Hoàng Quyền Độc Lữ - Chương 1
1
Ta quý phi phạt quỳ giữa trời tuyết dày điện
Quỳ đã lâu tuyết đầu gối sớm ép tan thành nước lớp vải ướt lạnh dán sát bắp chân lạnh khó chịu
Quý phi chiếc trường kỷ trong điện tay ôm lò sưởi nhàn nhã cùng thị nữ đùa: “Hôm nay Đoan Ninh ăn vận lòe loẹt quá bản cung thật chướng mắt”
Hoàng từng hết lời khen ngợi màu đỏ tươi là màu hợp với quý phi nhất Từ đó quý phi càng thêm ngang ngược cho bất kỳ phi tần nào trong hậu cung mặc màu đỏ tươi
Thật trùng hợp hôm nay cung mặc đúng một chiếc áo đỏ tươi khéo quý phi bắt gặp liền phạt quỳ
Lúc Tạ Triều Kiến tới đã quỳ thật lâu sắc mặt trắng bệch
Hắn sững mãi đến khi quý phi bước tới đón mới hồn
Quý phi nũng nịu với : “Hoàng thượng Đoan Ninh va thân thân mới phạt nàng quỳ một lát”
“Đã đụng Dao Dao tất nhiên trừng phạt”
Tạ Triều Kiến nắm tay quý phi làm bộ bước trong cứ thế ngang qua
Ta dậy hành lễ với nhưng mới lên liền tối sầm mắt đầu gối mềm nhũn ngã quỵ xuống
Không chút do dự Tạ Triều Kiến lập tức lao tới đỡ lấy : “Ung Ung”
Ta yếu ớt nở một nụ với khẽ gọi: “Hoàng ”
Nói xong thì nghiêng đầu ngất lịm trong vòng tay Tạ Triều Kiến
Trước khi mãn nguyện nhắm mắt liếc thấy quý phi siết chặt nắm tay một chiếc móng tay giả ngón tay nàng gãy rắc thành hai đoạn
2
Ta là công chúa nhưng mang dòng máu hoàng thất chuyện chẳng điều gì bí mật
Tiên đế chỉ cần nương một lần liền đem lòng yêu mến về dù biết là một quả phụ còn mang theo cũng chút do dự mà đón cung
Ta tiên đế nhận làm nghĩa nữ ban họ hoàng gia phong hiệu Đoan Ninh
Những năm đầu nương tiên đế hết mực sủng ái mẫu tử chúng khi vinh sủng vô song
Tạ Triều Kiến khi đó chỉ là một kẻ đáng thương do một cung nữ sinh sủng ái đến cả đám nô tài tay cũng dám ức hiếp
Lần đầu gặp mặt là một ngày cuối đông tháng Chạp đang Trương quý nhân phạt quỳ
Ta mặc một chiếc áo đỏ tươi ngang qua trông thấy đáng thương lòng đành liền mở lời cầu tình đưa về Túc Nghi cung
Từ đó nương bảo hộ để ức hiếp nữa
Về nương qua đời phong làm thái tử tiên đế sủng phi mới còn thì lãng quên nơi góc khuất chốn thâm cung
Thế nhưng khắc ghi trong lòng mọi điều đều đưa đến cho
Hắn từng mất mấy tháng trời tự tay mài cho một cây trâm cũng từng cửa sổ gọi kéo cùng thả pháo hoa suốt cả đêm
Tuổi trẻ thiếu niên nam nữ sơ khai tình cảm chúng chẳng qua chỉ là danh nghĩa cũng thể rung động
Tình cảm đến độ sâu nặng từng kề sát tai gọi gọi “Ung Ung” rằng cưới
Chỉ là về để củng cố địa vị cưới con gái Thái phó
Hôm đó đôi mắt đỏ hoe ôm chặt lấy nỗi khổ vị trí Đông cung thái tử đang lung lay sắp đổ
Tạ Triều Kiến rằng chỉ khi trở thành hoàng đế mới thể bảo vệ
Thật nực bản thân tham luyến quyền thế lấy làm cái cớ
Ta từng ngón từng ngón gỡ tay từng chữ từng câu chúc tân hôn hạnh phúc cầm sắt hòa minh
Sau đó thỉnh chỉ tiên đế gả cho du y Giang Bình Xuyên
Từ đó đôi bên còn liên can gì nữa
3
Tạ Triều Kiến bế về cung
Vừa đặt lên giường đã tỉnh dậy
Khi ngất rõ ràng vô cùng lo lắng nhưng khi thấy tỉnh khuôn mặt lạnh như băng chất vấn vì cung
Sau khi Tạ Triều Kiến đăng cơ nhiều lần triệu cung nhưng luôn tìm đủ lý do từ chối
Lần duy nhất cung là để thu thập thi thể của Giang Bình Xuyên
Cái chết của Giang Bình Xuyên thật thê thảm
Người từng hứa sẽ cùng khắp đại giang nam bắc giờ đây chỉ còn là một thi thể bê bết máu
Hắn còn kịp cùng ngắm cánh đồng hoa nở rộ cũng cùng cảm nhận gió lạnh vùng tái bắc
Từ đó ngọn đèn chờ về nhà bao giờ sáng lên nữa
Khi đến tê tâm liệt phế Tạ Triều Kiến đến lau nước mắt cho
“Ung Ung đừng vì nam nhân khác”
Ta mạnh mẽ hất tay đưa tay siết chặt cổ
Nếu chết thì cũng sống thật giết ngay tại chỗ
Ta mang thi thể Giang Bình Xuyên rời khỏi hoàng cung trong lòng chỉ còn nỗi căm hận
Giờ đây ánh mắt của Tạ Triều Kiến nhẹ nhàng kéo tay áo cúi đầu
“Hoàng hôm là của đến để xin ”
Ta cần tỏ yếu thế Chỉ tiếp cận mới thể lấy mạng và Quý phi
như dự đoán Tạ Triều Kiến thoáng sửng sốt lập tức bật xoa nhẹ mái tóc dài của
“Ung Ung biết sai là trẫm làm thể giận Ung Ung chứ”
Ta đỏ mắt nhẹ giọng: “Hoàng quỳ đã lâu đầu gối đau”
Hắn vội vàng vén ống quần lên
Đôi chân sưng tấy nghiêm trọng đầu gối đỏ tím đó còn vài vết xước rỉ máu
Khuôn mặt Tạ Triều Kiến lập tức biến sắc nghiến răng hỏi: “Tôn Dao Dao bắt ngươi quỳ thì ngươi liền quỳ từ khi nào ngoan ngoãn như ”
“Nàng là Quý phi sủng ái nhất trong lục cung nào dám Hoàng Quý phi mặc quá lòe loẹt khiến nàng vui sẽ mặc đỏ tươi nữa”
Quý phi biết Tạ Triều Kiến thích đỏ tươi là bởi vì đó là màu thích nhất khi còn trẻ
Tạ Triều Kiến sai gọi Quý phi đến lạnh mặt bắt nàng vết thương đầu gối
Quý phi liên tục lắc đầu khẳng định chuyện liên quan đến
“Hoàng thượng thần chỉ phạt nàng quỳ trong tuyết một lát thể thương nghiêm trọng thế ”
“Ai biết ngươi chôn mảnh sứ vỡ tuyết ”
“Hoàng thượng cung nhân của thần thể làm chứng thần tuyệt đối dối”
“Cung nhân của ngươi tất nhiên sẽ bênh vực ngươi”
Quý phi Tạ Triều Kiến hỏi đến á khẩu
Ta chỉ cần cúi đầu tỏ đáng thương mọi chuyện cứ để Tạ Triều Kiến xử lý
Thực Quý phi đúng là oan ức
Giang Bình Xuyên giỏi y thuật nhưng biểu của A Uyển giỏi dùng độc Trước khi cung đã nhờ A Uyển đưa một loại độc bôi lên bắp chân và đầu gối khiến da sưng đỏ rỉ máu nhưng hề đau đớn
A Uyển hiệu quả kéo dài một canh giờ
Quý phi thấy hoàng thượng tin liền túm lấy vai làm chứng cho nàng
Không đầu óc nàng vấn đề chứ
Ta để mặc nàng lắc lư nhẹ nhàng với Tạ Triều Kiến: “Hoàng từ nay sẽ cung nữa Dù là công chúa nhưng hôm nay Quý phi thể đối xử với như thì ngày những khác cũng sẽ học theo”
Mấy năm nay Quý phi luôn ở bên cạnh Tạ Triều Kiến Ta cần thử xem giữa và nàng ai mới là quan trọng hơn
Nghe xong Tạ Triều Kiến lập tức lạnh mặt bắt Quý phi cửa quỳ dậy khi trăng lên cũng mặc y phục đỏ tươi nữa
Hắn giữ trong cung để chữa thương nhưng kiên quyết từ chối
Thật nực thương thế của sắp khỏi nếu ở thì chẳng sẽ lộ
04
Chẳng mấy chốc đã đến mùng sáu
Mỗi dịp mùng sáu tháng Giêng Tạ Triều Kiến đều vi phục đến ngôi chùa ở góc tây bắc Huệ Kinh để cầu phúc
Ta tính toán thời gian để A Uyển cùng
A Uyển kéo áo nhỏ giọng hỏi: “Tỷ tỷ tỷ thật sự quyết định làm ”
Ta gật đầu
Sau chuyện đó mới nhận mạng quyền lực chẳng đáng một xu
Ta tượng Phật còn A Uyển thì canh ngoài cửa
Khi nhận ám hiệu từ nàng lập tức quỳ xuống bồ đoàn thì thầm cầu nguyện:
“Nguyện thứ nhất phong điều vũ thuận sơn hà vững bền”
“Nguyện thứ hai hoàng khỏe mạnh vạn thọ vô cương”
“Nguyện thứ ba tuy én mái nhưng cũng mong thể mãi mãi lưu trong lòng”
Khi Tạ Triều Kiến đến đang cầu nguyện những lời đều lọt tai
Hắn xúc động : “Ung Ung”
Ta thoáng ngẩn ngơ
Hai năm và Giang Bình Xuyên cũng từng cùng đến chùa cầu phúc
Chúng cầu cho một chiếc bùa bình an khi chết vẫn còn nắm chặt chiếc bùa tặng
Giang Bình Xuyên và Tạ Triều Kiến giống
Hắn là một đại phu nhân hậu
Năm mười bảy tuổi mắc bệnh đậu mùa thái y bó tay tiên đế sợ lây bệnh cho hoàng thất liền đuổi khỏi cung
Ra ngoài cung nào trị bệnh rõ ràng là để tự sinh tự diệt
Nhiều lần cảm giác sắp cạn kiệt sinh lực
Trước khi chết đã nghĩ đến Tạ Triều Kiến nhưng khi đó nhận lệnh xuất kinh điều tra án thể gặp mặt
Sau đó sốt cao đến mê man là Giang Bình Xuyên đã cứu
Nghe tin mắc dịch bệnh sắp qua khỏi chủ động đến chữa trị
Không ngủ nghỉ chăm sóc suốt năm ngày kéo từ Quỷ Môn Quan trở về
Khi bình phục tìm đang gốc đào uống rượu
Gió xuân tháng ba thổi qua cánh hoa đào rụng khắp
Uống xong vứt bầu rượu giơ tay phủi cánh hoa áo xoay lên ngựa từ biệt
Vung roi giục ngựa tà áo bay phấp phới mạnh mẽ như băng
Khi đó mới hiểu vai thiếu niên nhất thiết gánh vác giang sơn xã tắc
Thiếu niên thể mặc áo rực rỡ cưỡi ngựa ngạo nghễ vung áo vượt ngàn trượng thể ý chí phơi phới dạo bước vạn dặm
thiếu niên cũng là biết thẹn thùng trong ngày tân hôn má ửng hồng vành tai đỏ bừng
Hắn ghé sát tai thì thầm: “Nương tử nếu chúng con gọi là ‘Dự Nhi’ ”
Ngày triệu cung
với : “Dù cũng là bệnh chữa Nương tử kê thuốc xong sẽ về ngay”
Ta vẫn luôn chờ trở về
Ta với chúng đã Dự Nhi
Đáng tiếc đến lúc chết vẫn biết về sự tồn tại của Dự Nhi
Ta kìm nén nỗi đau trong lòng giả vờ ngạc nhiên
Ánh mắt Tạ Triều Kiến sáng lên dường như vui mừng
“Ung Ung trẫm biết mà trong lòng nàng vẫn trẫm”
Ta lạnh trong lòng
Ngôi chùa chẳng linh thiêng chút nào Nếu linh đã cầu cho và Quý phi cùng làm cặp uyên ương ở địa phủ
mặt tỏ vẻ ngượng ngùng đỏ bừng mặt vội vã rời
A Uyển theo khẩy: “Hắn thật dễ lừa”
“Còn thiếu một chút nữa Nếu để đạt quá dễ dàng sợ sẽ nghi ngờ”
Phải thả thêm ít mồi cá mới chịu cắn câu
Ta nhẹ nhàng xoa bụng
Dự Nhi mẫu thân sẽ trao cho con thân phận cao quý nhất đời