Hoa Hồng Đỏ - Chương 95
Trần Tĩnh xong thèm để ý cô cúi đầu nhắn tin trả lời Tưởng Hòa
Phó Lâm Viễn cầm tài liệu đưa tay sờ đùi cô
Cô gửi tin cho Tưởng Hòa xong tin nhắn của cô cũng lập tức hiện
Tưởng Hòa: [Cục cưng Tĩnh Tĩnh tớ ngờ một ngày trở thành bà chủ của tớ đấy]
Trần Tĩnh bất đắc dĩ
Cô nhắn: [Trước mắt bọn tớ chỉ mới xác định quan hệ thôi chuyện còn xa lắm]
Tưởng Hòa tin nhắn Trần Tĩnh gửi tới cô thầm nghĩ cũng đúng chẳng qua nếu hai họ đã trải qua nhiều sóng gió như thế mà vẫn chia tay lúc chắc cô dám tin tình yêu nữa
Cô nhắn tiếp: [Vậy tối nay về ngủ ]
Trần Tĩnh khựng cô mớ quần áo của Phó Lâm Viễn quăng thùng đựng đồ cần giặt bây giờ cô đang mặc áo sơ mi của khá là thoải mái
Cô lưu luyến cảm giác ở cạnh như lúc
Trần Tĩnh đá Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn ngước mắt lên cô
Trần Tĩnh im lặng duỗi chân ngoài Phó Lâm Viễn liếc sang thấy nội dung trong khung chat giữa Trần Tĩnh và Tưởng Hòa bèn nắm lấy mắt cá chân cô thản nhiên : “Đêm nay em ngủ ở đây”
Trần Tĩnh xong đáp: “Cũng ”
Anh liếc mắt cô tay nắm chặt mắt cá chân của cô
Sau đó đầu tiếp tục tài liệu về công ty vốn đầu tư ngoài Trần Tĩnh rời mắt cô dựa tay vịn sô pha với tay lấy máy tính bảng bên cạnh cầm lên cô mới thấy nó là máy tính của Phó Lâm Viễn Cô khựng đang định bỏ xuống thì một cánh tay từ bên cạnh duỗi sang Phó Lâm Viễn cầm lấy máy tính bảng nhấn vài cái màn hình lát đưa máy tính bảng cho Trần Tĩnh : “Mật mã là sinh nhật em”
Đầu ngón tay Trần Tĩnh dừng
Trái tim rung động
Cô khuôn mặt lạnh lùng của nhận lấy máy tính bảng click mở đó nhập dãy số 0628 màn hình mở khóa giao diện máy khá sạch sẽ
Trên màn hình chính ngoại trừ một số phần mềm cần dùng hộp thư và hệ thống Phó Hằng thì còn gì đặc biệt góc màn hình đặt một phần mềm lập trình ảnh nền máy tính cũng là một màu tối
Trần Tĩnh trượt sang trang khác
Cô đăng nhập QQ do khách sạn vẫn cài sẵn phần mềm nên tạm thời cô dùng QQ để thay thế tiện lợi đơn giản Mộc Sam gửi cho cô kế hoạch khai trương
Cô click mở
Mô hình kinh doanh của Mộc Sam cũng giống kế hoạch ban đầu của Trần Tĩnh kết hợp các video ngắn mời nổi tiếng mạng tới check-in và tặng trà chiều miễn phí
Việc cần làm lúc là tìm một nổi tiếng mạng để hợp tác
Cô trò chuyện với Mộc Sam
Phó Lâm Viễn thì xem tài liệu hai lặng lẽ làm việc của nhưng cả hai thân mật dựa Có nhiều lần cô rút chân nhưng Phó Lâm Viễn nắm chân cô kéo về hết cách cô đành yên Trời đã về khuya Phó Lâm Viễn buông tài liệu xuống nghiêng đầu Trần Tĩnh cô vẫn còn đang miệt mài gõ bàn phím
Anh âm thầm liếc qua màn hình máy tính của cô
Mộc Sam
Ảnh đại diện là một cô gái
Anh rời mắt buông chân cô lên về phía bàn trà áo sơ mi xộc xệch rót một ly nước ấm đến bên cạnh Trần Tĩnh đưa cho cô
Trần Tĩnh đang tập trung cao độ cô nhận lấy uống một ngụm đưa cái ly cho một cách tự nhiên
Phó Lâm Viễn nhận lấy ly đặt xuống bàn trà bên cạnh tiếp theo xuống dựa bàn tùy tiện lấy một hộp kẹo bạc hà đổ một viên bỏ miệng
Anh về phía Trần Tĩnh
Trần Tĩnh vẫn đang làm việc ánh đèn hắt lên cô trông cô thật sự xinh Phó Lâm Viễn ngắm kiên nhẫn chờ cô xử lý xong Sau khi Trần Tĩnh xác nhận mọi việc với Mộc Sam cô màn hình hỏi Phó Lâm Viễn: “Tới lúc đó thể mở cho bọn em một cửa sổ video ngắn ”
Phó Lâm Viễn: “Được”
Trần Tĩnh gửi tin cho Mộc Sam Mộc Sam liên tục Kết tiếp Trần Tĩnh click mở một tệp khác Phó Lâm Viễn thấy cô vẫn đang bận thì châm một điếu thuốc lên hút tiếng lách tách vang lên mùi bạc hà thoang thoảng bay đến Trần Tĩnh ngửi thấy mùi bạc hà thì ngước mắt lên kẹp điếu thuốc tay cô
“Em xong ”
Trần Tĩnh giờ mới phản ứng : “Anh đang chờ em ”
“Nếu thì ”
Trần Tĩnh lên cô : “Anh chờ em thêm chút nữa nhé”
Cô rời mắt tiếp tục xử lý tài liệu Phó Lâm Viễn hút liền hai điếu thuốc thì hút nữa tùy ý ném điếu thuốc gạt tàn chờ thêm chốc nữa
Cuối cùng Trần Tĩnh cũng xong việc
Cô đặt máy tính bảng sang một bên thì Phó Lâm Viễn đã lấy nó tiếp theo kéo cô sát gần nâng chân cô bế lên Trần Tĩnh ngẩn đó lập tức vươn hai tay ôm lấy cổ cô mắt Phó Lâm Viễn bế cô thẳng phòng trong tới mép giường cúi nhẹ nhàng đặt cô lên đệm
Hai đối diện
Phó Lâm Viễn kéo lấy đôi chân dài của cô hôn lên môi cô
Mùi bạc hà thoang thoảng truyền tới Trần Tĩnh ôm chặt lấy cổ Phó Lâm Viễn cũng giơ tay vu/ố/t ve dọc theo cổ cô Trần Tĩnh nhắm mắt hai hôn
Tối nay Trần Tĩnh thật sự chịu nổi nên nụ hôn lần Phó Lâm Viễn chỉ dừng ở vị trí từ rốn trở lên
Một lúc lâu dậy nghiêng xuống giường kéo cô ngực Trần Tĩnh khép áo sơ mi dựa đó cô ngẩng đầu hôn cằm
Phó Lâm Viễn cụp mắt: “Em đừng chọc ”
Trần Tĩnh nở nụ
Phó Lâm Viễn kéo chăn qua đắp cho hai ôm cô lòng hỏi: “Em mua vé ”
Trần Tĩnh đã buồn ngủ nhưng cô biết đang nhắc tới chuyện gì thế nên cô trả lời: “Vẫn em định ngày mai mua nếu bận em thể tự về”
Phó Lâm Viễn: “Anh bận”
Trần Tĩnh tin lúc nào mà bận chứ nhưng cô càm ràm chuyện nên mặc kệ cô dựa ngực từ từ Trong phòng yên tĩnh hai ngủ say
Sáng sớm hôm khi Trần Tĩnh tỉnh dậy bên cạnh đã còn ai cô thoáng dừng xốc chăn lên dậy kéo cửa phòng bên ngoài Vu Tùng đang chuyện với Phó Lâm Viễn tiếng động thì vô thức sang Phó Lâm Viễn lập tức chắn mặt với vẻ mặt lạnh lùng đó liếc
Lúc Vu Tùng mới kịp nhận sợ toát mồ hôi hột
Đương nhiên biết chuyện Trần Tĩnh đến đây trợ lý Lưu đã đánh tiếng với từ Trần Tĩnh thấy Vu Tùng cô cũng nhận quần áo chỉnh tề nên đóng cửa
Cô ngáp một cái phòng rửa mặt
Rửa mặt xong cô lúc đang lau mặt thì đúng lúc Phó Lâm Viễn mở cửa bước cô : “Bữa sáng em ăn gì”
Trần Tĩnh : “Sao cũng ”
Cô mang giày chân trần sàn nhà cả hệt như một đóa hoa sen nở rộ Phó Lâm Viễn cô vài giây cầm lấy điện thoại gọi cho Vu Tùng bảo kêu khách sạn đưa bữa sáng lên Trần Tĩnh tới mặt Phó Lâm Viễn cô ngước mặt lên thẳng đôi mắt chăm chú một hồi thì cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô
Tim Trần Tĩnh đập thình thịch
Anh : “Vu Tùng đã mang quần áo tới em thay ”
“Ở ” Trần Tĩnh hỏi đó cô liếc thấy giá áo thêm một chiếc váy đỏ vốn dĩ cô định nhờ Tưởng Hòa mang quần áo lên hộ nhưng xem cần nhờ cô nữa
Cô rời mắt kiễng chân hôn nhẹ lên cằm
Đôi mắt Phó Lâm Viễn tối đột nhiên giữ lấy eo cô Trần Tĩnh ngửa đầu : “Anh đúng là chịu nổi chọc ghẹo mà”
Phó Lâm Viễn bạnh hàm phản ứng lời cô
Anh cứ thế cô chăm chú hai mắt Trần Tĩnh đẩy ng/ực lúc đó chuông cửa vang lên là phục vụ đưa đồ ăn tới Phó Lâm Viễn buông cô tiện tay đóng cửa để cô ở phòng trong còn thì mở cửa
Dĩ nhiên Trần Tĩnh biết thể ngoài lúc cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi lỏng lẻo và đồ lót thậm chí đùi cô còn một chút dấu vết
Một phút Phó Lâm Viễn gọi: “Trần Tĩnh”
Lúc Trần Tĩnh mới kéo cửa ngoài Phó Lâm Viễn đang cạnh bàn trà đang pha cà phê cho cô Trần Tĩnh ngửi mùi cà phê thơm phức thì tới cô lên chiếc ghế chân cao nhận lấy cốc cà phê uống Trên bàn còn sandwich và các món khác hai ăn từ tốn ăn xong thì Trần Tĩnh gửi tin nhắn cho Tưởng Hòa bảo cô chờ lấy hành lý
Tưởng Hòa đáp: [Tớ đã giúp mang hành lý xuống sảnh hôm nay tớ trả phòng]
Trần Tĩnh: [Được]
Sau đó cô lấy chiếc váy trong thay Đó là một chiếc váy dài mác còn ghi là hàng đặt riêng của một thương hiệu xa xỉ nào đó
Trần Tĩnh thay xong
Vu Tùng cũng lên đến nơi giúp Phó Lâm Viễn xách hành lý
Anh ngước mắt về phía Trần Tĩnh gật đầu chào cô
Trần Tĩnh cũng
Phó Lâm Viễn mặc sơ mi đen quần dài cổ áo mở cầm điện thoại ôm hờ lấy eo cô ba cùng về phía thang máy
Thang máy xuống tới tầng một
Dưới đây chỉ còn Tưởng Hòa đang cạnh va li hành lý của Trần Tĩnh cô vẫy tay nhưng trông thấy Trần Tĩnh thì rời mắt mắt thẩm mỹ của tổng giám đốc Phó thật là chọn cho Trần Tĩnh một cái váy thế Trần Tĩnh về phía Tưởng Hòa cô thấy hai họ đã đến thì ho khụ một tiếng : “Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn lạnh lùng ừ đáp lời
Tưởng Hòa nháy mắt hiệu với Trần Tĩnh Trần Tĩnh : “Đi thôi”
Cô định xách va li hành lý thì Phó Lâm Viễn đã kéo va li của cô mất Trần Tĩnh đành thu tay Tưởng Hòa đến bên cạnh Trần Tĩnh chớp mắt hóa tổng giám đốc Phó hẹn hò cũng chịu xách hành lý cho yêu cơ đó
Đoàn khỏi khách sạn
Vì lần Tưởng Hòa tự lái xe tới nên cô thể chung với Trần Tĩnh cô ôm Trần Tĩnh một cái chào tạm biệt lái xe Lúc Vu Tùng cũng lấy xe xong đón họ vì cửa tòa nhà nhiều xe nên đậu xe ở bên đường Phó Lâm Viễn nắm lấy tay Trần Tĩnh tay còn kéo va li của cô cùng về phía chiếc xe con màu đen
Một chiếc Maserati dừng lưng họ
Cố Quỳnh đeo kính râm giày cao gót bước xuống xe cô ngước mắt lên đã trông thấy hai phía thấy Phó Lâm Viễn đang tay trong tay với một cô gái cao gầy xinh cô gái mặc chiếc váy đỏ mà cô thể đặt hàng tóc cô gái búi lên để lộ cần cổ thon dài khuôn mặt xinh Phó Lâm Viễn đang nắm tay cô gái về phía chiếc xe con màu đen
Làn váy cô gái bay bay hệt như một đóa hoa hồng nở rộ lộng lẫy