Hoa Hồng Đỏ - Chương 99
Trước đây bao giờ cảm giác Trần Tĩnh rõ ràng lần cô nhập tâm giống như lần đầu tiên dây dưa cô sẽ lưu luyến
Trên thực tế cảm giác cũng nguy hiểm lung lay sắp đổ chỉ cần cho cô một đòn là cô sẽ bại trận
Đứng một lúc lâu
Trần Tĩnh thu ánh mắt xoay lên nhà
Dù nhưng cuộc sống và công việc vẫn tiếp tục
Lúc bước cửa Tiếu Mai ghế sô pha thanh toán tiền lương cho Tiểu Mang chân của Tiếu Mai đã hơn công việc chăm sóc của Tiểu Mang cũng kết thúc Khoảng thời gian cô từ chối ít công việc cô thích nhà Trần Tĩnh Tiếu Mai và Trần Tĩnh là chủ mà thấy cô chơi game cũng bao giờ tức giận Tiếu Mai còn bảo cô dạy bà chơi game
Tiểu Mang cảm thấy thoải mái khi làm chăm sóc ở nhà họ cho nên cũng nỡ Việc cô làm càng ngày càng nhiều cùng mua thức ăn cùng nấu cơm cơ bản là coi cô thành một phần của gia đình nhưng đời bữa tiệc nào là tan cô
Lúc Tiếu Mai thanh toán Tiểu Mang chợt bật giọt nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại di động
Tiếu Mai cũng khó chịu cô gái còn trẻ nhưng biết cách chăm sóc mang nhiều niềm vui cho Tiếu Mai cảm giác thể so sánh với khi ở chung cùng những hàng xóm
Bà kéo tay Tiểu Mang : “Tiểu Mang trong thời gian thật sự cảm ơn cháu dì cũng coi cháu là một nhà”
“Dì Tiếu cháu cũng ” Tiểu Mang thành tiếng nắm chặt tay Tiếu Mai buông
Trần Tĩnh thấy bọn họ như thì cũng nỡ cô nhét khăn giấy tay Tiểu Mang Cô lau nước mắt : “Trước đây cháu đã thấy một gia đình bà cụ thật sự gian xảo bà cháu làm ướt bồn rửa tay của bà trừ tiền lương Bà cảm thấy cháu làm hộ lý nhiều lương hơn nên bảo cháu làm nhiều việc hơn công việc của bảo mẫu cháu tức chết lúc đó cháu đã bỏ công việc hộ lý ”
“Cháu còn ở nhà của dì nữa cháu hy vọng sẽ gặp những như dì ”
Không ngờ Tiểu Mang còn trẻ mà đã trải qua ít chuyện
Tiếu Mai : “Sau lúc nào rảnh rỗi thì cứ đến nhà dì chơi nhé”
Tiểu Mang gật đầu cô về phía Trần Tĩnh: “Chị Trần Tĩnh em học tập theo chị trở thành một thể mở khách sạn”
Trần Tĩnh : “Được chuyện gì em thể tìm chị”
“Cảm ơn chị Trần Tĩnh” Tiểu Mang xong điện thoại di động của cô sáng lên cô cầm lên xem Trần Tĩnh vô ý qua hình nền điện thoại hình như là ảnh của Chu Thần Vĩ
Tiểu Mang ấn ấn điện thoại một lúc đó cô tắt bỏ xuống
Trần Tĩnh Tiếu Mai
Tiếu Mai nháy mắt với cô đó bỏ tiền túi tài liệu đưa nó cho Tiểu Mang
Tiểu Mang ôm Tiếu Mai một lát đó Trần Tĩnh đưa cô xuống gọi xe cho cô Sau khi tiễn Tiểu Mang Trần Tĩnh trở về nhà Tiếu Mai đang lau bụi bàn bà : “Mẹ Tiểu Mang mấy ngày Chu Thần Vĩ đưa cá và sườn cho Tiểu Mang để giả vờ là Tiểu Mang mua cho chúng ”
Trần Tĩnh yên lặng một chút
Tiếu Mai tiếp: “Tiểu Mang dám nhận cần nhưng chắc chắn là hai đứa liên lạc riêng Mấy ngày Tiểu Mang gặp Chu Thần Vĩ ở trung tâm thành phố lúc nó dẫn mẹ khám bác sĩ ngã đường là Chu Thần Vĩ đỡ nó dậy Có lẽ là Tiểu Mang thích Chu Thần Vĩ ”
Nếu đến chuyện mẹ của Chu Thần Vĩ thì thực là một hoặc nếu đủ hảo thì cũng là chu đáo cũng khá khi tiếp xúc nhiều hơn Tiểu Mang thích cũng bình thường
Trần Tĩnh : “Hóa là như ”
Tiếu Mai mở bộ ly mới mua đầy màu sắc bà : “Đây là do Phó chọn ”
Trần Tĩnh thu tầm mắt : “Vâng mẹ mẹ gọi là Phó Lâm Viễn là ”
“Trong thời gian ngắn thể thay đổi cách gọi khi nào đến thành phố Bắc Kinh thế”
Trần Tĩnh thời gian: “Chắc là ba tiếng nữa ạ”
Tiếu Mai ừ một tiếng
Trần Tĩnh phòng để lấy máy tính đó đến văn phòng buổi chiều còn đến khách sạn với với mấy Mộc Sam gần đây Chu Du đang giúp bọn họ tuyển Sau khi ba cô gái tới đây đã chia sẻ nhiều công việc của Trần Tĩnh Tiếu Mai Trần Tĩnh lấy laptop trong lòng vẫn suy nghĩ chuyện cô và Phó chia cách hai nơi
Yêu xa khó thể vượt qua thử thách
bà biết Trần Tĩnh suy nghĩ của riêng Trên thực tế Trần Tĩnh cũng nghĩ gì hiện tại thì hết cô mở khách sạn chuyện tiếp theo Cô cảm thấy cách cũng là vấn đề về phần Phó Lâm Viễn cô cũng tin tưởng nếu làm bậy thì sẽ nhiều cơ hội thậm chí chỉ cần vẫy tay là
Trần Tĩnh sẽ để bản thân phiền lòng vì vấn đề
Buổi chiều cô đến khách sạn đặt hoa tất cả các phòng thậm chí còn mời đến trải nghiệm thử dịch vụ ở đây Kết quả cũng đã đó hài lòng ít nhất nó là một khách sạn đúng nghĩa Mộc Sam Chu Du và Lý Nghệ Giai năng lực làm việc của ba họ đã vượt qua mong đợi của cô họ xuất sắc
Bởi vì tuổi tác của bọn họ xấp xỉ nên chung chủ đề với
Trần Tĩnh cũng tự cao gì cả cô dạy tất cả những gì biết cho bọn họ để mọi học hỏi lẫn
Bận rộn cả ngày buổi tối Trần Tĩnh về nhà ăn cơm cô dẫn ba bọn họ ngoài ăn Hơn tám giờ tối Trần Tĩnh mới về Tiếu Mai để canh cho cô
Trần Tĩnh trong nhà bếp uống một ngụm
lúc điện thoại di động đổ chuông
Cô gọi đến
Là Phó Lâm Viễn
Cô ấn nút máy đặt bên tai ở đầu dây bên Phó Lâm Viễn bên bàn chỉnh cổ áo giọng trầm thấp: “Em đang làm gì thế”
Trần Tĩnh buông bát xuống
Anh ở bên bàn giọng vang lên: “Vừa về nhà ”
“Buổi chiều em tới khách sạn ”
Trần Tĩnh “ừm” một tiếng
Phó Lâm Viễn ở bên khép giấy tờ buông bút xuống : “Trần Tĩnh mua cho em một chiếc xe nhé”
Trần Tĩnh ngừng một chút
Cô nhớ đến chiếc xe ở thành phố Bắc Kinh
Cô : “Em thể tự mua mà”
Phó Lâm Viễn: “Vậy em tự mua thêm tiền mua cái chút”
Trần Tĩnh lắng trái tim đập mạnh
Cô : “Em mua xe như để làm gì chứ”
Phó Lâm Viễn uống một ngụm nước ấm
“Thỉnh thoảng cũng ”
Trần Tĩnh: “…”
Cô mỉm cái …
Cô : “Vậy xem thử ”
Cô cũng lười giả vờ Phó Lâm Viễn ừm chỉ chốc lát bên Vu Tùng đã gửi năm chiếc xe điện thoại di động của Trần Tĩnh gửi ý tứ năm chiếc xe từ ba mươi lăm vạn tệ đến hơn hai trăm vạn tệ cái hơn hai trăm vạn cũng là cái xe giao diện bắt mắt nhất
Anh gửi chiếc xe hơn hai trăm vạn tệ
Sự xuất hiện đã nghiền nát những chiếc xe phía lẽ xem xong cũng thể rời mắt hình như Trần Tĩnh biết Phó Lâm Viễn cô mua chiếc cô chọn chiếc năm mươi vạn cô lấy bốn mươi vạn từ tiền trong cổ phiếu còn thì bù
Phó Lâm Viễn: “Không chọn nữa hả”
Trần Tĩnh: “Không mua chiếc xe nếu là thì em sẽ chọn cái ba lăm vạn ”
Phó Lâm Viễn: “…”
Cuối cùng cũng chỉ thể chọn chiếc xe đó Vu Tùng sắp xếp Trần Tĩnh uống canh khỏi nhà bếp đó cầm điện thoại phòng Tiếu Mai cô chuyện trong nhà bếp biết gọi đến là Phó nên bà là mẹ cũng cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại Vào phòng Trần Tĩnh mở laptop cầm điện thoại di động tiếp: “Phó Lâm Viễn chọn màu trầm một chút em mua màu đen”
Phó Lâm Viễn ừ một tiếng
Trần Tĩnh chiếc xe trong màn hình suy nghĩ một chút nội thất chọn màu nâu cô hỏi: “Như mất một thời gian nữa mới lấy xe ”
“Anh yêu cầu bọn họ sửa cho em giao đến ”
Trần Tĩnh thế thì bảo: “Vậy phí vận chuyển thì Có đắt ”
Phó Lâm Viễn lười trả lời cô
Trần Tĩnh dừng một chút
Cô : “Anh trả lời em hả”
Phó Lâm Viễn cô dựa phía
“Anh nào dám”
Trần Tĩnh
Có lẽ là bởi vì trong điện thoại hai trao đổi ánh mắt nên nhiều hơn Trần Tĩnh máy tính chọn chiếc xe Phó Lâm Viễn cũng kiên nhẫn chờ đợi tiếp tục phê duyệt tài liệu nhưng cũng tắt điện thoại Trần Tĩnh nghĩ đến cái gì thì với sẽ lười biếng đáp cứ như hai họ cũng chuyện hơn một tiếng đồng hồ
Sau khi cúp máy điện thoại di động của Trần Tĩnh nóng hết cả lên
Cô điện thoại của đột nhiên nhớ cái đêm cô ở nhà
Ừm
Cô nhớ
Cô đặt điện thoại xuống tắm khi ngoài cô lau tóc ở đầu giường xem máy tính bảng thuận tiện xem cổ phiếu Đầu Phó Lâm Viễn trở về Trác Việt Vạn Đại Anh kéo cà vạt ném xuống sô pha khom lưng cầm điếu thuốc châm một điếu trong phòng trống trải yên tĩnh cầm điện thoại di động lên mở avatar của cô
Nỗi nhớ cũng dâng lên
Cảm giác cứ chuyển động ngừng lúc phát hiện lúc khi để cô thỉnh thoảng cũng chằm chằm avatar của cô thì cũng là nhớ
_
Đêm nay Trần Tĩnh ngủ khá muộn
Cô cầm bút mở sổ tay vẽ lên đó dáng vẻ hiện tại của Phó Lâm Viễn lâu cô vẽ nên quen nhưng ngay đó một bóng đã xuất hiện trong sổ tay Tay đút trong túi quần áo khoác khoác lên cánh tay một tay kẹp điếu thuốc cổ áo mở cà vạt cũng lỏng lẻo thờ ơ trong tranh
Nhìn thì ngang ngược và lưu manh
Trần Tĩnh thầm khen ngợi kỹ năng vẽ của
Cô đóng sổ tay lên đồng hồ thì đã là 2 giờ 30 phút vì cô nhanh chóng ngủ
Sáng sớm hôm
Trước cửa nhà Trần Tĩnh một chiếc xe tải to chiếc xe quá to chặn bộ tòa nhà dây điện đầu cũng vướng
Trần Tĩnh và Tiếu Mai xuống
Ông Chung đang sắp xếp để tài xế dỡ xe xuống ít vây xem ở đây Tiếu Mai sững sờ: “Tĩnh Tĩnh đây là ”
Trần Tĩnh ngờ tốc độ nhanh như cô bình tĩnh : “Là xe con mua”
Tiếu Mai: “Con mua nó lúc nào thế”
Trần Tĩnh: “Tối qua ạ”
Tiếu Mai: “Tối hôm qua mới mua mà hôm nay đã đưa đến”
Trần Tĩnh thấp giọng : “Phó Lâm Viễn giúp con một chút”
Tiếu Mai lập tức nhận rằng dường như Phó thể làm bất cứ điều gì bà ngạc nhiên Chiếc xe màu đen sáng sủa đỗ cửa nhà tài xế xe tải bảo Trần Tĩnh ký tên đó lái xe tải
Ông Chung đưa giấy tờ cho Trần Tĩnh cũng đưa chìa khóa xe cho cô : “Đây là biển số xe tạm thời làm suốt đêm cho cô đó biển chính thức một tháng mới cô dùng biển số tạm thời nhé”
Trần Tĩnh nhận lấy và : “Cảm ơn giám đốc Chung”
“Cô khách sáo gì chứ”
Chuẩn thành bà chủ mà cô còn khách sáo như
Ông Chung chuyện với Tiếu Mai một lúc mới rời Còn chiếc xe dừng ở cửa mấy hàng xóm ngoài thấy thì vây quanh bọn họ chào hỏi với Tiếu Mai Tiếu Mai trả lời bọn họ Trong đó một nhỏ giọng với khả năng kinh tế của Trần Tĩnh khó trách Lâm Tú Lệ dùng mánh khóe như con dâu như ai mà
Tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng thể gây dựng sự nghiệp tiền tính cách còn
Gia đình nào mà
Ai mà chẳng thích như thế
Quả thật lúc Lâm Tú Lệ mục đích như đương nhiên bà cũng phát hiện bên cạnh Trần Tĩnh sự xuất hiện của Phó Lâm Viễn sợ con trai mất cơ hội cho nên mới làm như chỉ là hiện tại chính điều đó đã ảnh hưởng đến Chu Thần Vĩ Mấy ngày nay Lâm Tú Lệ cũng ngoài vì bà còn mặt mũi nào mà ngoài nữa
Đương nhiên Tiếu Mai thấy những lời của họ bây giờ mọi chuyện cũng đã kết thúc Trần Tĩnh xứng đáng cuộc sống hơn Trần Tĩnh lái xe đến chỗ đỗ xe văn phòng của cô chỉ ở đó mới chỗ đỗ xe tiêu chuẩn đó cô chụp một tấm ảnh cho Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn: [Thích ]
Trần Tĩnh: [Thích]
Phó Lâm Viễn: [Em thích là ]
Hôm nay Phó Hằng mở cuộc họp đại hội cổ đông Trần Tĩnh cũng trả lời nữa cô cũng bận rộn với công việc của Đến buổi chiều làm việc xong cô về nhà thời tiết đã nóng lên nhưng ánh mặt trời Trần Tĩnh tắm rửa thay quần áo ở nhà Hai mẹ con cô xuống ăn cơm tối khi chân Tiếu Mai hơn Trần Tĩnh cũng buông lỏng hơn nhiều cô thể yên tâm làm việc bên ngoài
Thành phố Bắc Kinh
Mở đại hội cổ đông xong Phó Lâm Viễn từ phòng họp trợ lý Lưu theo bên cạnh Phó Lâm Viễn nhận lấy văn kiện trong tay lật xem một lát : “Không tuyển thư ký nam nữa loại bỏ chức vụ tuyển thêm vài trợ lý ”
Trợ lý Lưu thì đáp: “Vâng”
Phó Lâm Viễn văn phòng Vu Tùng mang cơm lên cho ăn đó tiếp tục xử lý xong công việc Hơn tám giờ tối điện thoại di động vang lên là đám Yến Tuân Văn Liễm còn Lục Thần hẹn lên quán bar tụ tập Phó Lâm Viễn đóng tài liệu cầm áo khoác ngoài từ từ khởi động xe đến Thanh Ba
Phó Lâm Viễn đẩy cửa bước
Giọng hát của ca sĩ vang lên
“Người yêu quá hững hờ… giấc mộng hoa hồng dễ tổn thương…”
Yến Tuân vẫy tay ở quầy bar Phó Lâm Viễn đưa áo khoác cho nhân viên phục vụ Anh đến ở bàn chân cao Lục Thần cắt tóc ngắn chậc chậc một tiếng: “Muốn mời khó thật đấy”
Yến Tuân và Văn Liễm Văn Liễm thản nhiên cầm chén rượu Phó Lâm Viễn nhận lấy rượu do bartender đưa tới nhấp một ngụm hỏi Lục Thần: “Nghiên cứu kỹ ”
Lục Thần gật đầu: “Đương nhiên mà tay thì chắc chắn là ”
Phó Lâm Viễn đáp uống rượu thưởng thức ly rượu
Ngược Yến Tuân hỏi chuyện phụ nữ ở trong lòng ngày đó là thư ký Trần nhưng nơi nhiều nên cũng tiện hỏi Lúc chuông ở cửa Thanh Ba vang lên Cố Quỳnh dẫn chị em của bọn họ qua bên Cố Quỳnh kéo kính râm thấy Phó Lâm Viễn
Bước chân của cô dừng
Hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng và váy chữ A dài cô một hồi lâu xuống cùng chị em Một lát cuối cùng Cố Quỳnh bưng ly rượu dậy về phía Đầu tiên cô và kính rượu với Văn Liễm: “Anh hai Văn em mời một ly”
Văn Liễm liếc mắt Phó Lâm Viễn một cái khóe môi chứa ý giơ lên chạm ly với cô
Cố Quỳnh uống xong một ly thì ở chỗ chuyện phiếm với Văn Liễm cô để ý tới Yến Tuân cũng quen Lục Thần Khóe mắt của cô liếc Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn dựa quầy bar thưởng thức ly rượu chuyện với Lục Thần mặt ngẩng lên cũng cô Điện thoại di động đặt bàn đầu ngón tay Lục Thần chạm cẩn thận sáng lên
Trong danh sách các cuộc gọi gần đây tên điện thoại cùng kết thúc là của ‘vợ’
Cố Quỳnh sửng sốt
Lục Thần cách gần nhất cẩn thận chạm cũng bất ngờ vẻ mặt khiếp sợ về phía Phó Lâm Viễn: “Vợ Vợ Anh vợ lúc nào thế”
Phó Lâm Viễn rũ mắt thấy màn hình điện thoại di động sáng lên
Vẻ mặt thản nhiên trực tiếp tắt màn hình
Lục Thần ngơ ngác
Anh tò mò phát điên mất thôi Là ai chuyện gì đã xảy khi ở trong nước ai tới với
Mà Cố Quỳnh cũng sững sờ chữ ‘vợ’
Anh ghi chú cho phụ nữ đó như thế