Hóa Ra Là Thích - Chương 5
9
Tôi kéo Cố Tây Minh về căn nhà tân hôn của anh.
Trước khi vào cửa, anh còn tỏ ra vô cùng giữ kẽ:
“Không phải tự tôi muốn vào đâu nhé, là cậu mời tôi đấy.”
Tôi bất lực:
“Khác nhau chỗ nào chứ?”
“Tất nhiên là khác,” Cố Tây Minh nói, “Để sau này cậu khỏi trở mặt, mắng tôi là kẻ không biết giữ lời.”
Tôi hừ một tiếng.
Nhân lúc anh đang uống nước, tôi lại gần, nhìn thẳng vào mắt anh:
“Chu Thịnh nói anh thích tôi.”
“Khụ khụ khụ!”
Cố Tây Minh bị sặc nước, mặt đỏ bừng.
Phải đến khi ho xong, anh mới trợn mắt biện minh:
“Gì mà Chu Thịnh nói? Rõ ràng là tôi nói! Lúc nãy trong bữa ăn chẳng phải tôi đã bảo là tôi thầm thích cậu rồi sao?”
“Chu Thịnh nói là từ thời cấp ba cơ.” Tôi chỉ vào ngực anh, nhấn mạnh từng chữ: “Lúc đó anh đã thích tôi!”
“Sao tôi không biết nhỉ?” Cố Tây Minh vẫn giả vờ ngây ngô: “Không lý nào chuyện tôi thích cậu mà tôi lại không biết, còn người khác lại rõ hơn tôi chứ?”
Tôi bỗng dưng không biết phải nói gì.
Người này rốt cuộc là đang cố chấp hay thật sự không thích tôi đây?
“Chu Thịnh còn nói thêm một chuyện.”
“Hửm?”
Cố Tây Minh thản nhiên uống thêm một ngụm nước.
“Anh ấy bảo hồi đó thực ra rất muốn đồng ý tôi, muốn ở bên tôi.”
Cố Tây Minh im lặng vài giây, rồi bắt đầu chửi:
“Thằng đấy bị gì thế? Hồi đó từ chối thẳng thừng, làm cậu đau lòng bao nhiêu! Giờ thấy chúng ta sắp kết hôn lại đến phá đám, muốn làm cậu dao động à?
Tôi còn coi nó là anh em!”
Anh rút điện thoại ra:
“Tôi phải gọi cho nó, chửi cho ra trò!”
Tôi nhanh chóng giữ tay anh lại:
“Anh ấy từ chối tôi là vì biết anh thích tôi.”
Cố Tây Minh hừ một tiếng:
“Vậy tôi còn phải cảm ơn cậu ta à?”
Tôi không đáp.
Anh lại nói:
“Nhưng dù hai người có hẹn hò thật, thì cũng chẳng kéo dài được bao lâu.”
“Tại sao?”
“Vì cậu ta không hợp với cậu.”
Cố Tây Minh nói, giọng chắc nịch:
“Dù tôi không rõ vì sao hồi đó cậu thích cậu ta, nhưng rõ ràng hai người không hợp. Cậu mà ở bên cậu ta thì mệt chết.”
“Vậy tôi ở bên ai thì không mệt?”
Tôi dò hỏi:
“Anh à?”
Cố Tây Minh vẫn cố chấp, lảng tránh:
“Hôm nay nhất định muốn tôi thừa nhận là hồi cấp ba đã thầm thích cậu thì mới xong chuyện đúng không?”
Anh như đang nói lời hờn dỗi:
“Được rồi, tôi thừa nhận, tôi thích cậu từ hồi cấp ba.”
Tôi bĩu môi, quyết định tiết lộ thêm một sự thật khác.
“Không phải anh luôn thắc mắc tại sao tôi lại thích Chu Thịnh sao? Giờ tôi có thể nói cho anh biết—”
“Tôi không muốn biết nữa.”
Anh thậm chí còn trẻ con đến mức lấy tay bịt tai lại.
“Anh phải biết!”
Tôi cố chấp gỡ tay anh xuống, hét lên:
“Vì lúc đó có một chiếc áo khoác bóng chày xuất hiện trên bàn tôi.”
Cố Tây Minh đứng sững lại vài giây.
Ngay sau đó, anh cũng hét lên:
“Chiếc áo đó là tôi đặt!”
Anh bật dậy, sốt ruột đi vòng quanh quầy bar:
“Đúng, chiếc áo đó là của Chu Thịnh, nhưng tôi đã mượn nó để đặt trên bàn cậu! Nếu không phải là tôi, cái áo đó làm sao xuất hiện trên bàn cậu được? Áo đâu có chân tự đi được…
Nhưng cậu lại vì chuyện nhỏ nhặt đó mà thích cậu ta? Chỉ vì chuyện đó thôi à? Chỉ vì cái việc cỏn con vô nghĩa đó? Vậy sao cậu không thích tôi luôn đi?”
Tôi cúi đầu:
“Tôi hiểu lầm, tôi cứ nghĩ là anh ấy đặt.”
Căn phòng trở nên im lặng đến nghẹt thở.
Bên tai tôi chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp của Cố Tây Minh.
Anh như đang tức giận, như đang hét lên, như đang oán trách…
Tiếng thở phập phồng đầy cảm xúc, tôi có cảm giác anh sắp nổ tung.
Tôi cố làm dịu không khí:
“Anh thở kiểu đó, nhìn ngực to ghê.”
“Cút!”
“…”
Tôi lập tức im thin thít.
Cố Tây Minh uống liền ba cốc nước lạnh, sau đó mới cất giọng, lạnh lùng như băng:
“Vậy nên, nếu lúc đó cậu biết chiếc áo là tôi đặt, thì người cậu thầm thích sẽ là tôi à?”
“Chuyện này… không có nếu.”
“Trả lời tôi!”
Tôi ấm ức:
“Thì sự thật là như vậy mà, tôi đã thích anh ấy, tôi có thể làm gì được chứ?”
Cố Tây Minh im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh tự giễu, nhếch môi cười chua chát:
“Đúng là vậy, tôi chỉ đang cố tìm chút an ủi tâm lý mà thôi.”
“Hả?”
Anh thở dài, cuối cùng cũng thừa nhận:
“Tôi thích cậu.”
“Thích cậu từ trước cả khi cậu để ý đến anh ta.”
10
Lần này đến lượt tôi im lặng.
Nghĩ ngợi một lúc lâu, tôi mới thốt ra được một câu:
“Tôi không nhận ra anh thích tôi.”
“Nếu cậu nhận ra mới là lạ?”
Cố Tây Minh đáp:
“Đến tôi còn chưa nhận ra nữa là.”
“Lúc đó tôi chỉ muốn nhìn cậu, hoàn toàn không nhận ra đó là thích. Mãi cho đến một ngày cậu kéo tôi lại hỏi: ‘Chu Thịnh lớp mình có bạn gái chưa?'”
Khóe môi Cố Tây Minh dần cong lên, nở một nụ cười nguy hiểm:
“Cậu biết tôi cảm thấy thế nào vào khoảnh khắc đó không?”
“Sao?”
“Tôi muốn giết cậu ta.”
“…”
Tôi lạnh sống lưng.
“Tối đó tôi không tài nào ngủ được, nằm lăn lộn trên giường, nghĩ mãi về Chu Thịnh – thằng đó cũng không tệ, đối xử với tôi cũng tốt, tại sao tự nhiên tôi lại thấy ghét nó như vậy?
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng mới nhận ra.”
Tôi cũng nhận ra:
“Hồi đó anh còn xúi tôi đi tỏ tình với cậu ta.”
“Ừ, tôi mong hai người yêu sớm chia tay sớm.”
“Vậy anh không sợ nếu tôi và cậu ấy yêu nhau thật, sẽ không chia tay sao?”
“Không đời nào.”
Cố Tây Minh tự tin:
“Với tính cách kiêu ngạo của cậu, không thể nào chịu được kiểu cứng nhắc của Chu Thịnh.”
“…”
Tôi muốn trêu chọc anh:
“Vậy nếu chúng tôi thực sự hẹn hò, còn hôn nhau nữa, anh cũng không quan tâm sao?”
Cố Tây Minh hiển nhiên không muốn nghĩ tới viễn cảnh đó dù chỉ một giây, đáp ngay:
“Sự thật là hai người không hẹn hò, chẳng có hôn hít gì hết!”
Tôi và anh nhìn nhau một cách bướng bỉnh.
Nhận ra ánh mắt Cố Tây Minh dần dừng lại trên môi tôi, tôi vội chuyển đề tài:
“Hồi trước còn bảo liên hôn phải tìm người ghét nhau, tôi thấy anh căn bản là có mưu đồ riêng.”
Cố Tây Minh xoa xoa má:
“Điều này đúng là lỗi của tôi, tôi thừa nhận.”
“Hả?”
Anh cúi đầu, giọng thấp trầm:
“Tôi thích cậu từ lâu rồi, xúi cậu liên hôn đúng là vì muốn lợi dụng cơ hội. Vậy nên tôi cho cậu một cơ hội hủy hôn.”
“Gì cơ?”
“Nhân lúc chuyện hai nhà chưa công khai, tình hình vẫn còn trong tầm kiểm soát, tôi cho cậu một cơ hội để rút lui.”
Cố Tây Minh từng bước tiến lại gần tôi:
“Cậu có thể đổ hết lỗi hủy hôn lên tôi, bất cứ lý do gì cậu muốn.”
Tôi sững người nhìn anh đứng ngay trước mặt.
“Bây giờ tôi cho cậu một phút suy nghĩ, quyết định xem có muốn hủy hôn không.”
Tôi không hiểu, tại sao mọi chuyện lại đi đến bước này?
Rõ ràng tôi chỉ vô tình nhắc đến, rõ ràng tôi chưa từng phản đối chuyện liên hôn, vậy tại sao Cố Tây Minh lại nghĩ rằng tôi muốn hủy hôn?
Tôi có thật sự muốn hủy hôn không?
Cố Tây Minh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chân thành.
Tôi không khỏi tự hỏi, tôi thật sự muốn hủy hôn sao?
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính.
“Hết thời gian rồi.”
Anh nói:
“Nếu cậu muốn hủy hôn, thì bây giờ hãy nói cho tôi biết.”
Tôi lặng lẽ nhìn anh, không nói gì.
Cố Tây Minh lùi lại một bước:
“Nếu cậu không nói gì, tôi sẽ coi như cậu vẫn muốn kết hôn với tôi.”
Tôi vẫn im lặng.
Anh đưa tay nâng cằm tôi lên, cúi xuống hôn tôi.
Đôi môi ấm áp chạm vào môi tôi, nhẹ nhàng cọ xát.
Tôi trợn tròn mắt, hoàn toàn không hiểu tại sao từ chuyện hủy hôn lại dẫn đến nụ hôn này!
Nhận thấy đầu lưỡi anh khẽ lướt qua, tôi giật mình đẩy anh ra, mặt đỏ bừng, hét lên:
“—Anh làm gì mà hôn tôi?”
Cố Tây Minh giữ chặt sau gáy tôi, lại nhanh chóng cúi xuống hôn lần nữa.
Trước khi hôn, anh vẫn không quên nói rõ:
“Tôi đã cho cậu cơ hội rồi, giờ có hối hận cũng muộn rồi… Cậu là của tôi, cả đời này đều là của tôi.”
Nụ hôn mãnh liệt như bão tố cuốn tôi vào, tôi dần quên mất mình định nói gì, nghĩ gì, chỉ có thể bị cuốn vào nụ hôn dai dẳng và không hồi kết này.
11
Tin tức về cuộc liên hôn giữa hai nhà Giang – Cố nhanh chóng được công khai.
Không chỉ giới kinh doanh xôn xao, mà cả giới giải trí cũng dậy sóng.
Chẳng mấy chốc, tôi cùng với Cố Tây Minh – vị tổng tài mới nổi – leo thẳng lên top 1 tìm kiếm nóng.
Người hâm mộ và cư dân mạng thi nhau bình luận:
【Tôi nhớ không lâu trước Giang Yên còn bị một cậu trai trẻ thả thính trên livestream mà, sao tự dưng kết hôn rồi?】
【Vậy đây là điển hình của liên hôn thương mại à?】
【Nhìn là biết không có tình cảm, chưa chắc sau khi kết hôn không ai nấy chơi riêng.】
【Nói gì thì nói, tổng tài Cố đẹp trai thật!】
【Dù có là liên hôn thương mại thì sao chứ? Môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc, tổng tài Cố còn hơn đứt mấy nam minh tinh trong giới giải trí!】
【Hơn thì hơn, nhưng chắc gì đã không phải là vợ chồng trên danh nghĩa thôi!】
Cố Tây Minh đọc được những bình luận về “hôn nhân không có tình cảm” thì tức giận, đưa điện thoại cho tôi xem: “Công khai tôi đi!”
Tôi xoa dịu anh: “Đã công khai rồi mà.”
“Ý tôi là công khai có tình cảm!” Cố Tây Minh nhấn mạnh: “Chúng ta không phải liên hôn thương mại gì cả, chúng ta đến với nhau vì hai bên thầm thích nhau!”
“Tôi không nghĩ là tôi thầm thích anh…”
“Thế tại sao tối qua còn sờ tôi!”
Tôi mím môi, nghe anh buộc tội:
“Còn khen tôi dễ sờ, còn khen ngực tôi—”
“Đủ rồi!” Mặt tôi nóng ran, giật lấy điện thoại từ tay anh: “Tôi đăng bài, được chưa?”
Cố Tây Minh đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn tôi chỉnh sửa từng chút một.
Tôi xấu hổ quay người lại: “Không cho anh xem.”
Anh thực sự quay đi chỗ khác.
Tôi xóa rồi sửa đi sửa lại.
Ban đầu định viết qua loa, nhưng dần dần lại trở nên nghiêm túc.
Viết xong, tôi chụp bức ảnh đeo nhẫn cưới, nhấn đăng bài.
Giang Yên V:
【Quen biết nhau hơn mười năm, đối đầu nhau cũng hơn mười năm. Trước đây luôn nghĩ anh là người tôi ghét nhất trên đời, sau này lại nhận ra anh là người hiểu tôi nhất. Gần đây mới biết, hóa ra anh đã thầm thích tôi suốt mười năm trời, đúng lúc tôi cũng đang thích anh, vậy nên chúng tôi quyết định đến với nhau!】
Thông báo tin mới liên tục nhảy ra.
Tôi định mở xem thì đã thấy Cố Tây Minh cầm điện thoại bước ra từ thư phòng, khóe mắt đỏ hoe.
Tôi giật mình:
“Anh khóc à?”
“Không có.”
Anh cố chấp phủ nhận, nhưng giọng rõ ràng nghèn nghẹn.
Tôi không khỏi kinh ngạc.
Tiến lên ôm lấy anh, nhẹ nhàng an ủi:
“Tôi có nói gì đâu mà anh khóc…”
Anh tựa đầu lên vai tôi, giọng khàn khàn:
“Nhưng trước giờ cậu chưa bao giờ nói với tôi những lời như vậy.”
Tôi vỗ nhẹ lên lưng anh.
Thầm nghĩ lại, chẳng lẽ tôi quá khắt khe với anh rồi sao?
Tôi nhẹ nhàng hứa:
“Từ giờ tôi sẽ thường xuyên nói những lời như thế để dỗ anh.”
“Thật không?”
Cố Tây Minh ngẩng đầu lên.
Tôi kiễng chân hôn nhẹ vào khóe mắt còn vương giọt lệ, khẽ thì thầm:
“Thật mà, tôi hứa.”
Giữa hàng loạt lời chúc phúc ngập tràn màn hình, tôi và anh hạnh phúc ôm chặt lấy nhau.
【Hết】