Hoa Hồng Đỏ - Chương 81
Tưởng Hòa: [Bởi vì mọi đều biết gần đây tổng giám đốc Phó luôn ở thị trấn Chu]
Tưởng Hòa: [Không chỉ trong công ty vòng bạn bè cũng nhiều kinh ngạc Cậu biết mà mấy năm nay cực kỳ nhiều quan tâm đến chuyện tình cảm của ]
Tưởng Hòa: [Người phụ nữ để code ở cuộc họp thượng đỉnh lần Tĩnh Tĩnh chắc chắn là ở tòa nhà Tinh Tọa Hiện tại hàng chữ cũng là dành cho ]
Người tên Phó Lâm Viễn trong vòng bạn bè chuyện gì tất cả mọi đều biết rõ hầu như phô trương chuyện của nhưng bởi vì khoe khoang lộ liễu thần bí cho nên mọi cảm thấy hứng thú với nhất là về chuyện tình cảm của Vì nhiều con gái thích từ những ở tầng của tổng giám đốc cho đến tầng quản lý của công ty những giống như Hoàng Mạt đều hận bản thân thể trở thành ‘ duy nhất’ của
Người độc nhất vô nhị
những năm gần đây phụ nữ ở bên cạnh nếu như khói thì cũng sẽ như bọt biển chỉ truyền ngoài chút tai tiếng một thời gian biến mất Chưa con gái nào chứng thực cả
Cho nên thời khắc
Lúc câu xuất hiện mới khiến cho tất cả mọi bùng nổ
Tất cả mọi đều đang hiếu kỳ với ai và phụ nữ là ai
Không chỉ trong vòng bạn bè
Giới con nhà giàu cũng nhất là Cố Quỳnh
Cô sửng sốt cô mặc một bộ quần áo cao cấp tới lui trong phòng làm việc cô nắm lấy tay áo em họ Cố Trình: “Em biết Phó Lâm Viễn đang tới ai ”
Cố Trình kéo tay của chị họ dựa ghế sô pha cà lơ phất phơ : “Sao em biết từ đến nay Phó đề cập gì đến việc riêng của huống chi là chuyện tình cảm cơ chứ”
Hốc mắt của Cố Quỳnh đỏ lên
Cô cắn môi
Mặc dù thể là cam lòng nhưng dường như cô chút cam lòng
Cô còn từng ảo tưởng đợi đến khi danh tiếng và địa vị của cô ở một độ cao nhất định lẽ lúc đó mới gặp Phó Lâm Viễn nhiều khi thứ chúng làm nhớ mãi quên
cô cũng biết
Người phụ nữ nào thể khiến cho Phó Lâm Viễn làm việc thẳng thắn công khai với bên ngoài
Chỉ em
Ai
Ai khả năng làm điều đó
Lần mà Kiều Tích xúm bàn tán lẽ đã mơ hồ đoán đó là Trần Tĩnh Trần Tĩnh xem hết tin nhắn trong Wechat của Tưởng Hòa cô bấm vòng bạn bè của Phó Lâm Viễn
Nhìn thấy những lời tấm ảnh
Cũng nhớ tới những lời hôm qua
Lúc
Ngoài cửa truyền đến giọng của Tiếu Mai là Lâm Tú Lệ trong nhà một chút Trần Tĩnh để điện thoại di động xuống ngoài đón khách bởi vì chân của Tiếu Mai vẫn thể động đậy
Lâm Tú Lệ nhận lấy khăn lau từ trong tay Tiếu Mai giúp bà lau vệt nước bàn Tiếu Mai cẩn thận đụng cái chén Trần Tĩnh thấy thế cầm lấy khăn lau : “Bác Lâm để con làm cho”
Lâm Tú Lệ : “Cũng gì nặng nhọc mà”
Trần Tĩnh lau mặt bàn đó dậy rót nước cho Lâm Tú Lệ Hôm nay Tiểu Mang nghỉ đã ngoài Lâm Tú Lệ cầm cốc nước “cảm ơn” bà Trần Tĩnh : “Hôm nay con cần đến khách sạn ”
Trần Tĩnh : “Dạ xế chiều con cho Tiểu Mang nghỉ một ngày”
Lâm Tú Lệ gật đầu
Bà : “Không việc gì con bận gì cứ bận bác ở đây chơi với mẹ con cũng dám giấu giếm gì con đó bác cảm thấy ở một cô độc lần viện quen biết mẹ con cảm thấy thêm một để chuyện”
Trần Tĩnh sang cây gậy đang đặt ở một bên
Xem Lâm Tú Lệ chống gậy để lên Cô : “Nếu bác Lâm ở mà lên cứ với con một tiếng con đón bác”
Lâm Tú Lệ xong : “Không việc gì mấy bước bác tự ”
Trần Tĩnh
Cô phòng bếp xem đồ ăn
Nhìn thấy cô phòng bếp Lâm Tú Lệ kéo tay Tiếu Mai : “Trần Tĩnh là một cô gái tương lai ai cưới con bé thật sự phúc”
Tiếu Mai che miệng : “Nó a con bé cũng tạm thôi”
Tiếu Mai từng khiêm tốn Trần Tĩnh thật cũng ưu tú thật cho nên khác khen cô bà đều nhận hết
Lâm Tú Lệ : “Trước đó Chu Bạc Vĩ đúng là khi Trịnh Lệ trở về cứ qua nhà chơi cũng cho bà đến Nhìn xem Chu Bạc Vĩ đã làm những chuyện gì chính vì dạy dỗ đàng hoàng mới thế Trịnh Lệ quá chiều chuộng ”
“Tôi cũng nghĩ như Trịnh Lệ chiều quá”
Hai chủ đề chung thì lập tức hòa hợp trò chuyện Mãi đến tận giờ cơm trưa Lâm Tú Lệ mới rời Trần Tĩnh làm xong cơm trưa bưng đặt lên bàn đẩy Tiếu Mai ăn cơm Cơm nước xong xuôi Trần Tĩnh rửa xong bát đĩa ghế sô pha xem tivi cùng Tiếu Mai Trần Tĩnh cầm máy tính bảng bản thiết kế của khách sạn
Cô ngắm một lúc lâu
Không cẩn thận mà bấm trang diễn đàn của đại học Bắc Kinh từ thời học đại học Trần Tĩnh luôn ghim trang ở đầu tiên bình thường ấn mở dễ dàng
Cô nhấn tin đầu tiên diễn đàn là Phó Lâm Viễn lớp dạy học
Trần Tĩnh sững sờ
Sực nhớ hình như cứ hơn nửa năm sẽ một tiết dạy ở Đại học Bắc Kinh
Thì về Bắc Kinh là để dạy học
Cô bấm tin đó thấy bạn học đang phát trực tiếp cô giơ điện thoại ngay trong phòng học đặt ống kính đối diện bục giảng Vấn đề là vị trí của cô giống hệt vị trí mà Trần Tĩnh những năm đó trí tưởng tượng của cô bay về năm tháng phòng học cũng ồn ào sôi nổi như
Chỉ chốc lát Phó Lâm Viễn cầm quyển sách mặc áo sơ mi trắng kết hợp với quần dài lên bục giảng
Anh mở sách ngước mắt lên
Phòng học lập tức yên tĩnh bạn học đang phát trực tiếp nuốt nước bọt cũng yên tĩnh Trần Tĩnh hoảng hốt cô yên lặng đàn ông bục giảng
Phó Lâm Viễn vén tay áo lên cầm lấy phấn về phía bảng đen bắt đầu
Những từ ngữ chuyên ngành phát giọng trầm trầm: “Trong cuộc khủng hoảng tài chính của HK98 Trung Quốc đã cứu thành phố…”
Anh bắt đầu với một câu ngắn gọn
Dưới bục giảng sinh viên thẳng chuyên chú Anh giảng một hồi bạn sinh viên giơ tay Phó Lâm Viễn buông phấn chống tay lên bàn mời bạn học
Người bạn học bộ phim tên ‘xxxx’ nhắc tới việc Phó Lâm Viễn suy nghĩ một chút đúng Người bạn học nữ ở kế bên bạn học cũng giơ tay : “Vậy em hỏi thầy một chút”
“Bây giờ thầy bạn gái ”
Phòng học xôn xao mọi thầm nghĩ bạn đó to gan quá
Phó Lâm Viễn cầm một viên phấn tay đặt lên bàn nhẹ liếc qua bạn nữ sinh ngay tại lúc mọi cho rằng sẽ trả lời
Anh : “Còn đang theo đuổi”
Trong nháy mắt những khác bùng nổ oa a a a a a a a a bọn họ cái gì đây tay nữ sinh đang cầm điện thoại phát trực tiếp cũng run run
Sau đó điện thoại tắt màn hình tối sầm
Trần Tĩnh màn hình động đậy
Hiện giờ đàn ông lơ đãng mở miệng cũng dễ dàng khiến miên man bất định
Lúc chuông cửa vang lên Trần Tĩnh để điện thoại di động xuống dậy mở cửa trai bên chuyển phát nhanh ở ngoài nhanh tay đưa một chồng hộp cho Trần Tĩnh Trần Tĩnh sững sờ Tiếu Mai dậy hỏi: “Cái gì thế”
Trần Tĩnh cũng hỏi đồ ở trong mấy cái hộp là cái gì
cô thấy logo đóng gói hộp đến từ một cửa hàng xa xỉ nào đó ở Bắc Kinh Trần Tĩnh dừng một chút khi đóng cửa cô đặt ba cái hộp lên bàn ăn
Cô lấy một tấm thẻ kẹp trong đó
Phó
Ngoại trừ nào khác
Tiếu Mai dậy cầm lấy gậy tới: “Đây là gì con”
Trần Tĩnh giấu cô trả lời: “Là đồ gửi tới từ Bắc Kinh thích hợp để sử dụng con mang về phòng ”
Tiếu Mai ồ một tiếng
Bà nhận hình như là quà hàng hiệu Bà theo bóng lưng con gái phòng im lặng một lát
Buổi chiều tiết học
Phó Lâm Viễn ăn cơm cùng mấy hiệu trưởng Tần Trên bàn ăn hiệu trưởng Tần thấy bên cạnh Phó Lâm Viễn khác ông biết Trần Tĩnh đã từ chức về quê nhà sinh sống
Trần Tĩnh ở đây
Hẳn là đã tuyển thư ký mới nhưng đến cùng Hiệu trưởng Tần dựa tay vịn thấp giọng hỏi: “Gần đây đang theo đuổi ai ”
Phó Lâm Viễn đặt tay lên tay vịn khi xong giọng trầm trầm trả lời: “Trần Tĩnh”
Trong nháy mắt hiệu trưởng Tần chút ngơ ngác
Cái gì
Cái gì cơ
Ông về phía Phó Lâm Viễn cầm chén rượu lên uống Hiệu trưởng Tần đã cao tuổi ông coi Phó Lâm Viễn như tử cũng quan tâm như một cha Ông trố mắt mấy giây : “Trần Tĩnh cũng ưu tú nhưng mà Cố Quỳnh…”
“Cô năm năm gặp đã đoán sẽ kết quả”
Phó Lâm Viễn uống rượu “ừm” một tiếng
Ban đêm trở về Trác Việt Vạn Đại Phó Lâm Viễn tháo cà vạt phòng tắm tắm rửa lúc cả đầy nước mở máy tính cầm điện thoại di động lên bấm khung WeChat của Trần Tĩnh
Phó Lâm Viễn: [Em ngủ ]
Sau khi tin nhắn gửi bên trả lời để điện thoại di động xuống lúc chuông điện thoại kêu lên cầm lên ấn mở cho lên tai
Giọng của Vu Tùng phát : “Tổng giám đốc Phó… Ông Chung Trần Tĩnh và Chu Thần Vĩ sắp kết hôn ”
Đầu ngón tay Phó Lâm Viễn chạm màn hình tắt hòm thư mở
Màn hình tối sầm
Người đàn ông cắn chặt răng mắt phượng mày ngài phản chiếu màn hình lạnh lẽo vô cùng