Hóa Ra Là Thích - Chương 4
7
Khi tôi và Cố Tây Minh đến phòng bao, các anh em của anh ấy đã có mặt đầy đủ.
Vừa nhìn thấy chúng tôi, cả đám lập tức đứng dậy, reo hò ầm ĩ.
Tôi có chút ngượng ngùng.
Dù sao thì cũng đều là người quen cũ.
Mới đây thôi tôi với Cố Tây Minh còn đối đầu gay gắt, chớp mắt một cái đã thành vợ chồng sắp cưới, tình huống này đúng là khiến tôi xấu hổ.
Tôi nép sau lưng Cố Tây Minh.
Anh nắm lấy tay tôi bằng lòng bàn tay ấm áp, kéo tôi ra phía trước, giọng điềm tĩnh:
“Xin giới thiệu chính thức, vợ chưa cưới của tôi – Giang Yên.”
Tiếng hoan hô ngay lập tức còn lớn hơn gấp bội!
Dù đã ngồi xuống, bên tai tôi vẫn còn văng vẳng âm thanh náo nhiệt.
Mọi người thi nhau lên tiếng:
“Tao biết ngay mà, thằng nhóc này thầm thích Giang Yên.”
“Bình thường nhìn cô gái nào cũng không có hứng, ngày nào cũng đối đầu với Giang Yên, tao sớm phải đoán ra rồi!”
“Nói thật đi, cậu thầm thích cô ấy bao lâu rồi?”
Cố Tây Minh bỗng bật cười, khuôn mặt lộ ra chút ngại ngùng như một cậu thiếu niên thật thà:
“Thật ra thì… cũng khá lâu rồi.”
Tôi hơi sững người.
Sau đó nhanh chóng bừng tỉnh, hóa ra anh đang diễn.
Chuyện liên hôn của chúng tôi tất nhiên không thể nói thật với mọi người, cách tốt nhất là giả vờ rằng anh đã có tình cảm với tôi từ trước.
Dù sao thì chuyện tôi từng thầm thích Chu Thịnh đã là quá khứ, nên tình huống lúc này chỉ có thể là Cố Tây Minh thầm yêu tôi…
Nghĩ đến đây, tôi thầm giơ ngón cái trong lòng – anh đúng là phản ứng nhanh thật.
Anh vẫn tiếp tục diễn xuất:
“Thực ra tôi cũng không muốn đối đầu với cô ấy, đúng là hơi trẻ con. Nhưng không làm vậy thì tôi cũng chẳng biết làm gì… Cuối cùng lại thành ra thế này.”
Mọi người đồng loạt che mặt:
“Ôi trời, lời này ngọt đến sâu răng mất!”
Cố Tây Minh nhìn quanh một lượt rồi nhìn về phía Chu Thịnh:
“Cậu kêu than gì đấy?”
Chu Thịnh nhún vai:
“Thấy cậu hạnh phúc, tôi vui thay.”
Tôi vô thức liếc nhìn Chu Thịnh.
Từ sau khi bị từ chối lời tỏ tình, tôi không còn quan tâm đến anh ta nữa, cũng không nhận ra mối quan hệ giữa anh và Cố Tây Minh lại tốt như vậy.
Tôi cố nhớ lại những chi tiết về tình bạn của hai người, thì bất ngờ bị bàn tay to của Cố Tây Minh vẫy trước mặt.
“Nhìn cậu ta không rời mắt luôn hả?”
“…”
Tôi mỉm cười dịu dàng với anh.
Nhân lúc không ai chú ý, tôi ghé sát tai anh thì thầm:
“Diễn hơi quá rồi đấy?”
“Chưa đủ đâu.”
Giọng anh cũng rất khẽ:
“Không ngọt ngào chút, bọn họ sẽ nghĩ cậu kết hôn với tôi chỉ để tiếp cận Chu Thịnh.”
Tôi trợn tròn mắt.
Trong khoảnh khắc, tôi thấy suy đoán này đáng sợ thật.
Để chứng minh trong sạch, tôi đành phối hợp với Cố Tây Minh, bắt đầu “phát cẩu lương” trước mặt mọi người.
Không ngờ giữa lúc bầu không khí đang cao trào, có người nhắc lại chuyện tôi từng thầm thích Chu Thịnh:
“Nếu lúc trước Chu Thịnh đồng ý, giờ này chắc không đến lượt Cố Tây Minh rồi nhỉ?”
“Không đâu.”
Người cứng rắn bác bỏ giả thiết đó lại chính là Chu Thịnh.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, qua bàn tiệc, ánh mắt chạm nhau.
Tôi nghĩ, có lẽ anh ta thật sự ghét tôi.
Ngày trước từ chối tỏ tình thẳng thừng, giờ đến cả giả thiết cũng phủ nhận hoàn toàn.
Dù đã không còn cảm giác với anh, nhưng nghe lời này vẫn khiến tôi hơi tổn thương lòng tự trọng.
Tôi viện cớ đi vệ sinh, đứng dậy rời khỏi bàn.
Điều chỉnh lại cảm xúc không mất bao lâu, tôi tiện thể dặm lại chút phấn.
Vừa mở cửa nhà vệ sinh, tôi ngạc nhiên thấy Chu Thịnh đang dựa vào lan can hành lang.
Giống như đang chờ tôi.
Tôi bước tới, anh ta cũng tiến về phía tôi.
Tôi ngừng lại, nhìn anh:
“Có chuyện gì muốn nói với tôi à?”
8
“Vừa nãy… tôi không có ý đó.”
Chu Thịnh cúi đầu, đứng trước mặt tôi.
Cậu thiếu niên ngây ngô ngày xưa giờ đã trở thành một người đàn ông chín chắn, đáng tin cậy.
Nhìn khuôn mặt ấy, tôi bất giác tự hỏi, rốt cuộc trước đây tôi thích anh ta ở điểm nào?
Những lý do từng khiến tim tôi xao xuyến giờ đã hoàn toàn phai nhạt.
Chu Thịnh nói tiếp:
“Tôi phủ nhận không phải vì tôi sẽ không đồng ý, mà là vì cậu và Tây Minh vốn dĩ sẽ có mối liên hệ.”
Tôi ngơ ngác:
“Giờ nói chuyện này làm gì?”
Chu Thịnh nghiêm túc:
“Dù gì hai người cũng sắp kết hôn rồi, có một số hiểu lầm nên làm rõ thì tốt hơn.”
Tôi nhíu mày:
“Tôi không nghĩ giữa tôi và anh ấy có gì phải hiểu lầm.”
Chu Thịnh nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Lúc trước, khi cậu tỏ tình với tôi, cậu có nhắc đến một chuyện. Cậu nói rằng vì tôi để chiếc áo khoác bóng chày trên bàn của cậu, nên cậu mới bắt đầu để ý đến tôi.”
Những ký ức vụn vặt dần hiện về trong tâm trí.
Khi tôi đang chán nản và yếu đuối nhất, một chiếc áo khoác bóng chày bỗng nhiên xuất hiện trên bàn, tôi đã rất cảm kích.
Chu Thịnh tiếp lời:
“Chiếc áo đó đúng là của tôi, nhưng không phải tôi đặt.”
Tôi sững người, không tin vào tai mình.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Là Tây Minh.”
Đầu tôi bỗng chốc ong lên.
Âm thanh bên tai như méo mó, nhưng lời của Chu Thịnh vẫn vang vọng rõ ràng:
“Tây Minh mượn tôi cái áo đó. Lúc ấy tôi tình cờ có một chiếc dư ra, anh ấy mượn rồi đặt lên bàn cậu. Nhưng hình như cậu lại hiểu lầm là tôi…”
Tôi đúng là đã hiểu lầm thật.
Chính vì hiểu lầm này mà tôi bắt đầu chú ý đến Chu Thịnh, xem anh là một chàng trai chu đáo, rồi dần dần nảy sinh tình cảm kéo dài suốt một năm.
Tôi hít sâu một hơi:
“Vậy anh từ chối tôi cũng vì chuyện này à?”
“Không phải.”
Chu Thịnh mỉm cười:
“Thật ra lúc đó tôi rất muốn đồng ý, dù gì được hoa khôi tỏ tình cũng là trải nghiệm tuyệt vời.
Dù có chút hiểu lầm, dù đáng lẽ người cậu thích không phải là tôi, nhưng…”
Tôi chờ đợi lời nhưng của anh.
Chu Thịnh thở dài, như vừa thua vừa nhẹ nhõm:
“Nhưng tôi không thể. Lúc ấy tôi phát hiện, Tây Minh cũng đang thầm thích cậu.”
Anh cười khổ:
“Nếu tôi đồng ý lời tỏ tình của cậu, ở bên cậu… thì hành động đó chẳng khác gì kẻ trộm, tôi không làm được.”
Tôi ngẩn người, như nghe chuyện hoang đường.
“Ý anh là… lúc đó Cố Tây Minh đã thích tôi?”
“Anh ấy chưa từng nói với cậu à?”
Chu Thịnh ngạc nhiên:
“Tôi cứ nghĩ cậu biết rồi.”
Sợ lại có thêm hiểu lầm, Chu Thịnh bổ sung:
“Những gì anh ấy nói vừa rồi đều là thật. Anh ấy thích cậu từ rất lâu rồi, có khi còn trước cả khi cậu để ý đến tôi…”
Tôi cảm thấy tim mình rối loạn, không biết phải làm gì.
Tôi muốn nói gì đó, hay hỏi thêm điều gì, nhưng đột nhiên Cố Tây Minh xuất hiện trong tầm nhìn của tôi và Chu Thịnh.
Anh đứng cách chúng tôi khoảng năm bước, không tiến lại gần.
“Tôi thấy hai người lâu quá không vào, nên ra tìm.”
Chu Thịnh đáp: “Nói xong rồi.”
Sau khi Chu Thịnh rời đi, Cố Tây Minh mới tiến lại gần tôi.
Anh nghiêng đầu, chăm chú nhìn tôi.
Tôi tránh ánh mắt anh, nhưng anh lại dùng ngón tay nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải đối diện với anh.
Anh khẽ tặc lưỡi:
“Ánh trăng sáng của cậu vừa nói gì mà trông như sắp khóc thế?”