Hoa Hồng Vượt Rào - Chương 1
1
Ba tháng cách ngày cưới
Tôi gọi cho Hoắc Kiêu
Lúc tìm thấy đang ghế dáng vẻ cà lơ phất phơ bên cạnh còn một cô gái mặc váy dây
Cô là Chu Vi ngôi mới nổi dạo gần đây
Tôi sửng sốt định đẩy cánh cửa hé mở thấy nhắc tới
“Chúc mừng Kiêu sắp ôm mỹ nhân về Tạ Thính Vãn là bạch nguyệt quang trong lòng nhiều Em cái họ Tống vẫn thích cô lắm”
Hoắc Kiêu khẩy hừ giọng mũi: “Tạ Thính Vãn chẳng thú vị xíu nào chuẩn một cô gái ngoan Nếu ông cụ đã định hôn từ bé thì đây vốn sẽ cưới cô Ở bên cô thú vị nhàm chán”
Tôi chết lặng trái tim như bóp nghẹn
Cơn đau âm ỉ kỳ lạ chợt ập tới
Trước đây đã thích con gái ngoan ngoãn trầm tĩnh
Làm
Chê thú vị
Thế nên mỗi lần ngoài ít khi dắt theo là
Mấy thanh niên ở đó hùa trêu ghẹo: “Anh Kiêu thảm quá mà ép cưới sớm”
Xuyên qua khe cửa về phía Hoắc Kiêu đang ghế đẩu
Chợt cảm thấy hiểu rõ ràng cùng lớn lên nhưng chút xa lạ
Hoắc Kiêu nhả thuốc ôm eo Chu Vi: “ ông đây quá thảm”
Tay Chu Vi lập tức đặt lên vai Hoắc Kiêu ghé tai trộm
Động tác thân mật
Tôi biết đã rời khỏi hộp đêm như thế nào
Ngoài đường ngựa xe như nước chợt cảm thấy biết về
Mê man
Ông nội với ông nội Hoắc Kiêu là chiến hữu sinh tử
Cũng vì thế mà định thân từ bé cho hai đứa
Từ nhỏ đã là cái đuôi của Hoắc Kiêu khi bắt đầu hiểu chuyện liền biết là chồng tương lai của
Tôi vẫn cho là Hoắc Kiêu chỉ là trẻ tuổi nên ham chơi chút thôi
hóa như
2
Ngơ ngác trở về nhà
Ngoài trời đổ mưa ướt sũng
Cha mẹ đón chằm chằm hỏi:
“Sao Tìm Hoắc Kiêu Thằng bé còn chơi đủ con bao dung nó hơn chút Tóm lễ cưới nhất định diễn như thường Vốn trong tay ba vòng Sau dựa nhà họ Hoắc trợ giúp”
“ đó ba con đó Đàn ông mấy ai ham chơi Hoắc Kiêu rảnh chuẩn đám cưới với con mẹ chuẩn cùng con là ”
Từ bé đã là cô bé ngoan nhưng hôm nay đột nhiên lời nữa
Thật sự là thói quen đây
“Ba mẹ con hủy hôn Con xin con sống trong kỳ vọng của ba mẹ nữa”
Tôi mệt
Thiên kim nhà họ Tạ gì chứ
Cô gái thượng lưu Nam Thành
Mợ chủ tương lai của nhà họ Hoắc
Những cái danh đó đã chèn ép quá nhiều năm
Tôi sắp quên rốt cuộc là thế nào
Hoắc Kiêu sai
Tôi thú vị
Không thú vị đến mức ngay cả chính bản thân cũng thích
Nghe hủy hôn cha mẹ trở nên mất kiểm soát
“Vãn Vãn Con bậy gì đó Nếu nhờ ông nội con thì con thể leo lên nhà họ Hoắc”
“Cái con nhóc đừng ích kỷ quá Dù vì bản thân thì cũng suy xét cho nhà họ Tạ Nếu công ty ba con phá sản em trai con làm ”
Tôi cha mẹ về phía đứa em trai hai mươi ba tuổi im lặng sofa
Đột nhiên bật
Cha mẹ danh nghĩa là yêu nhưng chẳng qua chỉ coi như tiền vốn mà thôi
Em trai núp lưng cha mẹ hưởng thụ hết thảy như điều đương nhiên
Có lẽ bọn họ biết thật sự yêu Hoắc Kiêu Tôi dùng hôn nhân làm công cụ
Không đúng lắm…
Phải là đã từng yêu Hoắc Kiêu
Tôi những thân ruột thịt bất lực:
“Ba mẹ công ty gia đình kinh doanh hạng mục nhiều lần thất bại hai nên tự tìm vấn đề ở bản thân Hơn nữa em trai đã nghiệp đại học chẳng lẽ nên tự lực cánh sinh Nhà họ Hoắc tài lực hùng hậu nhưng giúp nhà họ Tạ mấy lần Đền ơn nhiều năm nhà họ Hoắc sớm đã trả xong Hai cần danh dự nhưng con cần”
Lúc cái tát giáng xuống mặt câm lặng
Cha gần như gầm lên: “Mày là con gái nhà họ Tạ mày trách nhiệm với nhà họ Tạ Chuyện hủy hôn đừng mơ”
3
Ngày hôm mời đến nhà họ Hoắc
Ông Hoắc vẫn còn ông nội thì đã qua đời khá lâu
Hoắc Kiêu cũng đang ở trong phòng làm việc của ông cụ đút tay túi hai mươi lăm tuổi ở tuổi hết sức lông bông
Ông Hoắc tức giận chỉ tin tức giải trí màn hình: “Mày tự xem Người của nhà họ Hoắc lên trang bìa tin tức giải trí Mày ôm ôm ấp ấp cô nghệ sĩ Chu Vi gì còn thể thống gì ”
Nhà họ Hoắc là gia đình cách mạng bắt đầu kinh doanh từ đời cha của Hoắc Kiêu
Gia giáo nhà họ Hoắc nghiêm
Hoắc Kiêu chẳng bận tâm: “Ông nội đừng nóng hôm qua cháu chỉ uống rượu với mấy đứa bạn cháu với Chu Vi quan hệ gì cả”
Ông cụ hừ lạnh lúc vẻ mặt chuyển thành ôn hòa: “Vãn Vãn ông nội đã dạy dỗ thằng nhóc giúp cháu cháu đừng để trong lòng Tin tức đầu đề sẽ gỡ xuống ngay cháu là cháu dâu ông lão chọn ai thể thay thế”
Tôi cung kính : “Ông nội thật …”
Tôi còn xong cửa thư phòng gõ
Người đến là chú ba nhà họ Hoắc Hoắc Hành Chi
Anh tiến phòng làm việc tự thân mang khí thế uy nghiêm Đến gần thân cao mét chín âu phục xanh đậm chân dài eo hẹp còn thu hút hơn cả nam
Vị chính là trai độc thân hàng đầu Nam Thành năm nay tròn ba mươi mới là đầu thực sự đằng Hoắc thị
“Chú ạ” Hoắc Kiêu lập tức thu vẻ cà lơ phất phơ vẻ sợ Hoắc Hành Chi
Hoắc Hành Chi thờ ơ đáp một tiếng với ông cụ: “Ba đã điều tra xong Là ekip ủa Chu Vi tung ảnh lên cũng là ekip của cô xào couple Định dùng nhà họ Hoắc để tăng độ hot”
Nói đến đây Hoắc Hành Chi sang : “Cô Tạ nếu cô để ý cô thể đưa bất cứ yêu cầu gì việc hôn nhân giữa hai nhà Tạ Hoắc là trưởng bối quyết định thể hủy bỏ”
Tôi há miệng biết khí thế của Hoắc Hành Chi ảnh hưởng mà nhất thời nên lời
Ông cụ đột nhiên lên tiếng tiếp tục mắng Hoắc Kiêu: “Năm đó ông nội Vãn Vãn cứu ông chiến trận bằng đời đã thằng nhóc thối như mày Nếu ông chỉ một mày là cháu trai Vãn Vãn tới phiên mày cưới ”
Hoắc Kiêu im lặng nhưng vẻ tâm trạng
Ngực nghẹn thắt
Nhà họ Hoắc nợ ân tình của ông nội nhưng thật sự cần trả ở
Tôi chán ghét đền ơn lắm
Rời khỏi phòng làm việc Hoắc Kiêu nắm cổ tay giọng mang theo nghi ngờ: “Hôm qua là sinh nhật em ở cùng Chu Vi em giận”
Tôi ngơ ngác mặt
Giận ư
Hình như đã thất vọng đến giận nữa
Hoắc Kiêu hùng hổ: “Tạ Thính Vãn em giả bộ đến khi nào Em làm bộ làm tịch chính là để gả nhà họ Hoắc lên làm mợ chủ nhà họ Hoắc Hai mươi lăm năm em giả bộ mệt ”
4
Cổ họng khô khốc
Rất cho Hoắc Kiêu biết giả bộ
Tôi thật sự thích đã lâu
Hoắc Kiêu cho cơ hội giải thích nhạo hết sức hài hước: “Muốn cưới đến Tốt thôi chúng lập tức lên ngủ em mang thai con của địa vị của em sẽ càng vững chắc hơn”
Anh lôi về hướng phòng ngủ lầu ba
Không biết lấy sức ở trở tay cho một cái tát
Đánh xong và Hoắc Kiêu đều ngơ ngác
Chúng đã cùng bàn từ khi học mẫu giáo luôn chiều theo ý Anh nghịch ngợm phá phách lần nào cũng là thu dọn tàn cuộc cho
Trong hai mươi lăm năm cuộc đời của Hoắc Kiêu luôn đặt ở vị trí cực kỳ quan trọng
Hoắc Kiêu giận ngược còn nhếch môi: “Tạ Thính Vãn em cuối cùng cũng nhịn định giả bộ nữa hả”
Tôi bình tĩnh : “Chúng chia tay đám cưới cũng hủy ”
Ném một câu xoay rời
Dường như cần quá nhiều
Thích nhiều năm như đến cuối mà chẳng gì đáng lưu luyến
Quản gia giật khuyên nhủ Hoắc Kiêu: “Cậu chủ mau dỗ cô Tạ ”
Tôi vẫn xa Hoắc Kiêu ở phía lạnh: “Yên tâm cô ầm ĩ lâu chẳng tới mấy ngày là tự ngoan ngoãn trở bên cạnh cháu Nhà họ Tạ sắp phá sản cô mà hận thể lập tức gả qua ”
Tay khẽ run
Có lẽ mấy năm qua quá dính lấy quá xem trọng
Làm lầm tưởng là một trái tim
trái tim làm từ thịt cũng sẽ biết đau
Tôi đến bar mua say Có nhà về bạn thân cũng thể chia sớt với
Lúc ý thức bản thân đúng thì đã quá muộn
Có đặt tay lên vai
“Vãn Vãn”
Tôi đầu thấy Tống Khải
Ánh mắt u tối ôm eo định đưa khỏi bar
“Anh định dẫn em ”
Tống Khải xem như một trong cuộc Hoắc Kiêu ba trải qua mẫu giáo tiểu học trung học… cùng
Giọng Tống Khải khàn khàn lạ: “Vãn Vãn Hoắc Kiêu vốn xứng với em thích em đã cặp với nghệ sĩ của giới giải trí từ lâu em nên cưới ”
Tôi nhét một chiếc Maybach màu đen
Cơ thể càng lúc càng nóng
Ánh mắt tan rã
Đến lúc thể nào biết gì
Tôi rút điện thoại từ trong túi vô thức gọi cho Hoắc Kiêu
Reo vài tiếng bên mới máy: “Tạ Thính Vãn chuyện gì”
Cổ họng nóng rát: “Em em… gặp chuyện cứu em với”
Hoắc Kiêu mắng té tát: “Tạ Thính Vãn em bày trò gì nữa hả Anh thật sự đánh giá em quá thấp Khổ nhục kế cũng vô dụng thôi”
Cuộc gọi cúp một cách thương tiếc
Maybach chạy như bay
Tôi cắn môi thấy cái tên Hoắc Hành Chi trong danh bạ tay run run bấm số
Qua hai giây đối phương máy giọng trầm cuốn hút: “Alo cô Tạ”
Tôi : “Chú chú Hoắc…”