Hoa Hồng Đỏ - Chương 85
Đầu ngón tay của Phó Lâm Viễn giữ chặt cằm cô
Anh cũng cúi đầu cô
Đôi mắt vẫn sâu thẳm thấu
Trần Tĩnh giơ tay lên chạm một bên mặt
Phó Lâm Viễn ôm chặt lấy eo cô theo phản xạ Trần Tĩnh sờ gò má chân thực của nhưng vẫn cảm thấy chân thực cô cảm giác như sắp gần đến chỗ như con thiêu thân lao ngọn lửa
cô rõ bây giờ cô muốn một tương lại ổn ̣nh
Lần đầu tiên cô thể tỉnh táo rời
Vậy lần thứ hai thì cô cảm thấy nếu để mất một lần nữa ngay cả những xương cốt của cô cũng sẽ vỡ vụn Đi theo hơn hai năm cô hiểu rõ xem nhẹ tình cảm như thế nào
Hoặc nên là xem nhẹ những phụ nữ ở xung quanh mình
Đó là lý do tại cô quan tâm đến cụm từ Seulement vous mà để vòng bạn bè
Anh sai
Cô thiếu cảm giác an
Thiếu tất cả cảm giác an khi sở hữu
Cô khẽ chạm mắt
Giọng trầm thấp khàn đặc của vang lên: “Đang suy nghĩ gì ”
Trần Tĩnh bình tĩnh thẳng mắt : “Không về ”
“Mẹ thức dậy ban đêm sợ bà ngã”
Phó Lâm Viễn dùng lòng bàn tay siết chặt vòng eo của cô một tiếng ‘’ Anh cũng hỏi xem cô cùng bắt đầu một lần nữa nhưng khi thấy trong mắt cô lộ vẻ bối rối Phó Lâm Viễn biết cô vẫn thiếu cảm giác an hơn nữa cô thể rung động thêm lần nữa đối với vẫn còn là một ẩn số
Anh nghiêng đầu muốn hôn cô thêm một cái
Trần Tĩnh đẩy vai chằm chằm động tác của Phó Lâm Viễn khựng lại lặng lẽ cô vài giây : “Thật sự em uống say”
Anh thể làm bất cứ điều gì
Trần Tĩnh xong : “Tổng giám đốc Phó sai ”
“Đều là lòng say”
Phó Lâm Viễn nhướng lông mày
Cánh tay của Trần Tĩnh dùng sức cũng thuận thế mà buông cô Trần Tĩnh sửa mái tóc gió thổi tung của cô bước xuống bậc thang về Phó Lâm Viễn sửa tay áo xắn lên bước xuống bậc thang bằng đôi chân dài bên cạnh cô cũng về Giờ yên tĩnh một tiếng động Trần Tĩnh bộ ánh đèn đường
Bóng chiếu lên nền đất
Phó Lâm Viễn phía cô một chút hai tay đút trong túi quần mái tóc bồng bềnh của cô nếu như thế sẽ đuôi tóc màu nâu của cô
Bởi vì quá yên tĩnh Trần Tĩnh về phía vài bước hỏi : “Tổng giám đốc Phó sợ ”
Khóe môi Phó Lâm Viễn khẽ co giật
“Sợ em thể hôn một cái ”
Trần Tĩnh xoay người lười trả lời trong ánh mắt Phó Lâm Viễn chút vui vẻ chậm rãi phía cô
Trần Tĩnh thấy tiếng bước chân của
Yên tâm về cho tới cửa cầu thang
Cô liếc nhìn Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó ngủ ngon”
“Ngủ ngon”
Trần Tĩnh thêm vài giây bước lên cầu thang một lúc bóng biến mất ở cầu thang Phó Lâm Viễn ở đó một lát đó xoay về phía chiếc xe con màu đen đậu ở lối siêu thị Vu Tùng mở cửa xe cho Phó Lâm Viễn lên xe ngay cụp mắt Vu Tùng một cái
“Hoa hồng trắng Cố Quỳnh do ”
Vu Tùng ngẩn ngước mắt lên chợt nhớ đến những gì đã với Trần Tĩnh khi bay đến Philadelphia Biểu cảm lúc đó của Trần Tĩnh bình tĩnh nhận chút khác lạ nào
Chẳng lẽ đây chính là nút thắt trong lòng Trần Tĩnh
Sắc mặt Vu Tùng thay đổi
Anh gật đầu
“Tổng giám đốc Phó lúc đó chỉ tường thuật sự thật mà thôi”
Phó Lâm Viễn giơ tay sửa cổ áo từ xuống : “Tôi từng cô là hoa hồng trắng ”
Trái tim Vu Tùng đập thình thịch
Anh lắc đầu
Sắc mặt Phó Lâm Viễn rất lạnh lùng
Sau đó cúi xe: “Tự nhận hình phạt ”
“Vâng” Vu Tùng trả lời đóng cửa xe vòng qua ghế lái thầm nghĩ cũng may là Trần Tĩnh biết ý nghĩa của hoa hồng trắng
Muốn mà thể nào nhất định lấy cô đời đời kiếp kiếp thử thăm dò đây là ý nghĩa của hoa hồng trắng
Cố Quỳnh hiển nhiên là đang đến
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi thị trấn Chu hướng về trung tâm thành phố đèn đường chiếu rọi vào trong xe Phó Lâm Viễn nhắm mắt nghỉ ngơi cũng mở mắt chỉ : “Thuê một ngôi nhà ở thị trấn Chu đừng cách xa cô quá”
Vu Tùng xong đáp: “Vâng”
_
Cô cẩn thận đóng cửa Trần Tĩnh về phía phòng của Tiếu Mai cửa đóng chặt Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm bước về phòng mình Sau khi trở về phòng Trần Tĩnh thay bộ đồ ngủ ở bên đầu giường cô dựa đầu giường ngẩn một lúc đó mới kéo chăn xuống
Quá mệt
Chẳng mấy chốc Trần Tĩnh đã chìm giấc ngủ say
Sáng hôm Trần Tĩnh thức dậy sửa bản kế hoạch gửi nó cho Phùng Chí Sau đó cô ngoài rửa mặt Tiểu Mang thấy cô thì tủm tỉm
Ánh mắt tràn ngập vẻ muốn buôn chuyện
Trần Tĩnh phớt lờ cô rửa mặt xong thay quần áo Hôm nay còn nhiều việc làm Tiếu Mai uống nước xong thì nắm tay Trần Tĩnh : “Con chợ mua đồ ăn mua nhiều chút”
Trần Tĩnh mắt Tiếu Mai hỏi: “Sao ”
Tiếu Mai: “Lỡ khách tới thì ”
Trần Tĩnh xong lẽ biết khách trong miệng bà đến là ai cô cô sẽ cố gắng mua nhưng cũng thể mua quá nhiều Tiếu Mai : “Được”
Sau đó Trần Tĩnh bếp làm bữa sáng
Trần Tĩnh hỏi Tiếu Mai đêm qua ngủ ngon
Tiếu Mai gật đầu ý bảo ngủ ngon
Lòng Trần Tĩnh thở phào nhẹ nhõm ăn sáng xong Trần Tĩnh xuống lầu cô chợ ngay mà siêu thị hôm nay ông Chung tổ chức họp ở siêu thị vừa đầu thì nhìn thấy Trần Tĩnh bước ông Chung : “Cô Trần hôm nay siêu thị giảm giá đấy”
Trần Tĩnh đã từng gặp ông Chung một lần khi cô ở Phó Hằng
Là Phùng Chí đã tuyển dụng đó hình như chuyển tới chi nhánh ở Lê Thành hai thân quen Trần Tĩnh mỉm với ông đó trong mua quà
Bởi vì mua nhiều
Ông Chung lúc nào cũng chú ý đến cô thấy hai tay cô cầm hết lập tức kêu đẩy xe tới giúp cô nhân viên hiểu người cấp này lại nịnh nọt Trần Tĩnh như cô bĩu môi đẩy xe tới Trần Tĩnh một tiếng cảm ơn xong đặt mọi thứ trong xe
Sau đó chọn thêm một vài cái phối chung mới đẩy xe ngoài
Ông Chung đích thân tính tiền cho Trần Tĩnh ông đồ trong xe : “Cô Trần chắc cầm hết được nhiều đồ như thế đúng chứ Lát nữa sẽ kêu mang đến giúp cô”
Trần Tĩnh ̣nh nói cần
thấy những thứ đã mua quả thật cô xách hai tay cũng cầm hết
Cô cảm ơn
Ông Chung giảm giá cho Trần Tĩnh là kiểu âm thầm giảm giá Trần Tĩnh tính toán thấy đúng cho lắm ông Chung ông Chung : “Cô Trần ít khi đến siêu thị hiếm lắm mới tới một lần áp dụng nhiều mã giảm giá cùng lúc nên mới thế lần sẽ còn chuyện như nữa”
Trần Tĩnh ngập ngừng trong chốc lát
Nói: “Cảm ơn mọi lỗ là ”
“Yên tâm chuỗi cung ứng của chúng thuần thục” Ông Chung
Sau đó ông gọi một nhân viên tới và cả ông giúp cô xách đồ về Trần Tĩnh cũng cầm đầy hai tay băng qua đường về nhà
Hai người bọn họ để đồ ở cửa Trần Tĩnh đưa cho họ mỗi người một chai nước ân cần chu đáo ông Chung mỉm nhận lấy dẫn nhân viên xuống lầu về
Tiếu Mai thấy những thứ mà Trần Tĩnh đã mua
Bà biết
Trần Tĩnh tặng nó cho những dì mối quan hệ hôm qua họ cũng ở hiện trường một số trong số họ vô tình thương Làm xong hết việc Trần Tĩnh chợ mua đồ ăn nhân tiện mang quà cho đám người dì Tiêu khi đến quầy rau của dì Tiêu dì Tiêu đã thấy Trần Tĩnh cô khẽ mỉm đang định chuyện
Dì Tiêu cũng lập tức nở nụ vẻ mặt như chuyện gì bà hỏi: “Hôm nay Trần Tĩnh mua khoai tây Có khoai tây mới đào lên đấy”
Trần Tĩnh ngập ngừng đôi chút
Cô : “Dạ lấy một ít ạ”
“Vậy dì lấy cho con” Dì Tiêu lấy khoai cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh lựa thêm mấy món rau khác cùng đem cân đưa tiền xong Trần Tĩnh đặt quà lên quầy rau : “Dì Tiêu ngày nào con cũng ăn rau thơm của dì mà trả tiền cũng ngại lắm hai ngày nay con siêu thị mua ít quà con mang cho dì một phần nè”
Cô nhắc chuyện xảy hôm qua
Dì Tiêu thấy món quà nó một lát mỉm nhận lấy : “Được dì nhận nó gần đây dì bận rộn cũng thời gian siêu thị nhiều đồ mới”
Trần Tĩnh : “ đợi chân của mẹ con khỏe hai thể cùng dạo một vòng”
“Được” Bà vui vẻ đồng ý
Trần Tĩnh thấy bà nhận mới thở phào nhẹ nhõm khi tạm biệt bà xong cô đến gian hàng tiếp theo Dì Tiêu cầm món quà theo bóng lưng cô
Nghĩ trong lòng Trần Tĩnh thật sự khác biệt có phần khác so với một số cô gái trong thị trấn
Chẳng trách Chu Thần Vĩ thích cô
Chỉ là Lâm Tú Lệ phúc phần đó
…
Sau khi mua đồ ăn xong
Trần Tĩnh về nhà ướp sườn Phùng Chí xong bản kế hoạch bảo Trần Tĩnh in nó đưa cho Phó Lâm Viễn ký tên là Máy in ở trong văn phòng Trần Tĩnh lau tay cầm laptop xuống lầu đến tòa nhà văn phòng
Cô bước lên cầu thang
Vừa lên tầng ba cô đã thấy một bóng cao lớn lưng về phía cửa cầu thang đang chuyện điện thoại vai rộng chân dài Chỉ với tấm lưng đã thu hút khác bước chân Trần Tĩnh dừng đó cô lên làm phiền gọi điện thoại cô về phía cửa văn phòng Phó Lâm Viễn thấy tiếng động đầu
Sải bước chân theo cô
Ánh nắng chiếu màu nâu ở đuôi tóc của cô rõ ràng hơn
Cô nhuộm tóc cũng
Tiếng ‘cạch’ vang lên Trần Tĩnh mở cửa cô kéo rèm cửa ánh sáng lập tức chiếu Phó Lâm Viễn thuận tay kéo ghế dựa thành ghế tiếp tục đầu dây bên chuyện
Trần Tĩnh in giấy tờ một lúc cô in một bản kế hoạch đặt nó tập kẹp tài liệu đưa bản kế hoạch cho Phó Lâm Viễn cầm lấy nó bằng một tay đó bảo đầu dây bên cúp máy đây Đầu dây bên là Lục Thần rằng chuyện với Trần Tĩnh thế nhưng Phó Lâm Viễn nhanh chóng cúp máy
Trần Tĩnh thấy giọng của Lục Thần
Phó Lâm Viễn mở bản kế hoạch cẩn thận
Trần Tĩnh bàn rót một ly nước ấm bưng tới đặt ở bên cạnh Lúc tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến Trần Tĩnh ngước mắt
Người đến là Chu Thần Vĩ
Bởi vì ngủ ngon nên trông suy sụp thấy Phó Lâm Viễn trong văn phòng sững sờ vài giây Trần Tĩnh về phía Chu Thần Vĩ Trần Tĩnh đáy lòng mãnh liệt xông lên cảm giác áy náy: “Thật sự xin chuyện cho tới bây giờ cũng biết nên gì Trần Tĩnh chỉ đối xử với em”
Trần Tĩnh ngẩn
Phó Lâm Viễn ngồi ở phía xem bản kế hoạch lật sang một trang khác
Trần Tĩnh : “Không đều đã qua ”
Chu Thần Vĩ do dự một lúc : “Tôi chuyện với em về việc cổ phiếu chui Nếu bây giờ em tiện đợi em bận xong chúng ”
Trần Tĩnh nghĩ cũng cô gật đầu định
Một giọng trầm thấp vang lên từ phía : “Nói bây giờ ”