Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 56
(*) Lỗ mũi trâu là biệt danh của đạo sĩ mang hàm ý châm chọc
Đương nhiên phái Điền Thất cũng là dụng ý khác Kỷ Hành hy vọng Điền Thất thể rõ ràng hiểu dụng tâm lương khổ của
Điền Thất ôm thật nhiều tiền trong lòng cực kỳ đem chúng nó móc bởi cũng gấp thành nhiệm vụ mà trong quan thắp nhang
Trong kinh tin theo Trương Đạo Thành ít nên hương khói trong Tam Thanh quan vô cùng thịnh vượng Điền Thất thắp nhang xong thấy cầu bùa nàng cũng theo cầu một cái bùa bình an Không cầu cho chính mà là cho Như Ý Gần đây Như Ý ăn trúng đồ bậy bạ nên đau bụng bộ dạng thằng bé nước mắt lưng tròng ôm bụng kêu đau quá đáng thương
Một cái bùa bình an một trăm đồng tiền nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi ở tượng Tam Thanh Thiên Tôn dập đầu đủ hai trăm cái mới tư cách bỏ một trăm đồng tiên mua bùa Nếu như ngại giá tiền mắc quá cũng dập đầu một trăm cái thì bớt mười phần trăm dập hơn một ngàn lần lá bùa liền tặng cho ngươi
Trương Đạo Thành làm việc thật sự đoạn tuyệt chuyên môn phái bốn tiểu đạo sĩ tới giám sát khách hành hương dập đầu còn một năm một mười giúp mọi đếm
Điền Thất cụng đủ hai trăm lần đầu choáng choáng váng váng mới mua bùa bình an song nghĩ cuộc thi Thái y viện của Vương Mạnh cũng sắp bắt đầu bằng kiếm cho cái bùa thi đậu; nghĩ nghĩ tiếp Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn là sắp thi đồng dạng cũng cần bùa thi đậu; ngay đó nhớ tới sư phụ của nàng kiếm cho ông cái bùa đào hoa ; chính nàng cũng tìm cái bùa chiêu tài nha…
Nếu kiếm cho Hoàng thượng cái bùa hộ mệnh nữa lần còn thương …
Điền Thất đếm đếm ngón tay tính một cái nàng đem tất cả những lá bùa lấy tới tay tính sơ sơ cũng dập hơn một ngàn hai trăm cái đầu lúc đó đầu của nàng bảo đảm dập cái miệng Thế là Điền Thất hỏi tiểu đạo sĩ phát bùa “Một cái dập đầu cũng dập làm bây giờ”
Tiểu đạo sĩ là xem thường trợn trắng mắt “Không dập đầu thì xài tiền một lượng bạc một lá bùa”
Điền Thất khỏi cắn răng mắng thầm lão lỗ mũi trâu thực là biết làm tiền Nàng lấy mấy khối bạc vụn mua sáu lá bùa nàng cùng tiểu đạo sĩ trả giá nửa ngày tiểu đạo sĩ sống chết cũng chịu giảm thế là Điền Thất kêu tặng thêm cho nàng một cái tiểu đạo sĩ sắp phiền chết rốt cuộc cho Điền Thất thêm một lá bùa hộ mệnh
Điền Thất hài lòng thỏa ôm một đống bùa định tiểu đạo sĩ gọi nàng “Khoan xài năm lượng bạc thể rút thưởng”
“Hả” Điền Thất cảm thấy lạ kỳ “Là ý gì”
Tiểu đạo sĩ giải thích đơn giản cho nàng một chút Điền Thất liền hiểu Đây căn bản là thủ đoạn nham hiểm mà Trương Đạo Thành bày để xúc tiến mọi xài tiền Lão tiểu tử biết đoán chữ nhưng mà một ngày chỉ đoán ba chữ đã ba chữ còn là thông qua phương thức rút thưởng mà sinh khách hành hương xài từ năm lượng bạc trở lên liền tư cách tham gia rút thưởng
Điền Thất cảm thấy ánh mắt của quần chúng nhất định là sáng như tuyết nhất định sẽ lão già lỗ mũi trâu che đậy nhưng mà nhanh nàng liền phát hiện cam tâm tình nguyện che mắt nhiều nhiều đến nỗi ngay cả cái chỗ để nàng cũng chỉ bóc cái thẻ trúc bóng cây chờ bóc thưởng
Bóc thưởng do Trương Đạo Thành tự bóc mỗi ngày đều đúng giờ đúng chỗ xuất hiện ở chỗ ba lần mỗi lần chỉ bóc một cái Ý của là cho dù đoán chữ cũng cần giảng cứu duyên phận Điền Thất liền ngứa răng “Duyên phận” là thuyết pháp của Phật gia lão đạo sĩ thật là biết ngượng lấy dùng
Nàng phía bóng cây chút đếm xỉa đem cái thẻ quăng hướng trung chơi đùa ném hai cái tiếp thẻ trúc rơi mặt đất thẻ trúc mới tinh màu vàng ngửa phía ba cái chữ màu đen cực nhỏ bằng bút lông: Sáu mươi tám
Lúc một vị tiểu đạo sĩ trong lều giơ thẻ trúc hô lớn “Sư phụ rút số sáu mươi tám vị thí chủ nào thẻ trúc số sáu mươi tám xin mời theo ”
Điền Thất nhặt thẻ trúc lên ngơ ngơ ngác ngác theo sát tiểu đạo sĩ phòng tiếp khách của Trương Đạo Thành
Trương Đạo Thành thấy Điền Thất ha ha sờ râu mép “Thì là Điền công công cùng ngươi quả nhiên duyên” Nói liền cùng Điền Thất hàn huyên một trận
“Hôm nay Điền công công hỏi là hỏi việc” Trương Đạo Thành đưa giấy bút cho nàng “Trước tiên một chữ ”
Trong lòng Điền Thất đột nhiên toát một cái ý nghĩ thế là một chữ “Quý” (季) tờ giấy trắng “Ta hỏi ”
Trương Đạo Thành đem chữ lấy đến mặt xem một hồi “‘Tử’ (子) đại biểu ‘Mộc’ (木) đại biểu sinh cơ nhưng mà sinh cơ nhiều một nét liền giống như một cây đao chặt đứt sinh khí Điền công công ngươi chớ trách ngươi hỏi sợ là đã còn nhân thế”
Điền Thất kinh ngạc Trương Đạo Thành
Trương Đạo Thành sờ sờ ria mép “Thế nào trúng”
Điền Thất thừa nhận cũng phủ nhận mà “Ngươi giúp đoán thêm một chữ”
Trương Đạo Thành lắc đầu “Một lần chỉ thể đoán một chữ nếu đoán e là chuẩn”
Điền Thất chịu “Vậy thì vẫn là đoán cái chữ hỏi một chuyện khác”
“Ngươi hỏi cái gì”
“Hỏi một vật Nếu ngươi quả thực là thần toán nhất định thể đoán hỏi là cái gì”
Trương Đạo Thành đành xem con chữ trầm ngâm nửa buổi “‘Mạ’ (木) mọc đất ‘Tử’ (子) ở ‘Mạ’ cũng là đất thuyết minh thứ mà ngươi hỏi cũng ở đất… Ngươi sẽ là tìm một bộ xương khô ”
Điền Thất kinh ngã ghế “Ngươi ngươi làm mà biết ”
Trương Đạo Thành liền bày một bộ cao thâm khó lường điểm điểm tờ giấy “Là ngươi với ”
Điền Thất biết làm than thở “Ta tìm là một bộ xương khô mà là ba bộ xương khô”
“Bá trọng thúc quý ‘Quý’ trong xếp hạng đại biểu ‘Tứ’ ngươi tìm hài cốt của ba tính cả ngươi lúc là một nhà bốn miệng Bọn họ sẽ là thân nhân của ngươi ”
(Bá trọng thúc quý: thứ tự xếp hạn của em trai: cả hai ba tư)
Mắt Điền Thất đỏ ngầu thanh âm mang một ít nghẹn ngào “Vậy ngươi thể tính bọn hiện tại chôn xương nơi nào ”
Trương Đạo Thành thấy chính đoán trúng cũng chút thương cảm lắc đầu thở dài “Ta tính nếu ngươi đã biết bọn hiện ở nơi nào chắc hẳn bọn gặp là tai bay vạ gió đã là tai bay vạ gió thì lẽ là chết ở liền chôn ở đó thôi”
Điền Thất nhịn “Ta tìm tìm đến”
Trương Đạo Thành đành đem Điền Thất trấn án một hồi còn thêm “Ngươi cần nghĩ đến chuyện thấy ấn đường của ngươi biến thành màu đen đại khái là sắp tới sẽ gặp xui nhớ mà cẩn thận làm việc”
Điền Thất dần dần ngưng tiếng hỏi “Ta đã đủ gặp xui… Lần gặp cái gì nữa đây thể phá giải ”
“Có thể là thể nhưng lần phá giải lần khẳng định càng thêm xui lớn khuyên ngươi vẫn là phó thác cho trời ”
Thế là Điền Thất cũng để trong lòng nàng rốt cuộc nhớ đến công chuyện đắn của thế là lấy tiền đưa cho Trương Đạo Thành khi rời dặn dò Trương Đạo Thành đem việc hôm nay tiết lộ ngoài
Trương Đạo Thành tự nhiên là tiết lộ riêng tư của khách hành chút đạo đức nghề nghiệp vẫn là
Theu Tam Thanh quan Điền Thất đến Bát Phương Thực Khách Trịnh Thiếu Phong lo âu thi cử nên nhớ mong Điền Thất và Kỷ Chinh nên liền đem kinh thành tứ công tử tụ tập cùng một chỗ Lúc Điền Thất đến ba khác đang chờ nàng Tâm tình giờ phút của nàng đã bình tĩnh trở thấy Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn thì liền lấy mấy lá bùa mà cầu đem hai cái bùa thi đậu cho bọn
Trịnh Thiếu Phong vui vội vàng đeo ở cổ đem gói bùa nhét trong cổ áo sát lồng ngực Càng là học hành thì tới gần cuộc thi càng thiếu cảm giác an cũng cầng cần thông qua một vài cách để tìm kiếm an ủi
Đường Thiên Viễn cảm ơn vốn định đem bùa đặt trong tay áo nhưng mà thấy Trịnh Thiếu Phong đối đãi trịnh trọng như thế cũng ngại ngùng qua loa lấy lệ nên đem bùa đeo ở cổ Từ khi biết Điền Thất là tên thái giám mỗi lần Đường Thiên Viễn đối mặt nàng thì luôn cảm thấy đồng tình và đáng tiéc sợ trong lúc vô tình ngôn hành cử chí của chính sẽ chạm đến chỗ thương tâm của đối phương bởi phá lệ cẩn thận
Hơn nữa Đường Nhược Linh cha cũng dặn bảo thật cùng Điền Thất lui tới Hai ngày Đường Nhược Linh theo kiến nghị của Điền Thất chỉ huy tiểu tay một vài tấu chương quan viên trong triều đối với Ninh vương gia đủ tôn kính mượn việc trực tiếp triển khai phê bình với Tôn Tòng Thụy cùng những tiểu trướng Nói thật Tôn Tòng Thụy quả thật là đủ tôn kính với Ninh vương Cũng bởi vì những chuyện từng xảy mọi đều cho rằng Hoàng thượng chán ghét và kiêng kỵ Ninh vương vì thế cũng ai tiếp cận Ninh vương quá nhiều Trong tay Ninh vương quyền tính cách cũng nguội văn võ đại thần tuy ở mặt ngoài đối với vênh váo nhưng mà tóm sẽ cẩn thận tuân theo lễ pháp nghiêm chỉnh để mà đối đãi với Tôn Tòng Thụy vốn là mua danh cầu lợi nên càng thể lấy lòng Ninh vương còn hy vọng thông qua việc đối xử khinh bỉ với Ninh vương mà thu cái mỹ danh “Không sợ quyền quý” cùng lúc đó đến Hoàng thường ngợi khen thật là sách lược biết bao nhiêu vẹn
lần Tôn Tòng Thụy sờ đúng mạch của Hoàng thượng đã còn thông minh quá đầu Tuy rằng thủ túc tương tàn ở nhà đế vương thường thấy nhưng tình huống đảm bảo vững chắc địa vị của chính uy hiếp thì làm Hoàng đế vẫn là chú trọng thân tình Ninh vương gia nữa cũng là ruột thịt của Hoàng thượng ngươi đám đối với ruột thịt của Hoàng thượng vô lễ tới cùng là ý gì Còn nữa Hoàng thượng cũng là thích thể diện cũng thích em thân thiết gia đình hòa thuận làm gương cho thiên hạ vân vân Từ điểm xuất phát chút bất hòa trong quá khứ của và càng che dấu mà phóng đại Tên quan nào đó làm trái giẫm lên quan hệ của hai để kiếm lấy tiền đồ chính trị cho bản thân việc liền biến tướng ly gián bọn ngươi Hoàng thượng thể vui
Hoàng thượng vui vui nắm lấy mấy tên điển hình làm trái biếm quan đến Vân Nam Tôn Tòng Thụy thân là Lễ bộ thượng thư chính quan tâm lễ pháp cũng Hoàng thượng trách mắng Đường Nhược Linh liền thông qua cách như trạc trúng trái tim của Hoàng thượng bảo thể diện của Hoàng thượng đồng thời kết giao với Ninh vương gia nhất cử lưỡng tiện diệu
Cũng là từ lúc bắt đầu Đường Nhược Linh hạ quyết tâm đem Điền Thất cột thuyền của Rất lâu đó Đường Nhược Linh biết thân phận thật sự của Điền Thất thì nhịn cảm khái thẳng thán vận mệnh thần kỳ thể tả
Lời thừa khoan mà mắt Kỷ Chinh thấy Điền Thất lấy nhiều bùa hai đều mà liền chút thất lạc tha thiết mong chờ Điền Thất đang đem một đống bùa cất
Ánh mắt của Kỷ Chinh khiến cho Điền Thất lời Thứ cũng là thứ đáng giá gì làm gì vắng vẻ và khát vọng như thế tuy nghĩ Điền Thất vẫn là lấy một lá bùa hộ mệnh trong đống bùa cho Kỷ Chinh
Kỷ Chinh giống như là thu chí bảo vội vàng đeo lên cổ
Mấy ăn cơm tán gẫu Kỷ Chinh Điền Thất khó chịu trong lòng tự nhiên biết là vì nhưng mà mặt ngoài tỉnh bơ thậm chí giả bộ mang theo nghi ngờ cuối cùng quyết định kêu Điền Thất bên ngoài yêu cầu nàng “Nói chuyện rõ ràng”
Điền Thất chút khó chịu “Chính ngươi làm qua cái gì ngươi biết ”
Kỷ Chinh tuy tuổi lớn nhưng mà kỹ xảo biểu diễn vô cùng thâm hậu mờ mịt mang ủy khuất Điền Thất “Ta tới cùng làm cái gì để cho ngươi tránh như rắn rết như ngươi thẳng để chết cũng thể chết rõ ràng”
Xem thực là nhớ Điền Thất nghĩ trong lòng liền đáp “Lần đó ngươi uống say chút lời điên làm chút… chuyện ” Nhớ đến lần đó Kỷ Chinh uống say xong cợt nhả Điền Thất liền nhịn đỏ mặt
Kỷ Chinh thấy khuôn mặt xinh của nàng nhiễm lên một tầng đỏ ửng giống như là một quả đào ngon miệng chút động tâm vô cùng xoa bóp hoặc là dứt khoát cắn một cái đương nhiên mặt ngoài còn giả vờ trấn định “Thì là say rượu lỡ lời thất đức thực là đáng chết Ta bồi với ngươi hi vọng Điền đại nhân chấp tiểu nhân chớ cùng tên túy quỷ là chấp nhất” Nói xong ôm quyền bái một cái thật sâu với Điền Thất
Hắn đều chuyện đến mức Điền Thất cũng ngại ngùng già mồm thêm gì nữa dù là uống say cũng cố ý khinh bạc nàng Thế là Điền Thất đỡ lên “Đừng như thật là đương ”
Kỷ Chinh thẳng “Vậy về ngươi cần trốn tránh ”
Điền Thất khẽ gật đầu
Hai chuyện thẳng thắn xong liền về bàn cơm Điền Thất giải toản một cái khúc mắc trong lòng nên một bữa cơm ăn xem như là vui vẻ Kỷ Chinh ở mặt ngoài cùng mọi trong lòng đang tính toán làm cách nào an và hữu hiệu nhất để đem Điền Thất khỏi cung
Hắn thật sự nhịn nổi
***
Điền Thất trở cung Càn Thanh lúc Như Ý cũng ở đây nhóc con đang ở trong thư phòng của phụ hoàng nó chơi đùa Ngày hôm qua nó đau bụng hôm nay đỡ chút liền chịu uống thuốc Nhũ mẫu bỏ thật nhiều đường trong thuốc dỗ nó uống kết quả là nó uống một ngụm phun một ngụm Nhũ mẫu biện pháp đành đem Điền Thất “Điền Thất nếu ngươi ngoan uống thuốc liền cùng ngươi chơi”
Chiêu quả nhiên hữu hiệu Như Ý thành thành thật thật uống thuốc đầu liền tới cung Càn Thanh tìm Điền Thất tranh công
Đáng tiếc là Điền Thấy mà ở đây Như Ý ở trong thư phòng của phụ hoàng nó lật một quyển tranh vẽ cách một hồi liền hỏi một lần “Điền Thất ”
Kỷ Hành thằng bé làm cho phiền chịu nỗi Ghê tởm nhất là thế nhưng cũng chút nhớ nhung tiểu biến thái Thực là mới cách một ngày mà thôi
“Con Điền Thất” Kỷ Hành hỏi con trai
Như Ý gật gật đầu
“Trẫm cũng ” Kỷ Hành than thở
Như Ý chút khó hiểu “Ngài làm cái gì bồi ngài chơi”
Kỷ Hành nghĩ trong bụng đương nhiên chơi với nha chơi với đồ vật của dọa chết ngươi Thế là ở mặt con trai thậm chí chút cảm giác về sự ưu việt biết hổ: Ngươi cho rằng Điền Thất cùng ngươi kỳ thật cùng nhất… (==)
Khi Điền Thất tới tìm Hoàng thượng phục mệnh hai cha con còn đang lặp lặp loại đối thoại hề dinh dưỡng Như Ý thấy Điền Thất tới liền cao hứng “Điền Thất uống thuốc nha”
Điền Thất “Thật Điện hạ hổ là điện hạ thật là lợi hại”
Như Ý nghiêm túc gật gật đầu “Đó là đương nhiên Ta là một đại khí beo béo (bàn bàn) nha”
Cha nó nể tình chen lời “Con đã đủ béo”
Điền Thất biết Như Ý ý gì bởi vì cái từ vẫn là do nàng dạy cho Như Ý “Điện hạ đó là beo béo mà là hào hùng (bàng bạc) — đại khí hào hùng (đại khí bàng bạc)”
Như Ý chút ngại ngùng “Vâng”
Kỷ Hành liền thích Điền Thất và Như Ý ở cùng chuyện Tuy rằng hai tên nhóc đần độn thấu một chỗ những lời hơn phân nửa là tiêu chuẩn gì cả nhưng cứ như là giống một cổ gió xuân vô luận trong lòng Kỷ Hành bao phủ khói mù gì nữa đều thể cơn gió xuân đó thổi tan Lúc thấy con trai phạm sai còn phúc hậu đạp thêm một đạp: “Thực đần”
Như Ý mím miệng phục “Ta ngu ngốc bốn tuổi đều đái dầm” Từ khi phụ hoàng nghiêm lệnh cấm chỉ nó chuyện nó liền tự hành lĩnh ngộ một loại phương thức biểu đạt khác Loại phương thức chúng thông thường xưng là phản phúng
Điền Thất thấy Hoàng thượng nổi giận vội vàng rẽ đề tài lấy đống bùa từ bên trong lấy bùa bình an đưa cho Như Ý “Mang cái liền đái dầm… Không liền đau bụng” Điền Thất sai gấp đến độ thiếu chút nữa cắn đầu lưỡi của chính
Như Ý cầm lấy kêu Điền Thất giúp nó mang
Điền Thất mang cho Như Ý liếc trộm thấy sắc mặt của Hoàng thượng thế là nàng lấy một cái bùa hộ mệnh hai tay dâng cho Kỷ Hành “Hoàng thượng đây là do nô tài Tam Thanh quan cầu tới cho ngài thể phù hộ thân thể ngài khỏe mạnh nếu ngài ghét bỏ liền vui lòng nhận cho”
Kỷ Hành làm thể ghét bỏ Hắn cảm thấy trong lòng ấm áp ngọt ngào cầm lấy bùa hộ mệnh đôi mắt Điền Thất chằm chặp
Như Ý nghiêng ở phía Điền Thất tới phụ hoàng nó đang làm cái gì
Điền Thất Kỷ Hành mặt đều khô nóng bất an Nàng buông tay định lui xuống nào ngờ Hoàng thượng đột ngột nắm lấy tay nàng nhẹ nhàng nhéo một chút
Điền Thất khẩn trương chết
Kỷ Hành đem lá bùa hộ mệnh dán ở môi nhẹ nhàng hôn ánh mắt thì vẫn rời khỏi mặt của Điền Thất cho đến khi đem tiểu biến thái nóng hết cả mặt mới buông tay hạ giọng “Buổi tối tới đây”
Điền Thất đương nhiên rõ ràng ý tứ lời
Thói quen là một thứ gì đó kỳ diệu mấy ngày nay Điền Thất giúp Hoàng thượng sờ chim nhỏ sờ quen nên cũng còn gánh nặng tâm lý Điền công công lập chí làm một nô tài thế là tại lúc hầu hạ chủ tử thì đặc biệt tận tâm tận lực chuyên tâm nghiên cứu làm đem chim nhỏ của Hoàng thượng mò càng khiến lòng Mò chỗ nào bóp ở vân vê câu chọn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng đâm chọc…
Mỗi lần Kỷ Hành liền một đôi búp măng mềm mại linh hoạt như hầu hạ chết sống Hắn cảm thấy chính thực là tiền đồ còn đến một bước cuối cùng nha chỉ mới dùng tay quần áo đều cởi liền đã như quả thực giống như là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa trải việc gối chăn
mà thực quá sảng…
Hôm nay Điền Thất học đem cái đầu tròn tròn của đồ xí nhẹ nhàng bóp theo vòng tròn Bóp hai vòng cảm giác đồ xí phun thật nhiều nước Điền Thất cho rằng đây là một trong những tiêu chuẩn xác định Hoàng thượng thư thái Thế là nàng nắm nó trượt lên trượt xuống hỏi Kỷ Hành “Thoải mái ”
Thoải mái chết…
Lúc Kỷ Hành ngửa ở giường miệng hé mở thở gấp nặng nề híp mắt Điền Thất
Điền Thất đang quỳ ở giường chăm sóc Nàng cảm thấy kỳ diệu mỗi lần Hoàng thượng xuất hiện biểu cảm như đều khiến cho nàng cảm giác giống như là Hoàng thượng Hoàng thượng là cao cao tại thượng giống như là thần tiên ở đám mây mà giống lúc ở giường tùy nàng xoa nắn chơi đùa còn mang theo vẻ mặt hưng phấn và khát vọng
mà Hoàng thượng như thế khiến cho nàng cảm thấy càng chân thật càng giống như là chân chính Hoàng thượng
Điền Thất thấy Hoàng thượng như trong lòng nàng một loại cảm giác thành tựu và cảm giác thỏa mãn khác thường Nàng cầm chắc cảm xúc của cầm chắc yêu ghét của một cái động tác của nàng liền thể khiến thư thái bay lên trời Nàng nắm tiểu của liền giống như là lập tức đem từ chân trời xa xôi kéo về phụ cận
Loại cảm giác vi diệu thật sự thể với ngoài Bình thường chúng nó ẩn đáy lòng nàng phát hiện chỉ đến lúc mới nhảy từng chút từng chút nện đập trái tim nàng Nàng thể rõ ràng là cuối cùng nàng thích là chán ghét loại cảm giác nhưng mà nàng biết nàng tổng là loại cảm giác thúc giục bừng tỉnh một loại ảo giác: Bọn họ là bình đẳng nàng cách gần như gần đến mức thể sờ thể chạm thể làm gì thì làm đó Giống như là ở trong mộng giẫm lên một cái thang treo cuối cùng thể đụng chạm đến ngôi treo ở trời Loại cảm giác hạnh phúc như giẫm băng mỏng loại cảm giác thỏa mãn dè dặt mà cẩn thận khiến trái tim nàng nhảy lên thình thịch dám nhảy quá nhanh sợ lập tức đánh nát sự yếu ớt mắt
Điền Thất đột nhiên cúi đầu từng chút từng chút mổ hôn làn môi của Kỷ Hành “Thoải mái ”
“Ưm…” Kỷ Hành vươn lưỡi câu liếm làn môi của nàng đáp nàng
“Thoải mái liền kêu ” Điền Thất đánh bạo
Kỷ Hành: “…”
Vì sẽ một loại ảo giác chính đang Điền Thất chơi đùa thế …
Muốn mệnh là thế nhưng nghĩ tới chuyện lột sạch quần áo mặc cho tiểu biến thái chơi đùa vân vê…
Kỷ Hành cách nào giống nữ nhân kêu giường nhưng nguyện ý cống hiến thân thể của chính Hắn cởi bỏ áo lót lộ bộ ngực bắt lấy một cái tay khác của Điền Thất phủ lên lồng ngực của “Hôn nơi của …”
Điền Thất quả nhiên chuyển qua ngực cúi đầu ở lồng ngực hôn một cái lòng hưng phấn thở gấp Điền Thất lần cần thầy dạy cũng biết cúi đầu hôn hạt đậu đỏ ngực nhẹ nhàng liếm thật mạnh hấp Kỷ Hành thoải mái đến mức linh hồn cơ hồ xuất khiếu thực cứ như mà chết ở một khắc
Điền Thất càng thêm càn rỡ Đây hết thảy với nàng mà như là một cơn mộng cảnh đã hoảng loạn mà chút ướt át nàng dám tham vọng quá đáng vĩnh viễn lưu giấc mộng nhưng mà đã tới thì như bỏ xuống tất cả vui vẻ mà hưởng thụ cảm giác thỏa mãn và kỳ lạ mà giấc mộng mang tới cho nàng