Hoán Đổi Số Phận - Chương 4
Chồng của Trịnh Sương Nguyệt trong ngày cung biến đã chọn đúng phe thăng quan và nhận thưởng
Một cô gái thông minh trọng tình trọng nghĩa như thế qua miệng họ trở thành một kẻ gì
Ta thêm một lúc thấy cả nhà bốn đã bắt đầu bịn rịn từ biệt
“Ra khỏi đây con hãy đến mặt cha mẹ nuôi xin vì tình xưa nghĩa cũ họ nhất định sẽ bỏ mặc con”
“Những năm đầu đừng tranh sủng với Vãn Thanh dù nó cũng là con ruột Đợi qua thời gian khó khăn con cũng nghĩ cho và nhiều hơn dù gì con cũng tình nghĩa mười bảy năm với nhà họ Tần”
“Tuyết Đồng của con giao cho con từ nay về hai tỷ dựa mà sống”
Nói đến đây Trịnh phu nhân bật nức nở Trịnh Tuyết Đồng cũng nghẹn ngào: “Con biết mẹ con sẽ chăm sóc cho Người nhà họ Tần thương con như thế sẽ vì chút huyết thống mà bỏ rơi con Con nhất định sẽ giúp tiểu một tiền đồ tươi sáng để nó phụ sự kỳ vọng của cha mẹ”
Mẹ con ôm lóc bên Trịnh Thế Hằng cũng bắt đầu dặn dò Trịnh Chỉ Ninh
“Nếu ngoài lời tỷ tỷ tùy tiện hành động Nếu cơ hội nhất định ép Trịnh Sương Nguyệt đến mộ chúng mà dập đầu xin ”
Ta mà bật
Trong ngục bỗng trở nên im lặng cả nhà họ Trịnh đầu lúc mới phát hiện đã đó từ bao giờ
Trịnh Tuyết Đồng lập tức biến sắc: “Sao là ngươi Cha mẹ Ca ca ”
Ta sửa lời: “Đó là cha mẹ ca ca của Còn cha mẹ ngươi đều ở đây ngươi là trưởng nữ trong nhà ca ca”
“Trịnh Vãn Thanh” Nàng đầy căm phẫn: “Có ngươi đã gì với cha mẹ nên họ mới đến cứu ”
“Ngươi sợ trở về nhà họ Tần sẽ cướp mất sự yêu thương của ngươi nên đã ngăn cản báo tin tự đến đây”
“Ngươi thể làm như Cha mẹ thương nhất nếu họ biết cơ hội cứu mà vì ngươi nên đến họ nhất định sẽ hối hận cả đời”
Trịnh phu nhân cũng lao đến: “Vãn Thanh Vãn Thanh con đừng làm loạn đây là chuyện liên quan đến mạng ”
“Con mau trở về gọi Tần tướng quân đến họ nhất định sẽ sẵn lòng cứu Tuyết Đồng Vãn Thanh biết con hận và cha con nhưng chuyện lớn thế con thể vì chút thù hằn mà làm lỡ hai mạng ”
“Trịnh phu nhân bà nhầm ” Ta ngạc nhiên : “Con gái bà – Trịnh Tuyết Đồng – là trắc phi của phản tặc chẳng mấy chốc sẽ xử trảm Con trai bà – Trịnh Chỉ Ninh – cũng vì chồng bà là trợ thủ của phản tặc mà kết án tử Hai vốn đã chết làm thể là gây chuyện mất mạng ”
“Vãn Thanh con nhất định đối xử với và cha con như ” Trịnh phu nhân tỏ đau đớn giọng đầy phẫn nộ: “Dù và cha con sai nhưng chúng đã nuôi dưỡng con bao năm trời”
5
“Con quên ”
“Khi còn nhỏ con sốt cao là cả đêm canh chừng bên giường con là cha con đội mưa lớn mời đại phu đến chữa bệnh cho con”
“Ta biết con oán hận chúng vì năm đó đã tráo đổi con và Tuyết Đồng khiến con chịu khổ ở Mạc Bắc suốt bao năm con thể vì ân dưỡng dục mười bảy năm mà cứu lấy Tuyết Đồng cứu lấy của …”
Bà “phịch” một tiếng quỳ xuống: “Coi như mẹ cầu xin con Vãn Thanh –”
Ta trốn tránh thản nhiên nhận cái quỳ đối mặt với ánh mắt đầy căm hận và nhục nhã của Trịnh Tuyết Đồng : “Ngươi biết thân phận của ngươi nhạy cảm Nếu thật sự cứu ngươi thể sẽ khiến tân Hoàng đế vui làm mất tước vị mà cha và trưởng đã khó khăn giành ”
“Họ đã xây tường thành ở Mạc Bắc suốt ba năm trời đổi lấy tương lai bằng máu và mồ hôi Ngươi thực sự nhẫn tâm bắt họ trở vũng bùn sống những ngày khốn khổ ”
“Ngươi cần lấy lý do để lừa ” Trịnh Tuyết Đồng lạnh: “Nói cho cùng ngươi chẳng qua là từ bỏ phú quý mà khó khăn lắm mới giành thôi làm bây giờ Cha mẹ và ca ca yêu thương như thế nhất định sẽ màng tới danh vị vinh hoa họ chỉ đoàn tụ với ”
“Ai chúng màng”
Một giọng nam trong trẻo vang lên hóa là cha mẹ và trưởng
Cha mặt lạnh khoác chiếc áo choàng lên vai đó trong ngục ánh mắt dừng gương mặt bàng hoàng của Trịnh Tuyết Đồng
“Ta và con trai của khó khăn lắm mới giành phú quý để con gái ruột của sống sung sướng cớ gì từ bỏ chỉ vì một kẻ trộm”
Mẹ tiếp: “Trịnh Tuyết Đồng ba năm đã từ nay ngươi còn là nhà họ Tần gì đến chuyện đoàn tụ”
“Cha mẹ” Trịnh Tuyết Đồng trợn tròn mắt vẻ mặt như giáng một cú nặng nề: “Con là con gái của hai mà Dù ruột thịt nhưng con đã sống bên cạnh hai suốt mười bảy năm tình cảm giống như con gái ruột Hai … thể như ”
“Cha mẹ con đã hối hận hối hận vì lời hai khuyên bảo cố chấp gả cho Ngũ hoàng tử Con biết sai con chết”
Nàng quỳ xuống qua song sắt cố gắng vươn tay nắm lấy váy của mẹ : “Mẹ cứu con với con chết con chết…”
Trịnh phu nhân dứt khoát quỳ xuống dập đầu cha mẹ : “Là của năm đó là hồ đồ mới đổi con gái của các khiến nó theo chúng chịu khổ ở Mạc Bắc Xin hai hãy coi như vì tình thương của mẹ dành cho con vì Tuyết Đồng đã làm con gái của hai suốt mười bảy năm mà cứu nó với”
Ngay cả Trịnh Thế Hằng vốn luôn kiêu ngạo cũng quỳ xuống vẻ mặt thất thần
“Ngươi hài lòng ”
Ta thấy Trịnh Chỉ Ninh đang quỳ bên cạnh Trịnh Thế Hằng ánh mắt tràn đầy hận thù
Ta cau mày: “Cái gì”
“Nhìn thấy cha mẹ nông nỗi ngươi hài lòng Dù họ cũng đã nuôi ngươi bao nhiêu năm ngươi thể nhẫn tâm như ”
là đổ hết tội lên đầu
Ta cúi xuống đối diện với ánh mắt của Trịnh Chỉ Ninh: “Rất hài lòng thấy các ngươi sắp xuống Hoàng Tuyền thực sự thể hài lòng hơn”
Trịnh Chỉ Ninh biến sắc định gì đó nhưng đã cắt ngang: “Đó là câu trả lời mà ngươi ”
Hắn ngẩn thẳng dậy sang phía nơi mẹ con nhà họ Trịnh đang lóc tuyệt vọng Trịnh Thế Hằng đang cố kiềm chế cơn giận
“Các ngươi rơi tình cảnh ngày hôm nay liên quan gì đến cũng liên quan đến cha mẹ ”
“Nếu tính cho rõ là nhà họ Trịnh nợ nhà họ Tần chúng ”
“ ” Mẹ đau lòng ôm lấy lạnh lùng mẹ con nhà họ Trịnh: “Các tráo đổi con gái để con gái thay thế nó sống sung sướng Lại bắt nó từ nhỏ đã gánh vác trách nhiệm nuôi cả nhà Các thật sự cảm thấy hổ ”
Trịnh phu nhân cúi gằm đầu xuống gần ngực Trịnh Thế Hằng cũng dám ngẩng mặt lên
“Con gái các chúng nuôi dưỡng ở kinh thành suốt mười bảy năm chúng nợ nó điều gì”
“Chúng cũng tình cảm gì với nó ngược mỗi khi nghĩ đến việc nó đã chiếm đoạt vị trí của con gái ruột chúng suốt mười bảy năm qua hưởng thụ sự cưng chiều lẽ thuộc về con gái nhớ đến việc con gái ruột của chịu khổ ở Mạc Bắc còn nuôi sống cả gia đình các ”
Mắt mẹ đỏ hoe: “Chúng tình cảm với nó chỉ hận”
Trịnh Tuyết Đồng bệt xuống đất sắc mặt trắng bệch như tờ giấy
Trịnh phu nhân run rẩy thân lấy tay che mặt nức nở rõ là vì hổ sự thật sợ hãi cái chết sắp tới
“Không… Cha mẹ ca ca con là con gái của hai Chuyện tráo đổi con năm xưa con biết các thể trách con…”
Trịnh Tuyết Đồng đúng là chiều hư chịu buông tha cứ níu chặt lấy váy của mẹ lóc đầy nước mắt
“Ngươi cũng giống như cha mẹ ruột của chẳng biết liêm sỉ” Ta giúp mẹ kéo váy khỏi tay nàng: “Cha và ca ca đã liều mạng để cả nhà cuộc sống chứ để cứu một kẻ trộm như ngươi Ngươi hết hy vọng trách thì trách bản thân ngu lời cha mẹ khuyên nhủ tự chọn lấy kết cục chết”
Vợ chồng nhà họ Trịnh còn chút sĩ diện dám mở miệng cầu xin thêm nhưng Trịnh Tuyết Đồng thì thể chấp nhận số phận
Đến khi khỏi nhà giam vẫn còn tiếng nàng gào thét vọng
Nàng lóc gọi cha mẹ sai chết
chúng cũng sống những ngày khốn khó chia xa mãi mãi nữa
Huống hồ từ lúc Ngũ hoàng tử thất bại kết cục của bọn họ đã định đoạt
Ba ngày nhà họ Trịnh áp giải lên pháp trường
Trịnh Sương Nguyệt lén lút thu thập thi thể cho họ
Mùa đông âm thầm rời
Triều đại mới thành lập mọi thứ bắt đầu khôi phục
Một khung cảnh hưng thịnh tràn đầy sức sống
– Hết –