Hoa Hồng Đỏ - Chương 94
Cô hiếm khi thấy như cô quàng tay lên vai chăm chú
Yết hầu Phó Lâm Viễn chuyển động cũng nghiêng đầu cô từ lúc sáng khi cô xuất hiện mặt thì biết cô cũng đã động lòng
Đối với đã xác định thì nhanh chóng tay mới đúng
Tinh
Thang máy lên tới tầng cao nhất Trần Tĩnh đầu
Trong căn phòng rộng lớn hai đầu bếp đang trong phòng bếp mở chuẩn bữa tối một tay Phó Lâm Viễn ôm eo cô bước ngoài
Anh thuận tay ném áo khoác lên thành ghế sô pha
Hai đầu bếp thấy bọn họ thì dừng tay lễ phép chào hỏi: “Chào buổi tối Phó cô Trần”
Trần Tĩnh trả lời: “Chào buổi tối”
Trần Tĩnh về phía Phó Lâm Viễn đã chuẩn Phó Lâm Viễn kéo nhẹ cà vạt chuông điện thoại reo lên cầm lên nhận nhưng tay vẫn ôm eo cô
Đầu dây bên là Yến Tuân
Hai họ một số vấn đề công việc từng hợp tác với công ty vốn đầu tư nước ngoài mà Phó Lâm Viễn đã kiện biết rõ về bọn họ Yến Tuân kêu Phó Lâm Viễn đề phòng bên thay đổi hệ thống xin bằng độc quyền sáng chế Phó Lâm Viễn ừ đáp Yến Tuân nhưng ánh mắt rơi mặt của Trần Tĩnh
Trần Tĩnh cà vạt lỏng lẻo của đưa tay lên cởi nó
Cánh tay Phó Lâm Viễn dùng sức kéo cô lòng Trần Tĩnh cởi cà vạt kéo nhẹ ý bảo nhẹ tay thôi
Phó Lâm Viễn dựa bàn nhưng cô Trần Tĩnh ngước mắt liếc tiếp tục tháo cà vạt xuống
Phó Lâm Viễn nhướng mày cúi đầu hôn lên môi cô
Vốn dĩ Trần Tĩnh chỉ trêu chọc ngờ hôn mạnh
Cô ngửa đầu đầu lưỡi của thâm nhập trong cô cũng đáp hai quấn lấy thèm quan tâ m đến hai đầu bếp ở đây ngay cả Yến Tuân vẫn luôn chuyện trong điện thoại cũng họ bỏ mặc Thậm chí Phó Lâm Viễn còn đặt điện thoại xuống ôm eo của cô cúi đầu hôn thật sâu
Cảm xúc ùn ùn kéo đến
Mọi lo lắng mấy tháng nay của bùng nổ ở giây phút nụ hôn chia tay gần như tuyệt vọng ở nhà cô cũng là khoảnh khắc nắm bắt suy nghĩ của cô ở bên dòng suối mà là Trần Tĩnh chắc chắn thuộc về Hóa xác định một mối quan hệ là cảm giác tuyệt vời như Trần Tĩnh hôn đến vững
Vòng eo thon thả
Hai đầu bếp tắt bếp bọn họ lặng lẽ rời
Cửa thang máy khép
Tay của Phó Lâm Viễn thành thật chạm eo cô dần dần hướng lên Hôm nay Trần Tĩnh mặc áo thun co giãn màu trắng một lúc cô ôm mặt cúi đầu Phó Lâm Viễn hôn cổ cô dần dần hôn xuống phía tóc của Trần Tĩnh xõa xuống thỉnh thoảng chạm mặt bàn
Anh thẳng lên hôn cô nhẹ nhàng cởi cúc áo cô
Yến Tuân còn đang chuyện dần dần cảm thấy bình thường
Sau đó một âm thanh láng máng truyền đến giọng nữ đó giống như tiếng mèo kêu Yến Tuân chợt im lặng trong lòng chửi thầm lúng lúng túng định tắt máy
Phó Lâm Viễn đã tắt
Âm thanh tút tút tút truyền đến
Yến Tuân ngây vài giây vò đầu bứt tóc
Phó Lâm Viễn
Con mẹ nó – Anh với ai
Lại thể mất kiểm soát như
Cả khung cửa sổ sát đất phản chiếu ngọn núi bên ngoài vô cùng trống trải sự náo nhiệt của trung tâm thành phố Bắc Kinh nhưng một loại vẻ yên tĩnh Cửa sổ sát sàn nhà Phó Lâm Viễn bế Trần Tĩnh về phòng tay chống giường cúi đầu hôn cô Trần Tính ngửa cổ lên hôn
Cuối cùng cạn kiệt sức lực
Không biết qua bao lâu máy bay lái bay ngoài cửa sổ Phó Lâm Viễn đưa tay kéo rèm cửa sổ đó ôm cô hôn lên môi cô khẽ hỏi: “Em đói ”
Trần Tĩnh sờ mặt ừ đáp Phó Lâm Viễn đành dừng ôm cô về phía phòng tắm trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy Phó Lâm Viễn đè lên eo cô
Cuối cùng vẫn buông tha cho cô
Lúc đã chín rưỡi tối Trần Tĩnh đói Cô cài cúc áo sơ mi cạnh bàn trang điểm uống nước cô chằm chằm món ăn ở trong phòng bếp Phó Lâm Viễn mở xem giọng Trần Tĩnh khàn khàn: “Hâm nóng là ăn nhỉ”
Phó Lâm Viễn: “Ừm”
Anh cúi đầu ấn lên phím chức năng
Bộ dụng cụ nhà bếp tích hợp sẵn Phó Lâm Viễn nhấn hâm canh nồi thịt bò hầm bên cạnh ấn nút hâm nóng Thấy còn một túi bánh mì bên cạnh cầm lên mở lấy một miếng bánh mì xé đưa đến miệng Trần Tĩnh cô ngây dựa bàn trang điểm há miệng ăn
Phó Lâm Viễn cũng xé một miếng khác bỏ miệng vẻ mặt thờ ơ
Cái tay đề của kéo cô lên ghế chiếc ghế là ghế chân cao Trần Tĩnh lên lộ đôi chân dài miên man cô xé bánh mì trong tay
Phó Lâm Viễn đẩy tay cô đút cho cô ăn
Trần Tĩnh khựng hai tai cô đỏ bừng xoay xoay ly nước há miệng ăn bánh mì đút
Một lúc canh và bò hầm đã nóng Phó Lâm Viễn bưng đến mặt hai Trần Tĩnh chia mỗi một đôi đũa họ bắt đầu ăn tối cùng với bánh mì
Trần Tĩnh thực sự đói
Phó Lâm Viễn bưng chén canh lên uống vẻ mặt lạnh lùng
Trần Tĩnh liếc mắt
Sau khi ăn cơm tối xong Phó Lâm Viễn mang bát đũa bỏ thẳng trong máy rửa bát tự động Trần Tĩnh lấy khăn lau vòng tay qua eo cô đẩy cô xa: “Em yên ghế sô pha ”
Trần Tĩnh liếc Phó Lâm Viễn cũng đụng đến khăn lau bàn rút khăn giấy lau bàn ném thùng rác Sau đó rửa tay nắm lấy tay cô về ghế sô pha Trần Tĩnh xuống ghế sô pha mới cảm thấy mệt mỏi chân cô đang run Phó Lâm Viễn ôm cô lòng
Anh đưa tay vỗ vỗ cô
Bởi vì lúc nãy ở trong phòng cô run rẩy dữ dội
Trần Tĩnh ngờ làm thế mặt cô đỏ bừng thẳng dậy ghé tai : “Vỗ cũng tác dụng gì ”
Phó Lâm Viễn ngây đó nghiêng đầu cô
Trần Tĩnh thẳng mắt Phó Lâm Viễn hiểu thì thầm tai cô: “L/ên đ/ỉnh hả”
Trần Tĩnh mím môi đẩy vai
Khoé miệng Phó Lâm Viễn nhếch lên
Lúc điện thoại của Trần Tĩnh đổ chuông Phó Lâm Viễn cầm tài liệu ở bên cạnh lật xem Trần Tĩnh nhận hai tin nhắn WeChat của Tưởng Hoà tin mới nhất mới gửi tới
Tưởng Hoà: [Tĩnh Tĩnh tớ về phòng thấy tổng giám đốc Phó đến ]
Tưởng Hoà: [Tĩnh Tĩnh ]
Trần Tĩnh: [Tớ đây xin quên với ]
Tưởng Hoà: [Tổng giám đốc Phó đưa ]
Trần Tĩnh: [… Ừm]
Tưởng Hoà: [Tình huống hiện tại của hai là gì Tình huống hiện tại của hai là gì Là Tình Huống Gì]
Trần Tĩnh ngước mắt đàn ông bên cạnh Phó Lâm Viễn đang chống tay tài liệu trong tay ánh sáng mờ ảo chiếu lên mặt trai Vẻ mặt của Trần Tĩnh trở nên dịu dàng lúc cô gác chân lên đùi dựa lưng ghế sô pha
Cô một lúc rời mắt cúi đầu trả lời Tưởng Hoà
Trần Tĩnh: [Tớ làm hoà với ]
Cô thể đường đường chính chính với Tưởng Hoà cô và Phó Lâm Viễn tiến thêm một bước
Tưởng Hoà ở đầu dây bên thoáng im lặng
Sau đó cô gửi tin nhắn a a a… qua đây bởi vì quá phấn khích nên cô gửi thêm một đoạn tin nhắn thoại Trần Tĩnh mở đổi thành tin nhắn văn bản theo thói quen nhưng ấn nhầm thành giọng
Tưởng Hoà: [Cục cưng Tĩnh Tĩnh… Chúc mừng…]
Bỗng nhiên giọng Tưởng Hoà vang lên Trần Tĩnh lúng túng ấn tắt Phó Lâm Viễn thấy liếc mắt điện thoại của Trần Tĩnh cô giơ điện thoại lên cho xem
Phó Lâm Viễn: “Cô đang kích động cái gì thế”
Vẻ mặt Trần Tĩnh bình tĩnh: “Kích động thì kích động cần lý do ”
Phó Lâm Viễn: “…”