn chút nhức đầu dặn dò xuống cẩn thận truy xét tới cùng là ai đánh cắp Bất quá cũng đối với việc ôm hi vọng chúng thái giám bình thường đều bại hoại lười biếng kho tư liệu chừng bao nhiêu tra rõ ràng thì khó thể Nếu quả thực là Kỷ Chinh lấy tìm Kỷ Chinh thì cũng chắc thể đòi Hắn thể vì loại chuyện mà tiếp tục cầm chết uy hiếp lần nữa
Thôi dù tin tức ghi tư liệu đều thô sơ giản lược chính hỏi Điền Thất thì vẫn thể hỏi như thường Kỷ Hành nghĩ thế Bất quá biết tiểu biến thái ở trong mắt khác thì như thế nào thế là Kỷ Hành phân biệt tìm tới sư phụ Đinh Chí và bạn Vương Mạnh của nàng hỏi thăm tử tế
Nói thật Đinh Chí và Vương Mạnh đều thuộc loại “Thuật nghiệp chuyên công” luận đến cách đối nhân xử thế liền chút hòa hợp lắm Đinh Chí đem Điền Thất khen thành một đóa hoa Vương Mạnh đem Điền Thất khen thành một đóa hoa khác Kỷ Hành tuy là thể tin tức hữu hiệu gì từ trong miệng bọn họ nhưng mà Điền Thất khen thành như thì liền cảm thấy đắc ý còn hơn chính nịnh hót thế là trọng thưởng cho hai
Hai đều ngây ôm bạc hiểu rời
Buổi tối Điền Thất trở về cứ luôn cảm thấy ánh mắt Hoàng thượng nàng chút thích hợp tủm tỉm giống như là nhặt tiền hoặc là như ăn kẹo Nàng chột sờ sờ cái ót “Hoàng thượng ngài ”
Kỷ Hành mà đáp chặn eo nàng ôm lên phòng ngủ
Điền Thất: “…”
Đến tận bây giờ một màn phát sinh mấy ngày hôm vẫn còn làm cho nàng sợ hãi lỡ như Hoàng thượng cuồng tính đại phát lột đồ của nàng… Nghĩ đến đây Điền Thất liền giãy dụa kịch liệt lên
Kỷ Hành biết Điền Thất lo lắng cái gì thế là “Ngươi yên tâm sẽ cưỡng ép ngươi Ta chờ đến ngày ngươi cam tâm tình nguyện”
Điền Thất liền yên lòng cho rằng Hoàng thượng chỉ là để nàng giúp đỡ sờ chim nhỏ Lại nghĩ đến Hoàng thượng bế nàng trong lòng hai chồng lên nàng dựa lưng trong ngực lúc tiểu cứng rắn của
Điền Thất hổ đến mức vội vàng dậy nhưng Hoàng thượng đột nhiên kéo hông nàng ấn xuống hai mông của nàng nặng nề đánh tiểu của bên tai là thở bóng bỏng của cùng với tiếng thở gấp đầy thư thái
Từ lần Kỷ Hành thể nghiệm qua một hai lần cái loại cảm giác mỹ diệu thì liền in trong óc vẫn nhớ mãi lần Điền Thất thật dễ dàng quên sự vui lúc bây giờ chờ hai làm hòa thì làm thể bỏ qua cơ hội Hắn ôm eo của Điền Thất buông cúi đầu vuốt ve hôn khẽ lên cổ nàng tùy nàng giãy dụa thì càng thêm sảng khoái chóp mũi nhịn phát tiếng hừ nhẹ như như khàn giọng cầu xin “Cục cưng của ngươi cũng thương xót thương xót thôi”
Điền Thất cũng thương tiếc nhưng mà giữa hai cái bắp đùi một cái vật như thế thật sự khiến nàng hổ lúng túng thật biết làm gì cho đúng chỉ nghĩ mau mau dậy Không nghĩ đến chính giãy dụa mãnh liệt thì trái càng đúng ý nàng động một chút liền tùy theo mà thở gấp một chút đã còn ở một bên thúc giục nàng “Tiếp tục… Khoái…” (*)
(*) Nguyên văn là “khoái” từ nghĩa là “nhanh” cũng nghĩa là “sảng khoái sung sướng thoải mái” Vì ngữ cảnh thiệt làm bạn Grey nhức nách quá k biết dùng từ nào cho đúng nên để từ gốc (E hèm tuy trong tư tưởng của vẫn nghiêng về nghĩa thứ 2 ))))))))))
Trên tay nàng đeo một cái vòng chuông bạc nương theo động tác giãy dụa của nàng mà phát tiếng vang thanh thúy phối hợp với những lời khiến mặt đỏ tim đập nhanh của thì càng là cho hổ chịu nỗi
Điền Thất dám động gấp đến mức sắp
Kỷ Hành nhẹ nhàng đẩy bả vai của Điền Thất thúc giục nàng
Điền Thất dứt khoát kéo lấy bàn tay bờ vai nàng dùng sức cắn một cái
Kỷ Hành đem hành động trở thành tình thú đau là đau chút nhưng mà… Cắn thích
Điền Thất thật là biết nêm đem tên Hoàng đến biến thái vô sỉ làm mới
Kỷ Hành thấy Điền Thất chịu động thấp giọng tay trợt xuống nách của Điền Thất mà cù lét
“Ha ha ha ha ha”
Thuận theo trận bạo Điền Thất giãy dụa kịch liệt tiếng chuông thanh thúy dễ một lần nữa vang lên phối hợp với tiếng ngọt ngào của nàng Kỷ Hành tiếng của trong lòng còn như nguyện hưởng thụ đến sự ma sát mạnh mẽ nảy chặt giữa hai cái đùi từng trận kích thích mãnh liệt giống như là đem ném lên đám mây Hắn quả thực sảng khoái đến mức bay lên chờ Điền Thất ngừng cù lét nàng
Điền Thất nhanh Hoàng đế biến thái đày đọa chết
Không chỉ như thế cánh tay vốn ngừng ở ngang hông nàng bàn tay tự nhiên là che ở bụng nàng tùy theo động tác của hai tay dần dần xuống trượt đến giữa hai chân nàng chỗ đó là nơi dùng để tiểu
Điền Thất kinh dựng hết cả lông tơ nàng vội vàng nắm lấy tay dùng cả hai tay nâng tay lên giờ phút nàng cũng bất chấp vật ở mông là cứng mềm chỉ lo chăm chú hết sức nắm tay của Kỷ Hành để phát hiện bí mật của nàng
Hai cứ thế nháo một hồi thật lâu rốt cuộc Kỷ Hành cầm giữ tiết ngoài Thân thể mềm xuống buông Điền Thất đem cằm gối lên bờ vai xinh xắn của nàng cùng nàng chạm tai kề tóc thấp giọng những lời hạ lưu
Điền Thất từ trong lòng của chạy xuống mặt đất lúc nàng mới phát hiện hai chân mềm nhũn thậm chí chút vững
Hoàng thượng còn chịu thả nàng bức nàng giúp thay quần áo
Cái cũng là việc ở trong phạm vi công tác vốn dĩ của nàng Điền Thất đem áo lót và quần lót cầm đến để bên giường tiên giúp Hoàng thượng cởi quần áo Áo còn đỡ quần lót đều ướt một mảnh dính lấy một vài thứ ngây ngấy dinh dính Điền Thất dám cuộc quần áo quăng xuống đất cầm lấy quần lót sạch giúp Kỷ Hành mặc
Kỷ Hành bất mãn “Không giúp lau lau ”
Điền Thất là nô tài kính nghiệp đành tìm khăn sạch đem tiểu của Hoàng thượng cẩn thận mà lau lau Hiện tại nàng đã biết một nam nhân bất quản bao nhiêu rắn chắc tiểu vĩnh viễn là yếu ớt lúc chạm cần cẩn thận vì thế nàng xuống tay vô cùng mềm nhẹ
Sau đó nàng liền phát hiện đồ xí càng lau càng lớn…
Điền Thất chút lời mắt thấy Hoàng thượng kéo nàng lòng lần nàng biết thông minh một bước bắt lấy chim nhỏ của
Hoàng thượng quả nhiên dừng đôi tay hướng về phía chống đỡ thân thể nàng
Điền Thất nhớ tới mới nãy chính đày đọa như thế thì nàng chút khó chịu nên nàng quyết định cũng đùa bỡn một phen Nàng tháo cái lắc tay chuông bạc tay đó quấn nó xung quanh tiểu và hai cái viên cầu phía thoáng cái quấn đến vài vòng tóm là chắc chắn Sau đó nàng lòng quỳ thẳng vọc đồ xí Đồ xí lắc qua lắc kéo theo chuông bạc vang lên tiếng vang như một là thanh thúy dễ
Điền Thất liền khanh khách lên
Kỷ Hành: “…”
Chơi đã Điền Thất giúp Kỷ Hành dọn dẹp một chút còn chủ động hôn Kỷ Hành rốt cuộc chút thỏa mãn khóe mắt đều bay lên xuân quang nhận lấy Điền Thất hiến hôn
Hôn đủ Điền Thất nắm nắm chuông “Không cần tháo ”
Kỷ Hành: “…”
Không tháo liền tháo Tiểu biến thái của thực đúng là biến thái quá nha…
Đêm đã khuya hai đều nên ngủ Điền Thất hầu hạ Kỷ Hành xuống Kỷ Hành đặc biệt đem Điền Thất ôm trong lòng cùng ngủ nhưng cũng biết đây là chuyện thể bí mật giữa hai một khi để lộ sẽ mang đến phiền phức lớn cho Điền Thất
Kỷ Hành ở giường tuy rằng thân tiểu buộc lấy cái chuông cảm giác chút quái dị nhưng mà chuyện làm tổn hao tâm tình của chút nào Hắn nhắm mắt đem kích tình đêm nay hồi vị một lần đột nhiên cảm thấy chính hình như bỏ qua mất gì đó
Hắn mở to mắt vươn tay trái bàn tay giống như là đụng đến chim nhỏ của Điền Thất
Không đúng chỗ mà đụng tới nơi đó cảm giác đến bất kỳ dấu hiệu tồn tại nào của chim nhỏ
Chuyện cũng thể lý giải thái giám thôi đều là cắt qua một lần
Kỷ Hành cẩn thận hồi tưởng xúc cảm một lần nhưng mà… Không ấn tượng Đại bộ phận lực chú ý của đều vật ở giữa hai chân đoạt bên tai vang tiếng yêu kiều và tiếng chuông thì chiếm dụng một phần lực chú ý còn thừa … thật sự đủ để cảm thụ đến chỗ đó
Bất quá phát hiện tuy rằng sờ qua nhưng đến lúc cũng đều bất kỳ phản cảm bởi thấy rõ trình độ biến thái của đã đầy đủ kế tiếp chỉ cần Điền Thất bằng lòng bọn họ tùy thời thể trần truồng thấy
Kỷ Hành chút cảm khái Chỗ đó thế nhưng bằng phẳng trống đến như cũng biết lúc là ai cầm đao cắt sạch sành sanh…