Hoán Đổi Số Phận - Chương 3
Hai tháng trở về nhà cha đen sạm một vòng lưng chồng chất vết thương mới lên vết thương cũ chỉ thôi đã thấy đau
ông để ý ăn hết cả bát mì thịt lớn tiếng húp sùm sụp vang dội
Mẹ thoa thuốc xong gần với : “Vãn Thanh con cần cảm thấy áy náy nếu con khi chúng đã thể chống chọi nổi để đến Mạc Bắc”
Chưa kịp để xúc động bà đã mắng cha : “Ăn nhỏ tiếng thôi Ông định ăn luôn cả cái bát chắc”
Cha hài lòng lẩm bẩm: “Đây là Mạc Bắc kinh thành ăn mì tiếng to chút thì ”
Ca ca đã ăn xong từ lâu đang ôm cháu gái nhỏ đùa giỡn
Cháu gái nhỏ tên Mãn Bảo mới sáu tháng tuổi trắng trẻo dễ thương khiến ai cũng yêu thích
Đại tẩu đang băng bó cho ca ca đôi mắt còn đỏ hoe biết ca ca đã gì mà tẩu nhẹ nhàng đấm vai ca ca một cái
Bên tình cảm ấm áp bên cha mẹ tiếp tục đấu khẩu
Ta họ bỗng dưng lòng nhói lên
Thì tình cảm giữa cha mẹ thể ấm áp và hòa thuận như
Thì làm cha thể trách nhiệm như thế
Thì làm mẹ sẽ đẩy con gái nhỏ hứng chịu gió mưa khi cuộc sống khá lên trách mắng nó vì ngoài bươn chải mà mất danh dự
Thì tình cảm tỷ chỉ là sự hi sinh một phía mà là sự quan tâm lẫn
Thì Trịnh Tuyết Đồng ở nhà đã sống những ngày tháng như
Ta bất giác rơi nước mắt khiến mẹ cuống quýt: “Sao thế Sao ”
Cha cũng vội vàng gần: “Thanh nha đầu làm ”
Ta lau nước mắt đáp: “Không gì chỉ là cảm thán thì đây mới là cuộc sống đáng ”
Ca ca trầm ngâm một lúc với ánh mắt xót xa: “Những ngày sẽ còn hơn”
“Ca đúng tất cả chỉ là tạm thời”
Mẹ nhẹ nhàng vuốt má ánh mắt tràn ngập xót xa và yêu thương: “Cha mẹ sẽ để con mãi mang danh là con gái của tội thần ”
Cha : “Chờ thêm chút nữa Thanh nha đầu ngày cả nhà đoàn tụ ngày càng nhiều hơn chứ ít ”
Đại tẩu đặt Mãn Bảo lòng dịu dàng mỉm
Ta ôm cháu gái nhỏ trắng trẻo đáng yêu những thân yêu mặt chỉ cảm thấy như đang sưởi ấm bởi ánh nắng mùa xuân từ trong ngoài đều ấm áp
Năm đầu tiên ở Mạc Bắc Ngũ hoàng tử vẫn sủng ái Trịnh Thế Hằng thăng liền hai cấp trở thành cánh tay của Ngũ hoàng tử
Trịnh Sương Nguyệt Hoàng thượng ban hôn làm trắc phi của Ngũ hoàng tử
biết vì lý do gì cuối cùng phủ Ngũ hoàng tử là Trịnh Tuyết Đồng chứ Trịnh Sương Nguyệt
Khi biết tin sắc mặt mẹ chút kỳ lạ bà lạnh: “Chả trách”
Ta ngẩng đầu thắc mắc bà giải thích: “Thì lúc ở kinh thành Trịnh Tuyết Đồng đã thầm yêu Ngũ hoàng tử từ lâu Khi đó việc tráo đổi con giữa nhà họ Trịnh và nhà họ Tần phát giác nó đã xin cha mẹ cho gả cho Ngũ hoàng tử Ngũ hoàng tử đã chính phi cha mẹ con gái làm Hơn nữa phủ tướng quân là trung thần nếu dính tranh đoạt hoàng vị chắc chắn sẽ rước họa thân Nó lóc mấy ngày liền thấy cha mẹ kiên quyết thì giả vờ từ bỏ Lúc bấy giờ nó còn với nó lý do thể về bảo chúng đừng trách nó Thì là vì một nam nhân”
Dù cũng là đứa con gái đã nuôi mười bảy năm mẹ dù thản nhiên đến trong ánh mắt vẫn thoáng qua chút đau đớn
Năm thứ hai Trịnh Sương Nguyệt cũng lấy chồng gả cho một giáo úy xuất thân nghèo khó khiến phu thê Trịnh gia nổi trận lôi đình
Trịnh Sương Nguyệt thư trách mắng cha mẹ ruột thì quên mất đã lớn lên cùng
Ba trang giấy đầy ắp lời mắng chửi trong đó hai trang rưỡi đều là trách móc
Thế nhưng số vàng bạc và vật phẩm nàng gửi tới chất đầy ba xe
Nhà giáo úy nghèo khó của hồi môn ít ỏi nghi ngờ nàng đã đem cả gia sản nhà chồng gửi hết cho
Năm thứ ba lão Hoàng đế lâm bệnh Ngũ hoàng tử ở kinh thành gần như đã chắc chắn trở thành kế vị
Thế nhưng thánh chỉ phong Thái tử vẫn ban
Mùa đông năm cha và trưởng phục hồi danh dự
Cái gọi là tội phản quốc chẳng qua là do quân công quá lớn khiến Hoàng đế nghi ngờ bèn kiếm cớ trấn áp
Giờ đây cha và ca ca đã xây tường thành ở Mạc Bắc suốt ba năm Hoàng đế bỗng nhiên nhớ công lao của họ
Cùng lúc đó thái tử phế truất cũng phong làm Thuỵ Vương
Vốn dĩ lão Hoàng đế ghét bỏ trưởng tử vì e ngại sức mạnh của mới chiều chuộng con út
ba năm trôi qua đứa con út vốn ngoan ngoãn cũng cưng chiều đến mức ngày càng kiêu ngạo
Giờ đây khi lão Hoàng đế chọn một kế vị phù hợp định thả trưởng tử để cạnh tranh công bằng với con út
con út đã hưởng ân sủng ba năm thể chấp nhận để chuyện đó xảy
Ngũ hoàng tử phản loạn
Thái tử phong làm Thuỵ Vương từ lâu đã chuẩn kỹ lưỡng kinh thành như sắp mưa bão
Khi tin tức truyền đến chúng đã rời Mạc Bắc bước địa giới Ký Châu
Cha mẹ và trưởng trở về kinh thành liên lạc với những cũ để trợ giúp Thuỵ Vương dặn bảo vệ đại tẩu và cháu gái chậm rãi
Cha : “Thanh nha đầu con cứ chờ lần cha nhất định kiếm về cho con một danh hiệu Quận chúa”
Mẹ suy nghĩ xa hơn: “Nếu Ngũ hoàng tử thắng con đưa đại tẩu và cháu gái chạy thật xa đừng bao giờ về Cũng đừng nghĩ đến chuyện báo thù cho chúng hiểu ”
Ca ca nghiêm túc dặn dò: “Bảo vệ bản thân cùng đại tẩu chờ tin từ chúng ”
Ta gật đầu đáp ứng từng lời dặn dò
4
Kinh thành biến động ngừng Ký Châu cũng chẳng yên bình
Ta dẫn đại tẩu và Mãn Bảo trốn trong thành Ký Châu ba ngày
Đã đánh lui hai toán sát thủ tìm đến
Đêm khuya ngày thứ tư ca ca vội vã về gõ cửa sân nhỏ
Ngũ hoàng tử thất bại lão Hoàng đế băng hà
Thuỵ Vương lên ngôi trở thành tân Hoàng đế
Nhà họ Tần lập công theo rồng bảo đảm phú quý trăm năm
Cha là làm thực sự đã giành cho tước vị Quận chúa
Cha phong làm Dị Tính Vương mẹ phong là Trấn Quốc Phu Nhân ca ca thì trở thành Định Viễn Hầu
Một nhà hai tước nhà họ Tần nhất thời danh vọng vang xa
Ba ngày khi trở về kinh thành gặp Trịnh Sương Nguyệt
Nàng xách hộp đồ ăn từ ngục má sưng đỏ mắt ngấn lệ còn vương dầu mỡ và nước canh
Vừa đã biết nàng thăm nhà họ Trịnh và đuổi
Vừa thấy nàng sững trừng mắt lên lập tức thay đổi sắc mặt: “Ngươi đến đây làm gì”
Ta gỡ miếng rau xanh vướng tóc nàng xuống đưa áo choàng cho nàng tránh gió lạnh
“Họ gặp nên đến”
“Họ gặp ngươi thì ngươi đến”
Trịnh Sương Nguyệt lùi một bước vẻ mặt lạnh lùng đầy căm hận: “Ngươi mang họ Trịnh đến đây làm gì”
“Ngươi đừng quên chính cha mẹ đã tráo đổi ngươi và Trịnh Tuyết Đồng nên ngươi mới chịu khổ nhiều năm ở Mạc Bắc”
“Giờ ngươi đã là Quận chúa nên dây dưa với bọn phản tặc nữa tránh để khác đàm tiếu”
Có lẽ cảm thấy lời còn đủ tàn nhẫn nàng bực bội đầu : “Đừng tưởng lo cho ngươi chỉ căm giận ngươi ba năm bỏ rơi dính dáng gì đến kẻ bạc tình như ngươi mà thôi”
Ta gật đầu chỉnh áo choàng cho nàng: “Ta biết chừng mực ngươi cứ ”
Nàng chằm chằm bỗng nghẹn ngào: “Đừng mềm lòng Giống như ba năm khi rời khỏi nhà họ Trịnh đừng mềm lòng”
Nàng thật sự xem nhẹ
Ta ở nhà họ Trịnh mười bảy năm mọi cay đắng đều nhớ rõ từng chút một
Sao thể mềm lòng
Ta đến đây là để giẫm thêm một bước chứ thương xót
Ta bước ngục tối tăm thấy đã thấy giọng quen thuộc
“Đừng sợ Tuyết Đồng đừng sợ Cha mẹ nuôi của con giờ đây một nhà hai tước lòng Hoàng thượng nhất định sẽ đến cứu con”
Là Trịnh phu nhân đang an ủi Trịnh Tuyết Đồng: “Con dù là trắc phi của Ngũ hoàng tử nhưng sủng ái cũng con cái Chỉ cần cha mẹ nuôi của con cầu xin Hoàng thượng nhất định sẽ tha cho con”
Trịnh Thế Hằng cũng : “Tuyết Đồng của con nó mới mười hai tuổi thể chết ở đây ”
” Nếu cha mẹ nuôi của con đến cứu con thể dẫn cùng rời ”
Dường như Trịnh Tuyết Đồng đã chắc chắn rằng cha mẹ sẽ đến cứu cần nghĩ ngợi đã đồng ý: “Tất nhiên tiểu là em ruột của đương nhiên sẽ cứu nó”
Phu thê Trịnh gia thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì thì ”
“Con nha đầu Trịnh Sương Nguyệt còn gì mà chúng làm phiền nhà họ Tần nó thì hiểu cái gì”
“Chắc nó mong chúng cả nhà bốn đều chết hết đừng cản đường thăng quan của chồng nó đúng là đồ vô ơn nuôi công ”