Hoa Hồng Đỏ - Chương 91
Cô nắm chặt cổ tay kéo xuống
Giọng của cô nhỏ sức lực gần như còn cô : “Tôi bệnh viện thấy đỡ hơn nhiều ”
Cô cố siết chặt cổ tay nhưng nó vẫn tuột xuống
Ngay lúc tay cô sắp rơi xuống giường Phó Lâm Viễn dùng tay trái siết chặt lấy tay cô cúi sờ trán cô : “Phải em vẫn hạ sốt”
Trần Tĩnh khuôn mặt gần trong gang tấc của cảm thấy giống như đang mơ nhưng suy nghĩ của cô rõ ràng cô lắc đầu Phó Lâm Viễn thoáng im lặng nhớ tới lần đó ở trong bệnh viện gọi điện cho cô giọng cô run run
Bệnh viện thực sự là một nơi khiến mọi dễ xuất hiện bóng ma tâm lý
Anh thì thầm : “Anh sẽ ở bên cạnh em”
Trần Tĩnh yên lặng trả lời Phó Lâm Viễn thẳng dậy : “Dì Tiếu phiền dì lấy cho cô một cái áo khoác dài hơn”
“Được”
Tiếu Mai chống nạng lấy chiếc áo khoác dài mỏng móc áo đưa cho Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn nhận lấy Trần Tĩnh biết trốn nên giãy giụa nữa Phó Lâm Viễn kéo chăn quấn áo khoác quanh cô chặn eo bế cô lên tay Trần Tĩnh quàng lên ôm lấy cổ
Thoáng cái ôm chặt
Phó Lâm Viễn cúi đầu cô
Trần Tĩnh im lặng vùi mặt ngực Phó Lâm Viễn dời mắt đôi chân dài sải bước ngoài Tiếu Mai vội vàng theo khi tới cửa Phó Lâm Viễn nghiêng Tiếu Mai: “Chân của dì tiện lắm dì ở nhà nghỉ ngơi ”
Tiếu Mai dừng bà cũng biết thể theo nắm chặt cây nạng gật đầu : “Cậu Phó làm phiền ”
Phó Lâm Viễn gật đầu
Anh phụ nữ đang mơ màng trong lòng bước xuống cầu thang cao mà bậc thang hẹp sải bước xuống lầu lầu gió thổi mạnh khi khỏi cầu thang gió thổi qua Phó Lâm Viễn siết chặt vòng tay giữ chặt áo khoác Trần Tĩnh đã ngủ lông mày cô cau rõ ràng là khó chịu
Ông Chung thấy Phó Lâm Viễn ôm xuống lập tức mở cửa xe Phó Lâm Viễn ôm Trần Tĩnh khom trong xe đóng cửa xe ông Chung chạy qua ghế lái lái xe
Chiếc xe khởi động chuyển bánh
Băng ghế yên tĩnh Trần Tĩnh ngủ thỉnh thoảng vòng tay cô sẽ siết ôm thật chặt Phó Lâm Viễn cô trong chốc lát đó cúi đầu hôn ấn đường của cô
Trán của cô nóng hầm hập
Một lúc chiếc xe màu đen đã đến bệnh viện Nhân dân giờ khoa cấp cứu của bệnh viện chật ních gần đây cảm sốt nhiều hơn bình thường ông Chung lấy số Bởi vì tiếng ồn trong bệnh viện nên Trần Tĩnh tỉnh giấc khi cô tỉnh dậy Phó Lâm Viễn một chiếc ghế dài trong hành lang ánh đèn rọi xuống khuôn mặt nghiêm nghị của
Anh nghiêng đầu xem điện thoại thỉnh thoảng Phùng Chí sẽ gửi tin nhắn thoại cho
Trong cảnh hỗn loạn Trần Tĩnh lặng lẽ Phó Lâm Viễn đảo mắt lòng ngực Trần Tĩnh biết vì đột nhiên nhắm mắt Phó Lâm Viễn cô chốc lát đó ngước mắt lên ông Chung đưa y tá đến ông Chung : “Không giường mọi đều như thế để truyền dịch”
Phó Lâm Viễn trầm giọng : “Vậy thì truyền ở đây”
Ông Chung đáp lời y tá bước tới treo bình lên
Sau đó cầm lấy tay đang để bên ngoài của Trần Tĩnh vỗ nhẹ mu bàn tay cô Trần Tĩnh co rúm cuối cùng vẫn mở mắt cô bắt gặp ánh mắt của Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn giơ tay lên che mắt cô : “Truyền dịch”
Không cho cô nơi kim ghim
“Ừm” Trần Tĩnh trả lời cô nắm chặt tay để y tá dễ dàng tìm thấy mạch máu đó cô mặt nơi mà Phó Lâm Viễn đang là một góc tương đối chếch cạnh cửa thoát hiểm Cô xoay xoay cổ Phó Lâm Viễn cúi đầu cô cả hai đều gì
Kim đang đâm
Tim Trần Tĩnh đập nhanh
Vẻ mặt Phó Lâm Viễn thay đổi ôm cô lên một chút
Trần Tĩnh ôm lấy cổ đùi mặt cô trực tiếp vùi cổ
Y tá ghim xong kim vô thức đàn ông trai và phụ nữ trong vòng tay cảm thấy ghen tị đàn ông thật sự là quá
Cô thu dọn đồ đạc : “Đến thời gian thì gọi ”
Phó Lâm Viễn trả lời mà là ông Chung trả lời ông : “Được vất vả cho cô ”
Trước khi y tá rời cô vẫn Phó Lâm Viễn khuôn mặt của đàn ông nghiêm nghị và lạnh lùng khép áo khoác cô choàng lên vai cô một tay nắm chặt tay Trần Tĩnh kéo xa để kim tiêm cọ quần áo Anh khẽ : “Ngủ ”
Trần Tĩnh trả lời cô thật sự mệt cũng lưu luyến mùi đàn hương
Ông Chung hai cũng dám ở đây làm bóng đèn ông rời xuống lầu hút thuốc
Chất lỏng lạnh lẽo truyền Trần Tĩnh hiệu quả hơn uống thuốc cơn sốt dần dần hạ xuống Trần Tĩnh mê man cô bấm điện thoại Phùng Chí thỉnh thoảng còn gọi điện đến báo cáo tình hình hiện tại ở phía Hoa Huy tình hình tồi tệ hơn tưởng tượng
Trần Tĩnh siết chặt cổ hơn một chút
Có lẽ là do bệnh nên tham lam cô nghĩ cái gì khác thậm chí thèm hỏi tại trở về
Không xử lý chuyện của Hoa Huy quan trọng hơn
Cô
Suy nghĩ trôi cô dần chìm giấc ngủ Phùng Chí gọi cho Phó Lâm Viễn Phó Lâm Viễn phụ nữ đang ngủ trong lòng bảo Phùng Chí chuyển sang WeChat
Mặc dù Phùng Chí hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn đổi thành WeChat
Anh gửi tin nhắn thoại
Phó Lâm Viễn bảo ông Chung mang tai bluetooth qua đeo tai mới bấm mở từng cái một Ông Chung sang bên cạnh ôm Trần Tĩnh ôm hơn nửa giờ vững như núi Thái Sơn Ông Chung cảm thấy nếu đổi thành ông ông khỏe như còn thể kiên trì như thể lực của tổng giám đốc Phó thật là ôi trẻ
Cuối cùng đã truyền dịch xong
Y tá rút kim tiêm
Trần Tĩnh mơ mơ màng màng mở mắt mơ màng ấn chiếc tăm bông mà y tá đưa cho y tá lấy máy đo nhiệt độ để lên trán của Trần Tĩnh ba mươi bảy độ sáu cô dặn dò: “Về nhà nhớ uống thuốc tắm hứng gió ông theo lấy thuốc nhé”
Cô ông Chung
Ông Chung đáp lời theo
Lúc Trần Tĩnh mới nhận nhiều trong hành lang đang truyền dịch ban đêm mọi đều buồn ngủ nên nhiều chú ý đến họ Phó Lâm Viễn chỉnh áo khoác của cô khoác cho cô Trần Tĩnh ở cách gần Phó Lâm Viễn đảo mắt chốc lát Trần Tĩnh đang định xuống khỏi đùi Phó Lâm Viễn khẽ đè eo cô đợi cô lên tiếng chặn eo bế cô lên
Bế kiểu công chúa
Trần Tĩnh vô thức quàng tay qua cổ Phó Lâm Viễn xoay về phía lối thoát hiểm nguyên nhân chính là thang máy đợi quá lâu quá nhiều sảnh truyền dịch cũng ở tầng hai vì bộ xuống tiện hơn
Lúc Trần Tĩnh đã tỉnh táo cảm nhận cảm giác ôm trong lòng quai hàm cương ngạnh thỉnh thoảng đèn cảm biến sáng lên chiếu mặt
Trần Tĩnh một lúc đó vùi mặt ngực
Để mặc cho ôm cô xuống tầng một ông Chung lái xe đến Phó Lâm Viễn cúi xuống ôm cô trong xe lúc Trần Tĩnh mới nhận cô mang giày
Cho dù cô xuống đất cũng thể
Lúc là chân trần
Có lẽ do mệt mỏi ở xe Trần Tĩnh ngủ vì khi về đến thị trấn Chu Phó Lâm Viễn bế cô xuống xe lên lầu Tiếu Mai vẫn còn thức thấy tiếng chuông cửa bà mở cửa thì thấy Trần Tĩnh ngủ say Tiếu Mai đưa tay sờ phát hiện còn nóng nữa trong lòng lập tức thả lỏng
Bà biết ơn : “Cậu Phó cảm ơn ”
Phó Lâm Viễn gật đầu bế Trần Tĩnh về phòng Trần Tĩnh ngủ say cô vùi trong chăn Tiếu Mai dựa cây nạng ở cuối giường Phó Lâm Viễn đắp chăn cho Trần Tĩnh thẳng dậy vuốt thẳng tay áo và cởi cà vạt ngước mắt : “Dì Tiếu dì ngủ cháu ở đây với cô một lúc”
Tiếu Mai thoáng do dự
Hai ngày nay bà cũng mệt mỏi nhưng bà vẫn chút lo lắng : “Tôi ở phòng khách uống trà ”
“Có ạ”
Tiếu Mai thở phào nhẹ nhõm bà ngoài pha trà Phó Lâm Viễn kéo chiếc ghế bên cạnh xuống bên giường cô cầm laptop của cô Sau khi nhập mật khẩu trực tiếp ghế làm việc nhờ truy xuất bộ thông tin của công ty vốn đầu tư nước ngoài chuẩn kiện công ty đó cùng với vợ của Chung Long và tình đó
Đặc biệt là vợ của Chung Long cô đã phạm điều cấm kỵ trong ngành tù
Khi Tiếu Mai bưng trà Phó Lâm Viễn đang chăm chú làm việc
Tiếu Mai thoáng ngây
Bà bao giờ thấy một đàn ông nào nghiêm túc và điềm tĩnh như thể xử lý nhiều việc như thế Bà đặt tách trà xuống cô con gái đang trông coi của lặng lẽ ngoài
Bà thu dọn dựa ghế sô pha nghĩ xem thể giúp gì
Trong phòng tiếng bàn phím vang lên
Phó Lâm Viễn chăm chú màn hình
Trần Tĩnh ngủ say tóc cô vương vãi gối
Đêm khuya
Cô mồ hôi đầm đìa Trần Tĩnh thò hai tay ngoài đặt lên chăn một lúc cô kéo chăn xuống một chút Hành động của cô khiến Phó Lâm Viễn chú ý để máy tính qua một bên cúi kéo cô trong chăn Trần Tĩnh nắm lấy cổ tay kéo xuống
“Không nóng lắm”
Phó Lâm Viễn dừng tay sờ cổ cô là mồ hôi
Anh đôi lông mày đang nhíu chặt của cô: “Anh lau cho em”
Trần Tĩnh cảm thấy thoải mái trong lúc mơ mơ màng màng ậm ừ đáp Phó Lâm Viễn dậy xắn tay áo lên bước khỏi phòng mà Tiếu Mai đã bật điều hoà ngủ ghế sô pha bà cũng thức nữa Phó Lâm Viễn chỉnh đèn trong phòng khách chỉ để đèn tường đó lấy chậu rửa mặt trong phòng tắm
Lúc đưa tay vặn vòi nước khựng sang mở vòi hoa sen điều chỉnh nước nóng đó đổ nước chậu lấy nửa chậu nước ấm Phó Lâm Viễn tiện tay cầm lấy một chiếc khăn
Anh khỏi phòng tắm bước phòng đóng cửa
Đặt chậu nước lên ghế thấm ướt khăn vắt khô chạm vai cô nhẹ nhàng lau cổ và má cô mà chỉ hai nơi nhiều mồ hôi Phó Lâm Viễn vắt khăn tiếp Trần Tĩnh mở mắt bắt gặp ánh mắt tay của Phó Lâm Viễn trực tiếp luồn trong chăn
Chiếc khăn dán lên eo và bụng cô
Trần Tĩnh vô thức nắm lấy cổ tay Phó Lâm Viễn thoáng dừng đó cưỡng ép lau cho cô
Mang tai Trần Tĩnh đỏ lên một hồi tay cô dần dần buông lỏng cô nhắm mắt Sắc mặt Phó Lâm Viễn thay đổi khi lau xong đẩy bả vai cô một cái Trần Tĩnh lật tiếp tục lau một lát cúi đầu hôn lên vai cô
“Ngủ ngon nhé”
Trái tim của Trẫn Tĩnh run lên
Sau đó cô cảm thấy tay rời khỏi lưng cô thấy tiếng vắt khăn tiếng bước chân ngoài Trần Tĩnh cửa sổ khép hờ đột nhiên tỉnh táo một chút còn mồ hôi nhớp nháp thoải mái hơn nhiều Cô nhắm mắt định ngủ thêm một lát thì thấy tiếng bước chân của tay áo của Phó Lâm Viễn ướt sũng xắn tay áo lên lấy laptop chuẩn tiếp tục làm việc thì điện thoại rung lên
Anh cầm lên phụ nữ đang ngủ say giường đó dậy điện thoại bên ngoài phòng khách còn Tiếu Mai vì thế dựa cửa điện thoại Hạ giọng khẽ đầu dây bên là Phó Trung Hành đang chất vấn qua điện thoại
“Xảy chuyện lớn như con còn về thị trấn Chu con định giải thích với các cổ đông thế nào”
Phó Lâm Viễn nới cổ áo nâng cằm lên giọng trầm thấp bình tĩnh: “Cô là việc hệ trọng của con”
Phó Trung Hành ở đầu dây bên ngạc nhiên
Ông im lặng vài giây giọng điệu còn gay gắt như nữa: “Thôi con bé đỡ hơn ”
“Rồi”
“Thằng ngu Chung Long thì ”
“Đang xử lý”
Phó Trung Hành tin tưởng bản lĩnh của Phó Lâm Viễn ông suy nghĩ một lát phía cổ đông Phó Lâm Viễn chắc chắn thể giải quyết nhưng ông vẫn thay giải quyết nó
Sau đó Phó Trung Hành hỏi thêm một số câu hỏi Trần Tĩnh mở mắt cô trở trong ánh đèn lờ mờ đàn ông hạ giọng ở cửa chuyện cũng đã thấy câu
Cô là việc hệ trọng của con