Hoa Hồng Đỏ - Chương 87
giày màu trắng dễ bẩn đó còn dính một ít bụi Trần Tĩnh nhích chân về phía theo bản năng cô trả lời: “Đủ dùng tổng giám đốc Phó cần lo lắng”
Buộc dây giày xong
Nghe cô như Phó Lâm Viễn chống đầu gối dậy kéo tay áo lỏng lẻo khuôn mặt cô
Sắc mặt Trần Tĩnh cũng bình tĩnh cô nhích chân sang một bên xoay sắp xếp tài liệu bàn nhưng trái tim vẫn còn đang đập loạn xạ
Cô lật đồng hồ lên xem
Sắp tới trưa
Cô xếp đống tài liệu với mới
Phó Lâm Viễn qua lúc hai vài giây Trần Tĩnh hỏi: “Tổng giám đốc Phó ăn trưa ở ”
“Ăn cùng với ông Chung”
Trần Tĩnh gật đầu
Cũng sắp tới giờ cô tới bên cửa sổ để đóng lại kéo rèm cửa sổ sẽ gió thổi lúc ở đây thì thoải mái nhưng nếu ai thì tài liệu thể thổi bay trời mưa sẽ càng rắc rối hơn Trần Tĩnh đóng xong cửa sổ thì người lại đúng lúc điện thoại của Phó Lâm Viễn reo lên chuyện điện thoại có vẻ là ông Chung
Anh cho tay túi quần ngoài
Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm cầm điện thoại ngoài Phó Lâm Viễn vài bước thì trở đặt một cái thẻ lên bàn Trần Tĩnh sửng sốt vẻ mặt cô lạnh nhạt
Phó Lâm Viễn ngước mắt thấy biểu cảm của cô hạ điện thoại xuống : “Giữ lại cái thẻ này để tránh việc em đủ tiền”
“Nếu cần thì cứ dùng dùng tới thì bảo Vu Tùng gửi về Phó Hằng”
Anh rất nghiêm túc
Trần Tĩnh thấy nghiêm túc cô cầm thẻ đưa cho : “Tổng giám đốc Phó thật sự cần nếu cần sẽ nộp đơn xin Phó Hằng”
Cô đưa thẻ tới mặt
Phó Lâm Viễn cụp mắt xuống cái thẻ cô đang cầm thẻ hai gần trong gang tấc ngước mắt thẳng mắt cô: “Khi nào em mới thể công khai sử dụng tiền của ”
Trần Tĩnh sững sờ
Cô trả lời
Anh liếc cô buồn bực
Cầm lại cái thẻ suy nghĩ một lát tùy ý ném lên cái bàn ở bên cạnh : “Đưa cho Vu Tùng”
Nói xong ngoài
Trần Tĩnh liếc cái thẻ rất nghiêm túc nhưng rõ ̀ng đó là thẻ phụ của Trần Tĩnh từng cầm cái thẻ đó cô bỏ nó trong một phong bì định đưa nó cho Vu Tùng thật
Lúc cô xuống lầu
Phó Lâm Viễn đã cúi trong xe ông Chung chạy tới cúi xuống ghế lái phụ đầu với Phó Lâm Viễn chuyện gì đó Vu Tùng gọi điện thoại ở cách đó xa Trần Tĩnh tới đưa phong bì cho Vu Tùng đang điện thoại tiện tay nhận lấy Trần Tĩnh gật đầu với về nhà
Vu Tùng cúp điện thoại
Mở xem
Đó là thẻ phụ của tổng giám đốc Phó
Anh bóng lưng Trần Tĩnh
Rồi đuôi chiếc xe màu đen
Niềm kiêu ngạo của tổng giám đốc Phó
Ôi trời
_
Đi lên cầu thang trở về nhà Tiểu Mang giúp nhặt rau ở trong bếp
Trần Tĩnh xắn tay áo buộc tóc lên bếp nấu canh và hấp sườn heo Tiểu Mang lau tay Trần Tĩnh lưu loát nấu ăn vội vã đây cũng là một kiểu hưởng thụ Tiểu Mang : “Chị Trần Tĩnh chị nấu ăn giỏi thật đấy”
Trần Tĩnh : “Chị giỏi mẹ chị mới giỏi cơ”
Tiểu Mang : “Chị Trần Tĩnh chị biết nấu ăn từ khi nào ”
“Hồi đại học”
“Ồ giỏi thật em cực kỳ thích món sườn heo cháy tỏi mà chị làm lần ”
Trần Tĩnh xong nói: “Lần làm cho em ăn”
“Dạ”
Lúc Tiếu Mai đang chống nạng trong phòng khách bà đã dần làm quen với cái chân qua một thời gian nữa kiểm tra lại là có thể bỏ chống nạng và xe lăn rồi
Trần Tĩnh bưng canh thấy Tiếu Mai như : “Mẹ đừng vội vàng quá”
“Không bác sĩ bảo mẹ vận động nhiều mẹ thử chứ” Tiếu Mai tới giúp cô bày đũa bà hỏi Trần Tĩnh: “Hôm nay Chu Thần Vĩ có tới văn phòng của con ”
Trần Tĩnh múc canh trả lời có đến để trả cổ phần
“Trả là đúng ” Tiếu Mai thẳng thắn : “Chu Thần Vĩ là một nhưng đáng tiếc một mẹ như ”
Tiểu Mang ở bên cạnh gật đầu lia lịa cô cũng thấy Thần Vĩ nhưng khi chuyện xảy cô cũng sốc Hóa hủy hoại danh tiếng và sự trong sạch của một ở thị trấn Chu dễ dàng như nhưng cô ở thành phố Chu cũng giống như một chuyện nhỏ cũng thể lan truyền thành thứ lung tung rối loạn đặc biệt là lần mẹ cô bệnh đến bệnh viện kiểm tra kết quả là u xơ tử cung khác mẹ cô mắc bệnh gì đó sạch sẽ
Trần Tĩnh đỡ Tiếu Mai xuống cầm lấy cái nạng tay bà : “Ăn cơm thôi mẹ”
Tiếu Mai xuống
Tiểu Mang cũng xuống theo
Ba bắt đầu ăn cơm
Tiếu Mai hỏi Trần Tĩnh: “Hôm nay con mua thêm đồ ăn ”
Trần Tĩnh múc cơm : “Có mua một ít”
“Vậy thì ”
Trần Tĩnh thầm nghĩ
Anh tới còn chắc nữa
Sau khi ăn cơm xong Tiểu Mang rửa bát đĩa Trần Tĩnh với Tiếu Mai một lúc buổi chiều qua chỗ khách sạn công đoạn ốp gạch của khách sạn cũng gần xong tiếp theo là cho đồ nội thất Trần Tĩnh đã liên hệ với từng công ty đồ nội thất ở thành phố Chu tất cả các đơn đều đặt hàng trực tuyến và giao hàng tận nơi
Buổi chiều về thị trấn Chu
Không thấy xe của Phó Lâm Viễn nhưng thấy Vu Tùng xuống từ tòa nhà đối diện theo là ông chủ của tòa nhà
Tòa nhà đó đã xây hơn một năm mới xây dựng xong và đang cho thuê
Trần Tĩnh thoáng qua rồi về nhà
Buổi tối cô ngoài mà ở trong phòng tìm xem ảnh xem nội thất thỉnh thoảng liên lạc với Phùng Chí bây giờ vẫn còn đang tăng ca kháy chửi mát cũng biết đang về ai Sau đó thì giao tới một tập tài liệu Trần Tĩnh thấy bận nên cúp máy nhấp xem thị trường chứng khoán Mỹ kiểm tra số chứng khoán cô đang sở hữu
Gần đây có hai ngân hàng xảy một số vấn đề
Để đề phòng Trần Tĩnh đã bán chúng
Tưởng Hòa biết cô bán cũng bán theo cô cô gửi tin nhắn: [Cục cưng Tĩnh Tĩnh tớ theo ]
Trần Tĩnh mỉm
Đột nhiên nhớ Tưởng Hòa
gần đây Tưởng Hòa cũng bận Phùng Chí đã giao nhiều công việc cho cô lẽ cô sắp được thăng chức rồi Trần Tĩnh chuyện với cô một lúc tắm đó ngủ
Ngày hôm
Trần Tĩnh thức dậy chín giờ rưỡi sáng cô vừa ngáp dài vừa ngoài Tiếu Mai và Tiểu Mang đã ăn sáng xong Tiểu Mang đang dạy Tiếu Mai cách chơi game
Có tiếng chuông cửa
Trần Tĩnh mở cửa
Ngoài cửa
Người đàn ông cao lớn mặc áo sơ mi đen quần tây và áo vest thắt cà vạt nhưng cổ áo cài khuy chặt chẽ một tay cầm túi hộp quà tay đút túi quần
Anh ngước mắt cô
Trần Tĩnh ngây một lát
Tiếu Mai hỏi: “Trần Tĩnh ai ”
“A Phó ạ” Tiểu Mang tò mò dậy bên ngoài kêu lên Phó Lâm Viễn rời mắt khỏi khuôn mặt của Trần Tĩnh bên trong
“Dì Tiếu làm phiền ”
Tiếu Mai đã Tiểu Mang đỡ bà thấy đàn ông oai nghiêm ở bên ngoài lập tức : “Cậu Phó còn đang suy nghĩ xem khi nào tới đấy”
“Cháu xin hai ngày nay cháu xử lý một số việc” Anh bằng giọng Bắc Kinh trầm thấp dễ
“Mau trong Tiểu Mang rót nước ” Tiếu Mai Tiểu Mang một tiếng nhanh chóng qua bên rót Phó Lâm Viễn bước vào trong ánh mắt lướt qua Trần Tĩnh Trần Tĩnh lấy lại bình tĩnh cô đưa tay đóng cửa lưng cô mới ngủ dậy còn ngái ngủ đầu tóc rối quan trọng là còn đang mặc bộ đồ ngủ kiểu dài tay nhưng mỏng mà cô còn mùi nước hoa trong phòng
Hai lướt ngang qua
Mùi nước hoa thoang thoảng bay khoang mũi bình tĩnh vào bên trong căn nhà ba phòng ngủ và hai phòng khách phòng khách thông với nhà bếp
Về cơ bản thì ban công mà chỉ một hàng cửa sổ kiểu nhà phố kiểu cũ
Có một chiếc bàn cạnh cửa sổ bên vài bông hoa và ít cây xanh TV treo tường bên là một chiếc bàn và một chiếc ghế sô pha bằng gỗ nhưng bao phủ bởi đệm và vải bọc sô pha tạo nên vẻ ấm áp vô cùng Ngôi nhà ở đây đều cùng một kiểu mẫu Phó Lâm Viễn vài ba cái là đã xong cả ngôi nhà
“Cậu Phó ” Tiếu Mai tươi chào đón
Phó Lâm Viễn tiện tay đặt hộp quà lên bàn cảm ơn
Sau đó xuống chiếc ghế sô pha đơn Tiểu Mang rót cho một ly nước
Anh dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn
Tỏ vẻ cảm ơn
Trần Tĩnh đóng cửa xong : “Tổng giám đốc Phó cứ ngồi chơi với mọi người” Sau đó cô về phòng đóng cửa phòng trong phòng khá tối Trần Tĩnh trong bóng tối một lúc cách bức tường là chiếc ghế sô pha đang ở đó đột ngột đến đây khiến cô trở tay kịp Sau khi đó một lúc Trần Tĩnh cởi bộ đồ ngủ mở tủ quần áo lướt đầu ngón tay lên từng chiếc mắc quần áo để chọn đồ
Cô chọn một chiếc váy đơn giản trang nhã đó là chiếc váy tối màu làm tôn dáng
Sau đó cô buộc tóc lên để lộ chiếc cổ trắng nõn và thon thả chuẩn xong Trần Tĩnh mới mở cửa ngoài thấy Tiếu Mai đang cảm ơn Phó Lâm Viễn đã chăm sóc Trần Tĩnh trong hai năm đó nếu Trần Tĩnh vì bà cũng sẽ về thị trấn Chu sớm như
Phó Lâm Viễn lắng
Giọng trầm thấp : “Cô giỏi”
Bước chân Trần Tĩnh phòng tắm khựng một chút đó cô đóng cửa phòng tắm đánh răng rửa mặt khi lau sạch những giọt nước mặt Trần Tĩnh mới
Cô bước tới tủ và lấy một hộp trà từ trong đó
Cô đến giữa ghế sô pha xuống đun nước pha trà
Tiếu Mai mỉm với Phó Lâm Viễn: “Uống thử trà Đại Hồng Bào ở chỗ chúng ”
“Vâng” Anh ghế sô pha đơn chống khuỷu tay lên tay vịn Tiếu Mai ghế sô pha dài cách xa chuyện nhiều nhưng Tiếu Mai nhiều Tiếu Mai thật sự muốn hỏi một số câu hỏi khác nhưng nhận thấy có vẻ đàn ông dễ dàng hỏi chuyện trừ phi
Vì Tiếu Mai cũng biết gì bà chỉ thể với về một số chuyện nhỏ nhặt trong gia ̀nh
“Cậu Phó là Bắc Kinh ”
“Hải Thành ạ” Chứng minh thư của Phó Lâm Viễn là ở Hải Thành
Tiếu Mai ồ một tiếng
Cười : “Hải Thành cũng là một thành phố lớn”
Phó Lâm Viễn: “Cũng tạm thôi ạ”
Hơi nước lượn lờ Trần Tĩnh đặt một tách trà mặt Tiểu Mang Tiếu Mai bảo mua đồ ăn Phó Lâm Viễn vươn bàn tay đeo đồng hồ cầm tách trà đó lên
Lúc đột nhiên vang lên tiếng ‘lộp bộp’
Rèm cửa sổ bên đột nhiên buông xuống đó một mảnh rèm lớn cứ như rơi xuống ba trong phòng đều sửng sốt vài giây Tiếu Mai ai da một tiếng bà dậy nhưng cơ thể cho phép vì thế nhắc nhở Trần Tĩnh cô đặt đồ đạc xuống dậy vòng qua bàn đến cửa sổ
Cô nhặt rèm và lên
“Trần Tĩnh hư ” Tiếu Mai hỏi
Trần Tĩnh lướt qua : “Không hư mà là bị rơi”
“Sao Ngày hôm mới treo mà” Tiếu Mai nóng nảy mất mặt thật lúc đó của công ty đến giúp lắp đặt bây giờ bị rơi xuống cũng rơi hết chỉ rơi một nửa làm đây Trần Tĩnh phát hiện đối phương cài móc đúng cách bây giờ móc hỏng mà là cài hết
Cô giơ tay đo đạc một lát
Chiều cao đủ Trần Tĩnh nghĩ bên cạnh một cái thang nếu thì kéo xuống hết cô buông rèm cửa xuống kéo chiếc bàn bình hoa và cây xanh
Sau đó cô : “Mẹ con lấy cái thang sửa xíu”
Tiếu Mai: “Nếu con cứ gỡ xuống ”
“Dạ”
Tiếu Mai xong bà qua Phó Lâm Viễn lời xin để bà pha trà Phó Lâm Viễn phụ nữ lấy thang dậy tùy ý đặt áo khoác lên tay vịn của ghế sô pha cởi khuy tay áo bước tới cầm tấm rèm đã rơi xuống một bên lên đôi chân dài bước lên cái thang
Anh chỉ cần bước lên một bậc
Anh ngước mắt lên gắn cái móc
Trần Tĩnh ngây
Tiếu Mai cũng sững sờ
Sau khi Phó Lâm Viễn cài xong một cái xuống Trần Tĩnh: “Đưa cái còn lại đây”
Trần Tĩnh hồn : “Tổng giám đốc Phó làm cho”
“Cái còn lại” Giọng điệu kiên quyết của người đàn ông vang lên Trần Tĩnh ngập ngừng một lát cô cúi cầm một tấm rèm lớn đất lên dùng sức đưa lên cho Phó Lâm Viễn đưa tay nhận lấy dựa thang để móc từng cái cái rèm có khá nhiều móc Trần Tĩnh một tay giữ thang ngước lên dáng vẻ cài móc rèm cửa dáng vẻ cũng giống như lúc xem tài liệu
Rất tập trung
Đầu lông mày nghiêm nghị thoạt giống làm chuyện nhưng nghiêm túc cài tới giữa chừng cảm thấy nóng giơ tay cởi cúc cổ áo
Cổ áo mở
Trông lạnh lùng hơn một chút
Tiếu Mai lặng lẽ quan sát bà Trần Tĩnh ánh mắt Trần Tĩnh giấu tình cảm với Phó Tiểu Mang cầm đồ ăn thấy cảnh cũng sững sờ cô đàn ông cao lớn đang thang thể tưởng tượng nổi thế mà đang giúp móc rèm cửa
Sau khi làm xong mồ hôi trượt xuống quai hàm của Phó Lâm Viễn
Anh bước xuống bậc
Lòng bàn tay bám bụi xắn tay áo lên ánh mắt lơ đãng đảo quanh : “Em chuyển cái bàn về vị trí cũ ”
“Được” Trần Tĩnh chuyển bàn về phía cửa sổ
Phó Lâm Viễn phòng tắm mở vòi nước chậm rãi rửa tay nơi mùi thơm thoang thoảng của bồn tắm giống như mùi của Trần Tĩnh
Sau khi Trần Tĩnh dọn bàn xong cô lấy khăn giấy phòng tắm lúc đầu óc cô lóe lên bước phòng tắm nhưng đã quá muộn Phó Lâm Viễn tắt vòi nước tắt nhầm bên tiếng ‘phụt’ vang lên nước bắn ngoài bắn lên mặt của Phó Lâm Viễn thời gian giống như yên Trần Tĩnh lưng
Phó Lâm Viễn im lặng vài giây những giọt nước lăn dài má
Đầu lưỡi đảo quanh khoang miệng chỉ vòi nước: “Cái gì ”
Trần Tĩnh đột nhiên kìm cô mỉm suýt chút nữa tiếng cô bước nhanh tới tắt vòi nước đó vươn tay lấy chiếc khăn lớn lau má : “Xin tổng giám đốc Phó vòi đó hỏng”
Chiếc khăn lau mặt
Trong mắt cô hiện lên nét dáng vẻ nhịn của cô lọt trong mắt Phó Lâm Viễn Trần Tĩnh nhón chân lau tóc má cằm và vai cho Cô nghiêm túc lau còn Phó Lâm Viễn chỉ để ý đến ý trong mắt và khóe môi nhịn của cô híp mắt đột nhiên vươn tay ôm lấy eo cô
Động tác Trần Tĩnh dừng
Cô ngước mắt lên
Phó Lâm Viên nhỏ giọng hỏi: “Buồn lắm ”
Trần Tĩnh mím môi cố nén nụ cổ đẫm nước mái tóc ướt sũng Trần Tĩnh mím môi lắc đầu tiếp tục lau tóc và vai cho trong lòng nghĩ nhất định gọi Vu Tùng mang quần áo tới cho Phó Lâm Viễn cụp mắt chăm chú nhìn khuôn mặt cô bàn tay ôm lấy eo cô bàn tay vì dùng sức mà nổi lên khớp xương rõ ràng