Hoa Hồng Đỏ - Chương 84
Trần Tĩnh sững sờ vài giây cô vô thức đưa tay sờ lên mặt Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn nheo mắt
Lòng bàn tay bất giác dùng lực siết chặt lấy eo của cô
Tất cả mọi ở đây đều về phía bên thấy hai họ đang chằm chằm mà còn dùng tư thế như thế nữa
Phó Lâm Viễn mặc áo sơ mi đen và quần đen dài dáng cao lớn khí thế mạnh mẽ lưng còn một chiếc Bentley màu đen ở thị trấn Chu nhỏ bé thể phớt lờ sự tồn tại của
Mà lúc lòng bàn tay hề xa lạ giữ lấy eo của Trần Tĩnh
Một mối quan hệ bình thường thì làm thể như thế
Trần Tĩnh thả tay xuống sắc mặt cô bình tĩnh thèm để ý tới nét mặt của những khác lúc
Cô tiến lên vài bước Vu Tùng cũng đã lên phía đỡ Tiếu Mai qua Trần Tĩnh nắm lấy cánh tay của Tiếu Mai Vừa Chu Thần Vĩ mặt ở đây xuống xe đã chạy qua đây kéo Lâm Tú Lệ ánh trăng đôi mắt mang theo sự áy náy buồn bã Trần Tĩnh Trần Tĩnh ngước những dì quen cũng quen biết
Thường ngày mọi gặp đều mang theo nụ thậm chí hàng xóm láng giềng cũng thường giúp đỡ tình đôi khi chính là con dao hai lưỡi lúc bọn họ thật sự nhưng cũng lúc trở mặt
Ở nơi nhỏ bé sẽ cảm thấy ấm áp vì sự nhiệt tình của họ nhưng cũng sẽ tức giận vì sự lắm mồm nhiều miệng của họ thành thật sống cuộc sống của là điều thể
Hoặc là khiến mặt dạn mày dày
Hoặc là quan tâm đến nếu thực sự thể phớt lờ thì gia nhập cùng bọn họ
Trần Tĩnh khẩy trong lòng
Cô bình tĩnh lướt qua từng khuôn mặt của họ : “Tôi từ chức về thị trấn Chu là để ở bên cạnh chăm sóc cho mẹ Ở đây lập nghiệp là do thích thị trấn Chu nó là quê hương của Chu Thần Vĩ là bạn đầu tiên của khi về thị trấn Chu cảm ơn sự giúp đỡ từ đến nay của ”
“ giữa và bao giờ chuyện gì vượt quá bạn bè và hàng xóm vì cũng cái gọi là cầu hôn mọi thể hỏi Chu Thần Vĩ đã cầu hôn ”
Tất cả mọi bất giác sang Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ lên phía một chút lắc đầu bọn họ lập tức thổn thức cũng thay đổi sắc mặt khi
Sau đó bọn họ rời tầm mắt Trần Tĩnh Trần Tĩnh tiếp tục : “Dù mọi bàn tán về như thế nào chỉ cần bản thân thì sẽ để mọi như ý cũng khuyên tất cả các dì vì con cái của mà giữ chút khẩu đức là của thị trấn Chu yêu nơi cũng thèm quan tâm tới mấy chuyện bàn tán của mọi ”
“Bác Lâm” Trần Tĩnh gọi Lâm Tú Lệ
Những khác đều về phía Lâm Tú Lệ Lâm Tú Lệ cũng Trần Tĩnh Trần Tĩnh dùng ánh mắt kiên định qua: “Bác cho rằng bác đã hại nhưng thực mà bác hại là con trai bác bác đã nghiền nát tất cả tôn nghiêm của ở đây”
Sắc mặt Lâm Tú Lệ thay đổi bà đưa tay túm lấy tay Chu Thần Vĩ
Chu Thần Vĩ cắn răng lên tiếng cho tới lúc cũng chỉ thể bảo vệ Lâm Tú Lệ che mặt mẹ
Trần Tĩnh những dì im lặng khác : “Cho dù ở cũng đều trong sạch dù mọi tung tin đồn thất thiệt thế nào cũng ảnh hưởng đến nhưng nếu mấy làm tổn thương mẹ thì sẽ tha cho mấy mấy chuyện trong nhà mấy ai mà biết Mấy chỉ dám ở trong thị trấn Chu bậy bạ nhưng năng lực để cho cả nước biết chuyện của mấy vì mấy xem mà làm cho đúng ”
Nói đến đây
Sắc mặt của họ đều đã thay đổi
Trần Tĩnh xong vỗ vỗ tay áo của Tiếu Mai : “Mẹ chúng về nhà thôi”
Tiếu Mai rơm rớm nước mắt bà mỉm gật đầu Tiểu Mang nhanh chóng lên nắm lấy cánh tay còn của Tiếu Mai ba cùng về phía cầu thang nửa đường
Bước chân Tiếu Mai dừng
Trần Tĩnh cũng theo bà Tiếu Mai đầu Trần Tĩnh cũng đầu
Nhìn thấy Phó Lâm Viễn bậc thang hai tay đút túi quần Vu Tùng bên cạnh nửa bước cao lớn trai khí chất hơn Anh cũng bà Tiếu Mai : “Cậu Phó thời gian thì đến nhà chơi”
Phó Lâm Viễn đưa mắt về phía Tiếu Mai giọng trầm thấp: “Được ạ hai ngày cháu sẽ đến nhà dì chơi”
“Tôi luôn chào đón” Tiếu Mai mỉm
Trần Tĩnh siết chặt cánh tay của Tiếu Mai
Tiếu Mai lướt cô một cái đó về phía cầu thang Trần Tĩnh mím môi thêm lần nữa đó mới bước lên cầu thang bóng dáng của ba dần biến mất ở cầu thang
Phó Lâm Viễn dẫn theo Vu Tùng liếc những căn bản để ý đến họ trở xe Vu Tùng lên xe khởi động xe
Chưa một lúc
Chiếc xe con màu đen từ từ lái
Thân xe lưu loát
Câu đó “chỉ với mà cũng xứng chuyện cưới xin với em ” của Phó Lẫm Viễn ghi nhớ trong tâm trí của mọi mặt ở đó Có nhiều dì Chu Thần Vĩ mà nghĩ trong lòng nếu Trần Tĩnh một đàn ông như Phó thì ưng Chu Thần Vĩ cũng là chuyện bình thường
Chu Thần Vĩ ở thị trấn Chu từ đến nay luôn quan hệ với mọi thật nhiều dì hy vọng sẽ gả con gái của họ cho Chu Thần Vĩ lý do là biết kiếm tiền hòa đồng biết nấu ăn mà còn hiếu thảo
Mọi đều đàn ông hiếu thảo sẽ kém
Con nên so đo với nếu sẽ thấy càng kém Lúc sự xuất hiện của Lâm Tú Lệ ấn tượng của Chu Thần Vĩ trong lòng những dì giảm mạnh
Chuyện thành
Chu Thần Vĩ rốt cuộc rẻ mạt tới mức nào
Lúc Lâm Tú Lệ mới nhận rằng bà đã gây bao nhiêu tổn hại cho Chu Thần Vĩ bà yêu con trai biết nhường nào
_
Khi ở cầu thang Tiểu Mang cứ ló đầu Trần Tĩnh khi phòng Tiếu Mai bảo Tiểu Mang nghỉ ngơi Tiểu Mang biết hai mẹ con họ chuyện cần dù cô tò mò đến mấy cũng ngoan ngoãn về phòng
Trong phòng khách chỉ còn Tiếu Mai và Trần Tĩnh Trần Tĩnh cúi đầu kiểm tra tay chân của Tiếu Mai xem vết thương nào
Tiếu Mai : “Không Tiểu Mang đã luôn bảo vệ mẹ đó Vu cũng đến giúp đỡ”
Trần Tĩnh ngẩng đầu lên
Quả nhiên Tiếu Mai đang cô
Hai mẹ con chốc lát Tiếu Mai hỏi: “Con và Phó quan hệ gì Con từ chức là vì ”
Vừa nãy nhiều như Trần Tĩnh còn đưa tay sờ mặt mà đàn ông chỉ kinh ngạc xong cũng ôm chặt cô hơn Trần Tĩnh thở dài trong lòng cuối cùng cũng né tránh Cô thẳng : “Mẹ khi con học năm cuối đại học mẹ đã hỏi con chuyển sang làm thư ký ”
Tiếu Mai nhớ chuyện
Bà ừ một tiếng
Trần Tĩnh : “Con đúng là vì ”
Tiếu Mai sửng sốt vài giây: “Con thích Phó”
Trần Tĩnh gật đầu đó : “ con làm thư ký cho hề bất kỳ suy nghĩ nào chỉ là gần hơn một chút chăm chỉ làm việc thể giúp đỡ mà thôi”
“Anh thực sự giỏi con đã học nhiều điều từ rõ ràng mọi là một thiên tài nhưng nỗ lực hơn bất kỳ ai xứng đáng để con thích”
Tiếu Mai nghĩ tới khuôn mặt đó của Phó cũng như điều kiện vững chắc đằng cũng thể hiểu suy nghĩ của con gái
“Vậy tại con từ chức”
Trần Tĩnh Tiếu Mai : “Nguyên nhân chính là về ở bên cạnh mẹ ngoài cũng chút mệt con dễ nổi lòng lam nhiều thứ hơn nhưng hình như kết hôn với một phụ nữ khác…”
Cuối cùng cô vẫn dám với Tiếu Mai về đoạn tình cảm hoang đường
Tiếu Mai sẽ hiểu
Bà sẽ chỉ tức giận
Vì Trần Tĩnh vẫn giữ kín bí mật
“Vậy bây giờ …” Tiếu Mai nghĩ Phó như thế cũng giống như kết hồn với phụ nữ khác
Trần Tĩnh dậy phòng mang nhiều hàng xa xỉ mà Phó Lâm Viễn gửi đến đặt chúng lên bàn cô Tiếu Mai : “Anh tặng rằng theo đuổi con”
Tiếu Mai
“ phụ nữ cần cưới ”
Trần Tĩnh lắc đầu
“Con cũng biết”
“Chuyện con hỏi cho rõ ràng” Vẻ mặt Tiếu Mai nghiêm túc Trần Tĩnh gật đầu khi hai mẹ con tâm sự rõ xong cảm thấy thoải mái hơn nhiều Trần Tĩnh mang quà trở về phòng
Tiếu Mai suy nghĩ
Tất cả mọi thứ về đàn ông cao lớn đó
Nếu một con rể như thế
Hầy
Không nghĩ chuyện nữa
Màn đêm buông xuống bà cũng mệt mỏi vì tắm rửa xong Trần Tĩnh cùng bà phòng bà cảm thấy quá bốc đồng xử lý lắm Những lời Trần Tĩnh khi nãy đã nhắc nhở bà cuộc sống là của bản thân thể tức giận thể chống đối nhưng cần quá coi trọng lời của khác
Đặc biệt là kiểu như Lâm Tú Lệ
Căn bản đáng chút nào
Lúc bà chỉ mong chân mau khỏi nếu lúc đó cẩn thận thương thì chịu khổ là Trần Tĩnh Tiếu Mai thở dài trằn trọc ở giường nghĩ tới nghĩ lui bà thể cùng khác đánh chứ thật hổ hầy dần dần bà cau mày ngủ
Sau khi Trần Tĩnh rời khỏi phòng của Tiếu Mai cô cẩn thận đóng cửa đó lấy bộ đồ ngủ tắm Sau khi tắm xong cô trở về phòng xuống mép giường lau tóc lau từng chút một động tác chầm chậm
Cô ngẩn
Lúc chuông điện thoại reo lên cô cầm lên xem
Là Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn: [Em xuống đây ]
Trần Tĩnh cầm khăn dậy mở cửa sổ xuống Phó Lâm Viễn hai tay đút túi quần lầu kẹp điếu thuốc đầu ngón tay vẻ mặt tập trung
Không chút kiêng dè
Anh ngước mắt lên
Trần Tĩnh bắt gặp ánh mắt của vội vàng buông cửa sổ cô lau tóc lần nữa đó đặt khăn lên lưng ghế mở tủ lấy một chiếc váy mềm mại do dự vài giây mặc đuôi tóc cô còn ướt xõa xuống vai cô lấy một chiếc áo khoác mỏng khoác
Sau đó cầm điện thoại lên
Mở cửa phòng phòng khách yên tĩnh phòng Tiểu Mang còn sáng đèn cô còn đang chơi game Trần Tĩnh ngoài mở cửa xuống lầu lúc đóng cửa tim đập vài nhịp cô ở ngoài cửa do dự một chút mới xoay xuống lầu cô dần dần xuống đến cửa cầu thang
Đèn ở tầng mờ màu cam
Phó Lâm Viễn từ xa lặng lẽ cô
Trần Tĩnh ở cửa cầu thang cũng một chút đó cô về phía ngôi đình
Phó Lâm Viễn nhướng mày cô vài giây đôi chân dài sải một bước đến bên cạnh cô giọng trầm thấp bình tĩnh : “Yêu đương vụng trộm ”
Trần Tĩnh thấy lời thì nghiêng đầu
Phó Lâm Viễn nghịch điếu thuốc cũng cô
Trần Tĩnh mím môi
Cô gì đến ngã tư đường gần ngôi đình Trần Tĩnh về hướng bên băng qua đường cái là con đường bên cạnh con suối phía siêu thị
Giờ gần như ai
Thời tiết cũng Trần Tĩnh tới lan can con suối
Phó Lâm Viễn đến bên cạnh cô cũng con suối mặt suối lấp lánh những cành liễu chạm mặt suối giống như chuồn chuồn chạm nước khiến cho mặt nước gợn sóng
Trần Tĩnh một lúc
Cô đầu Phó Lâm Viễn
Phó Lâm Viễn chậm rãi dập điếu thuốc cũng dựa lan can cúi đầu cô một lát đưa tay giữ lấy gáy cô dùng sức nhưng khiến cô ngẩng lên
Trần Tĩnh còn cách nào khác ngoài việc giương mắt lên
Ánh mắt chạm
Lòng bàn tay Phó Lâm Viễn dùng lực tay Trần Tĩnh giữ lan can nửa di chuyển về phía Phó Lâm Viễn dùng đầu ngón tay vuốt khóe môi của cô: “May là em thực sự kết hôn”
Trần Tĩnh mím môi
Nhìn đôi lông mày nghiêm nghị của cô : “Không định kết hôn với hoa hồng trắng ”
Phó Lâm Viễn cụp mắt: “Hoa hồng trắng”
“Cố Quỳnh”
Phó Lâm Viễn nheo mắt im lặng vài giây giống như đã xâu chuỗi tất cả mọi chuyện
Anh hỏi ngược : “Vu Tùng ”
Trần Tĩnh khẽ ừ một tiếng
Phó Lâm Viễn mắt cô: “Anh cưới cô ”
“Lúc tâm tư của đều đặt em”
Trái tim Trần Tĩnh đập loạn
Gió thổi qua thổi bay cành liễu cũng làm rối mái tóc của Trần Tĩnh Trần Tĩnh nắm chặt lan can đầu ngón tay trắng bệch Phó Lâm Viễn cô vài giây giữ chặt cổ cô nghiêng đầu hôn lên môi cô
Gió thổi tóc cô lên
Trần Tĩnh ngẩng đầu hôn lòng bàn tay của Phó Lâm Viễn dời xuống trực tiếp ôm lấy eo cô đè cô lên cúi đầu mãnh liệt hôn cô Trần Tĩnh hôn đến mức vô thức nắm lấy cánh tay đầu ngón tay thon dài quai hàm đàn ông góc cạnh sắc bén mút lấy môi cô thăm dò thật sâu