Hoa Hồng Đỏ - Chương 83
“Tối hôm qua làm gì” Phó Lâm Viễn lên tiếng giọng giống như băng tuyết
Trần Tĩnh sững sờ
Cô chắc chắn giọng là của cô về phía vẫn chỉ thấy cổ áo sơ mi và yết hầu như lưỡi đao của Trần Tĩnh mím môi trả lời: “Tối hôm qua khách tới nhà nên tiếp khách”
Phó Lâm Viễn: “Thật ”
Lúc Phùng Chí sự bất thường ngữ khí của tổng giám đốc Phó đúng tổng giám đốc đang làm gì thế Tại tổng giám đốc tức giận
Trời ạ cái giọng …
Anh lập tức dám mở miệng
Trần Tĩnh trả lời : “ ”
Phó Lâm Viễn ở bên đáp tiếng động Trần Tĩnh ngáp một cái cô lấy khăn tay qua lau nước mắt Phùng Chí cảm thấy bầu khí quỷ dị nghĩ nghĩ : “Trần Tĩnh thì ngày mai cô kế hoạch…”
“Ngày ” Phó Lâm Viễn mở miệng
Phùng Chí lập tức ngậm miệng
Không đợi mở miệng Phó Lâm Viễn : “Ngủ ngon cần ngủ bù”
“Tan họp” Anh
Phùng Chí ngây mấy giây
Sau đó lập tức học theo Phó Lâm Viễn : “ Trần Tĩnh ngủ trưa một lát lúc còn làm ở Phó Hằng cô vẫn luôn ngủ trưa ngủ xong thì kế hoạch vội ngày giao cũng ”
Anh sửa lời theo Phó Lâm Viễn với Trần Tĩnh
Trần Tĩnh uống cà phê : “Được”
Cô vô thức hướng mắt về phía màn hình nơi Phó Lâm Viễn đưa tay tắt camera Trần Tĩnh đành về phía Phùng Chí Phùng Chí khoát tay tủm tỉm để cô ngủ trưa
Ôi mẹ ơi
Không tinh ý cũng biết Phó Lâm Viễn quan tâm đến Trần Tĩnh
Trần Tĩnh gật gật đầu
Cô cũng tắt camera
Rời khỏi phòng họp online cô ngáp một cái uống một ngụm cà phê lấy tài liệu bàn qua một lúc Cô cứ cố cuối cùng cũng ngủ trưa làm việc đến 4 giờ 30 phút Trần Tĩnh dậy xuống lầu đóng cửa phòng làm việc đó về nhà lên đến lầu ba đã thấy mấy dì ở cửa
Đang chuyện cùng Tiếu Mai
Sắc mặt Tiếu Mai khó đoán là vui vẻ bốn dì thấy Trần Tĩnh trở về Trần Tĩnh về hôm nay bận lắm
Trần Tĩnh mỉm trả lời từng câu
Sau đó cô đỡ Tiếu Mai
Mấy dì : “Trần Tĩnh về Tiếu Mai bà cứ nghỉ ngơi chúng về ”
“Đi thong thả” Giọng điệu của Tiếu Mai vẻ vui lắm Trần Tĩnh đã hiểu Sau khi thấy mấy dì rời Trần Tĩnh đỡ Tiếu Mai trong nhà đóng cửa
Tiếu Mai về phía cô
Trần Tĩnh sững sờ
Hai mẹ con cứ tại sảnh ngoài Trần Tĩnh mở miệng hỏi Tiếu Mai
kéo tay cô qua: “Mấy đó con chấp nhận lời cầu hôn của Chu Thần Vĩ”
Trần Tĩnh trố mắt
“Gì ạ”
Tiếu Mai thấy vẻ mặt của Trần Tĩnh sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi: “Ở nơi bé nhỏ thế thứ quỷ gì cũng loan truyền lung tung mẹ nhất định biết ai là luyên thuyên lưng”
“Mẹ rốt cuộc chuyện gì đang xảy ”
“Sao mẹ biết hiện tại cả trấn đều con đã đồng ý lời cầu hôn của Chu Thần Vĩ lâu hai đứa sẽ kết hôn Trần Tĩnh lời đồn truyền đến mức về con nửa đường để lui ”
Trần Tĩnh nín lặng
Cô nhớ tới chuyện cô gặp lúc ở chợ bán thức ăn và cửa hàng tạp hóa đó mọi chỉ dám đồn lưng thật còn biết nhưng hôm nay mọi thẳng mặt cô tỏ vẻ đây là việc vui cô nhận lời cầu hôn của Chu Thần Vĩ tương lai nếu cô gả cô sẽ gặp rắc rối lớn
mà cô nhận lời
Sắc mặt Trần Tĩnh trầm xuống
Cô cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại cho Chu Thần Vĩ
Đầu dây bên
Chu Thần Vĩ điện thoại đợi Trần Tĩnh mở miệng : “Tôi đang điều tra xem ai truyền lời em cứ bình tĩnh đã”
Trần Tĩnh nắm chặt điện thoại
Cô : “Anh tra từ dì Tiêu ở chợ ”
Cô khẳng định đây là đầu nguồn
Cô cũng tức giận nhưng lúc nhất định giải quyết
xong chuyện
Chu Thần Vĩ
Trần Tĩnh cúp điện thoại cô đỡ Tiếu Mai phòng khách : “Mẹ giải quyết xong chuyện cái đã mẹ đừng nóng giận nhất định sẽ cách giải quyết”
Sắc mặt Tiếu Mai vẫn khó coi
“Năm ngoái mỗi ngày Tô Ngữ đều đến tiệm hoa của Chu Thần Vĩ bọn họ cũng đồn gì đến con truyền như thế tất cả là do Chu Thần Vĩ nếu con như ở mặt mọi ai dám đồn như ”
Giống như hiệu ứng cánh bướm
Ngay từ đầu Chu Thần Vĩ đã xé một lỗ cho bên ngoài cần biết tin nhưng chắc chắn danh tiếng của Trần Tĩnh sẽ chịu ảnh hưởng hiện tại chỉ cần nào đó thổi ít gió lửa bùng lên tất cả mọi chuyện sẽ biến thành thật Tại địa phương nhỏ thế vĩnh viễn đừng mong bọn họ thể dừng đồn đãi
Trần Tĩnh xuống ôm lấy Tiếu Mai
Đêm khuya
Trời quang cánh tay Phó Lâm Viễn giữ lấy áo khoác trong quán bar Văn Liễm tại quầy bar Phó Lâm Viễn cũng lên ghế dựa chân cao đẩy mấy ly rượu nhỏ sang ngửa đầu một ngụm uống cạn uống xong đầu ngón tay lắc ly rượu Văn Liễm uống một hớp rượu : “Tôi ”
“Trần Tĩnh sắp kết hôn”
Đầu ngón tay thon dài của Phó Lâm Viễn vuốt chén rượu cổ áo mở nhấc mắt đôi mắt Văn Liễm giọng trầm thấp: “Ừ”
“Cậu định thế nào”
Phó Lâm Viễn trầm mặc đầu ngón tay gõ gõ bàn để cho đến rót rượu bưng lên uống một ngụm : “Chuẩn chút quà cưới”
Văn Liễm xong thì nhướng mày
Hai ngày Trần Tĩnh vẫn luôn tra xem ai làm chuyện tra đến mệt mỏi lúc cô dứt khoát mặc kệ Cô ở giường vô thức ấn mở điện thoại vô thức bấm vòng bạn bè của Phó Lâm Viễn
Câu ở phía
Còn ở đó
Trần Tĩnh mấy giây đặt điện thoại gối đầu xoay ngủ mất
Trong lúc ngủ mơ mơ thấy khung cảnh biển hoa cô và Chu Thần Vĩ mặc lễ phục kết hôn trong đó ở phía đều là khách mời
Cô nhẹ nhàng qua khuôn mặt của những
Sau đó nhấc mắt đã thấy Phó Lâm Viễn đút tay túi quần cách đó xa Vu Tùng cạnh trong tay cầm một món đồ là vương miện đó dòng chữ tân hôn hạnh phúc
Trần Tĩnh yên lặng mấy giây cảm ơn
Tiếp đến Cố Quỳnh mặc bộ váy trắng tiến đến kéo cánh tay Phó Lâm Viễn cô phất tay với cô Trần Tĩnh yên đó cũng giơ cánh tay lên quơ quơ một cách máy móc
Những năm tháng yên bình
Cô chúc phúc
Tầm mười giây Trần Tĩnh tỉnh từ trong giấc mơ dậy cô vuốt mái tóc thở một Cô cảnh đêm ngoài cửa sổ
Soạt…
Chăn mền trượt xuống từ lồng ngực Phó Lâm Viễn dậy khuỷu tay vòng qua đầu gối áo ngủ mở rộng thấy cơ bụng rõ ràng trầm mặc vài giây đưa tay lấy cái cốc ở bàn uống một ngụm nước
Mấy giây
Anh lên cửa sổ sát đất đặt chiếc cốc lên bàn
Lấy điện thoại di động dựa cái bàn bấm số của Vu Tùng
Vu Tùng
“Tổng giám đốc Phó”
Phó Lâm Viễn cửa sổ giọng trầm xuống: “Thời gian tổ chức hôn lễ
của cô đã quyết định ”
Vu Tùng dừng một chút
“Chưa nhưng chắc cũng nhanh thôi gần đây tất cả mọi ở thị trấn Chu đều chúc phúc cho hai bọn họ ông Chung gặp Trần Tĩnh một chút cũng cơ hội hai ngày nay Trần Tĩnh hầu như ngoài”
Phó Lâm Viễn thấy thì chỉ trả lời một từ
“Ừ”
Hôm
Trời sáng Trần Tĩnh đã dậy hai ngày nay cô luôn ở trong tình trạng thiếu ngủ Cô cửa phòng đã thấy Tiểu Mang đỡ Tiếu Mai xuống tầng Trần Tĩnh lập tức ngăn : “Mẹ mẹ xuống đây làm gì”
“Mẹ xuống lầu lời chúc phúc của mấy đó một chút” Lời của Tiếu Mai mang theo sự châm chọc
Trần Tĩnh giữ Tiếu Mai để bà bình tĩnh Tiếu Mai rằng bà cảm thấy vấn đề tuyệt đối chỉ là tin đồn truyền linh tinh chắc chắn cố ý truyền Trần Tĩnh cũng tin là như thế nhưng lúc cần tỉnh táo mới thể giải quyết nếu Tiếu Mai thế sẽ khiến bọn họ nắm đằng chuôi
Tiếu Mai nắm lấy cái bàn : “Bởi vì nhà chúng đàn ông cho nên bọn họ mới dám ức hiếp chúng như ”
Trần Tĩnh nghiêm túc kéo cánh tay Tiếu Mai
Sợ Tiếu Mai chuyện gì cả ngày nay Trần Tĩnh ngoài cô ở trong nhà với Tiếu Mai
Buổi tối cơm nước xong xuôi
Chuông điện thoại của Tiếu Mai vang lên bà nhận tin gì đó khi Tiếu Mai thì lập tức chống gậy dậy Tiểu Mang thấy thế vội vàng đỡ bà
Cạch
Tiếng đóng cửa vang lên
Trần Tĩnh từ phòng bếp cô quanh thấy mọi ở đây Trần Tĩnh lập tức lau tay đuổi theo xuống đến lầu một cô sợ vỡ mật Tiếu Mai đang đánh với Lâm Tú Lệ nắm kéo Xung quanh còn những khác Tiểu Mang lóc kéo Tiếu Mai
Bên phía Lâm Tú Lệ cũng kéo bà
Trần Tĩnh ngây mấy giây tiến đến kéo Tiếu Mai: “Mẹ chuyện gì xảy …”
“Còn chuyện gì nữa chính là bà gieo lời đồn chính bà Chu Thần Vĩ tỏ tình với con nhưng nó dám mẹ của nó lập tức giúp nó một tay con đã đồng ý lời cầu hôn ép con chấp nhận số phận… Con gái của Tiếu Mai thèm nhận cái danh của mấy con đường của con bé còn dài lắm con bé gả cho ai là chuyện con bé quyết định mấy đừng hòng xen …”
Tiếu Mai càng càng tức thứ khiến bà tức giận nhất chính là cái truyền lời đồn càng làm cho bà nổi nóng hơn Bà kéo quần áo Lâm Tú Lệ Lâm Tú Lệ nghiến răng nghiến lợi gì mà chỉ đẩy
Trần Tĩnh một bên sắc mặc Lâm Tú Lệ thay đổi liên tục
Cô tiến đến chỉ đỡ Tiếu Mai cô sợ Tiếu Mai ngã sấp xuống Mà bên Lâm Tú Lệ Trịnh Lệ cũng biết Trịnh Lệ trở về lúc nào bà với một trai làm ở tiệm của Chu Thần Vĩ xô đẩy ở giữa hung hăng đẩy Trần Tĩnh bên ngoài
Trần Tĩnh lảo đảo bước mấy bước về
Một cao lớn phía đỡ lấy eo của cô thân thể Trần Tĩnh căng cứng giương mắt mắt phượng hẹp dài của Phó Lâm Viễn tiếng của trầm xuống nóng lạnh : “Anh mà cũng xứng chuyện cưới xin với em ”
Lời của mới
Mọi thứ xung quanh lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh