Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 54
Khi một ở trong một loại cảnh nguy hiểm thì luôn hi vọng chính sẽ là cô độc Càng nhiều cảnh giống nàng thì càng thể đem cảm giác an tới cho nàng
Trạng thái mắt của Điền Thất chính là như Nghĩ nghĩ nàng quyết định tìm tư vấn một chút Đương nhiên thể hỏi quá trực tiếp nếu lỡ mà bại lộ bí mật của Hoàng thượng coi chừng lập tức diệt khẩu
Muốn tìm thì tìm một rõ như lòng bàn tay mỗi tiếng mỗi hành động trong cuộc sống hằng ngày của Hoàng thượng Thịnh An Hoài còn ai
Thừa dịp Hoàng thượng ngủ trưa Thịnh An Hoài ở mái hiên của cung Càn Thanh hóng gió tay trái nắm một cái quạt hương bồ tay thì cầm ấm tử sa trong ấm tử sa chứa đầy trà lạnh lắc lắc quạt hương bồ lâu lâu nhấp ngụm trà qua thật sự là hài lòng
Điền Thất bu thần thần bí bí hai bên một chút mới hạ giọng với Thịnh An Hoài “Thịnh gia gia hôm nay khác bậy về ngươi”
“Ồ Nói bậy cái gì” Thịnh An Hoài hỏi một câu chậm rì rì uống một hớp trà Hắn chút hiếu kỳ tùy tiện đắc tội ai lá gan to như nha
“Bọn ngươi sờ qua tiểu của Hoàng thượng”
“Sặc—” Hớp trà mà Thịnh An Hoài uống miệng đều phun hết Nước trà phun ở giữa trung ánh mặt trời khúc xạ một tầng hồng quang nhàn nhạt Hắn bình tĩnh lau khóe miệng sang u u Điền Thất chuyện
Điền Thất vội vàng giải thích “Không là bọn chỉ là qua một cái thật là cũng tin ha ha…”
Thịnh An Hoài một chút xíu cũng tức giận giống như là vai chính trong chuyện bậy bạ căn bản hỏi “Ngươi tiểu chỉ Ninh vương mà là một tiểu khác đúng ”
Điền Thất nặng nề gật đầu mặt cách khống chế đỏ bừng
“Cái đó sờ qua” Thịnh An Hoài trấn định uống trà
“…” Điền Thất dám tin tưởng
Thịnh An Hoài hỏi ngược “Ngươi cũng sờ qua”
“Không … Ta …” Cái đầu Điền Thất lắc như trống bỏi
“Kỳ thật chuyện cũng gì” Thịnh An Hoài giải thích trong ngữ khí mang một tia trấn an “Hưng trí của Hoàng thượng tới lười tìm phi tử liền kêu chúng giúp một tay Làm nô tài cần tùy thời tùy chỗ biết vì chủ tử phân ưu ngươi đúng ” Hắn nhẹ như gió bay len lén quan sát thần sắc của Điền Thất trong lòng Hoàng thượng nô tài đây vì chuyện của ngài mà ngay cả mặt cũng cần
Điền Thất đỏ mặt khẽ gật đầu
Thịnh An Hoài bổ sung “Thật chỉ ít cũng làm như ví dụ như” liệt kê mấy cái tên “Chuyện mọi biết rõ trong lòng là đủ ngươi đừng lỡ miệng bằng cũng giúp ngươi”
“Ngài yên tâm ” Trong đầu Điền Thất hiển hiện mấy cái tên xui xẻo cách nào tổng kết điểm giống của bọn thấy rõ khẩu vị của Hoàng thượng thật phong phú phẩm vị đặc biệt
Thấy hỏa hầu lúc kém nhiều Thịnh An Hoài câu cùng “Nếu như Hoàng thượng để cho ngươi làm gì đó ngươi liền thành thành thật thật làm cần nghĩ quá nhiều Biết ”
Điền Thất liên tục gật đầu
Tẩy não thành công Thịnh An Hoài lòng
Điền Thất còn một nghi vấn “Vậy Hoàng thượng … Hắn cởi quần áo của ngài ”
Cho dù Thịnh An Hoài định tiếp tục vô sỉ nữa cũng cách nào gật đầu mạo nhận loại chuyện thế là đỏ hết khuôn mặt già “Như thế thì thật là ”
Điền Thất lòng rời Tưởng tượng đến thế giới nhiều tao ngộ giống với nàng nàng liền khẩn trương như nữa
mà nàng thân là một đứa con gái sờ mó thứ của nam nhân tóm là chuyện là con gái nhà lành nên làm nàng nghĩ nghĩ thì nữ tử của một gia đình đàng hoàng nào cung làm thái giám chứ Nàng kỳ thật đã sớm cùng mấy chữ “con gái nhà lành” còn liên hệ…
Lại Thịnh An Hoài cũng đạo lý nàng đã lựa chọn làm thái giám hầu hạ chủ tử vốn chính là chuyện thuộc bổn phận
Nhất thời các loại ưu tư trong lòng giống như là đèn kéo quân xoay quanh một lần nàng nghĩ loại chuyện nghĩ đến nỗi đầu nổ tung nên dứt khoát đem chúng nó ném hết ở đầu cung đến tiệm Bảo Hòa
Đến tiệm Bảo Hòa thấy Phương Tuấn Điền Thất liền nghĩ đến lai lịch của món đồ gia truyền của nhà Thế là nàng đem Phương Tuấn kéo qua một bên hỏi “Ngươi nhận thức Trần Vô Dung ”
Phương Tuấn đến cái tên theo bản năng gật đầu Sau đó liền cảm giác đến khí quanh Điền Thất đột ngột lạnh xuống Phương Tuấn chút khó hiểu Điền Thất tuy rằng vị công công đang kiệt lực bảo trì trấn định nhưng mà đến tiếng đang nghiến răng
Phương Tuấn nhanh chóng lắc lắc đầu “Ta nhận thức ”
“Vậy vì ngươi gật đầu chứ” Điền Thất tin
“Ta cảm thấy cái tên dễ ”
Chỉ so với càng ngốc mới tin tưởng cái ly do ngu tới như Điền Thất tin giận dữ trừng Phương Tuấn “Ngươi còn chịu thật”
Phương Tuấn đành đáp “Ta chỉ là cảm thấy cái tên quen tai thật đó Có lẽ là nhận thức nhưng mà hiện tại nghĩ ”
Điền Thất lạnh lẽo “Đừng cho rằng mất trí nhớ là cái cớ vạn năng Nếu ngươi để cho biết ngươi từng làm qua chuyện gì tha ngươi”
Phương Tuấn hiểu tiểu thái giám bình thường ôn hào hữu hảo vì lập tức lạnh lùng như nước đá thế gãi gãi ót cẩn thận ở trong đầu sưu tầm về cái tên một hồi kết quả thế là mơ màng gật gật đầu
Bên tâm tình của Điền Thất càng cũng để ý ai chính trốn ở trong phòng tiếp khách uống trà Nghỉ một hồi bên ngoài tiểu thái giám tới báo vị Đường công tử tới tìm nàng Điền Thất nghênh thấy thế nhưng là Đường Thiên Viễn
“Khách ít đến khách ít đến nha ngươi đến đây” Điền Thất đem Đường Thiên Viễn dẫn phòng tiếp khách sai đem trà lên
“Chính là ngang qua tới đây ngươi một cái” Đường Thiên Viễn kỳ thật là sảng khoái khi cùng Điền Thất quen biết cũng để ý đến mấy chuyện lễ nghi phiền phức Mấy ngày bốn tụ họp Đường Thiên Viễn hỏi Kỷ Chinh Kỷ Chinh chuyện cứ che che giấu giấu Đường Thiên Viễn là ngươi thông thấu biết mấy thấy như thế là biết lẽ giữa hai bọn họ chút khó chịu sợ tâm tình Điền Thất vui liền tới đây một cái
Đương nhiên hai chỉ là chuyện phiếm một chữ cũng đề cập đến Kỷ Chinh
Điền Thất thấy Đường Thiên Viễn liền nghĩ đến Đường Nhược Linh; nghĩ đến Đường Nhược Linh liền nghĩ đến Tôn Tòng Thụy; nghĩ đến Tôn Tòng Thụy liền nghĩ đến một chuyện “Ta cha của Tôn Phiền gần đây Hoàng thượng xem trọng Hoàng thượng còn chính miệng kích lệ ” Điền Thất lạnh
Đường Thiên Viễn thấy Điền Thất vui còn cho là vì Kỷ Chinh bất quá Điền Thất nhắc tới chuyện cũng khiến cho ngột ngạt — cha gần đây Tôn Tòng Thụy vượt qua đầu Thật dễ dàng con của kéo chân mấy lần nghĩ đến gần đây lão già đó dâng cho Hoàng thượng một bản tấu chương đem Hoàng thượng chỉ trích một trận trái đến Hoàng thượng ca ngợi
Đường Thiên Viễn “Có lẽ là may mắn nhất thời thôi mắng Hoàng thượng mà Hoàng thượng tức giận”
Điền Thất “Ta thật ngươi đừng để ý Muốn luận trị quốc an bang ở Nội các thì lệnh tôn xếp thứ nhất nhưng mà nếu bàn về việc hiểu rõ thánh ý thuận miệng tiếp rắm Đường đại nhân cưỡi ngựa cũng theo kịp lão tặc Tôn Tòng Thụy
Lời tuy rằng quá xuôi tai nhưng tựa hồ chút ý tứ Đường Thiên Viễn “Vậy ngươi thử xem”
“Tấu chương mà dâng lên vặn cũng biết chẳng qua là cung Nội phủ mua nọ xài quá nhiều bạc chỉ trích Hoàng thượng xa xỉ quá mức Thực là ý tứ cung Nội phủ mua đồ nhập kho là công việc do thái giám xử lý lệ chọn mua đề dựa theo thời tiên đế Ngươi xem Tôn Tòng Thụy như tới cùng là đang mắng ai”
Đường Thiên Viễn giật đáp “Tóm là thực mắng Hoàng thượng Ta thế nhưng nghĩ đến tầng ”
Điền Thất gật đầu “Ngươi nghĩ đến là bởi vì khi làm thần tử phụng dưỡng quân vương luôn là cẩn thận chặt chẽ dám nửa điểm ngỗ ngược Phương pháp lần của Tôn Tòng Thụy trái ngược thực tế là cung cấp cho Hoàng thượng một cái bậc thềm Mấy năm nay Hoàng thượng sửa nhiều quy củ do tiên đế định tuy rằng bản ý là nhưng cũng lúc sẽ đưa tới một vài ngôn quan phê bình kín đáo bất hiếu Hắn chán ghét loại phong khí xa hoa lãng phí Tôn Tòng Thụy liền cầm chuyện nhập kho của cung Nội phủ mà liền giống như là chém đầu liền cầm đao dâng tới Một đại thần biết quan tâm như thế làm Hoàng thượng thể trọng dụng chứ”
Điền Thất một những lời thấy Đường Thiên Viễn đang nàng nàng hiểu “Ta gì sai ”
Đường Thiên Viễn “Không ngươi đúng Điền hiền ít bội phục khác ngươi tính một trong số đó”
Điền Thất vội vàng xua tay “Không dám đương dám đương cũng là vặn biết một vài nội tình thôi Ta với ngươi Tôn Tòng Thụy biết Hoàng thượng thích thái giám cho nên ở mặt ngoài luôn giả vờ giả vịt một bộ thanh cao cùng thái giám đội trời chung kỳ thật là tên lừa đời lấy tiếng nhất cũng từng liếm chân cho thái giám ghê tởm chết”
Đường Thiên Viễn chút ngoài ý “Tôn Tòng Thụy cùng thái giám qua Ta là qua”
Điền Thất lạnh “Ngươi thể về hỏi hỏi lệnh tôn năm nó khi Trần Vô Dung và Quý phi nương nương liên thủ làm gió làm mưa vì Tôn Tòng Thụy thể vững như Thái sơn thực là vì cái gọi là thanh giới cao ngạo danh vọng quá thịnh cho nên ai dám đụng Lừa lừa kẻ đần thôi Hắn cầm tín nhiệm của khác đến chỗ Trần Vô Dung quy phục mới đổi lấy mũ cánh chuồng vững vàng đương đương Năm đó Trịnh thủ phụ tuy là dám đắc tội Trần Vô Dung nhưng cũng là thầm kín cứu ít so với Tôn Tòng Thụy cường chỉ gấp trăm lần”
Đường Thiên Viễn thấy Điền Thất càng càng tức liền khuyên giải “Hiền bơt giận chút những chuyện đều qua nhiều năm như chớ vì nó mà tức giận… Ngươi thân Tôn Tòng Thụy hại quá ”
Điền Thất lắc đầu thở dài cúi đầu uống một ngụm trà “Ta những chuyện bí mật cho ngươi ngươi nhất cần để cho khác biết”
Đường Thiên Viễn gật đầu “Đó là tự nhiên”
Điền Thất “Nói lý là vãn bối nên đối với Đường đại nhân khoa tay múa chân Chẳng qua một lời nếu Đường đại nhân thể giúp đỡ một hai”
“Hiền cứ đừng ngại”
Điền Thất “Hoàng thượng là tôn thân hữu thương con ngươi hiểu ”
Tôn thân Thái hậu; hữu Ninh vương thương con Hoàng trưởng tử
(hữu : ăn ở với em đạo gọi là hữu câu “ hữu cung”)
Lời qua giống như là lời thừa kỳ thật huyền cơ lớn
Đường Thiên Viễn tự nhiên hiểu rõ đáp một nụ hiểu ý Hai tán gẫu vài chuyện khác phong thổ nhân tình ở các nơi thức ăn ở trời nam biển bắc tâm tình của Điền Thất cuối cùng hơn một chút
Đường Thiên Viễn trở về nhà đem lời mà Điền Thất gần như rơi một chữ đều thuật cho cha là Đường Nhược Linh Đường Nhược Linh xong giật hiểu liên túc ba tiếng “Cực diệu”
Kỳ thật tâm địa gian xảo trong bụng Điền Thất thể so với những tên cáo già cái để nào ỷ chính là đối với Hoàng thượng hiểu rõ cho nên thể theo góc độ tiếp cận chân tướng nhất để mà xem xét vấn đề Thời gian Đường Nhược Linh nhập các so với hai Trịnh Tôn muộn nhiều cơ hội cùng Hoàng thượng trực tiếp tiếp xúc tất nhiên là quá nhiều đối với Hoàng thượng hiểu rõ quả thật so với hai thiếu sót
Lúc Đường Nhược Linh hỏi con “Người bằng hữu tên là Điền Văn Hào của ngươi tới cùng lai lịch Làm thế nào đối với thánh ý thấy thấu triệt như thế”
Đường Thiên Viễn đáp “Hắn là Cô Tô hành tung thần bí cùng Ninh vương gia giao tình Về phần đối với Hoàng gia hiểu rõ hơn phân nửa là từ Ninh vương gia chăng”
Đường Nhược Linh lắc đầu “Ta thấy Trong nhà làm cái gì Phụ tổ từng triều làm quan”
“Việc rõ chỉ biết ở trong nhà xếp thứ bảy nghĩ đến hẳn là vọng tộc”
Đường Nhược Linh cả kinh “Điền… Thất”
“Vâng”
“Điền Thất” Hắn hết sức kích động
Đường Thiên Viễn giật nảy “Sao chăng cái gì ”
“Thì là thế” Đường Nhược Linh giải thích cùng Đường Thiên Viễn
Đường Thiên Viễn Điền Thất là thái giám mới đầu quá tin tưởng “Khí độ cử chỉ của Điền hiền giống như là thái giám”
“Vậy hẳn là khi tiến cung cũng là con cháu thế gia ngươi hận Tôn Tòng Thụy chắc hẳn là bởi vì Tôn Tòng Thụy mới khiến cửa nát nhà tan cung làm thái giám Nếu cùng đường bí lối chắc chắn đến mức như thế chỉ là biết là của nhà nào” Đường Nhược Linh hồi tưởng những mà Tôn Tòng Thụy hoặc là Trần Vô Dung hại qua cũng họ Điền Kỳ thật khi đó Đường Nhược Linh chẳng hề ở tại kinh thành đối với tình hình lúc đó hiểu nhiều lắm nghĩ đến cũng đành từ bỏ
Tóm hai cha con lúc đã rõ ràng Điền Thất với Đường Thiên Viễn những lời rành rành bày là cố ý giúp Đường Nhược Linh đối phó Tôn Tòng Thụy Hắn sợ cha con Đường thị tín nhiệm còn cố ý tỏ gốc gác của một chút
Mọi đều là thông minh đồng minh như Đường Nhược Linh tự nhiên sẽ bỏ qua
Đường Thiên Viễn vốn cũng là thích thái giám nhưng mà chán ghét Điền Thất nổi nghĩ đến một phong hoa vô song như tao ngộ bi thảm như thế khỏi bóp cổ tay thở dài Thế là cũng quyết định chủ ý ở mặt Điền Thất bóc mẽ khiếm khuyết của
***
Điền Thất trở về cung Càn Thanh thì tâm tình liền xong nhớ đến Hoàng đế đại biến thái mà đùa bỡn nhiều thái giám như nàng ghê tởm luôn cảm thấy tiếp tục xuống như thì một ngày nào đó nàng sẽ chịu nổi đến lúc đó chỉ thể chạy trốn
Thế là Điền Thất quyết định tiên kiểm kê gia tài của một chút làm chuẩn để tùy thời trốn chạy
Bò đến gầm giường tìm đến cái hốc mò mò… Tiền
Trong lòng Điền Thất trầm xuống cẩn thận tìm tìm thật sự cái gì cũng
Cung Càn Thanh mà cũng thể gặp trộm
Quá khó thể tin Điền Thất bò ngoài xuống giường gấp đến mức cắn ngón tay Nàng hồi tưởng một lần xác định lần xem qua ngân phiếu và vàng bạc của nàng đều còn đặt ở bên trong hôm nay liền Khả năng trộm xông cung Càn Thanh lớn liền tính thực bản lãnh lớn như thế cũng là thẳng đến chỗ bảo vật vô giá chứ ai mạo hiểm tánh mạng trộm của cải giấu gầm giường của một tên thái giám
Cho nên khả năng lớn nhất hẳn là cùng phòng trộm
Điền Thất dám hành động thiếu suy nghĩ mà là đến tìm Thịnh An Hoài cáo trạng
Ai biết Thịnh An Hoài cũng là biết nội tình ho khan một tiếng “Chuyện ngươi vẫn là báo với Hoàng thượng ”
Điền Thất hiểu đây là loại quy củ gì Hoàng thượng rảnh rỗi quản cái
“Kêu ngươi thì ngươi thì đừng hòng tìm tiền trở về”
Điền Thất đành tìm Hoàng thượng tuy trong lòng vẫn là nghi ngờ rõ như cũ Bất quá khi thấy Hoàng thượng nàng liền rõ ràng bởi vì —-
“Trẫm sợ ngươi xài tiền bậy bạ cho nên giúp ngươi đem tiền bảo quản”
“…” Thân là một tên Hoàng đế thế nhưng trộm tiền của thái giám đã còn đường hoàng như thế gặp qua vô sỉ nhưng từng gặp qua vô sỉ như Điền Thất thật nhào lên cắn một cáo cho hả giận
“Hoàng thượng giờ nô tài xài tiền bậy bạ” Nàng cố gắng biện giải
Kỷ Hành đến mặt Điền Thất chăm chú nàng “Vì trốn tránh trẫm”
“Ta ahh…”
Kỷ Hành cúi đầu hôn nàng nhẹ nhàng cắn một cái liền tách Hắn đỡ bờ vai nàng trán hai kề Kỷ hành chăm chú đôi mắt Điền Thất thấp giọng hỏi “Ngươi đang sợ cái gì”
Cái mặt tiền đồ của Điền Thất hồng nàng khép mắt dám “Nô tài… Không sợ cái gì cả” Kỳ thật là sợ ngươi…
“ mà trẫm sợ” Kỷ Hành đem Điền Thất ôm trong ngực nhẹ nhàng ủng “Sợ ngươi chạy loạn” Cho nên liền đem tiền của ngươi tịch thu ai kêu ngươi đem tiền so với mạng còn quan trọng làm chi
Điền Thất thực hoài nghi Hoàng đế biến thái cầm tinh Gia Cát Lượng vì nàng mới ý nghĩ thì cũng đã xuống tay Nàng để mặc ôm dám phản kháng “Hoàng thượng nô tài chạy loạn ngài trả tiền cho ”
“Ngươi cái gì trẫm mua cho ngươi”
“Ta tiền của ”
“Không ”
“…”
Điền Thất nước mắt gặp loại chủ tử nàng thực là xui tám kiếp
Kỷ Hành dùng cằm nhẹ nhàng cọ cọ cổ Điền Thất đột nhiên kêu nàng “Điền Thất”
“Nô tài ở đây”
“Ngươi luôn thích trẫm tới cùng bao nhiêu thích”
“Hoàng thượng như ngài trả tiền cho nô tài nô tài liền với ngài”
“Thôi trẫm ” Nghe sợ là thất vọng
“Vậy… Nô tài thể cáo lui ”
“Hôn một cái”
Sau khi trải qua chuyện càng nặng khẩu vị Điền Thất làm loại chuyện nhỏ vẻ hề áp lực nàng kiễng chân nhẹ nhàng mổ một cái lên môi Kỷ Hành chờ Kỷ Hành mở miệng liền vội vàng chạy
Kỷ Hành giơ ngón tay nhẹ nhàng ấn môi dường như chút suy nghĩ Từ khi giữ hai phát sinh loại chuyện Điền Thất cứ luôn trốn tránh thấy loại tránh né vì thẹn thùng mà là vì e ngại Kỷ Hành lắc đầu khổ tính tình của ở mặt Điền Thất đã đủ lắm tiểu biến thái tới cùng là sợ chỗ nào của
Hơn nữa quan hệ của hai đã thân mật như thế…
Có chút chuyện đã hưởng qua thì là thỏa mã mà là khát vọng càng nhiều Từ hôm trong lòng Kỷ Hành giống như mở một cái miệng làm cũng lấp đầy Hắn vẻn vẹn thỏa mãn hôn môi vuốt ve hoặc là loại hoan hảo giữa hai Hắn Điền Thất nghiêm túc nghiêm túc một câu thích mà là loại lừa gạt ha ha
Kỷ Hành cảm thấy yêu cầu của thực quá phận nhưng mà Điền Thất càng lúc càng sợ …
Hắn một loại cảm giác uể oải chỗ gắng sức Loại cảm giác cho dù lúc trải qua trận mưa gió một mất một còn đều từng qua nhưng mà hiện tại đối mặt với một như biện pháp
Nhớ đến chính dường như đem tiểu biến thái dọa đến hoặc là tức giận đến Kỷ Hành chút chán nản đuổi theo ngoài xem nàng
Điền Thất chạy thật là nhanh Kỷ Hành tìm thật lâu một hồi mới tìm nàng Lúc bên ngoài là cảnh chiều hôm nặng trĩu thái dương đã đường chân trời cắn nuốt ánh nắng chiều cũng tán nhan sắc giống như là son tàn phấn nhạt để qua đêm mặt mỹ nhân Tất cả Tử Cấm thành đắm chìm trong cảnh chiều hôm mênh mông như một đầu cự thú nặng nề buồn ngủ
Kỷ Hành thấy bóng lưng của Điền Thất định bước nhanh tiến lên nhưng mà nhanh phát hiện theo đuôi Điền Thất chỉ một
Điền Thất vẫn phát giác phía nàng ở trong lòng oán thầm Kỷ Hành Chơi đùa bỡn cợt thái giám là vấn đề tác phong sinh hoạt ăn trộm thì chính là vấn đề nhân phẩm Hoàng đế thực là từ trong ngoài đều phá hư nếu như nàng là ngôn quan nhất định cái tấu chương vạn lời đem Hoàng đế mắng đến mức thân thể chỗ nào lành lặn
Đang ở trong đầu tưởng tượng hình dạng bực tức lúc mắng của Hoàng thượng thì bất thình lình Điền Thất đụng một cái nàng cho là chắn đường ai liền tránh sang một bên nghĩ đến một tới cùng nàng sóng vai mà với Điền Thất “Ô Điền công công là ngươi Thực ngại ngùng trời tối quá thấy rõ con đường đụng ngươi ”
Điền Thất là Trúc Thúy ở cung Yêu Nguyệt Hình dáng của Trúc Thúy một chút cũng gầy yếu giống tên của nàng mà là đột cong giống như là một củ cải dị dạng bộ ngực bởi vì quá lớn nên lúc đường cứ cà tưng cà tưng Điền Thất đều thay nàng mệt mỏi cực kỳ
Từ lần cáo trạng Khang phi với Hoàng thượng Điền Thất liền cùng ở cung Yêu Nguyệt lui tới quá nhiều bởi lần Trúc Thúy thân thiện tới đáp lời nàng chỉ nhàn nhạt khách khí hai câu chậm dần bước chân đợi Trúc Thúy
mà Trúc Thúy cũng đồng dạng chậm dần bước chân cùng nàng tán gẫu
Điền Thất biết hôm nay Trúc Thuy là mang nhiệm vụ mà tới Khang phi đây là cùng Điền Thất bắt quan hệ nhất kế thành sinh nhất kế Đã tiền tài thể dùng liền dùng sắc Cũng mệt nàng nghĩ loại biện pháp chơi chiêu mỹ nhân kế với một tên thái giám Bất quá chuyện về tình cũng thể tha thứ bởi vì sư phụ bảo bối của Điền Thất chính là tên háo sắc tiếng Điền công công vị sư phụ dạy dỗ bảy năm tóm sẽ dính dấp chút xíu Khẩu vị của chúng thái giám đều nặng ưa thích thân thể sung mãn sờ lên càng kích thích càng Trúc Thúy chính là nữ thần của bọn Trúc Thúy vốn tên nhân tình năm đã chết hiện tại Khang phi phái nàng tới câu dẫn Điền công công Nói thật Trúc Thúy cũng tính toán của chính đầu tiên Điền công công là tâm phúc ngự tiền cùng chỉ ưu đãi chỗ ; tiếp theo thái giám Hoàng cung cộng cũng bộ dạng như Điền công công như tổng là cũng xứng với nàng
Thế là Trúc Thúy cực kỳ hứng thú tới chấp hành nhiệm vụ nàng Nàng thỏa thuê mãn nguyện nghĩ đem Điền công công bắt tới tay dù nắm tới tay cũng ở Hoàng cung trêu chọc thái giám phạm pháp
Điền Thất cùng Trúc Thúy tán gẫu Nàng cũng tiếp thu đến ý ái trong lời của Trúc Thúy Ngay cả nam nhân bày tò với nàng nàng đều táp mùi vị tới càng huống chi là một ả nữ nhân chẳng
mà Điền Thất càng phản ứng Trúc Thúy càng trêu chọc đột nhiên nàng kéo lấy cánh tay của Điền Thất “Điền công công một cái bí mật lớn với ngươi”
“Ta ”
“…” Trúc Thúy đành bịa chuyện “Khang phi hại ngươi”
Cái nhất định Thế là Điền Thất Trúc Thúy kéo đến một chỗ hẻo lánh làm tư thế chăm chú lắng
mà Trúc Thúy cùng Điền Thất đại bí mật gì mà là ưỡng ngực như như chà cánh tay Điền Thất “Điền công công ngươi cảm thấy như thế nào”
Điền Thất bộ ngực lớn ủi hai cái trốn trốn thế là hai đống núi nhíu mày “Chỗ đó của ngươi lớn”
Quá ghê gớm Điền công công đột nhiên dâng trào lên Trúc Thúy cảm thấy ngại ngùng giấu mặt duyên
“Ngươi đường thấy mệt ” Điền Thất hiếu kỳ vấn đề Ngực của nàng so với Trúc Thúy nhỏ hơn ít nhất hai vòng mà mỗi ngày còn mệt chết
“Điền công công…” Trúc Thúy mời mọc Điền công công thử xúc cảm một lần nào ngờ thình lình đến một tiếng quát chói tai:
“To gan”
Hai đều giật nảy từ núi giả thấy Hoàng thượng ở ven đường vội vàng quỳ xuống Sắc trời càng thêm hôn ám biểu tình của Hoàng thượng xem quá rõ ràng nhưng mà Điền Thất liền cảm thấy bộ mặt hiện tại của nhất định là nanh ác
“Người tới” Kỷ Hành kêu lớn lập tức thái giám ở gần đó chạy tới cúi đầu chờ sai bảo
“Đem tên nô tài hạ lưu vô sỉ dâm loạn hậu cung kéo xuống đánh chết”
Hạ lưu vô sỉ dâm loạn hậu cung gì đó Điền Thất cái hiểu cái nhưng mà “đánh chết” thì tuyệt đối hiểu Nàng lập tức chút rõ liền như chẳng rõ mà chết
Mấy tên tiểu thái giám vội vàng chạy tới đem hai đè Điền Thất đã đến tiếng tim đập của chính mà liền lúc dị biến nổi lên Kỷ Hành đem một khối ngọc mát thấm hương đang nắm trong tay quăng ngoài đập một tên thái giám bên cạnh Điền Thất “Ai bắt ”
Một còn cũng liền vội buông Điền Thất mấy cùng kéo Trúc Thúy nhanh chóng rời Giờ phút Trúc Thúy đã dọa ngốc ngay cả cầu xin tha thứ đều quên mất cứ như sững sờ mở to con ngươi kéo xuống
Điền Thất tuy là tránh một kiếp nhưng thân cũng là hư thoát
Kỷ Hành bình lui khác đến mặt Điền Thất cúi đầu nàng tiếng mềm nhẹ giống như là gió thổi qua liền thể tan biến “Dọa đến ngươi ”
Điền Thất: “…” Ngươi nên hỏi là dọa chết …