Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 34
Điền Thất quá hiểu chỉ là Như Ý thấy nàng mặc váy thôi vì Hoàng thượng hưng phấn như chứ chỉ yêu cầu nàng lập tức thay váy cho Như Ý xem mà còn sai tìm bộ váy kiểu dáng giống với váy mà Như Ý đang mặc
Bởi vì chiếc váy Như Ý mặc là loại kiểu dáng sẵn là đồ chế riêng những chiếc váy vốn cất ở trong kho Nội phủ mới Điền Thất tìm Nên hiện tại tìm váy áo kiểu dáng giống như thế nhưng cho lớn mặc thì của kho Nội phủ nhanh dựa theo vóc của Điền Thất tìm một cái giống như đúc Đã lĩnh mệnh giỏi làm việc biết Điền Thất giả thành cung nữ để lấy lòng Thánh thượng thế là rõ ràng đem tới đầy đủ hết tìm trâm cài trang sức và son phấn mà nữ tử thường dùng đưa tới một lượt
Quả nhiên mặt rồng cực kỳ vui mừng
Điền Thất ngừng kêu khổ Ngay từ đầu nàng đến cái yêu cầu thì thiếu chút nữa đã cho rằng thân phận bại lộ nhưng mà qua giống như thế ngay cả một chút tức giận hoặc hoài nghi Hoàng thượng đều ngược xem tâm tình tệ hai mắt tỏa sáng khóe miệng còn nhịn hướng lên nhếch
Thôi nhất định là phạm bệnh thần kinh
Điền Thất đành lĩnh chỉ trở về phòng của Nhìn trang sức và váy áo trong tay kỳ thật nàng cũng chút kích động đều nhiều năm mặc váy một lần nữa đối mặt với mấy thứ nàng quả thực chút cảm giác dường như đã mấy đời
Váy thể mặc nhưng ngực vẫn bó son phấn liền thôi Như Ý vẻ như quá thích còn tóc… Những kiểu tóc nàng biết cũng nhiều đã còn đủ thông thạo thế là nàng chỉ đơn giản vãn một búi tóc hình vỏ ốc (1) dùng cái kẹp nhỏ cùng màu tóc cố định tiếp theo dùng một đóa hoa tường vi màu hồng nhạt cài giữa tóc Còn những đồ trang sức khác Điền Thất tìm tìm trong hộp trang sức tìm một chuỗi chuông bạc mang cổ tay Nàng thích chuông đinh đinh đang đang làm cho tâm tình thể theo đó mà nhẹ nhàng vui vẻ
(1) Nguyên văn là “loa kế”: “Loa” = con ốc “Kế” = búi tóc Một búi tóc hình giống như vỏ ốc cố định đỉnh đầu
Mang xong chuông bạc Điền Thất treo một cái túi thơm eo túi thơm màu đỏ nhạt treo ở nền váy màu vàng khiến cho màu của váy còn đơn điệu khô khan Nàng tìm tiếp trong hộp trang sức một đôi khuyên tai Hồng ngọc treo tơ bạc bảo thạch mài thành hình giọt nước tươi sáng ngời Điền Thất cầm ở trong tay chơi một chút bỏ trở về Nàng thích đôi khuyên tai nhưng nàng xỏ lỗ tai Nữ nhân cần biết là nữ quyến quan là dân chúng ai cũng đều xỏ lỗ tai sợ đau cảm thấy thân thể tóc tai da thịt là cha mẹ cho nên thể hủy vì thế sẽ xỏ Nguyên nhân Điền Thất xỏ lỗ tai là vì nương của nàng hi vọng đời nàng sẽ làm nam nhân mặc dù nàng biết giữa hai chuyện cái liên hệ gì với
Bất quá cũng may nàng xỏ lỗ tai nhờ đó khiến hoài nghi nàng là nữ nhân
Sau khi trang điểm xong Điền Thất gương xoay một vòng Gương quá nhỏ thể chiếu hết thân nàng nhưng nàng rốt cuộc vì chính thể mặc váy áo một lần nữa mà nhịn nổi nhảy nhót nàng nâng váy trái xác nhận hết thảy đều thế là khẩn khoản bước ngoài
Vừa mặc váy nàng liền tự giác tìm về cảm giác làm cô bé nhỏ bước chân bước chậm chạp nhẹ nhàng độ rộng từng bước chân biến nhỏ một chút xíu cũng đá đến váy Đi ngoài vài chục bước nàng mới giật như đúng quá giống bọn đàn bà nha
Thế là nàng cố ý gia tăng bước chân đá váy tới thư phòng
Thái giám trong thư phòng với nàng Hoàng thượng và Điện hạ cửa lưu lời nàng bên ngoài tìm bọn họ
Kỷ Hành đang mang con trai tản bộ ở ngoài Hiện tại nhanh đến lúc chạng vạng tối thái dương đã nghiêng về phía tây nhưng lúc cũng đến giờ lên đèn ánh sáng trong phòng bằng bên ngoài nên liền mang Như Ý ở đài ngắm trăng ở cung Càn Thanh
Cái chân nhỏ nhắn của Như Ý bước từng bước tản bộ đài bé nhanh Kỷ Hành kiên nhẫn theo sát phía nó cơ bản là bé bước hai ba bước bằng Kỷ hành mới bước một bước
Hai cha con cũng xa bởi vì bọn họ đang chờ Điền Thất
Mặt trời sắp rơi xuống cam tâm cứ mà chào từ giã vì thế nó đang nở rộ những tia sáng kỳ dị cuối cùng của hôm nay Trên bầu trời hào quang vạn vệt tầng mây giống như là tầng tầng lớp lớp gấm vóc chồng chất lên nhuộm dệt lên sắc thái diễm lệ mà quỷ dị thế giới đắm chìm trong ánh sáng đầy sắc đỏ vàng
Mặt đất lát đầy gạch đá xanh rộng rãi giống như là trải một tầng lụa mỏng trong suốt màu vàng lan can cẩm thạch đổ bóng kéo dài tựa như những cái hàng rào khổng lồ Thân hình nhỏ xíu xiu của Như Ý cũng phóng đại ngã ở mặt đất thành một cô nương to khỏe đầy sức lực
Tâm tình của cô nương thực tệ nàng đang co chân nhảy tưng tưng mặt đất chơi đùa
Kỷ Hành ngẩng đầu cung Càn Thanh rộng lớn mênh mông an tĩnh sừng sững tích thú (*) từng dẫy mái hiên đỉnh điện nghênh ánh tà chiều trầm mặc
(*) tích thú: Những con vật linh thiêng điêu khắc đang / hoặc chạy nóc nhà mái hiên của các kiến trúc cổ TQ
Giữa những cây trụ cực to lớn màu đỏ thắm lúc một nữ tử chậm rãi
Nữ tử mặc váy màu vàng vãn búi tóc hình xoắn ốc bờ vai mảnh khảnh nhỏ xinh cái eo nhỏ bé như dương liễu ưỡng thẳng tắp giờ phút nàng đang nhẹ nhàng nâng váy thả nhẹ bước chân hướng bọn tới Có gió thổi qua vạt áo của nàng giương nhẹ trong lúc bước tiếng chuông thanh thúy reo vang mắt dễ
Rõ ràng là trang phục đơn giản cực kỳ còn ở ánh mặt trời xinh đến kinh tâm động phách thế thế mà thấy kém cỏi chút nào
Nàng bước ánh tà dương diễm lệ khi đến gần một chút thì hướng về một nhỏ một lớn hai nam nhân nở nụ tươi sáng Đôi mắt của nàng lưu chuyển trong con ngươi giống như tràn đầy tinh quang nhỏ vụn
Trong giây lát đó ánh mặt trời trái mất nhan sắc
Kỷ Hành chỉ thấy trái tim thể nén cuồng nhảy há há miệng phát tiếng trong cổ họng dường như nghẹn cái gì đó đè nén vô cùng phun kích động rung động thất vọng rầu rĩ làm cho biết làm
Như Ý những tâm tình phức tạp như nó thấy Điền Thất liền mở tay nhanh chạy về hướng nàng
Điền Thất ha ha tiếp Như Ý đem nó bế lên Như Ý kỳ thật chút nặng tay chân Điền Thất ốm nhom ốm nhách tuy rằng ôm nổi Như Ý nhưng thể kiên trì quá lâu cho nên đối với Như Ý mà cái ôm của Điền Thất lúc nào cũng
Thế là Như Ý càng thêm vui vẻ sáp đến gần hì hì dán khuôn mặt của Điền Thất cùng nàng vuốt ve Điền Thất đáp ôm bé chuyện đến mặt Kỷ Hành
Kỷ Hành vốn lỗ tai thích thế nhưng lần cái gì cũng tới Một lớn một nhỏ “nữ nhân” và “tiểu cô nương” phục sức giống tựa như là một đôi mẹ con xinh Hình ảnh thật sự ấm áp mà Kỷ Hành mà trái tim đều chảy hoảng hoảng hốt hốt đôi tiểu mỹ nhân đã gần ngay mắt
Điền Thất để Như Ý xuống kêu một tiếng “Hoàng thượng”
Kỷ Hành rốt cuộc phụ hồi tinh thần để ý Điền Thất mà chỉ cúi đầu dắt tay Như Ý Hai cha con ở ánh nắng chiều chậm rãi mà sắc mặt Hoàng thượng bình tĩnh giống như là cái gì cũng thấy cái gì cũng phát sinh
Điền Thất ở phía bọn họ Như Ý mấy bước đột nhiên dừng đầu dắt tay Điền Thất Điền Thất thấy Hoàng thượng vẫn phản đối mà theo Như Ý dừng chờ nàng thế là nàng lên phía nắm lấy một cái tay khác của Như Ý
Ba liền sóng vai mà bước giống như là một nhà ba
“Điền Thất xinh ” Như Ý Cảm giác của trẻ con trực quan chuyện cũng thành thật Nói ngươi xinh thì chính là thực sự xinh
“Điện hạ khen trật ngài thích là ” Điền Thất cúi đầu cố ý đá váy sợ Hoàng thượng phát hiện chỗ đúng mà hoài nghi song giấu đầu hở đuôi “Bất quá trang điểm như thật là như đám đàn bà ẻo lả nô tài chút thích ứng”
Kỷ Hành chen miệng “Ngươi vốn liền ẻo lả như đàn bà”
Điền Thất thấy Hoàng thượng nể tình như đành ngượng ngùng “Nô tài nhưng mà nữ nhân”
Một câu cũng là lúc trạc trúng tâm sự của Kỷ Hành sườn mặt của Điền Thất nghĩ trong lòng nếu như là nữ nhân thì biết bao nhiêu
Nếu như Điền Thất là nữ nhân thì biết bao nhiêu
Loại ý nghĩ một khi đã xuất hiện liền rốt cuộc thể dọn dẹp tràn đầy đầu óc của Kỷ Hành đó đều là câu suy nghĩ một chút nghiêng đầu Điền Thất một cái loại ý nghĩ liền càng thêm trầm trọng mấy phần quả thực làm cho sắp tẩu hỏa nhập ma
Đến lúc vẫn là Điền Thất đem hai vị khuyên trở về
Kỷ Hành tổng cảm thấy chút chuyện tựa hồ thoát ly khống chế Nỗi lòng buồn bực nguyện ý nghĩ sâu nguyện ý nghĩ nhiều thậm chí nguyện ý phí tâm tư tìm lý do cho chính Hắn tận lực tránh né loại chuyện đó tận lực quên hết thảy nghi ngờ Hắn theo bản năng cho rằng một khi đem cánh cửa mở thì rốt cuộc cách nào đầu
***
Ngày hôm Kỷ Hành mang đôi mắt thâm quầng lên triều Hạ triều Kỷ Hành ở điện Dưỡng Tâm thấy Điền Thất hiện tại Kỷ Hành chút đối mặt nàng thế là truyền Thịnh An Hoài tới sai ông an bài chuyện khác cho Điền Thất làm
Xưa nay Thịnh An Hoài biết quan sát thánh ý nhưng lần ông thấy đúng Điền Thất càng lúc càng Hoàng thượng tín nhiệm mấy ngày gần đây xảy việc dị thường gì vì Thịnh An Hoài tự nhiên cho rằng cái gọi là đổi công việc cho Điền Thất mà Hoàng thượng chính là đổi một công việc càng Hoàng thượng tín nhiệm mới làm ví dụ như… gác đêm
Công việc trực đêm tuy rằng điệu thấp hề phong quang và thể diện giống như công việc ban ngày nhưng chuyện tuyệt đối là tâm phúc của Hoàng thượng mới tư cách làm Nhất là khi Hoàng thượng ngủ thì phụ cận phòng ngủ của Hoàng thượng sẽ phòng gì an bản thân biết bao nhiêu trọng yếu chỉ tuyệt đối tin cậy mới thể tiếp cận
Thịnh An Hoài cũng Hoàng thượng cực kỳ lòng Điền Thất cho nên ông liền nghĩ bán cho Điền Thất một cái thể diện thế là an bài Điền Thất trực đêm ngoài phòng ngủ của Hoàng thượng
Lúc Kỷ Hành gần ngủ mới biết chuyện mà đều đã đến lúc cũng nghĩ gióng trống khua chiêng yêu cầu thay làm quá sức biểu hiện bản thân bình thường thế là chỉ từ bỏ
Đột nhiên trực đêm Điền Thất thói quen vốn làm việc và nghỉ ngơi đều là cố định đúng giờ thì ngủ nhưng đêm nay thể nào ngủ Nàng ở ngoài phòng ngủ há mồm ngáp một cái trong lòng thì suy nghĩ vì Hoàng thượng đột nhiên đổi nàng làm việc khác Chức vị tuy rằng dễ mò ưu đãi giống như công việc lúc nhưng tóm thể thuyết minh Hoàng thượng đối nàng vô cùng tín nhiệm nghĩ đến hẳn là sẽ bạc đãi nàng
Chung quanh yên tĩnh tiếng động cơn buồn ngủ của Điền Thất càng nồng Nàng dám ngủ cũng dám tự tiện rời đành luôn luôn dùng mấy lời uy hiếp linh tinh như “Ngủ cũng sẽ chém đầu” “Ngủ liền phát hiện là nữ nhân” để dọa nạt chính mỗi một khi nghĩ đến mấy ý nghĩ đó gáy tổng là cảm giác lạnh lẽo trong lòng nàng thật sự là sợ nên cơn buồn ngủ cũng hòa tan mấy phần
mà cứ mãi dùng loại ý nghĩ đó để dọa nạt chính thì cũng là một loại đày đọa tinh thần vô cùng to lớn
Đêm dài sương đậm ngủ thể ngủ thể ngủ ngủ
Kỷ Hành ở giường vểnh tai lên động tĩnh bên ngoài nửa điểm buồn ngủ cũng
Hắn một loại hưng phấn bình thường thần kinh giống như là cái gì đó câu lên đem ý thức của kéo ngoài du đãng một chút
Điền Thất liền ở bên ngoài
Cái ý thức khiến cho tim của Kỷ Hành đập càng mạnh Hắn nghiêng cố ý đưa lưng về phía ngoài giường nhắm mắt
mà khi nhắm mắt càng thể thấy Điền Thất Thân thể ốm mà yếu khuôn mặt quốc sắc thiên hương tươi khuynh quốc khuynh thành còn ánh mắt sáng rỡ đôi môi đỏ hồng… Không một chỗ
Đột nhiên Kỷ Hành duỗi tay mò trong quần của
… Dừng thể như
… Hắn liền ở bên ngoài
… Việc xem như cái gì
… Hắn liền ở bên ngoài
Mấy ý nghĩ đầy trời nhảy múa thổi quét mà tới Kỷ Hành rốt cuộc cách nào chế bản thân nhắm chặt hai mắt nhíu mày thở dần dần thô suyễn nặng nề Điền Thất liền ở bên ngoài nhưng mà Kỷ Hành cảm thấy giống như là đang chăm chú loại ý nghĩ khiến cho Kỷ Hành hưng phấn đến phát điên phảng phất thấy Điền Thất tới leo lên giường của hôn môi cọ xát …
“Điền Thất…” Kỷ Hành tự giác hừ tiếng
Điền Thất ở bên ngoài lập tức cảnh giác “Hoàng thượng ngài kêu ”
Bên trong phản ứng Điền Thất đành xuống
Một lát nàng đến kêu “Điền Thất” Điền Thất xác định chính xuất hiện ảo giác thế là nàng nhẹ nhàng gõ gõ cửa : “Hoàng thượng ngài sai bảo gì ”
Kỷ Hành ở bên trong một bên hành động một bên buột miệng “Điền Thất đây”
Điền Thất đẩy cửa nàng thấy màn giường rung rung đến tiếng thở gấp nặng nề của bên trong thế là quan tâm hỏi: “Hoàng thượng ngài thoải mái ”
“Thoải mái…”
Điền Thất tổng là cảm thấy câu trả lời chút kỳ quái nàng áp chế hoài nghi hỏi “Vậy Hoàng thượng ngài cái gì”
Muốn ngươi
Kỷ Hành cắn răng đem lời nuốt trở “Đứng yên đừng nhúc nhích cũng đừng chuyện”
Điền Thất đành theo
Hai chỉ cách một tầng màn giường Đang mùa hè nên vải màn dệt mỏng manh ánh sáng của ngọn nến Điền Thất cản trở khi chiếu trong trướng thì bắn một cái hình mơ mơ hồ hồ
Bóng dáng một bộ phận đè ở Kỷ Hành cảm thấy cái bóng tựa như sinh mệnh quấn quít lấy thân thể của khiêu khích tiểu của dâng trào
Kỷ Hành trốn tránh ở giữa một tấc vuông làm việc thủ dâm nghĩ đến Điền Thất liền ở ngoài màn trướng huyết mạch thân phun trương kịch liệt điên đảo chìm nổi ở trong bể dục
Cuối cùng trút xuống thân thể
Kỷ Hành rút tay ngoài chất lỏng trắng đục giữa những ngón tay thở phào một dài Trong sự vui mừng và nhẹ nhàng khi phóng thích thấu một điểm bất đắc dĩ nhàn nhạt
Rốt cuộc cách nào lừa dối nữa