Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 48
Lúc đến sở Thập Tam lòng nàng vẫn còn rối bòng bong như cũ nàng bò xuống giường thẳng le lưỡi Người cùng phòng còn biết chuyện Điền Thất nhiễm bệnh nên bây giờ thấy nàng hốt ha hốt hoảng thất hồn lạc phách như thế thì còn cho là tên ác quỷ mặc đồ đỏ lúc tìm Điền Thất lấy mạng vì thế tránh khỏi chút đồng tình theo đó càng thêm kính sợ tên ác quỷ từ nay về lời đồn một truyền mười mười truyền một trăm trong ngoài cung dần dần lưu truyền truyền thuyết về ác quỷ áo đỏ
Điền Thất thở gấp xong leo lên cái giường mà nàng tự chế đem màn giường buông xuống Chính đem màn giường ngăn cách một cái gian nho nhỏ nỗi lòng của Điền Thất mới dần dần chút bình tĩnh hồi tưởng một màn mới nãy luôn cảm thấy sợ hãi và khó thể tin
Làm bây giờ Hoàng thượng thế nhưng hôn nàng Lần thổi mà là hôn thực Nếu như khác làm chuyện cợt nhả với nàng như thế nàng thể dùng một bàn tay quăng trở về nhưng là Hoàng thượng Hoàng thượng giết đều tính là phạm pháp càng huống chi là hôn một tên tiểu thái giám
… Khoan đã nàng là tên thái giám Hoàng thượng vì hôn một tên thái giám chứ
Chẳng lẽ đã phát hiện nàng là nữ nhân
Không thể nào nếu thực sự phát hiện thì nàng đã sớm mất mạng
vì hạ miệng với một thái giám làm mà hạ miệng nha…
Chẳng lẽ Hoàng thượng đoạn tụ
Cũng đúng Hoàng thượng chán ghét đoạn tụ lắm mà hơn nữa cũng qua chạm nam nhân hoặc là thái giám nào cả…
Lại thái giám đều là bất nam bất nữ nếu Hoàng thượng thực sự cùng thái giám cái gì thì tới cùng tính là đoạn tụ Nếu như là đoạn tụ chăng sẽ cảm thấy hứng thú với thái giám
Thực là kỳ quái nha…
Ta tới cùng đang nghĩ cái gì trời
Điền Thất kêu một tiếng liền kéo mền trùm đầu nàng cách mền ôm đầu thống khổ cuộn tròn thân thể Những chuyện hôm nay phát sinh đều chân thật chút nào chân thật đến mức cho dù nàng mơ cũng sẽ làm loại giấc mơ Bên tai tựa hồ vang lên lời tràn đầy ác ý của Hoàng thượng “Không ngươi đã sớm phi lễ trẫm bây giờ đạt ước còn giả vờ giả vịt cái gì”
… Hoàng thượng thực là một tên đại biến thái bệnh thần kinh hạn chế suy nghĩ hạn chế hành động đến mức siêu phàm thoát tục
Hoàng thượng bệnh thần kinh
Điền Thất trong chăn mền tối đen phảng phất đột nhiên thấy một đường ánh sáng nàng cảm thấy nàng đã phát hiện chân lý Bệnh thần kinh thực là một loại bệnh vạn năng tất cả những hành động làm cho ai thể lý giải của Hoàng thượng một khi chụp cho cái mũ bệnh thần kinh thì liền thể làm cho thoải mái
Thẳng thắn mà Điền Thất ngu ngốc Có chút chuyện nàng nghĩ đến mà là dám nghĩ thật sự là cái chuyện vẻ như là chân tướng quá mức đáng sợ liền giống như là thỏi vàng đang bao bọc trong liệt hỏa chỉ cần chút đụng tới điểm giáp ranh liền bỏng đến mức lập tức rút tay về Vì thế thỏi vàng cho dù bao nhiêu hấp dẫn thì cũng chỉ thể khiến thấy đã khiếp sợ chỉ dám mà dám gần gũi
Con chính là kỳ quái như một khi tiềm thức tin tưởng gì đó thì thứ đó sẽ trở thành giả trong mắt họ chỉ cần họ chủ động nghĩ tới thì nó lập tức thể trở thành thứ tồn tại
Cuối cùng Điền Thất cũng thuyết phục xong bản thân nàng đột ngột xốc chăn dậy đột nhiên nhớ đến cảnh tượng lúc nàng và hôn nhất thời hổ đến mức khô nóng hết cả mặt một lần nữa kéo chăn trùm kín đầu
Tuy rằng một tên bệnh thần kinh hôn nhưng cũng là hôn
***
Cả đêm Điền Thất đều ngủ ngon giấc Sớm hôm tỉnh thì xuất hiện hai cái quầng thâm đen thùi giống như là quỷ hút khô tinh khí Người cùng phòng càng xem càng cảm thấy đồng tình cùng đáng sợ
Hôm nay Điền Thất quyết định cung thế là chỉ nhờ đồng bạn giúp đến tiệm Bảo Hòa xin phép nghỉ dù nàng cũng chuyện đặc biệt gì làm ở tiệm Bảo Hòa trong cung mỗi ngày chỉ là để lộ cái mặt cho Nàng tự ngột ngạt ở trong phòng thì càng cảm thấy vui đáng sợ nhất là luôn mãi nghĩ ngợi lung tung thế là nàng dứt khoát khỏi cửa tìm bọn Kỷ Chinh chơi
Hôm nay Trịnh Thiếu Phong và Đường Thiên Viễn cũng ngoài tứ công tử tụ cùng một chỗ nhưng mà từng đều chút bình thường Điền Thất thì khỏi cần Trịnh Thiếu Phong thì vì cuộc thi tới gần nên tâm tình buồn bực Đường Thiên Viễn cũng do cuộc thi chẳng qua hưng phấn Hai gom cùng một nơi khó tránh sẽ chọc chút rắc rối Điền Thất hai ngày bọn cưỡi ngựa đem đèn lồng treo ở Quốc Tử Giám bắn rớt hết xuống hơn nữa cũng bắn đèn lồng mà là bắn cái dây thừng treo đèn mỏng manh nàng nhất thời cảm thán vì bệnh thần kinh đời đều để cho nàng gặp
Kỷ Chinh ở mặt ngoài dị thường gì Hắn lưỡi của Điền Thất bỏng nên lúc kêu món ăn đều gọi món vị quá kích thích hoặc là quá cứng nước trà cũng là đem để trong tay hong đến lúc nguội mới đưa cho Điền Thất Đường Thiên Viễn là tâm tư tinh tế thấy Kỷ Chinh như thế thì thật lòng khâm phục “Vương gia thực là săn sóc tỉ mỉ”
Kỷ Chinh cúi đầu Khi một đem một khác để ở trong lòng thì đôi mắt sẽ luôn luôn tùy theo mà chuyển săn sóc liền thành tự nhiên mà thế biểu lộ ngoài Thường thường ngay cả còn kịp phát giác tới liền đã đem việc làm Kỷ Chinh hầu hạ quen thế nhưng làm những chuyện vô cùng thuần thục một chút đột ngột và thích đều nghĩ nghĩ thấy kỳ diệu
Nghĩ lung tung như thế Kỷ Chinh mặt thoáng qua Điền Thất thấy nàng đang cùng Trịnh Thiếu Phong hớn ha hớn hở tán dóc Bởi vì cái lưỡi tiện nên một câu Điền Thất thường hai lần Trịnh Thiếu Phong mới rõ ràng nàng dứt khoát khoa tay múa chân hai giao lưu khoái trá
Kỷ Chinh nhàn nhạt than thở Kỳ thật tâm sự Điền Thất vốn nghĩ cách rời khỏi Hoàng cung nhưng mà hôm nay gặp mặt sửa miệng cũng biết tới cùng phát sinh cái gì
Hắn chút lo lắng nhưng ở mặt hai khác tiện hỏi chờ mãi đến khi Trịnh Thiếu Phong cùng Điền Thất lưu luyến chia tay Kỷ Chinh mới tìm cơ hội hỏi “Không ngươi hai ngày liền thể rời Hoàng cung ”
Điền Thất lớn miệng “Kế hoạch biến”
“Vậy tới cùng là lúc nào” Kỷ Chinh truy hỏi
“Ta cũng biết Hoàng thượng quá thông minh” Điền Thất chút uể oải
“Hay là giúp ngươi ”
Điền Thất lắc đầu “Không cần”
Kỷ Chinh chút buồn bực “Nếu ngươi thực sự rời khỏi Hoàng cung tổng là thể khỏi Ngươi tới cùng rời khỏi ”
Điền Thất chút kinh ngạc “Vương gia ngươi tức giận hả”
“Kêu A Chinh”
“A Chinh… Ngươi tức giận ”
Kỷ Chinh lắc lắc đầu “Ta chỉ là lo lắng cho ngươi”
Điền Thất chút cảm động “Cảm ơn ngươi chính là nhất thời thất thủ tạm thời biện pháp khác Ta là cùng ngươi xa lạ nên để cho ngươi giúp đỡ thật sự là Hoàng thượng kiêng kỵ cái gì ngươi cũng rõ ràng nếu như và ngươi quá gần để cho Hoàng thượng biết chỉ sợ phán cho cái tội mị hoặc hoàng thân Cho nên ý của ngươi nhận vẫn là tự nghĩ nghĩ biện pháp ”
Nàng há lớn miệng thiệt nhiều lời như Kỷ Chinh cũng thêm gì nữa chỉ rầu rĩ ừ một tiếng tự giác thở dài
Lúc trở sở Thập Tam Điền Thất vặn gặp Thịnh An Hoài tiến đến truyền chỉ Thịnh An Hoài với nàng một tin tức đáng sợ: Hoàng thượng quyết định đem nàng triệu về Ngự tiền
Điền Thất dọa đến nỗi tóc đều dựng thẳng lên từ chủ tử đến nô tài của cung Càn Thanh đều bệnh thần kinh nàng là một thiếu niên nội tâm tràn ngập ánh mặt trời luôn tích cực hướng lên thật sự là thích hợp loại địa phương đó mà biện pháp nào chứ đây là thánh chỉ Dám kháng chỉ tuân Xách đầu tới gặp
Có trong phút chốc như Điền Thất thực sự đầu bỏ chạy thể chạy bao nhiêu thì bấy nhiêu Nàng thậm chí dứt khoát chạy khỏi Hoàng cung nhưng mà trực tiếp trốn thực sự là kế sách hỏng bét nhất một khi phát hiện bắt trở về thì chỉ thể là chém đầu thương lượng
Hết cách nàng đành quyết định tiên xem thời cơ mà làm việc
Tối đó Điền Thất mất ngủ ngày kế mang theo hai cái quầng mắt thâm đen cung Càn Thanh
Thịnh An Hoài đem nàng xách đến trong điện Dưỡng Tâm hầu
Điền Thất gục đầu lo sợ bất an
Kỷ Hành phê tấu chương Một tay chống cằm vẫn đang Điền Thất thấy tiểu biến thái cứ gục đầu giống như ngày xưa luôn thời thời khắc khắc đưa ánh mắt thế là Kỷ Hành chút cao hứng “Ngươi ngẩng đầu lên”
Điền Thất đành ngẩng đầu Bốn mắt hai thấy lẫn đều chút ngoài ý Kỷ Hành thấy vẻ tiều tụy mặt Điền Thất còn Điền Thất thì thấy trán Hoàng thượng bầm tím
“Đêm qua ngủ ngon” Kỷ Hành mang theo vết bầm tím ung dung bình thản hỏi
“A A” Điền Thất chút phạm ngốc ứng hai tiếng lắc lắc đầu
Không là hôn một chút cần dọa thành như Kỷ Hành bình tĩnh thưởng thức biểu tình ngu ngơ quẫn bách của Điền Thất bất giác thấy buồn nhất thời nghĩ tới tiểu biến thái dọa thành như tự nhiên là vì cùng nào hôn qua nhất thời chút cảm giác hưng phấn và cảm giác thành tựu thể giải thích
Thế là Kỷ Hành cong khóe miệng hỏi “Không ngủ chăng là do nhớ đến nào”
“…” Điền Thất cái ánh mắt của Hoàng thượng cảm thấy cái đáp án khả năng chỉ một cho phép nàng tự do phát huy mà cái con chữ nàng vô luận cũng nên lời thế là nàng khẩn trương nuốt nuốt miếng ngốc ngốc Kỷ Hành
Kỷ Hành và Điền Thất đối diện mặt mang theo biểu tình “Đáp đúng ngươi liền biết tay” chờ đợi nàng trả lời
Hai đối diện thật lâu ai cũng phát một tiếng Kỷ Hành trải qua một thời gian dài bạo lộ ánh mắt của Điền Thất thì dần dần lòng chút ngưa ngứa cổ họng phát khô hắng giọng một cái thấp giọng “Ngươi tới đây”
Điền Thất dám qua
Đang do dự giằng co xong Như Ý tới đây giúp nàng giải vây
Điền Thất thực ôm Như Ý để mà hung hăng hôn nó một cái
Như Ý thấy Điền Thất cũng cao hứng nó cùng nàng mấy câu liền phát giác gì đó đúng “Lưỡi của ngươi hư ”
Điền Thất đáp “Điện hạ lưỡi của nô tài chút vết thương nhỏ nhưng mà ”
Như Ý Điền Thất xem xem phụ hoàng nó cảm thấy hứng thú “Điền Thất và phụ hoàng đều thương”
Người vô tâm ý hai đối với thương của bản thân là như thế nào tới đều chính biết rõ lúc một tên nhóc vạch trần khó tránh chút thoải mái
Kỷ Hành ho một tiếng trách mắng “Ngày mai ngươi liền bốn tuổi cũng là một đứa bé lớn xác đừng cả ngày chỉ lo vòng vòng bậy bạ”
Có Điền Thất ở đây hiểu gan của Như Ý cũng lớn hơn ít nó phản bác “Bốn tuổi thì lúc bốn tuổi ngài còn…”
“Câm miệng” Kỷ Hành biết Như Ý định cái gì bèn vội vàng cắt lời nó lén lút thoáng qua Điền Thất
Điền Thất cũng biết Như Ý cái gì chẳng qua nàng liều mạng giả bộ một bộ biểu tình khó hiểu
Như Ý ngoan ngoãn câm miệng
Điền Thất thấy nhóc con mang theo bộ mặt ủy khuất liền hỏi han “Điện hạ ngày mai là sinh nhật ngài cái gì nè”
Như Ý giang tay Điền Thất ôm nó hì hì “Ta ngươi chơi với nha”
Kỷ Hành nhớ tới lúc thằng nhóc con đều cùng làm cha là đây tùm lum tùm la thì vô cùng bất mãn thấy Điền Thất đem Như Ý ôm lên mặt lập tức trầm xuống “Ngươi xuống cho đã lớn sầm còn khác ôm”
Điền Thất biết vì Hoàng thượng tức giận nàng đem Như Ý để xuống dốc hết lực tìm đề tài mới “Hoàng thượng nô tài bữa sinh nhật của điện hạ thì sẽ mời gánh hát y ngu kiến của nô tài dân gian chút ảo thuật xiếc khỉ linh tinh mấy đứa trẻ đều thích xem chắc hẳn điện hạ cũng sẽ thích”
Sắc mặt Kỷ Hành quả nhiên hòa hoãn xuống “Theo ý ngươi ”
Như Ý kéo Điền Thất chuyện Kỷ Hành ngại bọn họ ồn ào làm chậm trễ chính sự của thế là đem bọn họ đuổi ngoài Điền Thất và Như Ý cầu còn tay nắm tay ngoài
Sau khi hai Kỷ Hành cũng làm chính sự Hắn chòng chọc ngự án mà phát ngốc nghĩ Điền Thất ngực ấm áp
Nói thật nếu như đến nọ thật sự là vô cùng dễ dàng Người trong Hoàng cung đều là của nếu như sủng hạnh ai cũng chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay mà thôi
mà Điền Thất giống thế Vì giống Hắn lên chính là giống thôi Hắn theo bản năng đối đãi Điền Thất giống như là đối đãi với những nữ nhân trong hậu cung đem Điền Thất để ở một cái vị trí đặc biệt một cái vị trí mà từ đến giờ bất kỳ một đụng chạm
Có chút tâm tình luôn là càng nghĩ càng loạn quá rõ ràng vì chính luôn nhiều kiên nhẫn để đối đãi với Điền Thất như thế nhưng rõ ràng rốt cuộc làm cái gì liền đủ Nếu như đã theo dục vọng của chính mang tâm lý bình nứt sợ bể liền cần để ý mà chỉ cần tiếp tục làm gì thì làm đó
Rất lâu đó khi và cuối cùng cũng trải qua cuộc sống “tế thủy trường lưu” một lần nữa đầu con đường truy thê mà chính cũng nhớ thì mới đột nhiên giật ở ngay lúc mới bắt đầu cái từ đến giờ đều là con nàng mà là trái tim của nàng Hắn cùng nàng như keo như sơn ân ái cách đầu bạc đến già đến chết chia lìa
Hắn đạp lên một mảnh phù hoa sớm sớm quét một vị trí bên cạnh chỉ vì chờ nàng đó
Người đời đều nam nhân là loài phong lưu bạc tình nhưng đời đại khái là sẽ một nữ nhân như thế thể để cho ngươi vì nàng mà rời bỏ tất cả những thứ mắt Những nữ nhân nàng đều mất nhan sắc mất mùi vị biến thành tượng gỗ Ngươi chỉ móc tim cho nàng cũng đến lòng nàng Ngươi dắt tay nàng vẫn đến tận cùng nhân sinh
Một nữ nhân như ngươi thể gặp cũng thể gặp
Sau khi gặp thể sẽ đến cũng thể đến
Cho nên khi đó Kỷ Hành vô cùng vui mừng gặp cũng đến
Bên chính là một mảnh thở dài của một nam nhân đã trải qua nhiều chuyện trong cuộc sống còn giờ phút Hoàng đế bệ hạ của chúng còn loại giác ngộ Hắn chỉ là cảm thấy Điền Thất dù sớm muộn cũng là đồ ăn trong chén của cho nên với bọn họ thì —
“Tương lai còn dài” Hắn nhẹ nhàng gõ gõ ngự án mỉm