Hoa Yêu Trong Cung - Chương 4
10
Thúy Lan mỗi hoàng đế đều nên một hoàng hậu
Hoàng hậu nương nương là hoàng hậu của tiên hoàng
Thẩm Diễn làm hoàng đế cũng nên lập một hoàng hậu của
Tôi hỏi Thẩm Diễn: “Vì thể làm hoàng hậu”
Hắn chỉ nhẹ lên trán với : “Bởi vì nàng còn nhỏ chờ nàng trưởng thành là ”
Hôm đó ăn liền ba bát cơm trắng ăn no đến nửa đêm cứ ợ mãi
Sáng sớm hôm chạy đến cây đại thụ trong viện
Vẻ mặt chờ mong Thẩm Diễn khắc một ký hiệu lên cây đại thụ
“Đã cao hơn ” Tôi hỏi
Hắn gật đầu
Tôi đầu quả thật thấy ký hiệu cao hơn một chút
Cứ tiếp tục như nhanh sẽ trưởng thành
Từ đó về Thẩm Diễn nhắc tới chuyện Hoàng hậu nữa cũng gặp Tần đại nhân nữa
Tôi trốn trong phòng tâm ý chuẩn lễ vật sinh thần cho Thẩm Diễn
Từng ngày từng ngày trôi qua nhanh
Rất nhanh đã đến ngày sinh thần của Thẩm Diễn
Tôi thể đem lễ vật lặng lẽ đặt ở bên gối một ngày cuối cùng chỉ thể đem lễ vật giấu ở tẩm cung của
Hắn nhất định sẽ nghĩ tới
Thẩm Diễn bây giờ là hoàng đế sinh nhật của gọi là lễ Vạn Thọ
Tiệc tối vô cùng long trọng
Tôi ở bên cạnh thần tử phía liên tục dâng lên lễ vật của
Đều là những thứ quý giá hiếm lạ
Thẩm Diễn thích cái nào
Cho đến khi tiểu thư nhà Thừa tướng tới hai tay nàng dâng lên một chậu hoa
“Bệ hạ đây là một gốc hoa nhài thần nữ tìm từ Tây Vực hương thơm kỳ lạ xin dâng cho bệ hạ”
Thẩm Diễn đóa hoa thật lâu gì
Tôi chút hoảng hốt
May mà cuối cùng Thẩm Diễn đối xử với chậu hoa cũng giống như những lễ vật khác để cho Lý công công đem thương khố
Tôi nhất thời cao hứng cũng giống giơ ly rượu bàn lên
Đem rượu bên trong uống một cạn sạch
Rượu cay giống như một ngọn lửa từ miệng bốc cháy trong bụng
Tôi khó chịu cực kỳ ngay cả ý thức cũng mơ hồ theo
Cuối cùng chỉ kịp nắm lấy tay áo Thẩm Diễn
Trước khi ngã xuống thấy kinh hô một tiếng: “Yêu yêu quái”
Yêu quái
Tôi lên bảo vệ Thẩm Diễn
11
Hình như đã ngủ lâu
Khi tỉnh trời đã tối
Thúy Lan ghé bên giường
Đầu đau mơ hồ nhớ tới cảnh tượng khi ngất xỉu
“Thúy Lan Thẩm Diễn ” Tôi nắm lấy tay Thúy Lan khẩn trương nàng “Yêu quái làm thương ”
Thúy Lan bừng tỉnh hồi lâu đột nhiên lên
Nàng khiến luống cuống vội vàng từ giường bò dậy
lúc định hỏi nàng liền thấy cách đó xa trong gương phản chiếu khuôn mặt của
Trên khuôn mặt má trắng nõn đó xuất hiện một đóa hoa phù dung diễm lệ
Thúy Lan cũng theo tầm mắt của qua lập tức dậy thu gương
“Nương nương yêu quái nương nương chỉ bệnh thôi” Nàng nhẹ giọng trấn an
Điều chỉ biết
Tôi bệnh
Tôi là bây giờ cũng là hoa
Thật sự mà yêu quái thì là cái gì đây
Tôi giường kéo chăn che
Không biết qua bao lâu buồn bực lên tiếng hỏi Thúy Lan: “Thẩm Diễn ”
“Ngài cũng cảm thấy là yêu quái ”
“Bệ hạ…” Thúy Lan thanh âm nhỏ
Tôi lộ một đôi mắt nàng
Nàng cúi đầu lên: “Hôm nay là ngày bệ hạ đại hôn”
Thẩm Diễn lừa
Hắn sẽ chờ lớn lên lập làm hoàng hậu của
hôm nay đem tiểu thư nhà Thừa tướng ngày đó tặng hoa nhài cho nghênh đón tiến cung lập làm hoàng hậu của
Tôi đã lâu trong chăn
Có lẽ là chén rượu làm tổn thương hoa căn đến nỗi còn khí lực
Lại hôn mê bất tỉnh
Trong mộng gặp Thẩm Diễn thời niên thiếu
Hắn nâng lên là đóa hoa độc nhất vô nhị thế gian
Tôi ôm nhiều hỏi tại khác làm hoàng hậu của
Khóc mãi cho đến khi tỉnh
Lúc Thẩm Diễn ở bên giường
Hắn mặc một thân xiêm y đỏ thẫm khuôn mặt vốn đã càng tôn lên như một khối ngọc tỳ vết
“Thẩm Diễn…” Tôi thấp giọng gọi một tiếng
Vốn dĩ là nhiều ủy khuất
thấy khuôn mặt tiều tụy của một câu cũng nên lời
Chỉ giận dỗi nghiêng mạnh miệng : “Ngài về với hoàng hậu của ngài gặp ngài nữa”
Hắn
Ngồi bên giường lâu
Chúng ai cũng chuyện cuối cùng là Lý công công đến thúc giục hai tiếng
Hắn mới kéo chăn giúp bước nhanh ngoài
12
Sau ngày đó Thẩm Diễn tới nữa
Tôi giường nhiều ngày mới thể xuống giường dạo một chút
“Nương nương là lên giường ” Thúy Lan tới khuyên
Tôi thềm đá ở cửa chằm chằm cửa chút khổ sở
“Thúy Lan vì Thẩm Diễn đến thăm ”
Thúy Lan xổm xuống bên cạnh lẽ là ngẫm chút lời khuyên giải an ủi cuối cùng một câu cũng
Ngược hai cung tỳ ngang qua cửa cung đang chuyện phiếm
“Bệ hạ thưởng cho Hoàng hậu nương nương thật nhiều đồ vật”
“ nương nương đều chia cho chúng thật sự là một nương nương ”
……
Phải
Thẩm Diễn đã hoàng hậu
Cũng là tự bảo đừng đến nữa
Trước khi vẫn còn là hoa đã cung nhân qua
Trong cung phi tần là đáng thương mong đợi cả một đời cũng gặp Hoàng thượng vài lần
Chỉ hoàng hậu mới thể mỗi ngày đều thấy hoàng thượng
Thật là khó chịu
Sớm biết thì đừng biến thành
Có lẽ là quá khổ sở thừa dịp ban đêm lẻn về cái sân nhỏ
Tôi trong sân hy vọng thể một lần nữa biến thành một đóa hoa
Một trận gió thổi tới cỏ dại trong sân phát âm thanh “Lào xào”
Tôi liền kể với chúng nó những ủy khuất trong lòng
Cuối cùng biết tại ngủ
Trong lúc mơ màng màng bế lên
Tôi mở mắt liền thấy là Thẩm Diễn
Hốc mắt ửng đỏ cằm một mảnh tối màu bộ dáng chút chật vật
Cũng biết đang mơ
Ta ôm eo ở trong lòng lên
“Thẩm Diễn ngài đừng chạm biến thành hoa” Tôi thút thít
Đau lòng như làm nữa
là hoa của Thẩm Diễn
Cho dù làm hoa cũng là một đóa hoa thương tâm
Nghĩ tới đây càng dữ dội hơn
Thẩm Diễn gì dọc theo đường ôm chặt lòng
Cho đến khi trở về trong điện đặt lên giường nắm chặt vạt áo buông
“Thẩm Diễn” Tôi đỏ mắt ” Có ngài cần nữa ”
Trong mắt đều là sự đau lòng
Đưa tay sờ sờ khuôn mặt hoa phù dung của dịu dàng dỗ dành : “Sao thể chứ”
Tôi dễ dỗ dành
Thẩm Diễn như thế liền khổ sở như nữa