Hoa Hồng Đỏ - Chương 93
Trần Tĩnh: [Có gần đây bận đúng ]
Tưởng Hòa lập tức biết Trần Tĩnh đang về ai
Tưởng Hòa: [Đương nhiên ]
Tưởng Hòa: [Bây giờ mất thêm một thư ký để dùng tuyển thêm cũng kịp
Tưởng Hòa: [Tĩnh Tĩnh bây giờ giữa hai thế nào ]
Trước giờ Tưởng Hòa hỏi chính là đợi kết quả bởi vì tổng giám đốc Phó thường xuyên tới thị trấn Chu chắc chắn là tìm Trần Tĩnh nhưng gần đây xảy chuyện như
Trần Tĩnh thoáng im lặng trả lời cô : [Tớ vẫn đang suy nghĩ]
Tưởng Hòa hiểu Trần Tĩnh chắc chắn cũng đang lo lắng cô : [Vậy thì cứ từ từ nhưng mà đến giúp tổng giám đốc Phó chút Tớ cảm thấy cần ]
Tưởng Hòa: [Không tớ về phía chỉ là tớ nghĩ nếu như ở đây lẽ mọi chuyện sẽ loạn như ]
Trần Tĩnh cầm điện thoại ngẩn ngơ
Một lát cô : [Để tớ xem ]
Ngày Trần Tĩnh và đám Mộc Sam đã quyết định thời gian khai trương và mời một đội nhiếp ảnh đến sắp xếp giữa tháng thể tổ chức hoạt động trong kỳ nghỉ hè tháng bảy Trần Tĩnh biết gần đây Phùng Chí bận cô sắp xếp kế hoạch thành một tệp gửi đến email của cũng liên lạc trực tiếp với
Buổi tối Trần Tĩnh tắm xong khi cô đang rửa mặt thì thấy vòi nước
Cô lập tức nhớ đến bộ dạng của đó khi xịt nước mặt cô một hồi mặt mày tươi tắn cô mỉm đó khỏi phòng tắm Tiểu Mang lên tiếng chào chị Trần Tĩnh cô đang chơi trò chơi với Tiếu Mai Tiếu Mai khám bây giờ thể cần dùng nạng nữa nhưng bà đã quen với việc Tiểu Mang bên cạnh
Họ sẽ giữ cô thêm một thời gian nữa
Gần đây Tiểu Mang cũng ở thị trấn Chu nguyên nhân cụ thể là gì thì Trần Tĩnh biết nhưng hình như Tiếu Mai biết Trần Tĩnh chào đó phòng cầm điện thoại lên mua vé tàu cao tốc đến Bắc Kinh cô xem là
Lấy hai bộ quần áo cực kỳ đơn giản vẻn vẹn một chiếc vali nhỏ Trần Tĩnh ngoài dựa tường với Tiếu Mai rằng cô Bắc Kinh một chuyến
Tiếu Mai cầm điện thoại ngẩn
Một lát bà gật đầu: “Đi nhớ về sớm”
Trần Tĩnh mỉm lên ôm Tiếu Mai
_
Mười một rưỡi tối
Trần Tĩnh bước khỏi nhà ga đường sắt cao tốc Tưởng Hòa lái xe đến đón cô hai từ xa Tưởng Hòa lao đến ôm lấy cô
“A Tĩnh Tĩnh của tớ”
Trần Tĩnh giơ tay ôm Tưởng Hòa
Tưởng Hòa ôm cô thật chặt đôi mắt đỏ hoe Trần Tĩnh ở đây cô cô đơn cô và Diêu Đào làm bạn với cũng từng sống cùng nhưng cô luôn cảm thấy thiếu cái gì đó Thì đồng nghiệp chỉ là đồng nghiệp chỉ Trần Tĩnh mới là bạn thân: “Đi thôi tớ mua tôm hùm nhỏ tớ cũng đã nấu cháo chắc chắn thể tưởng tượng bây giờ tớ nấu cháo giỏi”
Tưởng Hòa cầm vali của Trần Tĩnh
Trần Tĩnh : “Vậy thì tớ nếm thử”
Tưởng Hòa vẫn lái chiếc ô tô nhỏ đó dễ thương dễ lái khi Trần Tĩnh lên xe xe Tưởng Hòa vẫn để con lật đật mà Trần Tĩnh và Tưởng Hòa đã cùng làm khi còn học đại học
Bọn nó ngu ngơ Trần Tĩnh cô mỉm đưa tay búng
Tưởng Hòa : “Tụi nó vẫn đáng yêu ”
Trần Tĩnh: “Ừm”
Hình như gì thay đổi
Sau khi về nhà thấy cách bài trí quen thuộc và chiếc ghế sô pha quen thuộc Tưởng Hòa vẫn giữ nguyên bộ dạng như khi cô rời ký ức những năm tháng đó ùa về
Trần Tĩnh xuống ghế sô pha
Tưởng Hòa bếp một lúc cô bưng tôm hùm nhỏ và cháo đặt lên bàn cô đeo găng tay : “Tớ bóc tôm cho ăn cháo ”
Trần Tĩnh mỉm cô bưng cháo lên ăn Tưởng Hòa bóc tôm bỏ bát cho cô hai chuyện thời gian như ngược trở lúc Tưởng Hòa mú/t ngón tay Trần Tĩnh: “Cậu đã với tổng giám đốc Phó ”
Trần Tĩnh lắc đầu ăn tôm : “Vẫn ”
Tưởng Hòa nghiêng đầu cô : “Vừa ngày mai là ngày khai mạc cuộc thi xe tự lái chúng xem ”
“Được”
Anh sẽ nghĩ cách giải quyết thôi Trần Tĩnh cũng đến hiện trường để xem giải quyết như thế nào Sau khi ăn tối Trần Tĩnh tắm rửa sạch sẽ xong giường với Tưởng Hòa hai ngủ cùng Tưởng Hòa trực tiếp ôm eo Trần Tĩnh : “Nhớ lắm”
Trần Tĩnh : “Tớ cũng ”
Cô vuốt mái tóc ngắn của Tưởng Hòa đúng Tưởng Hòa cắt tóc ngắn
Ngày hôm
Mười giờ sáng là khai mạc cuộc thi xe tự lái ngay tại ngoại ô Bắc Kinh thật lần Tưởng Hòa tới cũng việc trợ lý Lưu đã đặt cho cô một khách sạn ở đây
Xe đến nơi
Có nhiều đến hiện trường nhiều phương tiện truyền thông tất cả đều đang đợi xem Phó Lâm Viễn đương nhiên cũng chỉ xem mà còn xem các công ty cạnh tranh khác thậm chí còn hy vọng sẽ thấy Chung Long tóm để phỏng vấn
Phó Hằng trong ban tổ chức đáng lẽ năm nay khả năng giành chức quán quân nhất và tham dự giải thế giới
Bây giờ mọi thứ khó mà biết
Hầu hết khán giả xem trận đấu đã sân xe của Phó Hằng vẫn đến Các phương tiện truyền thông đợi mãi mà thấy khi Trần Tĩnh và Tưởng Hòa khỏi khách sạn liền về phía nơi thi đấu
Lúc chiếc xe màu đen chậm rãi dừng
Cửa ghế mở Phó Lâm Viễn cúi xuống xe dáng trai lập tức thu hút giới truyền thông nhanh chóng lập tức kéo đến đây
Trần Tĩnh và Tưởng Hòa bất ngờ quẹo từ góc đường lập tức thấy
Phó Lâm Viễn tùy ý lướt qua trực tiếp thấy cô trong đám ánh mắt thâm thúy tựa như một giấc mơ
Trần Tĩnh cũng thấy cách nhiều như thế cô lặng lẽ Bên là đám phóng viên ùn ùn kéo đến phía còn ít tới bên gió lớn thổi bay cổ áo sơ mi của cà vạt của vẫn thắt vẻ mặt lạnh lùng
Nhìn cô một lúc Phó Lâm Viên lên tiếng : “Qua đây”
Tất cả mọi im lặng biết đang gọi ai
Trần Tĩnh khựng trong đám đông một lát mới bước ngoài cô đến mặt
Phó Lâm Viễn cúi đầu cô: “Sao em tới đây”
Trần Tĩnh trả lời cô giơ tay dùng đầu ngón tay cài cúc áo cho
Phó Lâm Viễn ngây
Sau đó Trần Tĩnh kéo hai tà cà vạt đang rủ xuống cẩn thận chăm chú thắt chúng cho khuôn mặt cô vẫn như tao nhã xinh Phó Lâm Viễn mặt cô
Đột nhiên giơ tay ôm lấy eo cô năm ngón tay siết chặt
Trần Tĩnh dừng ngước mắt
Ánh mắt Phó Lâm Viễn vẫn thay đổi nhưng con ngươi sâu giống như khắc khuôn mặt cô tận xương tuỷ
Trần Tĩnh nhét cà vạt của trong
Để nó yết hầu của đàn ông giọng của Phó Lâm Viễn trầm khàn: “Chờ ”
Trần Tĩnh: “Được”
Gió mạnh làm quần áo họ xộc xệch các phóng viên đến gần chú Lý cũng như nhân viên bảo vệ đã chặn họ nhưng các ống kính vẫn hướng về phía họ
Chụp tách tách
Phó Lâm Viễn che chắn cho cô bằng chiều cao của cô một lúc mới ngước mắt trợ lý Lưu theo nhờ chăm sóc Trần Tĩnh đó buông cô trong
Trợ lý Lưu và Tưởng Hòa nhanh chóng về phía Trần Tĩnh trợ lý Lưu nước mắt lưng tròng: “Thư ký Trần”
Tưởng Hòa nắm lấy cánh tay của Trần Tĩnh
Eo của Trần Tĩnh nóng hầm hập
Cô với trợ lý Lưu trợ lý Lưu phấn khích nhưng ở đây nhiều bảo Tưởng Hòa mau trong Tưởng Hòa đồng ý kéo Trần Tĩnh nhanh chóng bên trong Sau khi biết bọn họ đã trong chú Lý lúc mới buông tay đầu Trần Tĩnh ông cầm điện thoại lên mỉm báo tin vui cho Chương Hân Đồng
Bước cửa các phóng viên và phương tiện truyền thông đã chặn bên ngoài
Trần Tĩnh Tưởng Hòa kéo đến chỗ của Phó Hằng Phó Lâm Viễn ở phía nhiều vây quanh Chung Long cũng ở đó mặt đầy râu ria giống một trẻ tuổi chút nào Lễ khai mạc chính thức bắt đầu giám đốc bộ phận nghiên cứu của Phó Hằng đã lên sân khấu cầm micro về cuộc thi xe tự lái
Phó Hằng sử dụng hệ thống radar Wn
Hệ thống tạm thời thiện Lần Phó Hằng chỉ tới tham gia thi đấu cho thôi
Cả hội trường xôn xao
Hệ thống Wn phát triển bởi một công ty ô tô lâu đời trong nước đây nó nổi tiếng ngờ Phó Hằng đã hợp tác với công ty Điều đó cũng nghĩa Hoa Huy là lựa chọn duy nhất của Phó Hằng vợ của Chung Long cũng đe dọa Phó Hằng
Những công ty vốn đầu tư nước ngoài đang chờ trò lúc mới nhận những năm gần đây Phó Hằng đã dần hợp tác với các công ty trong nước thậm chí những công ty nổi tiếng nhưng đó đạt thành công lớn Trước đây Wn mới đang thử nghiệm ngờ chỉ mấy tháng ngắn ngủi thể đưa sử dụng
Vẻ mặt những chờ xem kịch đều cho lắm
Tưởng Hòa cảm thán : “Tổng giám đốc Phó thật sự quá trai Tớ cũng biết Phó Hằng hợp tác với Wn”
Trợ lý Lưu khà khà : “Lúc nào tổng giám đốc Phó cũng thể xoay chuyển tình thế”
Trần Tĩnh trong lòng nhẹ nhõm hẳn cô mỉm
Có lẽ là Chung Long của Hoa Huy đã kết nối họ bởi vì chủ tịch hiện tại của công ty Wn là bạn học cấp ba của Chung Long mà Wn là một công ty thích hợp để hợp tác bởi vì họ là công ty gia đình Phó Lâm Viễn chắc chắn dùng cách khác khiến đối phương cho mượn hệ thống để sử dụng
Lễ khai mạc khá dài
Đứng bên cạnh Phó Lâm Viễn là chủ tịch đương nhiệm của nhà họ Văn chủ tịch đang chuyện với Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn nghiêng đầu lắng
Đối với sự xôn xao ở phía vẻ mặt thay đổi vững như núi Thái Sơn
Tiếp theo là cuộc thi
Mặc dù Phó Hằng đã sử dụng hệ thống của Wn nhưng thiện vì nhiều bắt đầu cược các công ty khác giành quán quân cuộc thi cực kỳ náo nhiệt fan mê xe vung vẩy lá cờ
Trợ lý Lưu một lúc hỗ trợ mang nhiều đồ ăn cho Trần Tĩnh thấy Trần Tĩnh lần nữa sự phấn khích lấn át mối quan hệ của cô với tổng giám đốc Phó trợ lý Lưu thực sự kích động cũng xem như do Trần Tĩnh dẫn dắt Trần Tĩnh như một nửa giáo viên của huống chi Phó Lâm Viễn bảo chăm sóc cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh thấy bận rộn như bảo cần lo cho cô
Trợ lý Lưu mang cho cô một ít đồ ăn lúc mới rời
Trần Tĩnh với Tưởng Hòa một lúc cô nhận cuộc gọi từ Tiếu Mai Mộc Sam đang tìm cô Trần Tĩnh xem thấy nhiều cuộc gọi nhỡ cô lo lắng khách sạn xảy chuyện gì vì thế cô rời về khách sạn cô lấy máy tính cũng may Tưởng Hòa đã đặt một phòng ở đây
_
Cuộc thi diễn
Tới buổi chiều lúc hoàng hôn
Phó Lâm Viễn từ chối lời mời của chủ tịch Văn đồng hồ bước ngoài về hướng Phó Hằng nhưng thấy cô ở đó
Anh dừng chân nghiêng đầu hỏi: “Cô ”
Trợ lý Lưu bận rộn cả ngày đầu đầy mồ hôi yên suy nghĩ : “Chiều nay vẫn thấy cô ở đây mà”
Trời bắt đầu gió làm cành cây xao động Phó Lâm Viễn giơ tay sờ cà vạt trợ lý Lưu ở bên cạnh đột nhiên nhớ chuyện gì nhắc nhở : “Có khi nào ở khách sạn … Hôm nay Tưởng Hòa đặt phòng ở đây cô còn việc”
Phó Lâm Viễn chân dài sải bước thẳng về phía khách sạn tay mang áo khoác lên lầu bởi vì tầng Phó Hằng bao cả nên đều là nhân viên của Phó Hằng Phó Hằng đến cửa phòng của Tưởng Hòa cánh cửa khép hờ ánh sáng từ bên trong hắt Phó Lâm Hằng đó một lát gập đầu ngón tay gõ cửa
Giọng Trần Tĩnh truyền đến
“Ai ”
Nghe thấy giọng của cô Phó Lâm Viễn khách sáo trực tiếp đưa tay đẩy cửa
Trần Tĩnh đang cầm điện thoại ngoài thì thấy cửa mở cô ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt của Phó Lâm Viễn vẻ mệt mỏi cà vạt lỏng lẻo
Hai họ trong chốc lát
Trần Tĩnh khẽ hỏi: “Xong hết ”
Phó Lâm Viễn ừ đáp vươn tay ôm lấy eo cô kéo ngoài: “Đi ăn cơm”
Trần Tĩnh kêu lên cầm lấy túi nhỏ bên cạnh kéo ngoài cô : “Khách sạn sắp khai trương ngày mai về”
Phó Lâm Viễn: “Anh về cùng em”
Trần Tĩnh khựng đó cả kéo thang máy Trần Tĩnh ngẩng đầu đặt hai tay lên vai hỏi chuyện xử lý xong thể về với cô thật
Cô kịp lên tiếng Phó Lâm Viễn giữ lấy eo cô mắt cô : “Cả đời thể là si tình chung tình cũng nhưng kể từ khi gặp em trái tim đã thể thay lòng nữa”
Trần Tĩnh ngạc nhiên lời tỏ tình đột ngột của
“Còn em thì Em còn yêu ” Anh khuôn mặt cô khẽ hỏi
Trần Tĩnh mím môi lặng lẽ kìm nén sự run rẩy lên tiếng : “Em sẽ thử một lần”
Phó Lâm Viễn siết chặt lòng bàn tay : “Cũng ”