Hóa Ra Là Thích - Chương 2
3
“Anh bị điên à?”
Tôi mắng anh:
“Anh nhìn bằng mắt nào mà bảo tôi hài lòng? Tôi không hài lòng nhất chính là anh!”
“Hửm?”
Cố Tây Minh ngồi xuống đối diện tôi, tò mò hỏi:
“Không hài lòng chỗ nào?”
“Chỗ nào cũng không hài lòng!”
Anh bật cười:
“Nhưng tôi lại khá hài lòng về cậu.”
Tôi cau mày nhìn anh, nhất thời nghi ngờ không biết có phải người này bị đoạt hồn rồi không…
Mặt trời mọc từ phía Tây chắc? Sao tự dưng anh ta lại không cãi nhau với tôi nữa?
Cố Tây Minh ngoắc tay với tôi.
Tôi không tình nguyện lắm nhưng vẫn ghé tai lại gần, giọng anh khẽ vang lên bên tai tôi, trong trẻo và rõ ràng:
“Trước cậu, bố mẹ tôi cũng đã sắp xếp một đối tượng liên hôn cho tôi.”
“Ai?”
“Đường Hân.”
Tim tôi bỗng thắt lại.
Tôi nhìn anh:
“Đường Hân thích anh lâu như vậy, liên hôn với cô ấy chẳng phải rất hợp sao?”
“Tất nhiên là không rồi.”
Cố Tây Minh nói với vẻ đương nhiên:
“Cô ấy thích tôi, nếu tôi liên hôn với cô ấy chẳng phải là tiện nghi cho cô ấy à?”
Anh tự rót nước, vừa rót vừa nói:
“Liên hôn thì phải chọn người không có tình cảm, tốt nhất là ghét nhau. Dù sao cũng là coi hôn nhân như một cuộc giao dịch, sao có thể để cảm xúc cá nhân xen vào được?”
Anh đẩy ly nước đã rót đến trước mặt tôi:
“Cậu nói có đúng không?”
Nghe thế thì tôi với anh đúng là cặp bài trùng rồi còn gì.
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu tôi một giây, tôi lập tức gạt phăng đi.
Cái quái gì mà lại đi liên hôn chứ?
Tôi nhấn mạnh:
“Tôi sẽ không đồng ý kết hôn với anh đâu.”
Cố Tây Minh tỏ ra bình thản:
“Được thôi, vậy cậu cưới Chu Thịnh đi! Cậu ấy cũng tốt mà. Dù sao hồi cấp ba cậu cũng từng thích người ta, dù bị từ chối cũng chẳng sao. Ánh trăng sáng trong quá khứ nay thăng cấp thành chồng hiện tại, sao nhìn kiểu gì cũng thấy cậu có lời mà.”
“Ngừng lại!”
Tôi không chịu nổi nữa.
Tôi vốn là người có lòng tự tôn cao.
Từ sau khi bị Chu Thịnh từ chối lời tỏ tình, tôi hoàn toàn mất cảm giác với anh ta. Đôi lúc nhớ lại, tôi còn thấy xấu hổ, tự hỏi sao hồi đó mình lại nhìn nhầm mà thích người như thế?
Ngay cả mối tình đơn phương cũng trở thành vết đen trong đời, huống hồ gì là kết hôn với anh ta…
Cố Tây Minh cười cười:
“Vậy thì là Trình Kinh Hựu đi. Dù cậu ấy có hơi ham chơi chút, nhưng mấy mặt khác cũng…”
Tôi trừng mắt:
“Trên đời này hết đàn ông rồi chắc? Không còn ai khác à?”
“Cậu em 1m85 ngọt ngào?”
Cố Tây Minh làm vẻ ngạc nhiên:
“Bác trai bác gái chắc chắn không đồng ý đâu, đúng không?”
“…”
Đừng nói ba mẹ tôi, đến tôi còn không đồng ý nữa là.
Cố Tây Minh nhấp một ngụm nước:
“Xem tới xem lui, vẫn là tôi phù hợp nhất, đúng không?”
“Phù hợp chỗ nào?”
Cố Tây Minh nói:
“Tôi có thể để cậu tự do.
Cậu muốn ngắm trai đẹp thì ngắm, thích vào giới giải trí thì cứ làm, muốn chơi mấy môn thể thao mạo hiểm cũng được, tôi sẽ không cản.”
Anh ném ra một con bài lợi thế, rồi làm bộ khổ sở xoa thái dương:
“Dù sao tôi lấy vợ cũng chỉ để yên tĩnh thôi.”
“Đường Hân không yên tĩnh à?”
“Cô ấy thích tôi lâu như vậy, nếu kết hôn rồi chẳng phải sẽ quản tôi đến chết sao? Lúc đó còn yên tĩnh được nữa à?”
Tôi im lặng, niềm tin kiên định ban đầu bắt đầu lung lay.
Tự do, tôi khao khát nó quá lâu rồi.
Có lẽ vì là con gái một trong nhà, từ nhỏ tôi đã bị ba mẹ và người lớn kiểm soát chặt chẽ. Mấy môn thể thao nguy hiểm thì càng cấm tiệt, ngay cả việc vào giới giải trí cũng là tôi phải cố gắng thuyết phục mãi mới được.
Tôi luôn muốn biết cảm giác thoát khỏi ràng buộc là như thế nào.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Cố Tây Minh:
“Anh thực sự không quản tôi?”
Cố Tây Minh đáp:
“Tôi bận đến nỗi chẳng có thời gian về nhà, quản cậu thế nào được?”
Nhớ lại lịch trình kín mít của anh, bay khắp thế giới, tôi bỗng thấy việc kết hôn với người luôn vắng nhà cũng chẳng có gì to tát.
Dù sao cưới một người chồng quanh năm không ở nhà, chẳng phải chẳng khác nào độc thân sao?
“Sao rồi?”
Cố Tây Minh hỏi:
“Muốn thử xem tôi thế nào không?”
Tôi do dự vài giây, rồi phấn khích nói:
“Thử!”
4
Sau khi xác định chuyện liên hôn với Cố Tây Minh, việc đầu tiên là đưa anh về ra mắt bố mẹ.
Có lẽ vì tôi và anh vừa gặp đã quyết định cả đời quá nhanh, đến mức bố mẹ tôi cũng không khỏi kinh ngạc, còn khuyên nhủ:
“Hay là nghĩ lại một chút đi, chuyện này cũng không cần gấp như vậy…”
Tôi đành gạt lương tâm, đáp:
“Chính là anh ấy.”
Cố Tây Minh làm vẻ khiêm tốn, nói:
“Thực ra con và Yên Yên vốn đã có tình cảm từ trước, chỉ là vì nhiều lý do nên chưa bày tỏ. Lần này nhờ liên hôn mà chúng con mới có cơ hội nói rõ.”
“Tốt, tốt!”
Bố tôi vui mừng, vỗ vai Cố Tây Minh:
“Bác biết ngay là không nhìn nhầm cháu mà.”
Sau đó là bàn bạc các vấn đề liên quan đến liên hôn.
Tôi không hề lên tiếng, chỉ đến khi nói về nơi ở sau khi kết hôn mới xen vào:
“Tôi muốn dọn sang ở cùng với Cố Tây Minh.”
Mẹ tôi bật cười trách yêu:
“Con gái nhà người ta, chẳng biết giữ chút dè dặt.”
Tôi chẳng thèm giữ kẽ làm gì.
Chuyện này tôi đã bàn trước với Cố Tây Minh trên đường đến rồi.
Từ lâu tôi đã muốn ra ở riêng, nhưng ba mẹ không đồng ý, cứ phải ở cùng dưới một mái nhà.
Nhân cơ hội này, tôi muốn thử cảm giác sống một mình trong nhà của Cố Tây Minh xem có đúng như lời bạn thân tả không – tự do và thoải mái vô cùng.
Bố tôi hắng giọng:
“Chuyện này để bàn thêm.”
Tôi hừ hừ hai tiếng, dù gì tôi cũng quyết dọn đi rồi.
Bàn bạc xong xuôi, trời đã khuya.
Cố Tây Minh khăng khăng muốn về nhà, bố mẹ bảo tôi tiễn anh ra cửa.
Tôi chậm rãi bước ra cửa, vừa cầm điện thoại vừa vẫy tay:
“Tạm biệt anh nhé, vị hôn phu.”
Cố Tây Minh quay đầu lại cười với tôi.
Vừa định nói gì đó thì điện thoại tôi sáng lên, hiện tin nhắn từ cậu em 1m85 ngọt ngào.
【Chị ơi, em đã đắp chăn rồi, chỉ chờ lời chúc ngủ ngon của chị thôi.】
Tôi mở khóa điện thoại, định trả lời.
Cố Tây Minh chẳng vội đi nữa, đứng ngay cạnh tôi, nhìn tôi gõ từng chữ.
Tôi trêu anh:
“Ngay trước mặt vị hôn phu mà tán tỉnh trai khác, kích thích ghê ha?”
“Thế này mà gọi là kích thích à?”
Cố Tây Minh đáp lại như thế.
“Hả?”
Ngón tay tôi run lên, câu “Chúc ngủ ngon” đã gửi đi mất rồi.
Ngay sau đó, cậu em 1m85 lại nhắn:
【Ừ ừ, ngủ ngon. Em sẽ đến gặp chị trong giấc mơ!】
Cố Tây Minh giật lấy điện thoại của tôi, nhấn vào nút ghi âm:
“Được thôi, chúng tôi sẽ chờ cậu trong mơ.”
Sau khi gửi xong, anh đưa điện thoại lại cho tôi:
“Tất nhiên là cùng vị hôn phu tán tỉnh người khác mới thật kích thích.”
“…”
Điện thoại lại vang lên một tiếng.
Là tin nhắn mới nhất từ cậu em ngọt ngào:
【Xin lỗi, làm phiền rồi, tôi xin rút lui.】
Tôi nhắn lại, nhưng trước tin nhắn đã hiện dấu chấm than đỏ.
Tôi không nhịn được, giơ chân đá vào bắp chân của Cố Tây Minh:
“Tất cả là tại anh, cậu ấy xóa tôi rồi!”
Cố Tây Minh vừa ôm chân vừa càu nhàu:
“Không hiểu cậu kết bạn với loại người đó làm gì? Nói chuyện với cậu ta đúng là làm ô nhiễm mắt.”
“Tôi cần để đóng phim chứ,” tôi đáp, “Bộ phim tiếp theo tôi sẽ đóng vai một nhân vật như thế.”
Nghĩ lại vẫn thấy tức, tôi lại vặn mạnh vào cánh tay anh.
Cố Tây Minh chịu thua:
“Được rồi, tôi sẽ làm bạn chat với cậu, được chưa?”
Tôi nhìn anh với vẻ khinh thường:
“Anh á?”
Lòng hiếu thắng của anh nổi lên:
“Tôi có chỗ nào thua cái tên mặt búng ra sữa đó? Tôi cao hơn, đẹp trai hơn, lại còn giàu hơn. Tôi sẵn sàng làm bạn chat miễn phí cho cậu, thế không phải cậu lời rồi à?”
Tôi từ trên nhìn xuống, rồi từ dưới nhìn lên, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở ngực anh đang căng trong chiếc áo sơ mi xanh.
“Ngực anh không to bằng cậu ấy.”
Cố Tây Minh cúi đầu nhìn một cái, thoáng chốc như mất hết sức lực và mọi lý lẽ.
Anh nhắm mắt lại, gằn giọng:
“Cút!”
Nhìn bộ dạng tức tối xấu hổ của anh, tôi bỗng cảm thấy tâm trạng hôm nay thật sự rất tốt.