Hóa Mưa Thành Ánh Sáng - Chương 1
1
Một ngày hôn lễ Giang Tống mất liên lạc
Cô gái nhỏ ở cửa hàng váy cưới dùng ánh mắt thương cảm hết lần đến lần khác gọi điện cho
Gọi đến lần thứ mười cuối cùng cũng kết nối
Giang Tống lạnh nhạt : “Em cảm thấy phiền quá Không đã với em bạn gặp chút chuyện nên cần đến giúp”
Tôi : “Còn một tiếng nữa cửa hàng váy cưới sẽ đóng cửa”
Giang Tống nhanh: “Vậy thì chọn đại một bộ ”
Đầu dây bên truyền đến giọng nữ phấn khích ——”Anh Tống nhanh lên Không em sắp thua ”
Tôi mở miệng: “Giang Tống …”
“Tút ——”
Anh đã cúp máy
Tôi biết là Giang Tống và cô gái gọi là em – Dư Mặc đang chơi game
Bọn họ đang vai kề vai
Dư Mặc đột nhiên hỏi: “Anh Tống chị dâu mà biết chị sẽ giận chứ”
Giang Tống : “Giận thì giận thôi để yên một lát thì Tính cách của Giản Nguyệt em còn biết Đuổi cũng đuổi mắng cũng ”
Dư Mặc khúc khích
Còn bên
Tôi hít một thật sâu với cô gái nhỏ ở cửa hàng váy cưới: “Bộ đó phiền cô gói giúp ”
“Cô ơi nếu ngày mai mà vest sẽ kịp sửa ”
“A Nguyệt thật nhé Giang Tống đã còn là Giang Tống của ngày xưa nữa Cô còn nhịn đến bao giờ” Bạn thân của – Triệu Trành phẫn nộ bất bình
“Từ đính hôn đến địa điểm cưới đến đặt nhẫn cưới Giang Tống lần nào đến đúng giờ Bạn của lúc thì ốm lúc thì đụng xe đúng ngày trọng đại của mới xảy chuyện cũng biết bọn họ ý đồ gì”
Tôi biết
chính vì Giang Tống thời niên thiếu thật sự quá đến mức nỡ từ bỏ
Cho dù trái tim đã làm tổn thương đầy rẫy vết sẹo
Tôi : “Cậu còn nhớ hồi cấp ba tớ tai nạn giao thông Lúc đó ngay cả nhà tớ cũng tưởng tớ sẽ mù họ suýt bỏ rơi tớ Giang Tống bay sang Anh chăm sóc tớ ba năm”
Triệu Trành : “A Nguyệt nhưng con sẽ thay đổi Cậu vì ơn nghĩa mà đối xử với trăm bề nhưng cũng nên giới hạn Nếu chính là làm hư Giang Tống mất ”
Cậu đúng
sự thật luôn tàn nhẫn
Trước đây luôn giống như con ốc sên tự nhốt trong hồi ức
Thực ba năm khi từ chối cắt đứt liên lạc với “cô em gái kết nghĩa” Dư Mặc đã quyết tâm
Ba năm
Anh chăm sóc ba năm sẽ trả ba năm
Mà bây giờ cách đến ba năm cũng chỉ còn một ngày
Nếu ngày mai vẫn yêu
Vậy nên từ bỏ
Thực sớm một ngày muộn một ngày cũng khác gì cả
thời gian chung sống mấy năm nay từng chút từng chút cũng coi như là những điều hiếm hoi của khi đến nhà họ Giản
Đặc biệt là khi mù những thời gian ở Anh cùng Giang Tống
Chính vì vẫn luôn còn chút may mắn với
Không thấy quan tài đổ lệ mà thôi
Điện thoại của đột nhiên vang lên nhạc chuông cài đặt riêng trong trẻo dễ ——”shabishabishabi”
Tôi máy thờ ơ gọi một tiếng “Mẹ”
2
Tô Tố : “Tối nay tiệc sinh nhật của Kiều Kiều con đừng đến muộn”
Tôi : “Không đang thử váy cưới”
Tô Tố lớn tiếng: “Sắp tối con thử cái gì mà thử đừng kiếm cớ Hôm nay là ngày trọng đại của chị con con đến”
Mắt ướt nhòe cứng rắn : “Hôm nay cũng là ngày trọng đại của con Con và chị cùng ngày sinh nhật”
Tô Tố : “Con bắt đầu lật chuyện cũ đúng Phải đúng là năm đó con ôm nhầm Cũng vì thế mà nhà chúng coi Kiều Kiều là con gái ruột nuôi mười mấy năm nhưng con đã nhận về ”
Bà càng càng tức giận: “Con chẳng lẽ nhất định ép Kiều Kiều ”
Tôi : “Ai ép ai còn chắc ”
Tô Tố lạnh lùng : “Con là ý gì Quả nhiên là nhà nghèo nuôi hư phẩm chất Kiều Kiều từ đến nay luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện mẹ cho phép con bôi nhọ con bé”
Tôi lạnh
Tôi hiểu rõ bà vì nhất định bắt tham dự tiệc sinh nhật của Giản Kiều
Bởi vì từ lâu Giản Kiều đã thích quản lý hiện tại của nhà họ Giang Giang Dư
Giang Dư luôn lạnh lùng gần nữ sắc Bao nhiêu năm nay ngay cả một bạn gái tin đồn cũng
Tô Tố cảm thấy đã bước nửa chân nhà họ Giang nên giúp đỡ chị kết nối mà thôi
Tôi : “Mẹ con cũng Cho tiền Một triệu”
Tô Tố sững đó bà mắng: “Sao con máu lạnh ác độc như ”
Tôi : “Con dù máu lạnh đến cũng chỉ là di truyền gen ưu tú của mẹ thôi”
“Con bậy bạ gì đó Rõ ràng là đôi cha mẹ nuôi chết tiệt của con máu lạnh ác độc làm hư con”
Tim đau như kim đâm lời của càng thêm sắc bén
“Người đã khuất thì thôi nếu mẹ luôn nhớ đến họ con chúc mẹ sớm toại nguyện sớm ngày thăm bố mẹ con”
“Con ——”
“Một triệu Con sẽ giúp Giản Kiều và chú nhỏ nhà họ Giang kết nối mẹ chuyển ”
Tô Tố nghiến răng
“Chuyển cho con năm trăm nghìn khi việc thành thì chuyển nốt”
Tôi số dư tăng lên
Cuối cùng trong lòng cũng một chút vui vẻ
Tôi tự đặt hạn ba năm chỉ là để rõ Giang Tống cũng là để rõ những thân máu mủ của
Còn một ngày
Tích đủ thất vọng thì sẽ mang tiền rời
Chỉ là bây giờ còn lo lắng một việc ——
Tuy tính cách nổi điên lên thì ai cũng dám đối đầu
chú nhỏ nhà họ Giang Giang Dư
Lại là mà ngay cả cũng e dè
Tôi thực sự chọc
3
“Nhớ tám giờ đến dự tiệc sinh nhật của Giản Kiều”
Tôi nhắn tin cho Giang Tống
Anh quả nhiên trả lời
Tôi màn hình điện thoại lật xem tất cả lịch sử trò chuyện những năm nay
Thời gian quả nhiên là thứ đáng sợ
Nó khiến Giang Tống từ một đàn ông luôn chia sẻ ảnh hoàng hôn luôn dỗ ngủ biến thành kẻ chỉ dùng vài chữ ngắn ngủi cho qua chuyện
Lúc mù giọng trầm thấp dịu dàng dỗ dành ăn thêm một miếng vẫn còn văng vẳng bên tai
qua hôm nay sẽ bao giờ chủ động nhắn tin cho nữa
Tiệc tối hôm đó
Mẹ – Tô Tố váy của bà cau mày: “Con mặc cái đồ rẻ tiền ”
Tôi mỉm : “Gặp như nào thì mặc quần áo thế đó thôi Hơn nữa mẹ cho con tiền mua đồ hiệu bao giờ ”
Tô Tố mắng: “Suốt ngày cứ tiền tiền tiền Thật là mất mặt”
Tôi : “Không mất mặt bằng cô con gái cưng của mẹ cô ở bên ngoài lăng nhăng lấy con làm bia đỡ đạn”
Hôn lễ ngày mai vốn là ngày Giản Kiều đã định
Chỉ là cô lăng nhăng ở bên ngoài vị hôn phu mất mặt nên hủy hôn
Chỉ tiếc là giới truyền thông đều biết nhà họ Giản con gái sắp kết hôn ngày hôm đó
Vì mới vội vàng kết hôn với Giang Tống ngày đó để xoa dịu dư luận
Tô Tố lập tức im lặng bà hận thể bịt miệng : “Con im miệng”
Tôi thành thạo chìa tay: “Đưa tiền”
Tô Tố mắng chuyển tiền
Tôi mà lòng đau như cắt
Tôi biết rõ
Thực nhà họ Giản giàu Một cái túi của Giản Kiều cũng cả triệu huống chi là tiền tiêu vặt của cô
mà Tô Tố đối với bà keo kiệt hết mức thể
Mỗi lần cho tiền thực đều là tự an ủi bản thân mà thôi
Bởi vì thứ vốn chỉ là tình yêu của gia đình
“Em gái đến thấy Giang Tống” Giản Kiều tới
Cô duyên dáng khoác tay Tô Tố Hai họ giống như mẹ con thân thiết càng làm nổi bật giống như ngoài
Cô mỉa mai : “Ngày mai sắp kết hôn chú rể còn khiến em thấy phiền như em thật đáng thương”
Tôi cảm thấy nỗi đau trong lồng ngực đã dần dần giảm bớt theo thời gian
Tôi : “Cô quan tâm như Sao cô và cũng từng qua ”
“Chát”
Một cái tát giáng mặt
Nóng rát
Tôi lạnh lùng che mặt: “Mẹ cẩn thận chút Mắt con mới khỏi mấy năm đánh hỏng thì mẹ bồi thường đấy”
Tô Tố nghiến răng nghiến lợi: “Con thật là lòng rắn rết”
Tôi định lên tiếng
Lại thấy một phụ nữ lạ mặt
Cô buộc tóc đuôi ngựa cao áo phông trắng quần jean
Cô đang cùng Giang Tống bọn họ đang Người phụ nữ như đùa giỡn đấm ngực Giang Tống
Cho dù đã quyết tâm buông bỏ nhưng cảnh tượng vẫn khiến mắt cay xè
Anh rõ ràng như
Năm mù
Anh một bay sang Anh chăm sóc từng li từng tí
Lúc luôn ôm xoa xoa vành tai : “Tin em sẽ khỏi thôi”
Câu đó đã nâng đỡ bước khỏi bóng tối để đón chào ánh sáng của
Giang Tống thấy nụ mặt tắt hẳn
Anh còn gì phụ nữ đã chủ động chìa tay chào hỏi : “Chào chị em là Dư Mặc là em của Giang Tống Bình thường tính em thẳng thắn chị cứ coi em như đàn ông là ”
Tôi mỉm : “Ồ Em rối loạn nhận dạng giới tính ”
Sắc mặt Dư Mặc cứng
Rõ ràng cô chỉ thẳng thắn với Giang Tống thôi
Giang Tống tức giận: “Em đối xử với cô một chút”
Tôi : “Xin Tôi quen thẳng thắn chỉ đùa với “ ” thôi”
Triệu Trành cũng phụ họa: “Anh thẳng thắn chào ”
Giản Kiều mặt giảng hòa: “Thôi thôi chúng đều bớt lời Mặc Mặc là bạn của chị là chị mời cô đến Em gái em đừng nghĩ nhiều nhé”
Dư Mặc gật đầu
Bọn họ đều dường như mới là nhỏ nhen tính toán chi li là kẻ điên cố chấp trong bốn
Tôi
Đã như thì sẽ làm loạn cho bọn họ xem
Cùng lúc đó
Có : “Giám đốc Giang đến ”