Hoa Hồng Đỏ - Chương 89
Khay đồ ăn trong tay Phó Lâm Viễn lấy đặt lên bàn bên cạnh Trần Tĩnh Phó Lâm Viễn rõ ràng ý định trả lời câu hỏi của Chương Hân Đồng
Anh gắp một miếng sushi bỏ miệng
Cổ áo của mở biết đã để áo khoác ở rồi quai hàm lộ rõ khi ăn đồ ăn Trần Tĩnh dời tầm lịch sự trả lời Chương Hân Đồng: “Thời tiết lắm thỉnh thoảng sẽ mưa ạ”
“Sắp tháng sáu khó trách thời tiết thành phố Chu giống Giang Nam” Chương Hân Đồng
Trần Tĩnh trả lời đúng
Chương Hân Đồng tiếp tục : “Hồi còn trẻ bác đã thành phố Chu một lần ở cổng thành cổ đông nhưng thức ăn ở đó ngon thể vượt sông tháp cầu nguyện…”
Trần Tĩnh thích giọng của Chương Hân Đồng
Bà chuyện nhẹ nhàng một cảm giác xoa dịu lòng Cô đó lắng giọng của Chương Hân Đồng truyền từ điện thoại Hồi trẻ mẹ của là một nhân viên nghiên cứu khoa học khi Trần Tĩnh còn làm ở Phó Hằng thỉnh thoảng Kiều Tích buôn chuyện ông Phó bị vợ quản nghiêm tuy nhiên Trần Tĩnh cảm thấy vậy
Bởi vì mặc dù ông Phó lạnh lùng khó tính như Phó Lâm Viễn nhưng ông cũng là dễ chung đụng
Người một tay thành lập Phó Hằng đương nhiên thủ đoạn sẽ hiền lành gì vì mọi đều tò mò về phụ nữ đằng ông là Chương Hân Đồng thỉnh thoảng sẽ nghĩ liệu bà là một phụ nữ khí thế mạnh mẽ hiển nhiên bà như thậm chí bà còn dịu dàng đến bất ngờ hòa nhã ngoài dự đoán
Trần Tĩnh trả lời: “ là một tháp cầu nguyện”
“ nhỉ Trần Tĩnh cũng cầu nguyện chứ” Chương Hân Đồng hỏi
Trần Tĩnh liếc đàn ông bên cạnh cô Phó Lâm Viễn dùng đũa gạt một miếng trứng cá một miếng sushi sang một bên đường quai hàm của sắc và góc cạnh Trần Tĩnh nữa trả lời câu hỏi của Chương Hân Đồng cô : “Có ạ nếu tới đó thì đều sẽ cầu nguyện ạ”
Chương Hân Đồng thích giọng điệu khi chuyện của Trần Tĩnh thoải mái thể cảm nhận rằng cô là một cô gái chừng mực
Bà nở nụ hẹn cô: “Lần bác thành phố Chu chúng cùng tháp nhé”
Trần Tĩnh : “Được hoan nghênh bác”
Một đôi đũa gắp một miếng sushi đưa đến bên miệng Trần Tĩnh Trần Tĩnh há miệng cắn miếng sushi đó theo phản xạ khi cắn xong cô mới phản ứng liếc qua Phó Lâm Viễn uể oải tựa bàn nghiêng đầu gắp thêm một miếng sushi khác bỏ miệng Trần Tĩnh chằm chằm đôi đũa đó của
Đút cho cô trước đó lại đút cho chính mình
Trần Tĩnh nhai sushi im lặng mặt ngoài cửa sổ
Cô đưa tay lên lau khóe môi
Chương Hân Đồng mỉm : “Vậy thì chúng cứ quyết định Trần Tĩnh bình thường cháu biệt danh gì ”
Trần Tĩnh dừng một chút : “Bác cứ gọi cháu Trần Tĩnh là ạ”
“Được lần bác sẽ gọi cháu là Tĩnh Tĩnh”
Trần Tĩnh: “…”
Đầu dây bên ông Phó đang lải nhải câu gì đó Chương Hân Đồng lập tức : “Được hai đứa còn đang ở bữa tiệc làm phiền hai đứa nữa”
Trần Tĩnh trả lời một câu bác gái nghỉ ngơi sớm ạ
Chương Hân Đồng ừm một tiếng cúp điện thoại Phó Lâm Viễn để điện thoại xuống đặt nó lên bàn Trần Tĩnh mới nhận rằng luôn giơ điện thoại cho cô chuyện với Chương Hân Đồng Cô lướt một cái lúc Trương Thành cùng hai khác tới
Cầm ly : “Anh Phó cô Trần chúng mời hai một ly”
Trần Tĩnh nhận lấy ly rượu từ khay của phục vụ nghiêng đầu mặt nở nụ Phó Lâm Viễn đặt đũa xuống thẳng dậy cầm ly rượu lên khẽ chạm ly với họ Trương Thành hỏi: “Anh Phó hài lòng về đồ ăn tối nay chuẩn ”
Phó Lâm Viễn giọng trầm thấp: “Cũng ”
“Vậy thì cô Trần thì Tôi thấy cô ăn gì cả” Trương Thành qua Trần Tĩnh giọng Trần Tĩnh nhẹ nhàng : “Tôi ăn nhiều lắm lúc ông Trương đang bận ăn khi đó”
Trương Thành thấy thú vị bật : “Cô Trần là hài hước”
Trần Tĩnh nở một nụ nhấp một ngụm rượu trong ly Phó Lâm Viễn dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn ánh mắt lên khuôn mặt cô gương mặt xinh của cô cũng như câu trả lời khéo léo của cô Trương Thành thấy đồ ăn trong khay bàn của Phó Lâm Viễn đã hết nên bảo phục vụ mang khay
Sau khi dọn dẹp chỗ xong
Ông nâng ly rượu giới thiệu hai khác với Phó Lâm Viễn đó là phó hội trưởng và hội trưởng thành phố Phúc bên cạnh ông Chung cũng đến Trần Tĩnh cũng rời
Đứng ở một bên lắng cuộc trò chuyện của họ
Cô mời rượu hết lần đến lần khác
Uống hết mấy ly
Mang tai cô ửng đỏ cũng may rượu là loại rượu mạnh cũng uống cùng với các loại rượu khác
Bọn họ cần chuyện
Rượu chỉ là phương tiện chứ nhất định uống
Khác với những phụ trách ở thôn và thị trấn nên vẻ thoải mái hơn một chút Lát đến cũng là để chuyện với Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh nhà vệ sinh cô đã thấy trong đám đông phía xa
Cổ áo mở
Khuôn mặt nghiêm nghị lắng thỉnh thoảng gật đầu lắc nhẹ ly rượu vẻ thờ ơ nhưng cũng tỏ vẻ khinh thường
Trần Tĩnh một lúc rời tầm mắt đúng lúc bắt gặp ánh mắt của một số cô gái họ cũng đang Phó Lâm Viễn Trong phòng ngột ngạt Trần Tĩnh cửa hít thở khí thời tiết nhưng thỉnh thoảng thổi tới những cơn gió lạnh Trần Tĩnh ở cửa lắc lắc ly rượu Lúc một chiếc áo khoác khoác lên vai cô
Trần Tĩnh sững sờ nghiêng mặt sang
Phó Lâm Viễn đặt tay lên vai cô cô một cái: “Đợi chút nữa về”
Trần Tĩnh nghiêng đầu như bắt gặp ánh mắt của cô ậm ừ Phó Lâm Viễn buông cô về phía ông Chung ông Chung bên đó đang ký kết một bản thỏa thuận
Trần Tĩnh nữa ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ cổ áo khoác của
Buổi tối dễ gió
Đợi một lúc Phó Lâm Viễn mới Trương Thành đích thân ngoài để tiễn họ Trần Tĩnh lấy áo khoác của xuống ôm nó lòng Trương Thành cùng họ đến cửa bên cạnh xe họ chuyện một lúc mới xong Trương Thành giúp mở cửa xe Phó Lâm Viễn cúi trong xe
Ông Chung cũng ghế lái phụ
Trương Thành vẫn đang giữ cửa xe Trần Tĩnh ngập ngừng vài giây mới cúi xuống ghế
Cửa xe đóng
Ông Chung đưa một bản thỏa thuận Phó Lâm Viễn nhận lấy mở Bên ngoài trời khá lạnh nhưng trong xe vẫn bật điều hòa Trần Tĩnh bản thỏa thuận đó là một bản thỏa thuận quyên góp
Chiếc xe lăn bánh
Trần Tĩnh một lát nữa cô phong cảnh bên ngoài qua cửa sổ
Ông Chung chuyện với Vu Tùng ghế yên tĩnh Phó Lâm Viễn xem xong bản thỏa thuận thì đưa nó cho ông Chung nghiêng đầu Trần Tĩnh chất liệu vải của chiếc váy mềm mại để lộ vai và cánh tay Cô vẫn đang ngoài cửa sổ như thể đang suy nghĩ chuyện gì đó Phó Lâm Viễn cô một lát khi định rời tầm mắt thì thấy những nốt nhỏ xuất hiện da của cô
Anh bấm vách ngăn lên tăng nhiệt độ của điều hòa đó đột ngột vòng tay qua eo cô ôm cô lên
Trần Tĩnh sững sờ một lát khi hoàn hồn lại thì mình đã đùi rồi cô giật hai tay chống lên đầu vai Phó Lâm Viễn ngước mắt lên: “Lạnh Cũng mặc áo khoác”
Chiếc áo khoác rơi thẳng xuống đất
Trần Tĩnh mím môi đẩy vai
Phó Lâm Viễn một tay ôm eo cô hai máy điều hòa ở ghế tắt gần hết Trần Tĩnh cũng còn lạnh như nữa
Cô giơ tay lên chạm cằm
Phó Lâm Viễn nheo mắt bình tĩnh cô
Nếu cô yêu thì những hành động là ý gì
“Phó Lâm Viễn” Cô lên tiếng
Phó Lâm Viễn lắng yết hầu cử động ừ một tiếng
Trần Tĩnh ngắm đường nét tuấn tú khuôn mặt của ngay cả trong ánh đèn mờ ảo ở ghế cô vẫn thể thấy ngũ quan nổi bật của Trần Tĩnh hỏi : “Anh nghiêm túc ”
Phó Lâm Viễn: “Em đang chuyện gì”
Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn giữ cánh tay của cô bằng một tay khác khẽ xoa cánh tay của cô vẫn còn lạnh Phó Lâm Viễn xoa : “Anh nghiêm túc với em”
Trần Tĩnh im lặng
Không trả lời
Cô thật sự lạnh buổi tối ở thành phố Chu thật sự lạnh
Là kiểu âm u lạnh lẽo bây giờ điều hòa ở hàng ghế đã tắt xoa xoa như vài lần dần dần ấm lên cô lạnh tới mức hàm răng run cầm cập
Chiếc váy giữ ấm
Lúc thấy vách ngăn nâng lên cả ông Chung và Vu Tùng đều sững sờ thậm chí Vu Tùng còn giữ chặt tay lái ông Chung và Vu Tùng thầm nghĩ may đây là chiếc xe nên khi nâng vách ngăn lên bên ngoài còn thấy bất cứ điều gì
_
Trần Tĩnh chỉ lạnh ở tay mà vai và chân cũng lạnh Ngồi đùi một lúc nhiệt độ mới trở bình thường nguyên nhân chính là do máy điều hòa trong sảnh tiệc của nhà máy rượu giống như mất tiền cứ thổi bên ngoài Phó Lâm Viễn đặt tay lên đùi cô hỏi: “Còn lạnh ”
Trần Tĩnh: “Đỡ hơn ”
Lúc xe đã đến thị trấn Chu cũng dừng cửa nhà Trần Tĩnh Trần Tĩnh đầu định xuống khỏi đùi Phó Lâm Viễn đã dùng lòng bàn tay ấn mạnh eo cô Trần Tĩnh ngừng sang Phó Lâm Viễn thẳng dậy nghiêng đầu hôn lên cổ cô
Trần Tĩnh siết chặt lấy vai
Phó Lâm Viễn mút một lát : “Chúc ngủ ngon”