Hoa Hồng Đỏ - Chương 88
Trần Tĩnh lau một lúc nhưng dám lau xuống
Cô thẳng mắt : “Tôi gọi Vu Tùng mang áo cho ”
Vẫn còn những giọt nước nhỏ lăn dài xuống yết hầu của Phó Lâm Viễn nghiêng đầu đường viền cổ áo ướt sũng : “Vu Tùng và ông Chung trung tâm thành phố ”
“Em cầm máy sấy tóc qua đây chỉ ướt chút thôi”
Trần Tĩnh vậy cũng cảm thấy đúng
Cô nắm lấy cổ tay gỡ tay khỏi eo mình xoay lấy máy sấy tóc Tiểu Mang dìu Tiếu Mai tới giọng của Tiếu Mai vọng từ bên ngoài: “Trần Tĩnh Phó rửa tay xong ”
Tiếu Mai cũng lo lắng cái vòi nước
Trần Tĩnh đặt chiếc khăn tắm lên bồn rửa mặt trả lời: “Mẹ ơi vòi nước vấn đề mọi đợi một lát tổng giám đốc Phó sấy tóc chút đã”
Tiếu Mai đến cửa phòng tắm
Bà ở góc đó cũng thấy bên trong phòng tắm đang xảy chuyện gì chỉ thể thấy một phần cửa và buồng tắm bà lập tức hỏi: “Cậu Phó chứ”
“Không dì Tiếu khiến dì lo lắng ” Nói xong Trần Tĩnh mang máy sấy tới Phó Lâm Viễn đưa tay nắm lấy khung cửa đóng hẳn cánh cửa đang khép hờ
Tiểu Mang tò mò thò đầu xem
Bị Tiếu Mai kéo hai thấy Phó Lâm Viễn duỗi cánh tay mạnh mẽ thản nhiên đóng cửa ống tay áo xắn lên một nửa để lộ đồng hồ đeo tay
Tiếu Mai nghĩ Trần Tĩnh vẫn còn ở bên trong
Trái tim đập mãnh liệt
Trần Tĩnh cắm máy sấy tóc lên gió thổi vù vù cô Phó Lâm Viễn cởi cúc áo cũng cởi hẳn chỉ cởi phần dựa tường cúi người lấy khăn lau tóc vài cái nữa Trần Tĩnh chỉ thẳng cổ áo và vai của để sấy khô
Cũng may nước mạnh lắm chỉ phun trong chốc lát mà thôi
Chiếc áo tách khỏi làn da những giọt nước đọng trượt dài xuống gió từ máy sấy tóc nóng Trần Tĩnh chỉnh đã sấy tóc cho
Phó Lâm Viễn ngước mắt cô trong chốc lát
Anh siết eo cô chặt hơn Trần Tĩnh đang nghiêm túc sấy khô vì động tác của mà khựng lại vài giây lúc hai Phó Lâm Viễn : “Có thể điều chỉnh thành gió lạnh ”
Trần Tĩnh lấy lại bình tĩnh thấy nhíu chặt lông mày vì nóng của máy sấy cô lập tức : “Xin bình thường chúng dùng gió nóng…”
Cô cảm thấy chột
Mặc dù cởi hẳn áo nhưng cơ bụng vẫn thấp thoáng hiện lên Trần Tĩnh chỉ đành ngước lên tập trung sấy vai áo của lúc cũng quên mất dời nghiêm túc đến mức thất thần Phó Lâm Viễn nghiêng đầu để cô sấy phần vai áo nheo mắt cô khuôn mặt đang gần kề của cô
Giữ nguyên tư thế trong một thời gian
Cuối cùng cũng sấy xong vai áo Phó Lâm Viễn nhận lấy máy sấy để sấy phần cổ áo và trước ngực Trần Tĩnh lùi một bước sắp xếp khăn treo lên
Lúc đầu lại Phó Lâm Viễn đã tắt máy sấy tóc xuống đưa nó cho cô
Trần Tĩnh nhận lấy cuộn treo lên tường Phó Lâm Viễn thẳng dậy cài khuy áo đưa tay vặn vòi nước theo bản năng đó mới nhận đầu ngón tay dừng
Trần Tĩnh thấy cảnh biết vì cô
Cô cố nhịn qua vươn tay vặn một bên vòi nước cho cô biết mở bên sẽ phun bàn tay thon dài của Phó Lâm Viễn để xuống vòi nước nước trượt xuống các đầu ngón tay với khớp xương rõ ràng của Phó Lâm Viễn từ trong gương cô cô mím môi một cái
Nói: “Tổng giám đốc Phó ngoài lúc khóa nước chỉ cần nhấn một cái là ”
Trần Tĩnh xong
Xoay ngoài
Phó Lâm Viễn đột nhiên đưa tay giữ lấy cổ cô nghiêng đầu cách cô gần giọng trầm thấp: “Trần Tĩnh”
“Em lúc nào cũng trêu chọc ”
Trần Tĩnh vậy mắt trong chốc lát
“Đầu óc đen tối thì gì cũng thấy đen thôi”
Phó Lâm Viễn nhướng mày
Trần Tĩnh gỡ tay xoay ngoài
Cô biết sẽ ở trong nhà cô làm bậy bởi vì rất nhiều cơ hội nhưng làm là người có giáo dưỡng từ bé Sau khi ngoài Tiểu Mang dìu Tiếu Mai bên bàn chuyện hai cách phòng tắm gần Trần Tĩnh bọn họ lập tức sang
Tiếu Mai thấy vẻ mặt tự nhiên của cô thì bà thở phào nhẹ nhõm: “Cậu Phó ”
“Quần áo sấy khô mẹ con nấu cơm đây”
Cô còn ăn sáng bận nãy giờ cũng đã gần mười một giờ Tiếu Mai sẽ tiếp Phó Lâm Viễn Tiếu Mai thời gian : “Được con nấu Tiểu Mang tới phụ giúp Trần Tĩnh một tay ”
“Được ạ chị Trần Tĩnh”
Sau khi bếp Tiểu Mang gần bên cạnh Trần Tĩnh hỏi: “Anh Phó sẽ ở ăn cơm chứ”
Trần Tĩnh xử lý gà : “Anh ăn chúng cũng ăn”
Tiểu Mang : “Cũng đúng nhỉ”
Cửa phòng tắm mở Phó Lâm Viễn xắn tay áo bước ống tay áo của cũng ướt bởi vì khó chịu nên trực tiếp xắn lên áo sơ mi cài hết cúc quần áo chỉnh tề cao quý
Tiếu Mai ghế sô pha pha trà tiếp bà : “Cậu Phó vất vả cho chúng tiếp tục uống trà nhé”
Phó Lâm Viễn ngước mắt lên : “Làm phiền dì ”
Sau đó đến chiếc ghế sô pha đơn xuống điện thoại reo lên cầm lên xem một tiếng ngại quá dậy đến cửa sổ điện thoại rèm cửa móc xong mở những bông hoa bàn đang tỏa mùi hương thoang thoảng Phó Lâm Viễn những bông hoa ngước mắt lên
Mà từ góc độ thấy tiệm hoa của Chu Thần Vĩ
Anh nheo mắt Phùng Chí đang báo cáo ở đầu bên vẫn đang liên tục Phó Lâm Viễn thỉnh thoảng ậm ừ một tiếng thỉnh thoảng đưa gợi ý hoặc trực tiếp lệnh
Tiếu Mai ghế sô pha đổi một ly trà khác
Bà đàn ông cao lớn bên cửa sổ bà hiểu lời nhưng Tiếu Mai thể cảm nhận được đàn ông ở nơi làm việc nhất định dễ chung đụng
Tiếu Mai nữa
Im lặng chờ đợi một lúc
Cuối cùng Phó Lâm Viễn cũng cúp điện thoại khi Tiếu Mai ngước mắt lên : “Cậu Phó buổi trưa ở nhà ăn cơm chứ”
Phó Lâm Viễn về phía nhà bếp
Cửa phòng bếp đóng Trần Tĩnh thỉnh thoảng sẽ mở tủ lạnh lấy đồ Tiếu Mai : “Vâng ạ làm phiền dì ”
“Cậu Phó cần khách sáo như ”
_
Tiểu Mang ngoài một lúc khi với Trần Tĩnh rằng Phó ở ăn cơm đầu ngón tay Trần Tĩnh dừng cô đáp ừ một tiếng nhanh chóng nấu các món ăn Tiểu Mang luôn bên cạnh giúp đỡ chẳng mấy chốc đã nấu xong bốn món ăn và một món canh Tiểu Mang hỗ trợ bưng đồ ăn ngoài Trần Tĩnh nhắc nhở cô canh nóng nên để cô mang
Tiểu Mang ở bên ngoài đồng ý
Trần Tĩnh múc canh
Vừa định đưa tay thì một bóng cao lớn bước Phó Lâm Viễn tiện tay giúp cô bưng canh lên Trần Tĩnh sửng sốt
Phó Lâm Viễn cô vài giây nói: “Rửa tay ”
Anh cô làm những việc
Sau …
Nếu như
Ngay cả một giọt nước cũng cho cô đụng tay
Anh ngoài
Trần Tĩnh ngây ở đó trong chốc lát đó mới cởi tạp dề rửa tay sửa sang đầu tóc bước ngoài Tiểu Mang triệt để sững sờ sang một bên cậu Phó đặt canh lên bàn Tiếu Mai chống nạng dậy thể Phó Lâm Viễn lần nữa
Một đàn ông như biết gia đình như thế nào
Mối quan hệ giữa cha mẹ sẽ như thế nào
Tiểu Mang đỡ Tiếu Mai qua Tiếu Mai : “Cậu Phó cần khách sáo”
Phó Lâm Viễn lời cảm ơn
Anh kéo chiếc ghế mặt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh ngập ngừng xuống
Phó Lâm Viễn cũng xuống
Tiếu Mai và Tiểu Mang cũng xuống một bên
Lúc ăn cơm Tiếu Mai thỉnh thoảng trò chuyện với Phó Lâm Viễn tìm kiếm chủ đề về những chuyện gia đình Phó Lâm Viễn trả lời khí thế đã còn mạnh mẽ như thường ngày
Trần Tĩnh nấu ăn ngon
Phó Lâm Viễn ăn một miếng thì vô thức cô
Trần Tĩnh cũng hỏi: “Có ngon ”
Phó Lâm Viễn: “Không tệ”
Trần Tĩnh mỉm cũng im lặng ăn cơm
Tiểu Mang đối diện mang theo tâm tư của con gái thấy hai người trái tim của cô đập lệch nhịp đột nhiên cảm thấy chị Trần Tĩnh và cậu Phó xứng đôi Sau khi ăn cơm xong Tiểu Mang giành rửa chén Phó Lâm Viễn uống trà xong đồng hồ dậy tạm biệt
Tiếu Mai dậy tiễn Trần Tĩnh đỡ bà đến cửa
Tiếu Mai cầm hộp quà trả cho Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn đùn đẩy mà cầm lấy đặt lên tủ giày giơ tay ấn lên đó : “Dì Tiếu món quà nhỏ cần đẩy qua đẩy ”
“Dì nghỉ ngơi ” Anh buông hộp quà
Tiếu Mai mỉm
Cũng trả nó cho nữa
Phó Lâm Viễn ̣m biệt
Ánh mắt lướt qua Trần Tĩnh đúng lúc điện thoại tay reo lên Tiếu Mai : “Cậu Phó lần rảnh rỗi đến chơi”
“Được ạ”
Anh gật đầu đồng ý Trần Tĩnh một lát Trần Tĩnh : “Tổng giám đốc Phó thong thả”
Anh ậm ừ rời mắt khỏi khuôn mặt Trần Tĩnh sải bước dài rời điện thoại đút túi quần xuống lầu
Trần Tĩnh và Tiếu Mai ở cửa một lúc Trần Tĩnh đóng cửa Tiếu Mai hộp quà Trần Tĩnh bà đưa tay vuốt tóc Trần Tĩnh
Trần Tĩnh : “Mẹ ”
Tiếu Mai lắc đầu đối mặt với một như Phó bà là mẹ nhưng biết nên khuyên nhủ như thế nào bởi vì Trần Tĩnh thích Phó
Phó là một đàn ông khó nắm bắt
Bà suy nghĩ một chút : “Đừng để bản thân tổn thương”
Trần Tĩnh xong gật đầu
“Dạ”
Trừ điều Tiếu Mai thật sự thấy Phó là người
Giống như cũng cao cao tại thương như tưởng tượng
Từ ân tượng đầu tiên cho đến bây giờ đều
_
Sau khi Phó Lâm Viễn rời Tiếu Mai ngủ trưa Trần Tĩnh đỡ bà phòng nghỉ ngơi Còn cô tắm rửa sạch sẽ thay quần áo đến nhà trọ ông chủ của công ty trang trí cũng đang ở đó bên công ty nội thất đã làm sai kích thước giường để phòng Trần Tĩnh gọi điện cho công ty nội thất tới đổi
Đối phương rằng đó là kích thước trong đơn đặt hàng
Trần Tĩnh vội vàng trở văn phòng mở máy tính lên chuyện với dịch vụ khách hàng của bên một lúc lâu cuối cùng cũng xong dịch vụ khách hàng của bên liên tục xin còn rằng họ sẽ bồi thường
Trần Tĩnh thật sự đối phương làm cho kiệt sức
Cô : “Làm phiền mọi đối chiếu đơn cho kĩ nếu sẽ đổi công ty”
“Thật sự xin xin lần tuyệt đối sẽ xuất hiện tình trạng như thế nữa cô cần đèn trang trí Chúng sẽ tặng vài hộp đèn cho cô”
Trần Tĩnh : “Được”
Sau đó cô về nhà trọ chuyện với ông chủ công ty trang trí nhờ họ giúp đỡ tháo giường ông chủ công ty trang trí mỉm gật đầu đồng ý giúp
Ông chủ công ty trang trí gì thì gọi bất cứ lúc nào cũng
Trần Tĩnh sững sờ một chút lời cảm ơn
Ông chủ công ty trang trí rằng cần khách sáo sẽ nhiều cơ hội hợp tác hơn
Trần Tĩnh
Cả ngày nay cô đều bận việc ở nhà trọ cô gọi điện cho ba cô gái bảo họ chuẩn làm tuần Không còn sự giúp đỡ của Chu Thần Vĩ Trần Tĩnh bận rộn hơn vì cô chỉ thể để họ làm đó tuyển thêm một quản lý nam cho khách sạn cả ba cô gái đều đồng ý
Ngày hôm
Mới sáng sớm Trần Tĩnh đã nhận tin nhắn của Vu Tùng
Nói cô chuẩn một chút buổi tối cùng tổng giám đốc Phó tham gia hội nghị thương mại của thành phố Chu
Từ lúc Trần Tĩnh tiếp nhận khoản đầu tư của Phó Lâm Viễn cô đã biết rằng sẽ tùy tiện đầu tư cho mỗi khách sạn này mà còn có những khoản đầu tư và phát triển khác ở thành phố Chu
Trần Tĩnh đồng ý
Đây chỉ vì Phó Hằng mà còn vì cô
Chỉ là đã lâu tham dự yến tiệc trang trọng cũng như hội nghị thương mại như bây giờ cô cảm thấy xa cách và xa lạ với nơi như vậy Ba giờ chiều Vu Tùng đưa tới một chiếc váy đuôi cá đặt làm riêng tới Tiểu Mang cầm chiếc váy lên cảm thán thật chiếc váy quá lộng lẫy nhưng là một chiếc váy cúp ngực rất tôn dáng
Trần Tĩnh treo váy lên
Trang điểm làm tóc lúc studio cô cũng tự trang điểm chẳng mấy chốc đã trang điểm xong phụ nữ trong gương xinh khác với khuôn mặt trang điểm thường ngày Tiểu Mang ở bên cạnh rời mắt nếu đổi là cô sẽ trang điểm thành xinh như
Trần Tĩnh mặc váy
Váy cúp ngực làn da bờ vai trắng nõn cần cổ thon gọn
Cô chọn một chiếc vòng cổ đeo mang đôi giày cao gót mọi thứ đều đã xong Đôi mắt của Tiểu Mang lấp lánh Trần Tĩnh bước tay cầm theo chiếc túi xách nhỏ với Tiếu Mai một tiếng bảo Tiểu Mang chăm sóc cho Tiếu Mai đó cô ngoài Lúc xuống cầu thang Trần Tĩnh nhấc váy lên từng bước xuống cầu thang
Chẳng mấy chốc chiếc ô tô con màu đen lao tới cửa sổ xe kéo xuống đôi mắt đang nhìn ̀i liệu của Phó Lâm Viễn ngước lên ánh mắt khựng lại
Vu Tùng xuống xe mở cửa ghế phụ cho Trần Tĩnh cô cầm túi xách nhỏ tới cúi trong Phó Lâm Viễn
“Chào tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn đóng tài liệu nhấn mở cửa xe trầm giọng : “Ngồi ở đây”
Trần Tĩnh ngây
Vu Tùng cũng sửng sốt nhanh chóng phản ứng lại đúng mở cửa ghế cho Trần Tĩnh lập tức mở cửa hàng ghế hiệu cho Trần Tĩnh qua
Trần Tĩnh im lặng một lát
Quay trực tiếp thắt dây an
Vu Tùng: “…”
Phó Lâm Viễn chống cằm cô vài giây
Khẽ phất đầu ngón tay Vu Tùng nhận lời nhắc đóng cửa xe đó vòng qua chỗ lái xe
Anh nghĩ trong lòng tính thì cũng chỉ có một mình Trần Tĩnh mới dám làm trái lời của tổng giám đốc Phó
Chiếc xe màu đen khởi động
Trần Tĩnh yên lặng trong xe
Phó Lâm Viễn rời ánh cúi đầu tiếp tục lật tài liệu
Trong xe yên lặng
Chỉ tiếng lật tài liệu
Chẳng bao lâu
Chiếc xe ô tô con màu đen đã đến nơi hội thương mại tối nay là bữa tối buffet ở trong một nhà máy rượu tư nhân ở thành phố Chu mặc dù thành phố Chu là thành phố hạng ba nhưng ở đây nhiều giàu ngầm Sau khi xuống xe Phó Lâm Viễn vắt áo khoác cánh tay khẽ kéo cà vạt Trần Tĩnh bên cạnh hội trưởng hội thương mại Trương Thành bước đón
Mỉm lớn: “Anh Phó mời lối ”
Phó Lâm Viễn gật đầu dẫn Trần Tĩnh theo Trương Thành trong
Vẻ mặt lạnh nhạt cao lớn khí thế mạnh mẽ bước đại sảnh đã nhiều Trương Thành mời Phó Lâm Viễn đến đó tụ họp Phó Lâm Viễn dẫn Trần Tĩnh qua đó ông Chung cũng đến mỉm chào hỏi Trần Tĩnh cô mỉm hai trò chuyện cùng
Nói chuyện một hồi Trần Tĩnh và ông Chung ăn cùng
Thỉnh thoảng chuyện với mọi
Trương Thành luôn bên cạnh Phó Lâm Viễn nâng ly rượu cúi đầu thờ ơ lạnh nhạt bước đôi chân dài một bước đến chỗ cửa sổ Ông Chung cầm một ít đồ ăn ông định vệ sinh nên đưa đồ ăn cho Trần Tĩnh nhờ Trần Tĩnh mang cho Phó Lâm Viễn
Trần Tĩnh đồng ý
Cô bưng chiếc khay nhỏ về phía cửa sổ
Bên cạnh Phó Lâm Viễn một cái bàn đang điện thoại
Trần Tĩnh đến gần gọi một tiếng tổng giám đốc Phó
Phó Lâm Viễn nghiêng đầu thấy cô
Ánh mắt chạm giọng điệu Phó Lâm Viễn nhàn nhạt trả lời bên đầu dây : “ ”
Sau đó đưa điện thoại xa nhấn loa ngoài
Đầu dây bên
Giọng của Phó Trung Hành vang lên: “Thư ký Trần”
Sau khi ba từ phát một giọng nữ khác vang lên đó là mẹ – Chương Hân Đồng của Phó Lâm Viễn giọng của Chương Hân Đồng dịu dàng dễ
Bà : “Sao gọi là thư ký Trần chứ”
“Trần Tĩnh chào buổi tối”
Trần Tĩnh dừng một chút cô cuộc gọi nhẹ nhàng : “Chào mọi ông Phó bà Chương”
Chương Hân Đồng : “Ừm cháu gọi là bác gái thì càng ”
Đầu ngón tay Trần Tĩnh siết chặt hơn một chút
Cô nheo mắt Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn cầm điện thoại nửa dựa bàn và cô
Vẻ mặt Trần Tĩnh vẫn bình tĩnh
Nói với điện thoại: “Cháu chào bác gái ạ”
“Tốt lắm Giọng của cháu thật đấy” Chương Hân Đồng lập tức khen ngợi
Trần Tĩnh khựng