Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám! - Chương 15
Hoàng tự gần nhất chết qua chỉ con của Tống chiêu nghi nếu như hoàng thượng tra Thục phi mưu hại con của Tống chiêu nghi tất nhiên cũng thể tra quá trình và phương pháp mà Thục phi sử dụng
Hoàng thượng biết cái gì cũng đều biết
Rốt cuộc Điền Thất cách nào bảo trì trấn định dọa đến mức mặt như màu đất
Kỷ Hành đem vẻ mặt của nàng thu hết trong mắt thản nhiên hỏi “Ngươi lời gì ”
“Không …”
Kỷ Hành liền nhẹ nhàng quơ quơ tay để cho Điền Thất xuống làm việc
Nhìn bóng lưng của Điền Thất chút thất vọng mặt lồng một tầng khói mù
Lúc Điền Thất thì bước chân thật là phù phiếm còn đầu óc thì mơ hồ Trong đầu đều là mấy chữ “chết chắc chết chắc lần chết chắc” khỏi cửa hít một ngụm khí nàng mới suy nghĩ tạm thời hoàng thượng giết nàng còn sai nàng giám sát Thục phi tự tử chăng nghĩa là hoàng thượng biết nàng vô tội cho nàng một cái cơ hội
Nghĩ đến đây nàng lập tức đầu trở về
Bên Kỷ Hành xuống nâng bút liền thấy Điền Thất tới thì ầm ầm một phát quỳ rạp xuống đất cất tiếng ròng “Hoàng thượng nô tài sai”
Sắc mặt Kỷ Hành dịu để bút xuống nhíu mày nàng “Há Ngươi sai nơi nào”
Điền Thất hiểu hoàng thượng đã biết bộ nhưng vẫn là cho biết quá trình của tất cả sự kiện một lượt “Nô tài nên sớm sớm hướng ngài bẩm báo nên tự ý xử lý chứng cứ phạm tội”
Kỷ Hành hỏi “Vì ngươi hướng trẫm bẩm báo”
Lúc Điền Thất cũng lĩnh giáo sự lợi hại của hoàng thượng vô thanh vô tức đem sự việc đều điều tra rõ ràng đó còn đánh đòn cảnh cáo với ngươi khiến cho ngươi phản ứng kịp Vì thế bây giờ nàng dám nới lời ngon tiếng ngọt mà đáp vô cùng thẳng thắn “Nô tài nhất thời tham sống sợ chết làm lỡ hoàng thượng vì chiêu nghi chủ tử giải oan cầu hoàng thượng giáng tội” ngẩng đầu lén Kỷ Hành một cái lặng lẽ quan sát sắc mặt của thấy hình như vẻ tức giận gì lắm thế là nàng bắt đầu đánh chiêu bài cảm tình “Từ khi biết chiêu nghi chủ tử chết là vì nô tài mỗi ngày nô tài đều ăn ngủ an sống bằng chết nếu hoàng thượng ngài liền đem thưởng chết thôi như liền thể xuống tiếp tục hầu hạ chiêu nghi chủ tử hu hu hu…”
Kỷ Hành nàng chút phiền lòng “Trẫm xử trí như thế nào cũng đến lượt ngươi tới quyết định”
Cần cổ Điền Thất rụt rụt thút tha thút thít “Hoàng thượng thánh minh nô tài biết sai”
Kỷ Hành đang quỳ mặt đất thân hình cực kỳ nhỏ bé xíu co rút thành một cục giống như là một con thú nhỏ nhà để về xứng với cái lỗ mũi hồng hồng do và đôi mắt ướt nhẹp mênh mông nước thật là khiến xem qua lập tức dễ dàng mềm lòng
Tải phi lợi nhuận bởi fbebookngontinhmienphi
Hắn thở dài một Tuy rằng Điền Thất chủ động hại nhưng là nguyên nhân trực tiếp khiến cho hoàng tự chết nô tài như thế dù co giết kiểu nào cũng quá đáng Chỉ là Kỷ Hành thể cứng tâm địa để mà xử lý Bản tính của nô tài kỳ thật đối với chủ tử cũng trung tâm Lúc con ở một chính là lúc dễ dàng biểu hiện vẻ chân thật nhất của bản thân ngày đó ở linh tiền của Tống chiêu nghi thương tâm đến như thế thật sự khó
Nói trắng là Điền Thất cũng là hại
Thôi thôi tạm tha lần Kỷ Hành nghĩ trong lòng nhiều ngày như cũng đem làm gì thật trong lòng đã sớm đem tha cho Chẳng qua Điền Thất thành thật mới khiến cho chút nổi nóng hiện tại tiểu tử thành thành thật thật nhận sai việc cứ như bỏ qua
Nghĩ đến đó Kỷ Hành “Ngươi làm việc món nợ trẫm đem ghi nhớ lần cùng tới tính”
Điền Thất cực kỳ vui mừng “Nô tài tạ ân hoàng thượng giết”
Kỷ Hành kiên nhẫn phất tay “Mau cút trẫm thấy ngươi”
Thế là Điền Thất nhanh chóng cút
***
Khi Điền Thất dẫn theo hai tên tiểu thái giám bưng lụa trắng và rượu độc đến mặt Thục phi thì biểu hiện của Thục phi so với trong tưởng tượng của Điền Thất bình tĩnh hơn hơn nhiều
Bởi vì nàng sớm dự cảm rằng sự tình sắp hỏng Đem đập choáng trói ném trong hồ cũng giết vận may của tên tiểu thái giám thể đến mức nào Vận may của bao nhiêu thì vận may của nàng bao nhiêu kém Hiện tại lộ dấu vết hoàng thượng tra cũng ngoài sở liệu
Kỳ thật một bước cờ của Thục phi quá dư thừa Điền Thất ở ngự tiền lăn lộn nhiều thời gian như mà hoàng thượng đều động tĩnh gì thuyết minh căn bản tra cái gì cả Động như tĩnh nếu như Thục phi vẫn ngoan ngoãn án binh bất động đến mức chột gấp rút xử lý Điền Thất thì lẽ chuyện liền như thế chìm xuống
Đương nhiên Thục phi cho rằng như thế Nàng cảm thấy nguyên nhân thất bại của bản thân tất cả là do mạng của tên tiểu thái giám quá lớn
Ôm lấy tâm tình cam Thục phi nhớ từng chút một cuộc sống trong hậu cung của biểu đạt một chút si niệm của bản thân với hoàng đế cuối cùng tuyển chọn rượu độc ẩm rượu mà
Mặt Điền Thất đờ đờ trong lòng chút nào đồng tình với vị Thục phi Đối với những đã lăn lộn thành bánh quẩy (*) trong cái thành Tử Cấm sự đồng tình là thứ gì đó cực kỳ xa xỉ chỉ thể lưu cho ít đáng giá khác Loại án kiện mạng nào mà Điền Thất gặp quá bây giờ thái độ của nàng đối với sinh mạng con cũng chỉ là một chuyện bình thường Dù con ai cũng đều chết ngươi làm chuyện quá nhiều thì sớm chết sớm siêu sinh ngài cứ thong thả tiễn ha
(*) bánh quẩy: từ châm biếm ẩn dụ những lọc lõi già đời
Làm việc xong Điền Thất ghi nhớ chuyện hoàng thượng thấy nàng cho nên điện Dưỡng Tâm làm gì cho Kỷ Hành ngột ngạt Dù về cung Càn Thanh cũng chuyện gì làm nên nàng dứt khoát đến nhà bếp tìm chút ruột heo lòng dê gì đó đến bên hồ Thái Dịch đút cho Đái Tam Sơn
Đái Tam Sơn thấy Điền Thất đến là cao hứng ngừng ở bờ ngây ngất ăn thứ mà nó yêu nhất
Bờ hồ lát gạch đá xanh cách độ cao giữa mặt nước cùng mặt gạch đến một thước Lúc Đái Tam Sơn bò lên bờ ngừng thì cái mai rùa to đùng của nó cao hơn mặt nước đến gần hai thước bởi cũng so với mặt gạch cao hơn nhiều là giống như một con thuyền đang cập bờ
Điền Thất giống như là một tên trộm hết trái đến khắp xung quanh một trận trong lòng thật là ngưa ngứa Cuối cùng nàng lấy hết dũng khí ôm giỏ đồ ăn nhảy lên phía đó liền rơi xuống lưng của Đái Tam Sơn
Phảng phất giống như là thần giao cách cảm Điền Thất mới xuống Đái Tam Sơn liền cõng nàng bơi giữa hồ Tuy rằng ở mặt đất rùa đen bò chậm nhưng nó ở trong nước bơi lặn nhanh Điền Thất ở lưng rùa đạp gió rẽ sóng chơi đùa sướng ru
Các cung nữ thái giám ngang quá thấy Điền Thất đang cưỡi rùa chơi từng từng kẻ sợ hãi biết vì kích động cực kỳ ở bờ xa xa bỏ rời
Bạn nhỏ Như Ý lúc ngang thấy Điền Thất liền ôm cây liễu chịu “Điền Thất cũng chơi nữa”
Điền Thấy tiếng kêu của Như Ý Nhũ mẫu cách nào khác đành cao giọng đem Điền Thất kêu đến
Điền Thất thông qua cách ném đồ ăn về phía để khống chế phương hướng du hành của Đái Tam Sơn lưng rùa đến gần bờ mà gan nàng lớn hơn nữa cũng dám để cho Như Ý rùa đen xuống nước thế là nàng cách một tán dóc với Như Ý
Như Ý chịu nhất định cưỡi rùa đen đến Điền Thất cự tuyệt cũng nháo mà ủy khuất trừng một đôi mắt chuyện
Điền Thất liền mềm lòng “Không điện hạ thể xuống nước nhưng rùa đen thể lên bờ” Nói điều khiển Đái Tam Sơn dựa theo một chỗ sườn dốc bò lên bờ
Nhũ mẫu ôm Như Ý để tới lưng rùa Điền Thất lập tức ôm sát bé
Thế là cuối cùng Như Ý cũng vui vẻ đá cái chân nhỏ liên tiếp gọi “” Đương nhiên đừng là “” cho dù đem nó treo lên để nướng nó cũng nhanh
(Chỗ tác giả chơi chữ “驾”: giá (khẩu lệnh thúc động vật lúc cưỡi động vật – dịch trại thành “”) phát âm là [jià] và chữ “架” : gác treo cũng phát âm là [jià] Ý câu nôm na là: cho dù với rùa đen là tao sắp treo mày lên nướng (nếu mày k chịu nhanh) thì con rùa cũng thể sợ hãi mà bò nhanh hơn chứ đừng là kêu nó “” 1 cách bình thường như Như Ý Lý luận chỗ m k rõ lắm nên gì sai mong thông cảm)
Lúc đồ ăn mà Điền Thất mang theo đã còn thừa nhiều bọn họ biện pháp khống chế phương hướng của rùa đen cho nên tùy nó bò loạn Điền Thất kêu tất cả mọi theo sát chú ý cặn kẽ tình hình của con rùa một khi phát hiện nó xuống nước thì lập tức đem tiểu điện hạ ôm xuống
Đái Tam Sơn xuống nước mà lòng vòng quanh hồ Thái Dịch bò một hồi nó thấy một cánh cổng nó trực tiếp chui trong cổng
Cổng là cổng Tây Hoa Qua cổng Tây Hoa nó vẫn tiếp tục bò men theo đại lộ thấy cổng Nam Thiên quyết đoạn quẹo tiếp tục bò bò nữa bò mãi bò qua cổng Trường Tín đến cổng Từ Ninh