Hóa Mưa Thành Ánh Sáng - Chương 2
4
Giang Dư khuôn mặt giống làm ăn mà giống một mẫu nam thể các nhà tuyển trạch săn đón mà tốn chút sức lực nào
Chân dài eo thon vai rộng ngực nở
Giang Dư mặc bộ vest cắt may vô cùng tinh tế
Trên là màu đen tuyền bất kỳ hoa văn nào ngoại trừ hai cái cúc áo bằng đá mắt mèo màu xanh lục đậm tỏa ánh sáng lạnh lẽo ở cổ tay
Chỉ là ánh mắt của Giang Dư còn lạnh lùng hơn cả viên đá quý đó
Dường như từ một buổi tiệc sang trọng trở về mặt mang theo chút men thắt cà vạt ngay cả cúc áo cổ cũng cởi hai nút
Giản Kiều thấy mắt cô sáng lên
Cô vội vàng kéo tới
“Chú nhỏ chào chú Tôi là chị gái của Giản Nguyệt Kiều Kiều chúng cũng coi như là một nhà ”
Tôi cau mày nhưng mặt ngoài cũng tiện làm ầm ĩ lên
Tôi lặng lẽ rút tay về đầu mẹ chậm rãi : “ Đều là một nhà ”
Mẹ thấy hợp tác với Giản Kiều còn ngoan ngoãn kéo gần quan hệ của cô và Giang Dư bà chút do dự chuyển nốt tiền cho
Điện thoại rung lên âm thanh thông báo chuyển khoản thành công chính là thứ âm thanh nhất đời
Tôi lơ đãng nghĩ đến số dư tài khoản của
Sau khi hủy hôn sẽ dùng số tiền để làm gì đây
Đột nhiên cảm thấy một đôi mắt chằm chằm
“Cô Giản đã lâu gặp”
“Cảm ơn chú nhỏ quan tâm Kiều Kiều ——”
“Xin hỏi là cô Giản ”
Lời nịnh nọt lấy lòng của Giản Kiều đột ngột dừng
Tôi ngẩng đầu lên đầy bối rối
Giản Kiều giữ nụ cứng nhắc Cô bóp tay sức lực nhỏ
“Em gái chú nhỏ hỏi em kìa”
Tôi Giang Dư
Không biết vì nhưng luôn cảm thấy vẻ mặt của giống như một bạn cũ thân thiết với
mà thực tế tuy làm bạn gái của Giang Tống bảy năm
và chú nhỏ của nhiều giao tiếp
Một là vì là nắm quyền cao chức trọng trong nhà họ Giang công việc bận rộn dám làm phiền
Hai là… Giọng của cực kỳ giống giọng của Giang Tống Lần đầu tiên đến nhà họ Giang làm khách đã suýt vì mà gây chuyện
Vì đối với luôn chút ngại ngùng cố ý tránh né
Tôi mở miệng nhưng biết nên trả lời câu hỏi cực kỳ đơn giản như thế nào
Muốn sống thực sự nên lời
Tôi khổ
Giang Dư truy hỏi chỉ hỏi: “Khi nào đến nhà họ Giang”
Tôi lắc đầu: “Không đến nữa”
Giang Dư nhướn mày: “Sao Giang Tống quyết định riêng Sao biết”
Còn mẹ cũng vội vàng kéo cánh tay : “Nói linh tinh gì Con gả cho Giang Tống chính là gả cho nhà họ Giang đương nhiên qua với Giám đốc Giang nhiều hơn chứ”
Trong lòng đã lạnh đến mức tê dại
Người mẹ ruột mà vất vả lắm mới tìm chút yêu thương nào dành cho
Để Giản Kiều thể gả cho Giang Dư bà thậm chí quan tâm đến hôn sự của
Giang Tống công khai mang theo kẻ thứ ba đến dự tiệc
Bà còn tiếp tục chịu đựng
Giang Tống thấy động tĩnh bên lập tức dẫn Dư Mặc tới
Từ nhỏ đã sợ chú nhỏ của
Giang Dư chỉ liếc một cái đã lo lắng hỏi: “Chú nhỏ ”
Giang Dư đầu : “Cô Giản khi hai kết hôn sẽ đến nhà chính ở thường xuyên”
Không biết vì luôn cảm thấy giọng của thêm chút oán trách
mà cảm xúc và Giang Dư luôn bình tĩnh đến thờ ơ quả thực là ăn nhập gì cả
Giang Tống lập tức lắc đầu: “Sao thể”
Tôi bình tĩnh mỉa mai : “Sao Chẳng lẽ còn mang theo tiểu tam đến nhà họ Giang ”
Giang Tống tức giận : “Tiểu tam gì chứ Mặc Mặc là bạn em chuyện chú ý một chút”
Tôi : “Xin Lúc ốm giúp cô sửa máy tính Tiệc đính hôn rời để sân bay đón cô Ngay cả hôm nay thử vest cũng hủy hẹn để chơi game cùng cô ”
Tôi lạnh: “Giang Tống thấy đối xử với bạn nào khác như ”
Dư Mặc đỏ mắt: “Chị Giản chị hiểu lầm em và Tống thật sự trong sạch Chỉ là ở bên chị áp lực quá lớn cho nên mới…”
“Áp lực lớn” Tôi lắc đầu: “Giang Tống hồi học gặp một lần dù là trong tuần thi cũng máy bay đến Bây giờ thử một bộ quần áo đã áp lực lớn thật sự quá buồn ”
Mặt mày Giang Tống sa sầm : “Sao cô tự tìm nguyên nhân từ bản thân Từ khi cô mù tính cách của cô ngày càng kỳ quái”
Câu đó khiến đầu ong lên một tiếng
Tôi cố gắng gượng nhỏ giọng phản bác: “Vậy đã bao giờ dịu dàng chăm sóc như lúc mù ”
Giang Tống gay gắt : “Tôi đã với cô đừng nhắc chuyện nữa”
Tôi lắc đầu: “Hừ bây giờ chỉ nghĩ đến những chuyện ngọt ngào với Dư Mặc thôi Giang Tống nếu thật sự chán ghét tại còn kết hôn với ”
Nói xong cảm thấy giọng run rẩy dần dần bình tĩnh
Nỗi đau hỗn loạn dần dần biến thành một mảnh trong suốt
Còn Giang Tống xong lời lộ vẻ mặt kiên nhẫn: “Cô đủ đấy đừng làm loạn nữa Hôm nay là sinh nhật của Giản Kiều cô cần gì làm mọi đều vui hả”
Còn Dư Mặc thấy Giang Tống cãi với trong mắt chút thất vọng
Tôi lạnh lùng vẻ mặt của cô lạnh trong lòng
Anh em cái gì rõ ràng là đang chờ cơ hội thượng vị mà thôi nên khi cô thấy Giang Tống tức giận đến mức đề nghị hủy hôn lúc mới thất vọng
Tôi thản nhiên : “Giang Tống nếu kết hôn thì thể kết hôn”
Giang Tống nhẫn nhịn : “Cô làm loạn cái gì Tôi chắc chắn sẽ kết hôn với cô Không chỉ là thử vest thôi đến mức thế ”
Ngay cả mẹ cũng tức giận bà về phía Giang Tống Bà chút do dự trách mắng : “Giản Nguyệt con linh tinh gì hôm nay là sinh nhật của chị con lúc con nổi giận”
Tôi lạnh lùng : “Hôm nay cũng là sinh nhật của con”
Mẹ theo bản năng : “Khác ”
Bà tự biết sai để lộ chân tướng
Tôi giống như kẻ cứng đầu đâm đầu tường chịu cam lòng hỏi: “Khác chỗ nào”
Mẹ nữa
Giản Kiều ôm mẹ cô trách móc : “Sao em cứ làm mẹ buồn mẹ lớn tuổi em nhường bà một chút ”
Tôi chỉ cảm thấy choáng váng
Tôi là vị thiên kim thật sự ôm nhầm
Dường như từ nhỏ đến lớn ai kiên quyết lựa chọn
Mẹ thích Giản Kiều hơn
Giang Tống thích Dư Mặc hơn
Những năm tháng bỏ và tình cảm của quả thực giống như một trò
Tôi cúi đầu cố gắng kìm nén nước mắt
Sau đó nhỏ giọng : “Cuộc hôn nhân cần nữa”
Giang Tống hết kiên nhẫn nắm lấy cánh tay : “Thôi Giản Nguyệt em say lên lầu tỉnh rượu ”
Tôi mạnh mẽ hất : “Tôi Cuộc hôn nhân kết hôn nữa Giang Tống Anh xứng”
Tôi xúc động đến mức cuối cùng giọt nước mắt kìm nén từ lâu cũng rơi xuống
Giọng lớn mọi đều sang
Giang Tống cảm thấy mất mặt liền lạnh lùng : “Được tùy cô Giản Nguyệt cô đừng tưởng làm nũng là thể khiến mọi đều theo cô Trừ khi cô đến cầu xin nếu tuyệt đối kết hôn với cô”
Tôi lạnh
Đến lúc còn tưởng chỉ đang làm nũng
Xem thật sự tưởng vẫn còn yêu say đắm Nào ngờ sự nhẫn nhịn bấy lâu nay đã tiêu hao hết tất cả tình cảm của dành cho
Tôi đã còn yêu nữa
Tôi lau mạnh nước mắt mặc kệ tiếng quát mắng của mẹ phía Tôi sải bước chạy ngoài
Không quan tâm đến cơn mưa như trút nước bên ngoài
Đi dọc theo đường lái xe của khu biệt thự một lúc lâu vẫn đến đường lớn
Ở đây dễ bắt xe nghĩ đến Triệu Trành đang trò chuyện vui vẻ với mấy ngôi ở buổi tiệc Tôi bất đắc dĩ nghĩ chỉ đành làm phiền hạnh phúc đêm nay của
Vừa định gọi điện thấy phía xe chạy đến
Tôi tránh sang một bên nhưng chiếc xe dừng bên cạnh
Cửa sổ xe từ từ hạ xuống để lộ khuôn mặt tuyệt mỹ
Giang Dư cụp mắt tay cầm vô lăng chìa ngoài cửa sổ
Viên đá mắt mèo màu xanh lục đậm sáng rực mê hoặc
“Lên xe”
Trong xe vô cùng ấm áp
Tôi mặc chiếc váy ướt sũng co rúm ở góc cố gắng làm ướt xe của
Chỉ là nhịn tò mò: “Giám đốc Giang gọi tài xế”
Giang Dư chớp mắt chậm như đang suy nghĩ một lý do
cuối cùng vẫn : “Đi gấp”
Muộn thế còn chuyện gì lớn cần xử lý gấp như
cảm thấy trán nóng bừng ngay cả dày cũng bắt đầu đau âm ỉ thực sự tâm trí suy nghĩ kỹ
Lại thấy Giang Dư : “Thật sự kết hôn nữa nghĩ kỹ chứ”
Tôi gật đầu
Anh là chú của Giang Tống bây giờ nghĩ công khai đơn phương hủy hôn chỉ làm Giang Tống vui mà còn làm Giang Dư mất mặt
Biết đến là để tìm mặt mũi cho Giang Tống khuyên hồi tâm chuyển ý
Lòng nghẹn
Im lặng một lát
Anh đột nhiên lên tiếng: “Em thấy thế nào”