Hoa Hồng Đỏ - Chương 92
Trần Tĩnh nhanh chóng nhắm mắt
Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh giường cô nghiêng gối lên tay mái tóc rối bù xõa vẻ mặt khi ngủ mềm mại Anh dùng một tay kéo ghế xuống khom kéo chăn lên cho cô cổ áo hở khi đến gần còn mang theo mùi đàn hương
Trần Tĩnh cảm nhận cái bóng của cô động đậy chỉ bàn tay chăn vô thức dùng sức Ánh đèn mờ tối Phó Lâm Viễn thấy mấy hành động của cô vì thẳng dậy lấy laptop tới đặt nó lên đùi
Anh cụp mắt tiếp tục làm việc
Trong phòng chỉ ngọn đèn đầu giường phát sáng vầng sáng mở thế giới nhỏ bé tủ đầu giường Trần Tĩnh mở mắt thấy khuôn mặt nghiêm nghị của đang nghiêm túc màn hình
Cô liếc mắt chiếc đồng hồ tủ đầu giường
Hai rưỡi sáng
Trần Tĩnh rời mắt giơ tay cầm tách trà ở bên cạnh nước trong tách trà đã nguội lạnh từ lâu uống một hớp để chỗ cũ đôi mắt dài hẹp khẽ nâng trái tim Trần Tĩnh đập mạnh nhắm mắt đó trở chăn kéo theo kéo một nửa qua để lộ vòng eo trắng nõn phía
Phó Lâm Viễn đảo mắt qua eo cô một số hình ảnh xuất hiện trong đầu
Đêm khuya suy nghĩ dễ phóng đại Phó Lâm Viễn chốc lát dời laptop qua một bên đó cúi chống mép giường kéo chăn lên cho cô
Trần Tĩnh xuống từ khóe mắt thấy cổ tay đeo đồng hồ xắn lên kéo chăn đắp cho cô
Đêm tối một chút động tĩnh cũng thể dễ dàng phóng đại cảm xúc cũng
Sau đó cô thấy tiếng dậy ngoài Phó Lâm Viễn khỏi phòng phòng tắm đưa tay vặn vòi nước nhà cô thoáng do dự nhấn xuống bên cạnh may là lần đã đúng nước chảy ào ạt cúi đầu rửa mặt giọt nước chảy dọc xuống cằm
Anh giơ tay nới lỏng cổ áo
Đứng bên bồn rửa mặt một lúc kiềm chế những suy nghĩ và h/am m/uốn của
Không biết qua bao lâu Trần Tĩnh thấy tiếng bước chân của cô an tâm mơ màng ngủ lần cô ngủ hơn hai tiếng Trần Tĩnh trở mở mắt thì thấy vẫn đang làm việc ngón tay thon dài chạm di chuột cổ áo hở cổ và yết hầu hiện ánh đèn lờ mờ cực kỳ
Trần Tĩnh đồng hồ bàn
Năm giờ
Chỉ còn hơn một tiếng nữa là trời sáng cô đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay Phó Lâm Viễn dừng ngẩng đầu lên Trần Tĩnh nhắm mắt kéo cổ tay vài cái Phó Lâm Viễn mặt cô cô nắm lấy tay cô giật vài cái Phó Lâm Viễn thoáng im lặng
Trần Tĩnh vùi mặt gối nhưng cứ kéo cũng buông tay
Phó Lâm Viễn lặng lẽ cô lôi kéo như để laptop lên tủ đầu giường tiện thể tắt màn hình laptop Anh trở tay kéo tay cô kéo chăn nhét tay cô trong chăn Trần Tĩnh mở mắt Phó Lâm Viễn xuống vòng tay ôm eo cô trực tiếp ôm cô lòng
“Ngủ ”
Trần Tĩnh khựng đó thả lỏng gối đầu lên tay ngủ
Phó Lâm Viễn cũng buồn ngủ tay đặt đầu cô cụp mắt cô một lúc dần dần chìm giấc ngủ Trong lúc đó Trần Tĩnh thấy nóng liền trở gối đầu lên cánh tay của Phó Lâm Viễn trong lúc ngủ trực tiếp ôm eo cô kéo cô kéo trong lòng Trần Tĩnh mở mắt cánh tay eo
Cô vài giây ngủ trong vòng tay
Hơn tám giờ sáng
Phó Lâm Viễn xoay giơ tay để lên trán Trần Tĩnh động đậy vòng tay ôm lấy Trần Tĩnh ghé vai tóc xõa ngực cô ngủ say Người phụ nữ trong lòng mềm mại Phó Lâm Viễn giơ tay cầm máy đo nhiệt độ để lên trán cô
Tít
369 độ
Trần Tĩnh dụi cổ Phó Lâm Viễn tiện tay đặt máy đo nhiệt độ xuống ngủ ngon đặt tay lên trán nhắm mắt chợp mắt thêm một lát
Ngoài cửa Tiếu Mai tỉnh dậy bà chống nạng phòng tắm rửa mặt khi bà thấy cánh cửa đóng chặt Bà định hấp mấy cái bánh bao thì lúc chuông cửa vang lên Tiếu Mai mở cửa
Ông Chung mang đồ ăn sáng đến ở cửa thấy Tiếu Mai : “Chào buổi sáng dì Tiếu”
“Chào Chung” Tiếu Mai tạm thời vẫn chút mơ hồ biết tại giám đốc siêu thị ở đây ông Chung mỉm đặt bữa sáng lên tủ giày : “Tiện đường nên mua một ít bữa sáng cô Trần khỏe nên ăn chút cháo”
“Cảm ơn nhưng mà cần chỗ còn bánh…” Còn xong ông Chung đã mỉm xoay rời Tiếu Mai cầm bữa sáng đưa giữa trung thấy tiếng bước chân rời lúc bà mới nhận lẽ bữa sáng chỉ dành cho một mì nh Trần Tĩnh
Còn dành cho cả Phó nữa
Tiếu Mai đóng cửa cầm bữa sáng đặt lên bàn
Lúc ở trong phòng điện thoại đổ chuông hai còn đang ngủ say đánh thức Phó Lâm Viễn với tay lấy điện thoại cầm bắt máy Người gọi đến là bộ phận pháp lý của Phó Hằng đầu dây bên gọi tổng giám đốc Phó một cách nhẹ nhàng Phó Lâm Viễn ừ đáp chút thờ ơ Trần Tĩnh trong lòng ngẩng đầu
Phó Lâm Viễn khẽ đảo mắt qua
Ánh mắt chạm đầu tóc Trần Tĩnh bù xù cô mơ màng thấy đôi mắt dài hẹp như mực của lẽ là do uống thuốc khiến cô vẫn còn ngơ ngác
Thấy bộ dạng lơ mơ của cô Phó Lâm Viễn đột nhiên giữ chặt gáy cô đè cô xuống đó ngậm lấy môi cô
Trần Tĩnh ngạc nhiên
Phó Lâm Viễn cũng sâu chỉ m/ú t môi cô
Trần Tĩnh dần tỉnh táo mang tai cô đỏ bừng tay đặt lên ngực đẩy
Bộ phận pháp lý đang kiểm tra đối chiếu với Phó Lâm Viễn ở đầu dây bên Trần Tĩnh cảm thấy bên sẽ hỏi Phó Lâm Viễn bất cứ lúc nào cô ở gần thể thấy rõ lòng bàn tay cô dùng sức đẩy Cuối cùng bộ phận pháp lý hỏi: “Tổng giám đốc Phó thì cứ như nhé Tôi sẽ sắp xếp tài liệu nộp lên ”
Phó Lâm Viễn buông Trần Tĩnh
Anh ừ đáp Trần Tĩnh Trần Tĩnh bên cạnh ngơ ngác một lúc trừng mắt
Phó Lâm Viễn nhướng mày trừng
Trần Tĩnh ngáp một cái : “Tôi buồn ngủ quá ngủ tiếp”
Nói xong cô nghiêng xuống kéo chăn lên Phó Lâm Viễn nữa thẳng dậy nghiêng đầu cô kéo chăn cho cô : “Ngủ thêm một chút dậy ăn sáng đó uống thuốc”
Trần Tĩnh trả lời cô giả vờ đã ngủ
Sau đó Phó Lâm Viễn rời giường mới đó mà điện thoại đổ chuông cầm lên xem ngoài điện thoại Tiếu Mai đang hâm sữa trong bếp
Có bàn chải đánh răng và khăn mới trong phòng tắm đặt bồn rửa tay Phó Lâm Viễn tắm rửa xong xắn tay áo lên đầu dây bên là Chung Long đang liên tục xin Tiếu Mai đã bưng bữa sáng bà Phó Lâm Viễn : “Cậu Phó qua đây ăn sáng ”
Phó Lâm Viễn gật đầu điện thoại uống sữa
Tiếu Mai thấy tập trung ăn uống chuyện điện thoại cũng nghiêm túc bà chống nạng rót một ly nước ấm phòng xem Trần Tĩnh lần Trần Tĩnh thực sự đã ngủ
Hai tay cô buông thõng bên giường
Tiếu Mai đặt ly xuống kéo chăn lên cho cô chỉnh tóc cho cô
Nhiệt độ cô cuối cùng cũng trở bình thường bà thở phào nhẹ nhõm Nhìn Trần Tĩnh một lúc Tiếu Mai lúc mới rời khỏi phòng Bà ngoài Phó Lâm Viễn đã ăn sáng xong cầm áo khoác ghế sô pha lên mặc cà vạt ở trong tay vẫn đang chuyện điện thoại
Anh ngẩng đầu Tiếu Mai: “Trần Tĩnh đã hạ sốt cháu về Bắc Kinh Nếu dì chuyện gì thể trực tiếp tìm ông Chung ở siêu thị”
Anh lấy bút và cuốn sổ bàn số điện thoại của ông Chung đó đó đặt chúng lên bàn Tiếu Mai tờ giấy bàn
Chuyện cho đến nay đêm hôm qua bà thêm mấy lời cảm ơn với làm phiền nữa Mục đích của Phó rõ ràng Trần Tĩnh cũng thích Tiếu Mai cũng ý Phó Lâm Viễn đương nhiên bà hy vọng con gái thể như ước kết hôn với đàn ông yêu
Sau khi tiễn Phó Lâm Viễn Tiếu Mai phòng xem Trần Tĩnh cô vẫn còn đang ngủ
Chiếc ô tô màu đen đỗ ở lầu Phó Lâm Viễn cúi trong xe ông Chung khởi động xe xuất phát về phía sân bay ở trung tâm thành phố
Mười rưỡi sáng Trần Tĩnh tỉnh dậy sự mơ màng lúc sáng sớm đã biến mất cô dậy gọi mẹ
Tiếu Mai phòng hai mẹ con Tiếu Mai thở phào một : “Dậy ”
Trần Tĩnh gật đầu cô thoải mái hơn nhiều còn choáng váng cũng còn khó chịu nữa ngủ đủ giấc cô mỉm nắm lấy tay Tiếu Mai
“Vâng con dậy ”
Cô ngoài Tiếu Mai : “Cậu Phó đã về Bắc Kinh ”
Trần Tĩnh khựng cô đáp lời nên trở về Bắc Kinh Tiếu Mai vuốt mái tóc ướt sũng của cô : “Mẹ hâm nóng sữa với hấp bánh bao cho con ăn no uống thuốc”
“Vâng”
Tiếu Mai chống nạng ngoài Trần Tĩnh vẫn giường một lúc trong khí thoang thoảng mùi đàn hương quen thuộc Cô thấy laptop tủ đầu giường cô thoáng ngây đó nhận tối qua dùng máy tính của cô Trần Tĩnh giật với lấy máy tính bật màn hình lên
Sau khi nhập mật khẩu cô nhấp một link blog ở góc bên trái
Trong blog ảnh của nó chụp khi cô học đại học cũng cả những bức ảnh chụp trong cuốn sổ tay của cô
Blog xem cũng mở cô thở phào một thấy blog cá nhân của cô khi Trần Tĩnh đóng link blog tùy ý qua màn hình dùng máy tính của cô nhưng lưu bất kỳ dấu vết gì bên trong một số phần mềm cô dùng
Bình thường cũng dùng vì dùng máy tính của cô cũng tiện
Về việc biết mật khẩu laptop của cô cũng ngạc nhiên gì từ đến nay xem qua là nhớ lúc công tác cũng từng sử dụng máy tính của cô
Khi cô nhập mật khẩu cũng ở bên cạnh lướt qua là nhớ
Cô luôn sử dụng mật khẩu nên cũng đổi
_
Hai ngày khi hết sốt hôm nay Trần Tĩnh tràn đầy sức sống khi cô ăn sáng xong liền đến văn phòng đúng lúc gặp ba cô nhân viên đó Trần Tĩnh sắp xếp bàn làm việc cho họ hai ngày nay cô ở đây tiến độ của khách sạn đều do Chu Du giám sát ba họ Trần Tĩnh cảm thấy an tâm hơn
Cô nghỉ ngơi thêm hai ngày đồng thời cũng quan tâm đến tình hình ở Bắc Kinh Phó Hằng đã trực tiếp kiện công ty vốn đầu tư nước ngoài đó vợ của Chung Long và tình của cô Vợ của Chung Long đã tìm đến Phó Hằng rằng hệ thống đặc biệt là hệ thống radar do cô phát triển cô bán hệ thống cho Phó Hằng
Chung Long đã tự riêng cho cô một bản thỏa thuận rằng cô là chủ sở hữu của hệ thống quyền lựa chọn bán cũng như bán cho ai
Đây là điều mà Phó Hằng ngờ đến
Ai thể ngờ Chung Long âm thầm ký một bản thỏa thuận như mà lúc thu mua hệ thống đã Phó Hằng mua Phó Hằng đã giá cao nhưng bây giờ một thỏa thuận như ngăn trở mà khi chủ sở hữu lấy tiền lấy bản thỏa thuận Vụ kiện của Phó Hằng lúc trở nên khó khăn hơn
Chung Long đúng là đồ đần còn yêu đương mù quáng tưởng rằng khi lấy tiền bản thỏa thuận sẽ tác dụng
Sau khi sự việc lộ các cổ đông của Phó Hằng đã đến thẳng văn phòng của Phó Lâm Viễn mà lúc cuộc thi xe tự lái quốc sắp bắt đầu
Hệ thống đó vướng kiện cáo nên thể sử dụng
Trong ngành xôn xao
Phó Hằng đã lên hotsearch ba lần liên tiếp đồng thời cổ phiếu cũng đang giảm
Khách sạn bên Trần Tĩnh sắp khai trương sáng nay cô đang xem thị trường chứng khoán ngẫu nhiên lướt đến vòng bạn bè thấy tin mới nhất của Diêu Đào đăng trong vòng bạn bè
Diêu Đào: Cầu mà chi bằng đây gặp tạm biệt
Cô còn đính kèm thư từ chức
Trần Tĩnh ngẩn
Ngay đó Tưởng Hòa gửi đến một tin nhắn
Tưởng Hòa: [Diêu Đào sa thải]
Trần Tĩnh: [Tại ]
Tưởng Hòa: [Tại Hình như cô thích tổng giám đốc Phó tổng giám đốc Phó phát hiện nên lập tức sa thải cô ]
Tưởng Hòa: [Lần tổng giám đốc Phó về giải quyết nhiều việc tính tình tệ hôm đó Diêu Đào ngủ trưa đã gọi tên trong khi ngủ giám đốc Phó và trợ lý Lưu thấy tổng giám đốc Phó lập tức sa thải cô ]
Tưởng Hòa: [ bây giờ là lúc đang cần Phùng Chí đã Hồng Kông để hỗ trợ giám đốc Tề xử lý công việc gần đây Vu Tùng nhàn nhã nữa ngày nào cũng đều chạy qua Hoa Huy một trợ lý Lưu làm hai công việc hai ngày nay ngay cả tớ cũng ngoài bưng trà rót nước]
Tưởng Hòa: [Tĩnh Tĩnh tớ nhớ hồi ở đây bao giờ hỗn loạn như ]