Hoán Đổi Số Phận - Chương 2
Cha sững phía là Tần phu nhân – mẹ ruột của – cũng quát lên giận dữ: “Nghịch ngợm Dù con là con ruột của chúng nhưng con đã làm con gái nhà họ Trịnh suốt mười bảy năm thì vẫn là con gái nhà họ Trịnh Chuyện nhà họ Tần con cần xen ”
Ca ca của cũng còn vẻ dịu dàng như lần gặp mà nghiêm mặt khuyên: “Trịnh tiểu thư lưu đày chuyện đùa xin hãy về”
“Ta về” Ta lắc đầu kiên định đáp: “Ta là nhà họ Tần cùng mọi đến Mạc Bắc Cha mẹ con đã lạc mất mọi suốt mười bảy năm giờ tìm nguồn gốc của xa cách nghìn dặm Hơn nữa Mạc Bắc là nơi lạnh lẽo lần lẽ khó gặp con mang theo nuối tiếc cả đời”
Nhân lúc mọi còn sững sờ đến bên đại tẩu ca ca
Tẩu mới sinh con năm ngày sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ đứa bé trong lòng thỉnh thoảng khe khẽ như mèo con
“Đại tẩu tẩu còn chịu đựng ”
Tẩu gượng nhẹ gật đầu ánh mắt buồn bã dịu dàng : “Vãn Thanh về còn trẻ nên lãng phí cuộc đời ở nơi khổ sở ”
“Tẩu ráng chịu đựng thêm chút nữa”
Ta nhẹ nhàng vỗ tay tẩu cầm túi bạc vụn tìm mấy tên nha dịch đang bên xem náo nhiệt
Ta xin họ cho đại tẩu lên xe ngựa
Lại nhờ một nha dịch lên xe đánh ngựa thay
Khi vẫn còn gần kinh thành dễ chú ý liền thay thế đại tẩu đeo gông xiềng
Tên nha dịch dẫn đầu làm vẻ trầm ngâm: “Cũng nhưng mà…”
Một thỏi bạc rơi tay
Có tiền mà phạm quy làm việc đương nhiên đồng ý ngay
Đại tẩu vốn xuất thân từ gia đình y học y thuật cao minh đỡ tẩu lên xe đưa hết dược liệu bổ dưỡng cho tẩu và đứa nhỏ mới xuống xe đeo xiềng sắt lưng ca ca
Đoàn tiếp tục lên đường ca ca ngoái thở dài: “Sao ngốc thế”
Mẹ vốn luôn kiên cường lúc rơi lệ: “Vãn Thanh là cha mẹ liên lụy con”
Cha ngừng ngoái đầu : “Vãn Thanh về cha mẹ hiểu lòng hiếu thảo của con nhưng lưu đày chuyện đùa Con nên về nhà họ Trịnh sống yên đừng cùng chúng chịu khổ trở Mạc Bắc”
Ta ba thân thiết của với ánh mắt lo âu và buồn bã nhẹ giọng : “Cha mẹ phu thê Trịnh gia từng coi con là con gái Giờ Trịnh Tuyết Đồng đã trở về ngôi nhà đó càng chỗ cho con”
Từ nhỏ đến lớn từng nhà họ Trịnh yêu thương
Lưu ma ma từng là vì sinh khi cha nuôi giáng chức trong trạm dịch nghèo nàn khiến mẹ nuôi chịu nhiều khổ sở
Vì thế họ luôn lạnh nhạt với giống như với
Lúc cha nuôi chỉ là huyện lệnh của một huyện nhỏ ở Mạc Bắc bổng lộc mỗi tháng chỉ đủ chi tiêu ăn uống
mẹ nuôi sức khỏe yếu còn nhỏ tiền thuốc thang chiếm một khoản lớn
Cha nuôi thì buông thả tới nha môn cả ngày thu trong thư phòng than thở
Ta còn cách nào khác đành ngoài tìm đường kiếm sống
Danh xưng “thiên kim huyện lệnh” chẳng chút giá trị mà còn thêm phần hạn chế
May mắn thay dù còn nhỏ tuổi nhưng trời sinh sức mạnh hơn theo thợ săn lên núi săn bắn cũng thu hoạch ít
Thậm chí trong một lần vô tình còn bắt một gián điệp của tộc Tiên Ti giúp cha nuôi lập công lao
Nhờ việc cha nuôi cấp khen thưởng từ đó lấy tinh thần
Khi dần trưởng thành còn chỉ hài lòng với việc săn bắn mà bắt đầu mở cửa hàng buôn bán
Ban đầu là lông thú dược liệu đặc sản của Mạc Bắc cuối cùng thậm chí còn lập thương hội cả đội xe của riêng
Ta kể một mạch cha và ca ca im lặng hồi lâu
Mẹ khó khăn nắm lấy tay xoa xoa lớp chai mỏng lòng bàn tay giọng đầy căm phẫn:
“Đồ bằng cầm thú Đem con gái bảo bối của đổi lấy mười bảy năm khổ cực còn dưỡng kẻ trộm đó suốt ngần năm”
Mắt ca ca đỏ ngầu giọng khàn khàn hỏi: “Vãn Thanh đã sớm nghi ngờ đúng ”
Ta gật đầu
Hai năm nhà họ Trịnh như mong về kinh chủ động nhượng thương hội
Triều đình quy định từ khi lập quốc đến nay quan viên từ ngũ phẩm trở lên phép buôn bán
Mạc Bắc giống kinh thành chỉ cần một bước sai cũng đủ rơi xuống vực thẳm
Ta thể trở thành bằng chứng để khác công kích nhà họ Trịnh
Ta tưởng rằng với sự hiểu chuyện cha mẹ nuôi sẽ đối xử với như đối với tiểu và tiểu
trở kinh thành thái độ của họ đối với càng thêm khắt khe
Vậy bắt đầu nghi ngờ con ruột của nhà họ Trịnh từ lúc nào
Có lẽ là lần đó trong tiệc thưởng hoa nhặt túi thơm của Tần công tử
Khi mang trả mẹ nuôi bắt gặp bà giải thích chỉ nắm chặt cổ tay hoảng loạn và giận dữ cảnh cáo: “Nhà họ Tần là gia đình như thế nào thứ ngươi thể mơ tưởng”
“Ngươi lúc nào cũng ý đồ lớn nhưng kinh thành như Mạc Bắc sai một bước là khiến cả nhà gặp họa”
Bà nghĩ làm của Tần công tử
Khi nhà họ Tần là Vương tước Hoàng thượng phong tước còn cha nuôi chỉ là một Thượng thư lang từ ngũ phẩm
Lúc đó chỉ thấy buồn đến nực đồng thời cũng thấm thía nỗi bi thương
Ta lớn lên bên cạnh họ nhưng họ hiểu chút nào về nhân cách của
Mãi cho đến ngày hôm khi bắt gặp bà đang ân cần hỏi han Trịnh Tuyết Đồng ánh mắt chứa đựng sự yêu thương và niềm vui mà bao giờ thấy
Nhìn đôi mắt giống hệt của họ mới hiểu
Điều mà mẹ nuôi sợ nhất là mưu đồ trèo cao mà là xuất hiện mặt ca ca khiến khác nghi ngờ thân phận làm lộ sự thật năm đó gây họa cho nhà họ Trịnh cũng như khiến bà mất con gái mà bà hết lòng yêu thương
3
Từ kinh thành đến Mạc Bắc con đường đã qua năm lần
Đoàn thương buôn nhiều năm các thị trấn dọc đường cũng nhiều cửa hàng hợp tác
Cộng thêm số tiền vàng bạc mà Trịnh Sương Nguyệt cho mượn hai tháng trôi qua cha mẹ trưởng cùng đại tẩu và cháu gái nhỏ trong tã lót cuối cùng cũng dần hồi phục
Cha mẹ phẫn nộ với cách đối đãi khắc nghiệt của nhà họ Trịnh với xót xa khi nghĩ đến những năm tháng tự lực cánh sinh
cảm thấy may mắn may mà nhà họ Trịnh vô dụng khiến rèn luyện bản lĩnh để hôm nay thể bảo vệ cha mẹ ruột của
Nơi lưu đày quả thật đúng như Trịnh Sương Nguyệt điều kiện còn khổ hơn
Cha và ca ca đưa xây dựng tường thành khi cả tháng về
Mẹ và đại tẩu thì ở khai hoang đất đai
Mỗi ngày sáng đã làm việc đến tận khi trời tối mới về
Bên cạnh còn quan sai cầm roi dài chỉ cần động tác chậm là quất ngay
Điều may mắn duy nhất là hiện tại trong mắt họ vẫn mang họ Trịnh
Dù là con ruột của nhà họ Tần nhưng Hoàng thượng chỉ dụ bắt cùng chịu phạt
Hơn nữa hiện nay ở kinh thành cha nuôi – Trịnh Thế Hằng – là tân sủng mới của triều đình họ dám đắc tội
Nhờ thể mời một ma ma đến chăm sóc cháu gái nhỏ thỉnh thoảng thay mẹ và đại tẩu làm việc bọn quan sai cũng mắt nhắm mắt mở cho qua
Qua hai tháng gian khổ nhất những ngày đó dần trở nên dễ thở hơn
điều đáng tiếc là cha và ca ca là đối tượng giám sát chặt chẽ dù dùng bao nhiêu bạc tìm bao nhiêu mối quan hệ cũng thể đổi cho họ một công việc nhẹ nhàng hơn
“Không cha ngươi sức lực chịu Trước ở sa mạc thiếu nước thiếu lương thực còn chịu thế chẳng là gì”