Hoa Hồng Đỏ - Chương 98
Trong phòng truyền âm thanh ngắt quãng tóc Trần Tĩnh xõa tung vai cô thẳng dậy hôn lên đôi môi mỏng đặt hai tay lên vai
Phó Lâm Viễn ôm eo hôn lên môi cô Sau đó dùng tay ấn xuống Trần Tĩnh nuốt âm thanh xuống cổ họng khóe mắt đỏ hoe Cô cứ để tùy ý mặc thích làm gì thì làm
Một lúc lâu …
Trần Tĩnh ôm eo phòng tắm ga trải giường kéo xuống đất màu khăn của ga trải giường khớp với màu xám của sàn nhà tạo nên cảm giác quyến rũ Phòng tắm của cũng trang trí Trần Tĩnh vòi hoa sen ôm cổ chủ động hôn
Phó Lâm Viễn giữ gáy Trần Tĩnh cúi đầu tiếp nụ hôn của cô
Tiếng nước chảy tí tách ướt đẫm bàn chân hai
Trần Tĩnh mơ màng khuôn mặt của dùng chân quấn lấy Phó Lâm Viễn nhướng mày nắm eo đáp cô Anh vốn định tối nay cứ như ai biết rằng cô đến trêu chọc nên thời gian khỏi phòng tắm kéo dài thêm
Cuối cùng Trần Tĩnh ôm khỏi phòng tắm cả cô run rẩy
Trở phòng Phó Lâm Viễn lấy một chiếc áo sơ mi tự mặc cho cô Trần Tĩnh khôi phục một chút ý thức cô ở mép giường ngẩng đầu
Vì mỗi lần quấn quýt cô đều nhanh chóng thả để điều khiển cả thể xác lẫn tinh thần
Phó Lâm Viễn véo cằm cô
Ánh mắt sâu thẳm của hai
Một lúc
Cô ngẩng đầu lên ôm lấy cổ Phó Lâm Viễn cúi xuống hôn cô lần nữa Hai dây dưa một hồi thì điện thoại bên ngoài vang lên Phó Lâm Viễn buông cô hôn lên trán: “Chờ một chút”
Trần Tĩnh “ừ” một tiếng
Cô buông cổ Phó Lâm Viễn xoay ngoài điện thoại trong phòng khách ánh sáng lờ mờ chỉ một ngọn đèn ngủ bật sáng Trần Tĩnh ở đầu giường thấy trong còn máy chiếu cô lấy điều khiển từ xa bật lên màn chiếu từ từ hạ xuống màn hình hiện lên
Trần Tĩnh tùy ý nhấn nút
Phó Lâm Viễn gọi điện thoại xong rót một ly nước bước thấy cô đang xem một bộ phim tiếng giường ánh sáng chiếu cô đôi chân dài để trong chăn trông khuôn mặt xinh cực kỳ nghiêm túc
Anh đưa ly nước cho cô
Trần Tĩnh nhận lấy Phó Lâm Viễn cũng xuống kéo cô trong lòng cô cũng dựa uống nước hỏi: “Anh thuê chỗ khi nào thế”
Phó Lâm Viễn ôm eo ngửi mùi thơm cô : “Mới đây lâu”
Trần Tĩnh “ồ” một tiếng
“Cách thiết kế ở chỗ của còn hơn nhà em nữa”
Anh lắng hôn lên đ ỉ nh đầu của cô
“Chìa khóa đưa em giữ nhé”
Trần Tĩnh mỉm
“Được”
Phó Lâm Viễn thấy cô uống xong tay cầm ly nước tập trung xem phim vươn tay lấy ly nước của cô tay ôm lấy eo cô hỏi: “Đói bụng ”
Trần Tĩnh lắc đầu
Phó Lâm Viễn bộ phim
Anh thể nào xem thể loại phim nghệ thuật lấy máy tính bảng nhập ngày sinh của Trần Tĩnh mở khóa nhấp hộp thư Sau khi Trần Tĩnh xem phim một lúc từ khóe mắt thấy đang làm việc cô chỉ khuôn mặt của cả hai đều sử dụng cùng một loại sữa tắm mùi thơm
Trần Tĩnh tập trung góc mặt
Đột nhiên cô ngẩng đầu lên tiến gần cắn yết hầu của
Phó Lâm Viễn dừng
Bàn tay eo cô càng siết chặt hơn
Giây tiếp theo bế cô lên đặt lên đùi Trần Tĩnh buông thì bắt gặp ánh mắt yết hầu của Phó Lâm Viễn động đậy cô chằm chằm
“Đêm nay em ngủ Hay là ngày mai nữa”
Trần Tĩnh biết rằng bản thân đã trêu chọc tới
Cô đặt tay lên vai nhướng mày ghé sát hôn lên khóe môi
“Bây giờ ngủ và cũng ngày mai cơ”
Phó Lâm Viễn ấn eo cô
“Vậy ”
“Xem biểu hiện của em hình như giống thì ”
Áo sơ mi của khoác cô quá dài vòng eo thon thả cảm nhận nóng từ lòng bàn tay Trần Tĩnh căng thẳng cô lắc đầu: “Anh kỹ em mà”
Phó Lâm Viễn im lặng cô
Trong phòng tắm cô rõ ràng thể chịu nữa
Anh tựa đầu giường cô chằm chằm
Trần Tĩnh cũng kiên định chỉ là dáng vẻ của cô mái tóc rối bời da dẻ hồng hào cổ áo sơ mi nới lỏng như càng khiến càng cô
Hai giằng co một lúc Phó Lâm Viễn thẳng dậy hôn lên cổ cô khàn giọng : “Vậy sẽ tính chút lãi”
Trần Tĩnh run lên cúi đầu
Cô chợt nhớ tới một câu
Không trêu chọc nổi nhưng thích trêu chọc
Có lẽ là về cô
Sau khi lăn qua lăn một hồi mà vẫn xem xong bộ phim màn hình máy chiếu cuộn lên vẫn đang hôn cô Trần Tĩnh ôm cổ đáp một lúc lâu buông cô xuống giường để rót nước ấm cho cô Trần Tĩnh khát nước nhưng ngoài khá lâu khi phòng tắm mới rót nước
Trần Tĩnh buồn ngủ
Cô uống nước xong kéo tay : “Sáng mai em dậy sớm đặt đồng hồ báo thức ”
Phó Lâm Viễn: “Ừm”
Anh tháo đồng hồ tắt máy tính bảng đặt đồng hồ báo thức xong cũng lên giường xuống Trần Tĩnh thừa dịp gối lên cánh tay Phó Lâm Viễn hôn lên trán của cô cô cọ tóc xõa vai và cánh tay đó hai dần chìm giấc ngủ
Sáng sớm ngày hôm
Khoảng hơn sáu giờ sáng
Đồng hồ báo thức đổ chuông
Sau khi Phó Lâm Viễn tắt đồng hồ báo thức gạt sợi tóc của cô: “Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh dậy mái tóc rối tung dáng vẻ ngủ dậy đáng yêu Phó Lâm Viễn lặng lẽ bộ dạng của cô mắt cô đối diện với
Cô nhớ bộ đồ ngủ của
Cô hỏi: “Còn thể mặc Anh làm hỏng nó chứ”
Sau khi xong Phó Lâm Viễn xuống giường ngoài và mang bộ đồ ngủ của cô Trần Tĩnh nhận lấy đang định phòng tắm thay đã ôm lấy eo cô
“Thay ở đây ”
Trần Tĩnh ngước mắt một lúc
Nhìn thời gian máy tính bảng cô định về khi Tiếu Mai thức dậy
Cô nữa
Trực tiếp cởi áo sơ mi
Phó Lâm Viễn cô chằm chằm
Yết hầu di chuyển
Trần Tĩnh cũng ánh mắt hai dây dưa với cô thong thả đổi đồ ngủ thay xong thì : “Em về đây”
Phó Lâm Viễn ừ
Anh kéo cổ áo nắm tay cô khỏi phòng cầm lấy chiếc áo khoác mỏng bên ngoài khoác cho cô đó dẫn cô ngoài
Buổi sáng ở thị trấn Chu sương mù giăng mỏng nhiều dậy sớm Khi Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn xuống cầu thang chủ cửa hàng tiện lợi đối diện thức dậy mở cửa ngoài vươn vai hạ tay xuống thì thấy Trần Tĩnh một đàn ông cao lớn dắt tay về nhà
Mới sáng sớm
Mới sáng sớm thôi đó
Mắt đó mở to
Trần Tĩnh cũng thấy chủ cửa hàng tiện lợi cô gật đầu chào đối phương Đối phương sửng sốt vài giây thấy sự thoải mái của Trần Tĩnh thì lập tức hỏi: “Trần Tĩnh là bạn trai của cháu ”
Phó Lâm Viễn thấy ba từ đầu con gái bên cạnh
Trần Tĩnh khẽ: “ bạn trai cháu ạ”
“Chúc mừng chúc mừng nhé Anh trai quá”
Phó Lâm Viễn nhướng mắt gật đầu với chủ cửa hàng tiện lợi
Chủ cửa hàng tiện lợi ngờ sẽ đáp nên vội vàng gật đầu thầm nghĩ ngoại hình và chiều cao như chắc hẳn là một nhân vật lớn nào đó Trần Tĩnh liếc Phó Lâm Viễn hai một lúc Tim Trần Tĩnh đập thình thịch cô chỗ khác tay còn nắm lấy tay tiếp tục về nhà
Trong mắt Phó Lâm Viễn tràn đầy ý
Bước đến cửa nhà cô
Tình cờ Chu Thần Vĩ đẩy xe đạp từ trong ngõ rẽ hướng vì thế hai bên gặp dừng xe đạp cũng dừng theo Nhìn hai bên cạnh đặc biệt là Trần Tĩnh Không khí giống như yên tĩnh trong chốc lát vẻ mặt Phó Lâm Viễn lạnh nhạt ánh mắt khẽ lướt qua Chu Thần Vĩ
Lúc Chu Thần Vĩ mới hiểu
Anh Phó ngay từ đầu đã thái độ thù địch với vì thái độ rõ nên vẫn nhận
Trần Tĩnh quan tâ m đến những điều
Cô gật đầu với Chu Thần Vĩ đó và với Phó Lâm Viễn: “Em lên nhà đây”
Phó Lâm Viễn thu ánh mắt lạnh lùng Chu Thần Vĩ về phía cô: “Ừm”
Biết còn việc ở Bắc Kinh Trần Tĩnh hỏi: “Khi nào về Bắc Kinh”
Phó Lâm Viễn: “Anh ở thêm một ngày nữa với em”
Trần Tĩnh nghĩ hôm nay còn việc làm cô nắm chặt đầu ngón tay nỡ : “Ừm em biết ”
Phó Lâm Viễn: “Ăn sáng xong tới đón em nhé”
Trần Tĩnh ngập ngừng
Cô nhẹ giọng hỏi: “Anh cùng đến bệnh viện ”
Buổi sáng Tiếu Mai kiểm tra
“Ừm”
“Được”
Cô buông cũng buông cô Trần Tĩnh xoay lên nhà Phó Lâm Viễn yên cô lên cầu thang đó cũng rời trở về nhà giải quyết công việc
Ông Chung thức dậy từ sáng sớm
Ở cổng siêu thị thấy ông chủ yêu đương biết nên tổng giám đốc Phó giáo dưỡng cả đêm đưa về ngủ sáng hôm đưa về chỉ vì sợ mẹ của Trần Tĩnh sẽ cảm thấy lo lắng mọi chuyện diễn quá nhanh Trần Tĩnh cũng nghĩ như khi cửa cô nghĩ hai họ giống yêu sớm thế còn lén lén lút lút…
Sau khi cô tắm rửa sạch sẽ thay quần áo dùng kem che khuyết điểm che vết cổ Tiếu Mai cũng đã thức dậy bà từ trong phòng Trần Tĩnh pha cà phê cô hỏi Tiếu Mai bữa sáng ăn gì Tiếu Mai cô hỏi: “Sao con dậy sớm thế”
Trần Tĩnh xay bột cà phê : “Tối qua con ngủ ở chỗ Phó Lâm Viễn”
Cô trực tiếp khai
Tiếu Mai sững sờ một lúc
Trần Tĩnh sang bà
“Mẹ con đã hai mươi sáu ”
Tiếu Mai hình vài giây mới lấy tinh thần bà đến bên ghế sô pha xuống suy nghĩ một chút mới : “Vậy con ngủ thêm một lát về sớm làm gì”
Trần Tĩnh mỉm và rót cho bà một ly nước
“Còn là con sợ mẹ nghĩ nhiều ”
“Mẹ sẽ như thế ” Tiểu Mai bưng ly nước con gái : “Mẹ vui vì con đã đạt điều ”
Đôi mắt Trần Tĩnh dịu dàng lắng mẹ
Cô : “Con sẽ trân trọng thật những thứ ”
Tiếu Mai biết rằng Trần Tĩnh luôn làm theo trái tim của cô khi cô cảm thấy thể thì sẽ tiến về phía Mà đối với Phó Tiếu Mai cũng thực sự hài lòng Bà hỏi: “Sau bọn con sẽ cách hai nơi như thế Cậu Phó đến chuyện kết hôn ”
Trần Tĩnh dừng một chút mới trả lời: “Bọn con mới ở bên mà gì đã tính đến chuyện kết hôn làm gì ạ”
“Vậy cứ chạy tới chạy lui như thế ”
Trần Tĩnh pha cà phê : “Để xem đã ạ chạy tới chạy lui cũng mà mẹ”
Tiếu Mai lo lắng
Dù Phó là bình thường mà giống như pháo hoa rực rỡ mê hoặc ở Bắc Kinh
sáng sớm chuyện cũng bà rửa mặt Trần Tĩnh uống cà phê đó bếp hấp bánh bao Sau bữa sáng thì chín giờ rưỡi Tiếu Mai thay quần áo xong Trần Tĩnh nắm tay bà xuống Phó Lâm Viễn đút hai tay túi quần bên đợi
Anh đưa tay cầm chiếc túi trong tay Trần Tĩnh : “Cháu chào dì ạ”
“Chào Phó”
Trần Tĩnh mở cửa xe cho Tiếu Mai ở ghế đó cô đóng cửa xe ngẩng đầu Phó Lâm Viễn mở cửa ghế phụ cho cô Trần Tĩnh : “Tổng giám đốc Phó hôm nay vất vả cho ”
Phó Lâm Viễn điềm nhiên liếc cô
Trần Tĩnh mỉm
Phó Lâm Viễn cúi xuống kéo dây an thắt cho cô tim Trần Tĩnh đập loạn nhịp Phó Lâm Viễn liếc cô một cái rời đóng cửa xe vòng qua ghế lái để lái xe chiếc xe màu đen nổ máy một tay cầm vô lăng xoay một vòng đồng hồ đeo cổ tay ống tay áo sơ mi xắn lên lộ cánh tay
Đến cổng bệnh viện
lúc một chỗ đỗ xe Trần Tĩnh dìu Tiếu Mai Phó Lâm Viễn đóng cửa xe xong cũng đến nắm tay cô bệnh viện
Vẫn là bác sĩ lần
Ông đưa Tiếu Mai kiểm tra
Trần Tĩnh nắm tay của Phó Lâm Viễn ở bên cạnh đợi cô lo lắng Phó Lâm Viễn ôm eo cô nên cô cũng cảm thấy bớt lo lắng hơn Một lúc bác sĩ rằng Tiếu Mai đang hồi phục chỉ cần chú ý nhiều hơn là
Lúc Trần Tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm
Tiếu Mai cũng
Sau khi khỏi bệnh viện Tiếu Mai với Phó Lâm Viễn: “Trưa nay Phó đến nhà ăn cơm nhé”
Phó Lâm Viễn: “Vâng ạ”
Về đến nhà Tiếu Mai nấu cơm Tiểu Mang xuống giúp đỡ một tay Chỉ còn Trần Tĩnh và Phó Lâm Viễn trong phòng khách Trần Tĩnh cầm laptop lên cô mở sơ đồ tổng thể của khách sạn lên cho Phó Lâm Viễn xem: “Thời gian khai trương ban đầu là giữa tháng nhưng dự định đổi thành ngày hai mươi”
Phó Lâm Viễn dựa ghế tay đặt lên eo cô sơ đồ ừ
Trần Tĩnh đầu : “Anh thời gian đến cắt băng khánh thành ”
Phó Lâm Viễn: “Chưa biết ”
Trần Tĩnh gật đầu
Cô cũng ép thật sự nhiều việc làm dự án nhỏ như cũng cần đích thân tới Trần Tĩnh chống cằm tiếp tục di chuột laptop
Phó Lâm Viễn ấn mở email bên trong
Hai yên lặng xuống tay thi thoảng kéo eo cô về bên cạnh Tiểu Manh đang bưng bát canh thì thấy cảnh tượng như
Hai họ gần
mỗi đều làm việc của riêng
Thỉnh thoảng Trần Tĩnh hỏi Phó Lâm Viễn một số câu hỏi cô ngước mắt lên hỏi Phó Lâm Viễn trả lời cô Tiểu Mang đã thấy cảnh nhiều lần
Anh Phó đôi mắt của chị Trần Tĩnh trông hai tình cảm
_
Sau bữa trưa
Ngồi một lúc Phó Lâm Viễn dậy tạm biệt về Bắc Kinh Trần Tĩnh tiễn xuống ông Chung lái xe đến dừng nhà bên cạnh xe
Sau khi xuống tầng một
Phó Lâm Viễn cô một lúc dùng một tay vòng qua eo cô Trần Tĩnh nắm cánh tay của giương mắt mấy giây cô mới lên tiếng ngàn lời chỉ thành một câu: “Chú ý an ”
Phó Lâm Viễn ôm cô
“Ừm”
Lòng bàn tay nóng bừng
“Trần Tĩnh”
Trần Tĩnh đáp lời
Phó Lâm Viễn cúi đầu hôn lên môi cô Trần Tĩnh để hôn khi Phó Lâm Viễn hôn xong : “Tìm thời gian về gặp bố mẹ nhé”
Trần Tĩnh sửng sốt
Cô thẳng mắt
Phó Lâm Viễn trầm giọng : “Bọn họ gặp em”
Từ lần cuối cùng Chương Hân Đồng chuyện điện thoại với Trần Tĩnh cô đã biết rằng bà và ông Phó đã biết về sự tồn tại của cô mà Phó Lâm Viễn chắc chắn đã thông báo cho họ
Vì lần dường như gì quá ngạc nhiên
Chỉ là Trần Tĩnh cảm thấy cô dường như đã đánh giá sai sự nghiêm túc của đàn ông thực sự phát triển quan hệ một cách nghiêm túc với cô một tương lai
Trần Tĩnh chăm chú gương mặt một lúc lâu
Cô gật đầu
“Được ạ”