Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 47
Phản ứng của Kỷ Hành so với Điền Thất tương phản Trong giây phút mà hôn Điền Thất những tâm tư tình cảm mà kềm chế bấy lâu nay rốt cuộc bùng nổ như sóng lớn vỗ trời như bão táp phong ba Bốn cánh môi chạm Kỷ Hành chỉ ngừng một chút liền hé miệng bao trùm hết làn môi của Điền Thất dùng lực ma sát
Hắn ngậm lấy môi nàng duỗi đầu lưỡi men theo hình dáng đôi môi mà câu quét đôi môi khô ráo nước bọt thấm ướt nhâm nhi thưởng thức sự căng bóng mềm mại xinh quả thật là mỹ vị nhân gian Kỷ Hành còn thỏa mãn đem đầu lưỡi hướng ngoài vươn vươn dùng mặt lưỡi áp lấy đôi môi của Điền Thất mà cực lực ma sát
Cảm giác sâu sắc khi làn môi dùng lực áp bách khiến cho Điền Thất đang đờ chút phản ứng nàng chịu nổi mà nhíu mày
Kỷ Hành bất mãn đối phương nửa điểm đáp liền đem môi của Điền Thất hàm trong miệng nhẹ nhàng mà cắn một chút
Điền Thất đau rên lên chóp mũi phát từng tiếng ngâm khẽ dồn dập Tim của Kỷ Hành đã sớm đập loạn giờ phút nhắm chặt hai mắt đến tiếng nỉ non tựa như là tình đến chỗ sâu thì nhất thời thân giống như dâng lên một cổ sóng nhiệt từ lủi thẳng lên xông đến trán khiến cho mạch máu liên tục nhảy thình thịch Hắn cưỡng ép mở môi răng của Điền Thất tiến quân thần tốc tiến trong miệng
Điền Thất vốn vì ban nãy xong mà môi răng đang ở trạng thái nửa khép thế nên giờ phút dễ như trở bàn tay liền đối phương phá Kỷ Hành một khi đã đắc thủ thì như cá gặp nước đầu lưỡi của linh hoạt thuận theo lợi của Điền Thất mà quét từng chút từng chút một đem tất cả đều xâm lược một lần đó duỗi lưỡi trở bên trong miệng nàng đem đầu lưỡi của đè lên mặt lưỡi của nàng
Điền Thất theo bản năng dùng đầu lưỡi đem dị vật trong miệng đẩy ngoài nàng biết rằng động tác của bản thân là một sự khiêu khích trí mệnh Kỷ Hành cố ý đem lưỡi cong lên đem gốc lưỡi nhắm ngay lưỡi của Điền Thất cảm thụ đến cái lưỡi thơm to mềm mại của Điền Thất đối với gốc lưỡi của đẩy từng chút một trận cảm giác tê dại từ lưỡi chảy đến trái tim tiện đà truyền hướng tứ chi bách hài
Thật là điên
Kỷ Hành lui ngoài Điền Thất theo bản năng cho rằng bản thân đã đem đuổi lưỡi của nàng theo lực đạp kịp thu mà hướng ngoài vươn nào ngờ thế nhưng xâm lược trở dùng tay nhéo cằm của nàng bức bách miệng của nàng mở lớn hơn đó há miệng hung hăng bú mút lưỡi của nàng
Điền Thất chỉ thấy hồn của chính đều hấp còn
Chút ít thần trí mà nàng dễ dàng khôi phục liền như tản mạn khắp nơi lần nữa đầu óc trở vè chỗ trống cánh tay vốn mới nâng lên để đẩy Kỷ Hành ngoài bây giờ còn khí lực tự giác sửa đỡ lấy lồng ngực cua thậm chí ngay cả hai chân của nàng đều chút nhũn chống đỡ thân thể nỗi liền chậm rãi cong thân thể thuận theo vách tường trượt xuống
Kỷ Hành đúng lúc đỡ lấy eo nàng cánh tay dần dần buộc chặt bức bách nàng cùng gắt gao kề sát
Điền Thất cảm thấy bản thân giống như đã mềm thành một đoàn bột Giờ phút nàng mở to hai mắt bởi vì hai cách quá gần nên bộ mặt của mắt chút mơ hồ Nàng thấy hàng mi của khép hai mắt nhắm nghiền lông mi dài rậm giống như là hai chiếc lá thông rậm rạp nàng chớp chớp mắt thấy hai chiếc lá thông đang rung động Trái tim nàng cũng cùng rung động theo trong nhất thời nàng hoảng loạn hổ hoang mang tức giận biết làm các loại tâm tình dũng mãnh trái tim cơ hồ chen nổ lồng ngực đơn bạc của nàng Nàng đột nhiên điên cuồn kết thúc tất cả chuyện thế là chút do dự cắn xuống
Kỷ Hành vốn đang hấp mút lưỡi của Điền Thất cảm giác Điền Thất cắn thế là nhanh chóng buông nàng lui
mà rút về Điền Thất rút hai hàm răng nặng nề cắn xuống cái lưỡi của chính nàng
“Oa”
Thịnh An Hoài canh ở bên ngoài thấy bên trong căn phòng vốn an thĩnh hồi lâu đột nhiên truyền một tiếng hét thảm thì trái tim yếu đuối chịu nổi run lên trong lòng ông buồn bực Hoàng thượng ngày tới cùng đang chơi đùa cái gì nha…Qủa thật là tên đại biến thái
Bên trong Điền Thất dùng đôi tay che miệng nước mắt thiếu chút rơi xuống
Đau quá
Kỷ Hành ý thức đến chuyện gì đang xảy liền chút đau lòng chút lo lắng chút buồn nhẹ nhàng kéo tay của Điền Thất “Ta xem”
Điền Thất thế đem miệng che càng kỹ
Kỷ Hành “Buông tay cái gì cũng làm”
…Kiến quyết buông
Kỷ Hành đành dọa nạt nàng “Nếu như chảy máu thì sẽ chết Có qua cắn lưỡi tự sát ”
Không loại uy hiếp nào so với sống chết càng nghiêm trọng Điền Thất dứt khoát buông tay há mồm lè lưỡi cho Kỷ Hành xem
Kỷ Hành nâng cằm Điền Thất cẩn thận hảo chảy máu Hắn yên lòng đầu lưỡi hồng hào nõn nà trong hòng chút khống chế
Điền Thất phát hiện thấy ánh mắt của Kỷ Hành khác thường lập tức bịt miệng cảnh giác
Kỷ Hành cũng đang cúi đầu nàng Khuôn mặt mang theo thần sắc bệnh của Điền Thất đã sớm vẻ đỏ bừng đầy mặt lật đổ hai mắt nàng nén lệ đôi mắt trừng tròn xoe giống như là con vật nhỏ ăn hiếp dám phản kháng Trái tim Kỷ Hành đã hóa thành một dòng xuân thủy khép mi mỉm giơ ngón tay lên điểm điểm mu bàn tay của Điền Thất : “Không ngươi đã sớm phi lễ trẫm bây giờ đạt ước còn giả vờ giả vịt gì nữa”
Điền Thất hổi và giận dữ chịu nổi Cuộc đời của nàng vớ vẩn nhiều nhưng bao giờ giống như hiện tại hận thể đem từng chữ từng câu tác nghiệt đã qua cắn nuốt hết trở về
Kỷ Hành đùa Điền Thất mà bắt lấy một cái tay của nàng “Đi thôi”
Điền Thất chẳng hiểu đem tay rút rút chỉ là…Rút …
Thịnh An Hoài thấy Hoàng thượng dắt tay Điền Thất liền ho khan một tiếng hai bên một chút may mà ai “Hoàng thượng” Thịnh An Hoài chỉ kêu một tiếng ánh mắt cố ý ngừng ở đôi tay đang nắm lấy của hai Loại chuyện chỉ cần một ông biết là đủ…
Kỷ Hành liền buông tay Điền Thất mặt nàng phát hiện tiểu biến thái còn đang thẹn thùng Kỷ Hành đem nàng bức quá mức thế là “Ngươi về ”
“Nô tài cáo lui” Điền Thất lớn miệng xong liền xoay rời Đi ngoài mấy bước lập tức bỏ chạy như điên
Kỷ Hành nghỉ chân hình bóng lưng hoảng loạn rời của Điền Thất mặt mày mang
Mãi đến khi bóng lưng của Điền Thất biến mất Kỷ Hành mới xoay về hướng cung Càn Thanh Một đường hồi vị trận kích hôn lúc nãy của hai nghĩ nghĩ mặt cũng dâng lên một trận nóng vành tai nổi nhàn nhạt hồng nghĩ tới vẻ thẹn thùng cùng kích động của Điền Thất thì tự giác lên
Thịnh An Hoài lo lắng hoàng thượng sẽ là ngốc …
Rất nhanh sự lo lắng của ông liền trở thành hiện thực Hoàng thượng cúi đầu bước nhanh đến bậc thang cũng Càn Thanh tiếp về phía “Đùng” một cái đụng cây trụ lớn màu đỏ thắm cung
Thịnh An Hòai: “…” Hoàng thượng quả nhiên là ngốc…
Thủ vệ và tiểu thái giám ngoài điện gặp cơn dị biến đều dọa quỳ hết xuống
Kỷ Hành để ý mở hồ quan tâm sờ sờ trán thay đổi phương hướng tiếp tục
Thịnh An Hoài: “…”