Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 43
Buổi tiệc ở phủ Ninh vương nháo đến muộn
Đến cuối cùng ngay cả Đường Thiên Viễn đều uống chút nhiều bẽ một cành cây múa kiếm ánh trăng Bóng hình phiêu dật áo bào màu sương bạch theo ánh trăng tung bay uyển như tiên mắc đọa
Tiếc nuối là xem chỉ một Kỷ Chinh hai khác đều đã say bất tỉnh nhân sự Trừ Kỷ Chinh còn kiêm nhiệm làm nhạc đệm và hát đệm Hắn nhẹ nhàng gõ mặt bàn diễn cảm Sở từ (*)
(*) Bài Sở từ (卜居) tương truyền là của Khuất Nguyên nhưng thực tế chỉ là truyền thuyết do nước Sở ghi để tưởng niệm ông khi ông đã qua đời
Múa kiếm xong cơn say của Đường Thiên Viễn bớt chút cũng đã đến lúc nên trở về
Kỷ Chinh thấy đêm đã khuya say rượu nên dứt khoát để ba bọn họ ở nghỉ đêm dù ở Vương phủ cái gì chứ phòng thì nhiều Đường Thiên Viễn cũng chối từ theo tên sai vặt dẫn phòng khách
Kỷ Chinh tiếp tục chỉ huy khiêng Trịnh Thiếu Phong thấy bọn sai vặt đang định tiến tới nâng Điền Thất thì kêu bọn họ lui xuống đó tự đến đem Điền Thất bế lên
Người trong lòng nhẹ mềm mại thân còn tản mát độ ấm Kỷ Chinh chỉ cảm thấy độ ấm thuận theo tứ chi đang kề sát của hai truyền đến nóng đến mức tất cả mùi rượu trong bụng thẳng tắp xông lên đầu óc tâm linh vốn thanh minh cũng bởi mà trở nên say ngà ngà một chút
Thật là rượu làm say vì mà mê
Hắn ôm Điền Thất đến phòng ngủ đã chuẩn bước chân thật nhẹ nhàng từ từ mà chậm rãi giống như đang tản bộ
mà cho dù chậm đến mấy nữa thì cũng lúc tận cùng rốt cuộc cũng phòng ngủ đem Điền Thất đặt ở giường Điền Thất ở giường hướng phía xuống Kỷ Chinh vội vàng đem nàng ôm lấy để dựa trong ngực
“Thực là kỳ quái vì cứ vì ngươi mà động tâm” Kỷ Chinh khẽ bàn tay đang ôm ở đầu vai Điền Thất vỗ nhè nhẹ “Còn ngươi”
Điền Thất tự giác ở trong lòng củng củng
Kỷ Chinh “Ngươi phụ thân mẫu thân nhưng mà ngươi còn Ta đau lòng ngươi vẫn cùng ngươi bảo vệ ngươi Điền Thất ngươi nguyện ý vẫn theo cùng ”
Điền Thất trả lời Trong đầu nàng lúc đều hỗn hỗn độn độn thấy bên tai rung động ông ông nàng liền thoải mái nhíu mày
Người trong lòng ở trong ngực Kỷ Chinh là ý nghĩ biết hiện tại lúc bởi cực lực áp chế dục niệm ở trong lòng tuy như vẫn là lấy chút ngon ngọt thế là nâng cằm của Điền Thất lên mổ nhẹ nhàng lên môi Điền Thất một chút
Điền Thất hề biết chính cợt nhả mà chỉ chép chép miệng
Kỷ Chinh cúi đầu áp lên môi Điền Thất một lần nữa lần dễ dàng rời mà là ngậm lấy làn môi của đối phương chậm rãi ma sát liếm hôn giống như là hai con cá nhỏ đang chơi trò ma sát lẫn Làn môi của Điền Thất áp thoải mái nàng nhíu mày ngửa đầu Kỷ Chinh từng chút từng chút truy đuổi nàng ngậm làn môi nàng buông thẳng đến lúc nàng tránh cũng thể tránh
Điền Thất hô hấp khó khăn đành mở miệng
Kỷ Chinh lập tức bắt lấy cơ hội giống như là một con rắn vô cùng linh hoạt chui trong động đem lưỡi đưa trong miệng Điền Thất triền miên mà càn quét
Điền Thất thật là biết bản thân đang xảy chuyện gì một thứ gì đó lấp kín miệng phun mãi khiến nàng cực kỳ khó chịu nàng cau mày kiệt lực dùng cái lưỡi của đẩy thứ ngoài mà động tác lúc hợp ý của Kỷ Chinh trái tim của cuồng nhảy lên kích động bú mút phảng phất như đem hồn phách của Điền Thất hít trong ngực
Chỉ chốc lát hai đều thở hồng hộc Một là ngộp kẻ cũng là ngộp…
Kỷ Chinh sợ chính ở lâu liền khống chế nổi lợi dụng lúc gặp khó khăn đành để Điền Thất xuống giúp nàng tháo giày đắp kín chăn
Sớm hôm khi Điền Thất tỉnh thì thấy miệng đắng lưỡi khô đầu cũng chút đau còn nôn khan Nàng dậy hai mắt mang sương mù nghĩ nửa ngày chỉ nhớ cùng Trịnh Thiếu Phong ca hát đó liền rõ Nàng cúi đầu quần áo nguyên vẹn hẳn là phát hiện vấn đề
Bất quá say rượu thực là quá nguy hiểm cũng chịu nỗi thể uống nhiều Trong lúc Điền Thất suy tư thì bên ngoài nha tới hỏi nàng rời giường Điền Thất đáp một tiếng chúng nha liền hầu hạ nàng rửa mặt đó dẫn nàng tới nhà ăn ăn sáng
Bữa sáng thanh đạm bàn chỉ một Kỷ Chinh Đường Thiên Viễn đã dậy sớm cáo từ còn Trịnh Thiếu Phong thì tỉnh Điền Thất cũng biết thế nào chính là cảm thấy ánh mắt của Kỷ Chinh so với ngày xưa thân mật hơn nhiều nàng thoải mái sờ sờ cái ót
Dùng cơm xong Điền Thất cũng cáo từ Kỷ Chinh sai mang một cái hộp tới “Đây là đồ mà ngươi mang tới chớ để quên”
Điền Thất thấy cái hộp liền nhớ tới tao ngộ ngày hôm qua nhịn đau lòng một trận
Kỷ Chinh thất thần sắc của Điền Thất kỳ quái vội hỏi “Sao Thứ còn huyền cơ gì ”
Điền Thất đành đem chuyện xảy hôm qua với Kỷ Chinh mở hộp lấy mấy cái tượng đất tàn phá ở trong cho xem
Kỷ Chinh cầm một cái tượng đất tay ước lượng để xuống xem một cái khác chờ tất cả đều xem xong mới “Ta thật ngươi đừng phật ý… Ngươi cũng lúc xem nhầm”
“Có ý gì”
“Đây là tượng đất bình thường mà là tượng nhạc cung đình triều cũng hai trăm năm Giả sử gặp trong nghề thì đừng là năm ba trăm lượng mà là năm ba ngàn lượng cũng nguyện ý bỏ tiền mua”
Điền Thất mà trái tim lắc lư lúc lên lúc xuống tượng đất… năm ba ngàn lượng Nàng sờ cằm quá tin tưởng “Ngươi làm mà biết ”
“Ta lừa ngươi chính mắt thấy qua thứ liền ở trong Hoàng cung Lúc vẫn là đứa bé phụ hoàng cầm thứ cho chơi qua đem bộ tượng nhạc thưởng cho ai thì biết”
Lời xong Đây rõ ràng là đồ gia truyền của làm từng xuất hiện trong Hoàng cung Điền Thất càng thêm tin chỉ tượng đất “Ngươi xem loại chế tác đường nét quá thô lỗ đủ tinh xảo thể là vật trong cung”
Kỷ Chinh đáp “Lấy hình mà tả ý ý mà quên hình Trong chữ vẽ tranh đều loại luận làm tượng đất cũng nên loại cảnh giới đó”
Điền Thất biết phản bác thế nào Theo lý thuyết Kỷ Chinh việc gì lừa nàng nhưng nếu như là thực bộ tượng đất cũng ít nhất ba ngàn lượng bạc… Muốn nàng bồi thường làm …
Điền Thất nghĩ đến tiền mà nàng đau khổ cay đắng để dành đều đem đền cho thì càng thêm thịt đau thảm nỗi nàng nhíu mày tượng đất chuyện
Kỷ Chinh biết tiền là mạng của Điền Thất nên “Không bằng tượng đất cùng duyên ngươi bán nó cho thấy nó cũng thể vật mà nhớ Giá tiền ngươi ”
Điền Thất lắc đầu “Không ”
“Nước phù sa chảy ruộng ngoài”
“ cũng thể hố của ”
Suy nghĩ Điền Thất quyết định tiên tìm trung niên bán tượng đất hỏi rõ ràng Lỡ như bộ tượng là bộ mà Kỷ Chinh thấy mà là một bộ làm nhái thì Nàng sợ đối phương thật liền cố ý dọa nạt “Phương Tuấn ngươi tượng đất của ngươi là đồ gia truyền nhưng thứ đó vốn là đồ trong cung mấy năm trộm mất việc ngươi giải thích đây” Người trung niên gọi là Phương Tuấn
“Thứ trộm” Phương Tuấn đáp
“Vậy bộ tượng đất truyền mấy đời ”
“Theo đời của bắt đầu”
“…”
Điền Thất còn tưởng là thành thật ngờ đùa giỡn thế là tức giận “Vậy bảo vật gia truyền của ngươi tới cùng là từ mà ”
“Ta biết”
“… Ngươi đây là ngay cả bịa chuyện đều lười bịa”
“Không ” Phương Tuấn xong cúi đầu im lặng
Hai vốn là ở bên ngoài chuyện nhưng mà căn nhà của Phương Tuấn bốn phía đều lùa gió bà lão ở trong nhà thấy hai chuyện liền hô lên với Điền Thất “Đầu óc của nó hư ”
Thì là thế Điền Thất đột nhiên cảm thấy Phương Tuấn đáng thương thế là liền đem lời thật Tuy rằng trong buôn bán chữ lợi luôn đầu nhưng cũng lấy tín nghĩa ưu tiên Nàng làm kẻ bịp bợm càng hố nghèo
Phương Tuấn biết ban đầu Điền Thất định giá là năm trăm lượng bởi liền khăng khăng chỉ chịu năm trăm lượng
Lại là thành thật Điền Thất nghĩ nghĩ một cái biện pháp điều hòa “Vậy đưa cho ngươi hai ngàn lượng ngươi đã là dùng tiền chữa bệnh sẽ mời một bạn y thuật cao minh đến trị bệnh cho mẫu thân ngươi Bệnh khó bệnh lạ khác trị thể cách”
Phương Tuấn đáp “Tiền cần gấp Nếu ngươi quả thật chữa khỏi bệnh cho nương của thì tiền bán bộ tượng đất lấy một xu”
Còn thực là con hiếu Thế là Điền Thất ân cần hỏi thăm bệnh tình của Phương mẫu một chút
Vì bệnh Bệnh đã bao lâu Chữa trị
Phương Tuấn cúi đầu đáp Bên trong truyền tiếng của Phương mẫu lần nữa
“Ta là làm tức”
“Bảy năm”
“Đều là lang băm”
Điền Thất khỏi cảm thán lão bà bà ốm đau bảy năm mà còn thể trung khí mười phần như thế thật sự là khó
Đạt tới nhất trí Điền Thất cũng ở lâu nhanh cáo từ Phương Tuấn đưa nàng đến ngưỡng cửa Điền Thất ngoài đoán giữa đường một tảng đá đem nàng vấp mắt thấy sắp ngã một cái chó gặm bùn đột nhiên bắt lấy cánh tay kéo nàng vội vững thân thể Điền Thất đầu thấy Phương Tuấn đã ở bên cạnh nàng sút một cái đem tảng đá đá tới ven đường
Thật là kỳ quái hai cách xa ít nhất năm sáu bước làm ở thời gian ngắn như thế chạy tới đây
“Ngươi biết võ công” Điền Thất hỏi
“Ta biết” Hắn xong xoay trở về căn nhà rách nát
Điền Thất hồ nghi đầy bụng biết đối phương nhiều lời nên nàng cũng truy hỏi
Bởi vì tượng đất hao tổn nhiều nên bán giá Điền Thất dứt khoát đem tượng đất đưa cho Như Ý Như Ý cực kỳ thích Do tượng đất so các loại khác lớn hơn chút nên Như Ý dùng hai tay ôm lấy mới cầm chắc thế là bé ôm một cái tượng đất xinh nhất đến cung Càn Thanh tìm phụ hoàng của khoe khoang
Trong cung Càn Thanh Kỷ hành mới đem Thịnh An Hoài mắng cho một trận Tối hôm qua uống nhiều vốn là nhức đầu tâm tình kết quả tên nô tài còn đụng lên hỏi đem Điền Thất tìm tới … Tìm tới làm gì
Hiện tại Kỷ Hành đến cái tên Điền Thất nhưng mà thật dễ dàng mới quên một tí thì cứ lên bắt phá công Vừa đuổi một gã Thịnh An Hoài tới một thằng nhóc tên là Như Ý Đứa bé xui xẻo đang ôm một cái hình nộm bằng bùn trong tay một cái chi là ngọt ah “Phụ hoàng Điền Thất cho con ạ”
Kỷ Hành cho con trai mặt mũi ngó cũng thèm ngó đáp “Khó xem chết”
Như Ý cúi đầu tượng đất khả ái trong tay chỗ nào khó xem nha Điền Thất đúng phụ hoàng… phụ hoàng… Như Ý hồi tưởng lời của Điền Thất một phen “Phẩm vị của phụ hoàng là kỳ dưa”
“…” Kỷ Hành hoài nghi cơn say của còn qua thế nào mà lời của con trai ruột đều hiểu “Trẫm thế nào”
Như Ý đem lời mới nãy tinh giản một phen “Phụ hoàng kỳ dưa (kỳ qua)”
Rốt cuộc Kỷ Hành cũng hiểu “Đó là kỳ hoa (kỳ ba)” (Chú thích trong ngoặc là từ hán việt)
“Ồ” Như Ý nghiêm túc gật đầu chút ngại ngùng nó cứ luôn là nhầm
Xem con trai bày một bộ biết tất đầu Kỷ Hành càng thêm đau “Trẫm kỳ hoa con mới là kỳ hoa con và Điền Thất đều là kỳ hoa Còn ở mặt trẫm nhắc tới tên của Điền Thất Bằng trẫm chém đầu ”
Phụ hoàng đột nhiên nổi giận Như Ý chút chịu nỗi ôm tượng đất trừng to mắt
Kỷ Hành phát hỏa xong chút hổ thẹn làm gì phát giận lớn như với con trai chứ Thế là hòa ái đem Như Ý ôm lên cầm lấy hình nộm bằng bùn trong tay bé tới đang định khen ngợi một trận cảm thấy cái hình nộm bằng bùn quen mắt hết sức
Trong phút chốc những ký ức và trào lên trong lòng Kỷ Hành ở trong lòng cảm khái hàng vạn hàng nghìn đem tượng đất đặt lên bàn với Như Ý “Sau chớ chơi cái trẫm sẽ cho con cái càng hơn”
“Vâng” Như Ý ngoan ngoãn khẽ gật đầu tuy chút phục cũng dám phụ hoàng kỳ dưa