Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 61
Điền Thất thấy má của Kỷ Chinh sưng đỏ mặt rõ ràng hiện lên dấu năm ngón tay nàng nhất thời vô cùng chật vật “Này là… Hắn đánh”
Kỷ Chinh thừa nhận cũng phủ nhận xuống cúi đầu “Hắn đã biết”
Điền Thất hổ thẹn chịu nỗi “Thực xin đều là vì mới hại ngươi thành như Ngươi bôi chút thuốc ”
Kỷ Chinh lắc lắc đầu “Không Ta hối hận Ta chỉ hận sớm giúp ngươi đào thoát hiện tại cửa thành giới nghiêm đưa ngươi hoàng lấy mẫu phi của để bức bách cho phép và ngươi quan hệ với ”
“Mẫu phi của ngươi Bà đã…”
“Đã qua đời thì chứ ngay cả chết hẵn cũng sẽ buông tha” Nói tới đây khóe miệng Kỷ Chinh câu lên một tia trào phúng trong mắt giăng lên một tầng khói mù
Điền Thất lập tức rõ ràng “Vậy vẫn là tự trở về thôi thể liên lụy ngươi thành như thế”
Kỷ Chinh thống khổ nhắm mắt “A Thất ngươi biết thể vì ngươi làm bất cứ chuyện gì nhưng mà mẫu phi của …”
“Ta biết biết” Điền Thất vội vàng cắt ngang “Chính trở về thôi ngươi yên tâm sẽ giải thích rõ ràng với Hoàng thượng cần biết phạt cũng tóm thể liên lụy ngươi”
“Thực xin A Thất thực xin ” Kỷ Chinh đột nhiên đem Điền Thất ôm trong lòng từng câu từng câu đều “Thực xin ”
Điền Thất giật một chút tiện đẩy chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng thấp giọng an ủi
Tối đó Điền Thất quả nhiên Kỷ Chinh mang Hoàng cung Toàn bộ hành trình Kỷ Chinh đều trầm khuôn mặt đến bên ngoài cung Càn Thanh dừng cúi đầu mắt Điền Thất “Nhớ kỹ những lời dặn dò ngươi”
Điền Thất nặng nề gật đầu Kỷ Chinh dặn dò chính là kêu nàng ngàn vạn đừng để Hoàng thượng phát hiện thân nữ nhi nếu nàng nhất định sẽ sống bằng chết Kỳ thật cần Kỷ Chinh dặn dò chính Điền Thất cũng biết điều đó Giờ phút nàng Kỷ Chinh tổng cảm thấy trong đôi mắt trong suốt của tràn đầy bi thương cách nào rõ nàng “Dù thế nào cũng cảm ơn ngươi còn … Thực xin ”
Kỷ Chinh khổ “Lúc cần mấy thứ bảo trọng Hi vọng một ngày thể giúp ngươi quang minh chính đại Hoàng cung”
“Ừ” Điền Thất đầu về hướng cung Càn Thanh Tối nay trăng đạm thưa cung điện rộng lớn hòa bóng đêm hai hàng đèn cung đinh điện hắt ánh sáng màu quả quýt đem mái hiên điêu khắc cùng từng cột trụ đỏ chiếu rành mạch rõ ràng từ xa xa ánh sáng mờ mịt ngược giống như là một viên minh châu khổng lồ trầm biển sâu
Trong minh châu một đang tóc đen áo vàng cao ngất như tùng bởi vì cách quá xa biểu tình mặt rõ ràng
Kỷ Chinh thấy Kỷ Hành lúc cũng bất chấp lễ tiết lễ tiết đến nơi liền cáo từ xoay rời
Điền Thất đành một kiên trì đến phía Kỷ Hành gần đến nàng quỳ ở bậc thềm nhỏ giọng “Hoàng thượng tội nô biết sai”
Kỷ Hành chấp tay lưng tự giác nắm tay một chút vết thương ở lòng bàn tay đụng tới mơ hồ làm đau Ngàn lời vạn chữ nhất trời kẹt ở trong cổ họng chính cũng biết nơi chỗ chuyện vì thế trầm giọng “Theo trẫm ”
Điền Thất lên ngoan ngoãn theo
Hai chính điện bên ngoài liền biết điều giúp bọn đem cửa đóng Trong cung điện to như chỉ hai bọn Kỷ Hành ở thềm đỏ ngai vàng lưng đưa về tấm bảng “Chính đại quang minh” biểu tình Điền Thất “Giải thích”
Điền Thất cảm thấy khí trong điện quá mức nghiêm túc thanh âm của Hoàng thượng quá mức lạnh cứng nhất thời nàng chút sợ nhưng vẫn là lý do thoái thác đã chuẩn từ “Ngày đó nô tài ở bên ngoài vốn là về cung từng nghĩ đến gặp một tên lưu manh giang hồ thuật thôi miên thôi miên cho ngủ để cướp đoạt tiền tài lúc gặp Ninh vương gia cứu giúp bởi liền ở vương phủ dừng một đêm” Sở dĩ Điền Thất như là vì băn khoăn đến quan hệ của Ninh vương và Hoàng thượng Nàng là biết tình biết nghĩa Ninh vương là ý chung quy thể khiến cho Ninh vương vì chút chuyện mà Hoàng thượng thích
Điền Thất làm biết trận lý do thoái thác của nàng căn bản là lửa cháy đổ thêm dầu Kỷ Hành vốn là hoài nghi Điền Thất cùng Kỷ Chinh gian tình hiện tại thấy Điền Thất trở về nhưng tâm về đến còn một mực giữ gìn Kỷ Chinh thì trong nhất thời đố kị trong lòng cùng lửa giận giao thoa bùng cháy lên càng cháy càng mạnh Ánh mắt nặng trĩu Điền Thất Điền Thất chỉ cùng liếc một cái liền cuống quít tránh trong lòng càng thêm sợ hãi vội vàng cúi đầu
Hành động ở Kỷ Hành tới chính là chột Hắn nghiến răng nghiến lợi “Khi quân là tội chết”
“Nô nô tài dám bất kỳ giấu diếm”
Rất ngay cả mạng cũng quan tâm Lửa giận trong lòng Kỷ Hành càng tăng lên đã đốt hết lý trí nắm cổ áo Điền Thất cơ hồ nâng nàng cách chân khỏi mặt đất căm tức nàng chất vấn “Câu trẫm xong chủ động đáp lên Ninh vương là vì do trẫm thể thỏa mãn ngươi chăng Đồ dâm đãng vô sỉ hạ tiện”
“…” Điền Thất tuy là lập tức hiểu Hoàng thượng ý gì nhưng mắng quá khó nàng nhất thời đỏ mặt dời mắt miệng “Hoàng thượng ngài những lời như nha…”
“Thế nào ngươi đã dám làm còn sợ trẫm ”
“Ta ah…”
Kỷ Hành đột nhiên ngăn chặn miệng nàng cho nàng bất kỳ cơ hội biện giải Hắn hôn chút điên cuồng một chút cũng ôn nhu cơ hồ đem làn môi của nàng cắn rách khi buông hàm răng dùng lực mạnh ma sát làn môi một chút cũng giống như hôn môi mà giống như là trừng phạt
Điền Thất phát hiện nàng thật sự chút theo kịp ý nghĩ của Hoàng thượng Đang chuyện đàng hoàng mắng nàng dâm đãng đó liền dâm đãng lên… Này đều là cái gì cùng cái gì nha…
Kỷ Hành phát hiện Điền Thất ngốc ngốc một chút xíu cũng phối hợp cả giận “Nhắm mắt tên đần độn nhà ngươi”
Điền Thất nhanh chóng nhắm mắt
“Hôn ” Hắn dán bờ môi nàng mơ hồ phát mệnh lệnh
Điền Thất liền chủ động nghênh tiếp nhẹ nhàng mổ hôn Kỷ Hành lòng chỉ như thế chủ động mở miệng thò đầu lưỡi Điền Thất đỏ mặt tiến lên (Mặt ông Hành dày dã man)
“Tới” Kỷ Hành lớn miệng Giờ phút đã sửa từ nắm cổ áo Điền Thất thành ôm eo nàng một tay thì nhẹ nhàng giữ cái gáy của Điền Thất thấy nàng động tay ấn xuống một cái thúc giục rõ ràng
Điền Thất đành kiễng chân nhẹ nhàng hôn một cái đầu lưỡi của
“Đầu lưỡi của ngươi ” Kỷ Hành tuy là chút hưởng thụ nhưng càng thêm lòng
Điền Thất liền vươn lưỡi nhẹ nhàng liếm lưỡi của Kỷ Hành liếm một hồi nàng học cách làm của ngậm lưỡi nhẹ nhàng hấp Thẳng thắng mà trừ chút ngượng ngùng nàng chẳng hề chán ghét loại cảm giác (Móa H j hết mà còn hơn cả H chịu nỗi T_T )
Hôn hôn đột nhiên Điền Thất phát hiện thân thể của hẫng nàng tự giác hô nhỏ một tiếng bản năng đem đôi tay ôm cần cổ của Kỷ Hành
Động tác lấy lòng Kỷ Hành Hắn mới Điền Thất hấp đến mức phía đã sớm phản ứng giờ phút chặn eo ôm nàng một bên tiếp tục hàm miệng lưỡi của nàng triền triền miên miên một bên tranh thủ khe hở lúc hôn “Hôm nay nhất định cực kỳ thỏa mãn ngươi” Xem ngươi còn dám nghĩ khác
Là thỏa mãn ngươi Điền Thất nghĩ thầm “Thỏa mãn” mà nàng đang lý giải chính là sờ chim nhỏ cho Hoàng thượng
Tiểu của Kỷ Hành đã chút vội vã chẳng phòng ngủ nên liền ôm Điền Thất đến thềm đỏ đem Điền Thất để ở ngai vàng
Điền Thất tuy là mò chim nhỏ của Hoàng thượng nhiều lần nhưng ở tại ngai vàng vẫn là lần đầu nàng cũng cảm thấy tân kỳ bởi chờ Hoàng thượng để nàng xuống nghiêng thân áp tới thì nàng chủ động ấn lên tiểu của
“Bảo bối tính tình nóng nảy tới ” Một bụng lửa giận mới nãy của Kỷ Hành đã sớm chim nhỏ lật đổ địa vị đĩnh eo một chút tiểu đánh lòng bàn tay của Điền Thất nhất thời một cổ cảm giác tê dại sảng khoái lan tràn thân Hắn thư thái thở dốc một
Đều cứng thành như khẳng định sẽ luống cuống Kỷ Hành tràn đầy tự tin nghĩ Hắn bắt lấy đôi môi của Điền Thất mà hôn nhiệt liệt làn môi thấm ướt thuận theo khóe môi hướng gò má ma sát cuối cùng ngừng ở bên tai Cái lưỡi khéo léo cuộn lấy đem vành tai Điền Thất đưa trong miệng nhẹ nhàng hấp Tay tự nhiên là trượt đến ngang hông nàng nắm lấy thân thể mềm mại hết sức nhỏ vuốt ve nhẹ nhàng
Điền Thất cảm thấy linh hồn nhỏ bé của giống như là sắp bay lên Nàng cũng biết mỗi lần lỗ tai Hoàng thượng hôn thì luôn một loại cảm giác thoải mái nên lời loại thoải mái thuộc về ngũ cảm mà giống như là đột nhiên từ trong đốt xương xuất hiện run rẩy khiến điên đảo thần hồn biết làm
Điền Thất thư thái hé mắt đến hiện tại còn ý thức nguy hiểm tiến đến Nàng chủ động giúp Hoàng thượng tháo thắt lưng đó nàng liền phát hiện Hoàng thượng cũng đang tháo thắt lưng của nàng…
Điền Thất: “”
Nàng dọa tỉnh táo vội vàng đẩy tay của Hoàng thượng “Đừng…”
Kỷ Hành buông vành tai của Điền Thất ở bên tai của nàng nhẹ “Bảo bối giả bộ cái gì mà giả bộ Chẳng lẽ nào ngươi thích cái kiểu ”
Điền Thất cũng vô tâm để ý chỉ dùng sức đẩy thân thể giãy dụa dậy “Không ”
Kỷ Hành làm chịu buông Điền Thất chạy một chút liền túm trở về Hắn dùng một tay ôm eo nàng một tay thì chế trụ đôi tay của nàng cho nàng giãy thoát từ phía đưa mặt tới chà khuôn mặt mềm mại của nàng “Ta liền biết là tên biến thái thế nhưng thích cường ép Được nha hôm nay liền thỏa mãn ngươi thật ”
“Đừng Hoàng thượng cần” Điền Thất gấp chết đầu óc là một mảnh hỗn loạn đôi tay của nàng khóa đành dùng hai chân đạp lung tung kéo theo cặp mông kịch liệt cử động
Nàng vốn ở đùi của Kỷ Hành hai mông để ở cái thứ cứng rắn lúc động đậy loạn xạ cặp mông đè ép ma sát lên tiểu của tuy cách quần áo nhưng hai cánh mông tròn tròn vểnh vểnh nẩy tưng tưng thật là làm cho Kỷ Hành như si như cuồng Kỷ Hành thoải mái đến nỗi tâm can run rẩy loạn xạ một bên tránh một tay lột đồ của Điền Thất một bên thì “Tiếp tục”
Điền Thất cái khó ló cái khôn “Hoàng thượng mắc tiểu”
“Tiểu ” Kỷ Hành đã cời xuống thắt lưng của Điền Thất
Điền Thất: “…” Lại cơ trí nữa cũng chịu nổi đối phương vô sỉ
Giờ phút nàng dọa chết một cổ sợ hãi khổng lồ đột ngột tràn ngập trái tim Bàn tay ngang hông còn đang động giống như là một con rắn lạnh lẽo bò ở ; tiếng nhẹ ha ha của giống như là gió bấc đang quái đản rít kêu; cưỡng ép lột xuống áo ngoài của nàng làn môi dán lên da thịt cổ nàng giống như là sâu lông đang uốn lượn trườn bò… Tất cả thứ cùng cái ban đêm quá mức tương tự trong phút chốc hồi ức ùn ùn kéo tới đè áp đầu óc Điền Thất Mùa đông băng lãnh tiếng quái dị dâm loạn bàn tay dơ bẩn da thịt run rẩy tiếng gào đứt ruột đứt gan ánh lửa nhảy lên đao kiếm máu…
Nàng đột nhiên cách nào khống chết lên tiếng lớn lên