Hoa Hồng Vượt Rào - Chương 2
5
Ý thức của dần dần mơ hồ
trong lòng rốt cuộc đã biết rõ
Những năm qua Tống Khải luôn lấy thân phận “bạn thân” để ở gần
Chắc chắn trùng hợp xuất hiện ở quầy bar
Anh đã theo dõi từ sớm
“Anh bỏ thuốc ”
Tống Khải bế một căn hộ
Tôi giường mà quỳ một chân kéo tay hôn lên mu bàn tay :
“Vãn Vãn em bỏ Hoắc Kiêu đàn ông Tin tức của và Chu Vi cả cõi mạng đều biết quan tâm đến em”
Tôi cố rút tay về lắc đầu : “Anh nên xuống tay với ”
Tống Khải làm chủ cảm xúc: “Vãn Vãn nhưng yêu em mà Trừ ai thật lòng với em Thứ Hoắc Kiêu thể cho em cũng thể Anh giúp em buông bỏ Vãn Vãn em chút bao nhiêu năm qua em yêu Hoắc Kiêu yêu em Em hẳn hiểu lòng hơn bất cứ ai Anh dám cam đoan mới là yêu em nhất đời”
Tôi chỉ cảm thấy buồn nôn
Tống Khải ghét Hoắc Kiêu
Anh xuống tay với thể là để trả thù Hoắc Kiêu
Điện thoại của vẫn luôn mở định vị cuộc gọi với Hoắc Hành Chi vẫn cúp
Điện thoại ở trong túi xách giờ phút tất cả kỳ vọng của đều đặt Hoắc Hành Chi
Anh sẽ đến chứ
Lúc vẻ Tống Khải nhảm nữa lên cởi nút áo sơ mi
Lúc cởi đến chỉ còn quần lót Tống Khải cúi xuống ánh mắt nóng bỏng triền miên: “Vãn Vãn em cùng với chúng cùng trả thù Hoắc Kiêu ”
Tôi mặt né tránh sự đụng chạm của Tống Khải
Bất lực và hoảng loạn làm cảm xúc của mất kiểm soát
Bản năng đáng sợ làm thể dùng sức như con cá mắc cạn chỉ thể mặc cho xẻ thịt
Tống Khải hôn xuống tránh nụ hôn của rơi tai run lên
Tống Khải như phát điên bóp cằm ép đối diện với :
“Vãn Vãn Hoắc Kiêu hề để ý đến em Từ nhỏ đến lớn em như chó liếm của em xem hạ tiện ”
Tôi như bốc cháy cả tê dại lý trí sắp tan rã
Bỗng nhiên ở cửa động tĩnh đang đạp cửa mấy tiếng là một tiếng rầm lớn
Tôi tầm mắt mông lung
chỉ là nhận Hoắc Hành Chi
Anh thật sự tới
Hoắc Hành Chi đó gần như sải bước tới túm lấy gáy Tống Khải kéo khỏi
Tôi tận mắt Hoắc Hành Chi một đấm một đấm nện lên mặt Tống Khải
6
Tống Khải cảnh sát mang
Ghi âm cuộc gọi giữa và Hoắc Hành Chi chính là chứng cứ
Tôi Hoắc Hành Chi ôm lên một chiếc xe sang màu đen
Cả vô lực gần như dựa Hoắc Hành Chi
Mùi hương thơm dịu từ cơ thể làm say mê vùi đầu hít
Như lữ hành sa mạc khát vọng nước suối
Còn Hoắc Hành Chi chính là nguồn suối đó
Chẳng biết tại đột nhiên nghĩ đến thời Hoắc Hành Chi vẫn còn học
Xưa giờ luôn lạnh lùng cao ngạo như tùng bách đỉnh núi tuyết
Mỗi lần đến nhà họ Hoắc gặp chỉ dám lúng túng gọi một tiếng “chú”
Rõ ràng chỉ lớn hơn năm tuổi thôi
trong ký ức của luôn cao lớn lạnh nhạt đôi mắt thâm thúy mang cảm giác lánh đời
Rõ ràng đã biết nhiều năm nhưng cảm thấy như bao giờ biết rõ
giờ phút tác dụng của thuốc làm bám lấy như dây tơ hồng
Tôi hôn lên cổ cứng đờ
“Tạ Thính Vãn”
Anh gọi giọng trầm thấp hấp dẫn lạ thường
Tôi cực kỳ thích âm sắc đó lý trí gần như bay biến như đứa bé kẹo rưng rức: “Chú Hoắc… Khó chịu…”
Cảm nhận một bàn tay ghì eo
Tôi bất an giãy giụa
Sức nặng đó càng lớn hơn
Tôi thấy Hoắc Hành Chi khàn giọng dặn tài xế: “Lái nhanh một chút đến biệt thự Nam Sơn”
Biệt thự Nam Sơn là bất động sản Hoắc Hành Chi đã tự mua khi trưởng thành
Tôi nhớ ôm lên giường thế nào
Chỉ nhớ lúc Hoắc Hành Chi đút uống nước đá nút áo của đã cởi hai viên cổ vết đỏ
Dấu vết mờ ám xuất hiện giống như phạm giới hết sức kiều diễm
Tôi chui lòng tham lam ngửi mùi hương mát lạnh chỉ đến gần mới thể giải cơn nóng
Yết hầu Hoắc Hành Chi lăn lộn ngẩng đầu trực tiếp cắn lên
“A…”
Người đàn ông rên lên
Anh đẩy mà chờ cắn mệt tự buông
“Bác sĩ sẽ tới ngay cháu nhịn thêm một chút”
Tay đè trán
Cảm nhận lòng bàn tay rịn mồ hôi
Lý trí bay sạch chỉ dính lên Hoắc Hành Chi
Lúc bác sĩ tới loáng thoáng thấy cuộc đối thoại của hai
“Tổng giám đốc nếu dùng thuốc sẽ cho cơ thể thể làm cô Tạ trở nên lãnh đạm Biện pháp nhất chính là giúp cô Có điều… giải thứ cần ít nhất bảy lần”
Tôi: “…”
7
Bác sĩ rời cửa phòng lần nữa đóng
Hoắc Hành Chi phòng tắm nhanh giọt nước cơ thể lau áo sơ mi trắng ướt đẫm phản chiếu thân hình cường tráng dẻo dai bên trong
Tôi dán lên như côn trùng đáng thương sắp chết cần sương ngọt
Hoắc Hành Chi ghì tay giọng khàn khàn: “Cháu nghĩ kỹ Rốt cuộc cháu ai Nếu Hoắc Kiêu chú sẽ túm nó tới cho”
Nghe tên “Hoắc Kiêu” lắc đầu nguầy nguậy
Cứ như hai chữ “Hoắc Kiêu” là một nỗi đau khó giải thích đối với
Bấy giờ dường như Hoắc Hành Chi mới thoải mái một tiếng thấp giọng : “Em đừng hối hận”
Anh vẻ hài lòng
Ngày hôm mở mắt ánh mặt trời ngoài cửa sổ hắt xuống chói mắt
Ký ức ào ạt ập tới
Ngày hôm qua nửa đêm khôi phục ý thức
Tôi nhớ rõ lúc đầu và Hoắc Hành Chi ở giường đó đến ban công đó… đến phòng tắm…
Tôi: “…”
Tôi ngơ ngác hồi lâu
Mãi đến khi Hoắc Hành Chi đẩy cửa tiến trở về dáng vẻ khéo léo nho nhã khác với điên cuồng mất khống chế đêm qua
“Tỉnh ”
Hoắc Hành Chi nhẹ giọng hỏi
Tôi chậm rãi kéo chăn bao phủ hận thể chôn vùi bản thân
Quá lúng túng
Tôi đã ngủ với chú của chồng sắp cưới
Cảm thấy Hoắc Hành Chi bên giường trong đầu nhanh chóng nghĩ đối sách
Dường như tâm trạng của Hoắc Hành Chi khẽ: “Vãn Vãn em bịt tay trộm chuông Hay là chịu trách nhiệm với ”
Cái gì
Tôi chịu trách nhiệm với
Tôi cắn răng vén chăn luôn định dậy cảm giác xé rách đau đớn làm hít một
Bấy giờ mới nhận cơ thể mát lạnh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi nam
Là ai mặc cho cần cũng biết
Mặt thoắt cái đỏ bừng
“Chú Hoắc ngày hôm qua cháu… cháu cố ý cháu thể bồi thường cho chú”
Trời ơi rốt cuộc đang gì thế
Anh là tổng giám đốc điều hành tập đoàn là nhà sa sút lấy gì bồi thường cho
Hoắc Hành Chi xuống giường áo sơ mi mở một nút yết hầu khéo một dấu hôn
Là chứng cứ tội ác đã để
Đôi mắt tối sầm: “Anh sẽ xử lý Tống Khải … chuyện xảy tối qua ván đã đóng thuyền”
Có ý gì
Tôi kinh ngạc Hoắc Hành Chi tiếp: “Hai nhà Tạ Hoắc hôn ước cũng họ Hoắc”
Tôi buột miệng : “ chúng cùng bối phận”
Ngón tay thon dài của Hoắc Hành Chi gãi gãi mũi: “Vãn Vãn em hai mươi lăm ba mươi tuổi đúng là kém năm tuổi tự nhận chỗ nào kém trẻ tuổi Tối qua chắc em cũng cảm nhận ”
Tôi: “…”
Đóa hoa cao quý của nhà họ Hoắc biết bản thân đang cái gì
Hoắc Hành Chi: “Anh từng yêu đương tối qua cũng là lần đầu Em trách nhiệm với ”
Không trốn tránh trách nhiệm chỉ là chuyện xảy quá đột ngột
Tôi đã gọi là “chú út” từ nhỏ tuy đã quen biết lâu nhưng thực tế cũng mấy khi tiếp xúc Chỉ thỉnh thoảng gặp ngày lễ ngày tết gì đó
Từ khi học đã là nhân vật tâm điểm ở trường
Làm nam thần trong lòng
Là đóa hoa thể xâm phạm
Hoắc Hành Chi giơ tay xoa đầu : “Em bất cứ dính dáng gì với Hoắc Kiêu nữa ở đây mấy ngày chính thức hủy hôn với nó Anh cũng sẽ cho em thời gian để từ từ thích ứng”
8
Hoắc Hành Chi đích thân nấu bữa trưa
Tay áo sơ mi của xắn lên lộ cánh tay rắn chắc cùng với gân xanh nổi lên
Tôi liếc lập tức nghĩ đến tối qua cũng là đôi tay đó ôm lấy buộc nghênh đón hết lần đến lần khác
Đầu óc rối mù lúc Hoắc Hành Chi bưng cá kho đến mặt ánh mắt mờ tối: “Đỏ mặt Đang nghĩ gì ”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Không Cháu nghĩ gì hết”
Hình như càng tô càng đen
Hoắc Hành Chi xuống múc cho một chén canh gà hầm nấm vẻ ngoài của tao nhã trong trẻo lạnh lùng lời làm đỏ mặt:
“Bác sĩ em trúng thuốc loại thuốc xem như nhất chợ đen thể làm trúng thuốc giữ tỉnh táo ở mức độ nhất định Nói cách khác em nhớ mọi thứ”
Mắt trừng lớn
Không hiểu tại Hoắc Hành Chi những điều đó
Người đàn ông khẽ : “Anh cũng nhớ rõ”
Tôi: “…”
Một bữa cơm ăn đến mồ hôi ướt lưng
Đến nỗi quên cả khâu tránh thai quan trọng nhất
Hoắc Hành Chi đưa xuống núi ghế phụ đường điện thoại đổ chuông
Màn hình hiển thị ba chữ “chồng cưới”
Tôi ấn nút trả lời Hoắc Hành Chi liền : “Bốn rưỡi chiều bữa tối em ăn gì”
Ở đầu bên điện thoại Hoắc Kiêu cũng tiếng của Hoắc Hành Chi
Dừng một chút Hoắc Kiêu vui : “Tạ Thính Vãn em đang ở cùng chú út Không việc gì thì đừng làm phiền chú Chú út của em thể tùy ý làm phiền ”
Hoắc Hành Chi là viên ngọc quý của nhà họ Hoắc
Tập đoàn Hoắc thị nhiều lần gặp nguy cơ đều là một tay Hoắc Hành Chi lèo lái mới tìm đường thắng trong hiểm nguy
Tôi đột nhiên cạn lời
Hoắc Kiêu mà mất bình tĩnh ngừng: “Tạ Thính Vãn Tống Khải bắt Có liên quan đến em Em đừng quên thân phận của bớt làm mất mặt ”
Tôi giận đến bật
Trong phút chốc cảm thấy bản thân thật hài hước
Trước đây thích Hoắc Kiêu như trúng bùa
Hoặc thể là vì từ nhỏ đã tiêm nhiễm…
Hoắc Kiêu là chồng cưới của cho nên mới theo bản năng thích
Giống như việc thích Hoắc Kiêu là sứ mệnh là nhiệm vụ của
Cho nên nhiều lần mặt nóng dán mông lạnh vẫn đâm đầu
ngay lúc tình yêu tan biến như cơn gió bỗng chốc biến mất
Tôi bình tĩnh : “Hoắc Kiêu đã đề nghị chia tay qua mấy hôm nữa sẽ đích thân đến gặp ông Hoắc hủy hôn Quan hệ giữa với bất kỳ ai đều liên quan đến ”
Nói đến đây cúp luôn điện thoại
Không biết ảo giác thoáng thấy khóe môi Hoắc Hành Chi cong lên