Hoa Hồng Đỏ - Chương 80
“Cho chút thời gian”
Trong ngõ nhỏ yên tĩnh sự náo nhiệt cách đó xa dần dần tan biến Trần Tĩnh cúi đầu khớp xương rõ ràng tay cũng thấy đầu ngón tay đang lôi kéo của Cô ngước mắt lên nhẹ nhàng di chuyển về phía rút tay đè nén cảm xúc đang trào lên trong lòng
Chị Lý tới tay bưng bát mì
Trần Tĩnh về hướng Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó từ từ dùng bữa”
Cô đẩy đồ nướng về phía một chút bàn tay cô đẩy của Phó Lâm Viễn đặt đùi cô Trần Tĩnh cũng trong vài giây
Sau đó xoay thẳng về phía bữa tiệc thịt nướng
Chị Lý cúi mặt xuống tò mò hai bọn họ chị cũng thấy bóng lưng Trần Tĩnh rời Phó Lâm Viễn thu tầm mắt lấy đũa lau chùi khẽ : “Cảm ơn”
Chị Lý thấy đáp rằng gì
chị lời ý là chị ở đây chị lau tay trong quán mì
_
Đêm nay gió lớn Trần Tĩnh con ngõ nhỏ ở đầu ngõ sự huyên náo bãi đất trống Tiểu Mang lượn qua lượn như con thoi hỗ trợ mọi bưng bê đồ nướng Chu Thần Vĩ quầy đồ nướng luôn tay quét dầu hai mẹ trò chuyện hăng say mấy trai bên cạnh chơi đoán số trong đó một là nhân viên ở trong tiệm của Chu Thần Vĩ
Những trẻ tuổi sống ở thị trấn Chu đều thích cuộc sống tương đối an nhàn lười ngoài bôn ba giống như ba cô gái mà Trần Tĩnh tuyển ban đầu cô mời họ tới đây nhưng ba họ đã rủ chơi ở thành cổ
Vu Tùng cũng uống bia thỉnh thoảng mấy câu với một trai trong số đó
Náo nhiệt chân thực
Trần Tĩnh tại chỗ một lát bình tâm trạng mới nhiễu loạn của
Con gái nhiều khi dễ xiêu lòng bởi lời ngon tiếng ngọt huống chi còn là mà cô đã yêu đơn phương nhiều năm thì càng khó sức chống cự Vừa thiếu chút nữa cô đã bỏ qua tất cả mà mạnh dạn tiến lên Cô một lát mới bình tâm trạng hiện tại của cô về phía quầy thịt nướng mùi hương tỏa thơm ngào ngạt đến mức chảy cả nước miếng
Vu Tùng giương mắt Trần Tĩnh
Trần Tĩnh gật đầu với đó xuống bên cạnh Tiếu Mai
Tiếu Mai đẩy đồ nướng bàn sang cho Trần Tĩnh: “Vừa chín là loại xương mà con thích nhất”
Trần Tĩnh mỉm cầm lên cho trong miệng cắn
Tiếu Mai hỏi: “Cậu Phó ăn ”
Trần Tĩnh uống một ngụm Coca Cola gật đầu
Tiếu Mai : “Vậy là ”
Chỉ cần ăn là
Trên bàn ăn náo nhiệt mọi trò chuyện rôm rả Chu Thần Vĩ nướng một kịp một trai xung phong hỗ trợ Trần Tĩnh tiện tay giúp đỡ họ dọn dẹp đống lộn xộn bàn Một lát trong ngõ nhỏ một bóng cao lớn là Phó Lâm Viễn mang theo khay về phía bên
Tiếu Mai nhanh mắt thấy
“Cậu Phó” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULLVN—
Phó Lâm Viễn cao cổ áo sơ mi đen gió thổi loạn vén tay áo lên để lộ cánh tay và đồng hồ đến bên cạnh bàn Vu Tùng nhận lấy cái khay từ trong tay
Khi đến ngay tức khắc khí bàn trở nên yên tĩnh
Phó Lâm Viễn Tiếu Mai nhẹ nhàng : “Sức khỏe của dì đã khá hơn chút nào ạ”
Giọng của cực kỳ êm tai như thể nó phát từ phát thanh viên của đài tiếng Tiếu Mai sững sờ bà nghĩ sẽ chủ động chào hỏi thậm chí còn hỏi thăm bà
Tiếu Mai : “Tốt hơn nhiều cảm ơn Phó đã quan tâm Phó ăn xong Muốn xuống ăn thêm chút nữa ”
“Không ạ Cháu ăn no ” Phó Lâm Viễn đáp đôi mắt thoáng về phía Trần Tĩnh Trần Tĩnh cầm một lon bia trong tay định mở nhưng mãi mà vẫn mở
Phó Lâm Viễn đưa tay về phía cô
Trước những ánh chằm chằm của mọi lấy cái lon bia mở bằng một tay đặt bàn cho Trần Tĩnh
Trần Tĩnh yên mấy giây Phó Lâm Viễn thu tay với Tiếu Mai: “Mọi ăn cháu ”
Lúc Tiếu Mai hồn kể từ lúc mở lon bia cho Trần Tĩnh mỉm : “Cậu Phó thong thả”
Phó Lâm Viễn gật đầu Anh rời bóng lưng cao ráo lấy điện thoại di động vẻ như điện thoại cứ như mà rời khỏi tầm mắt của mọi Rất nhiều thất thần theo hướng rời Chu Thần Vĩ cầm cọ quét dầu quầy đồ nướng về phía đó những còn thì về phía Trần Tĩnh
Dưới nhiều ánh mắt về phía như sắc mặt Trần Tĩnh bình thản cầm lon bia lên uống một ngụm
Tiểu Mang hồn thốt lên “oa” khoác tay lên bả vai Trần Tĩnh : “Anh Phó thật là ân cần”
Tiếu Mai lập tức : “Nhìn Phó thì biết gia đình nuôi dạy cẩn thận chẳng lẽ xuất thân từ gia đình thư hương”
Vu Tùng phía đối diện tiếp lời: “Cũng thể coi như ạ mẹ của Phó là nhân viên nghiên cứu khoa học mấy năm mới rút khỏi ngành”
“Cha của thì là sáng lập tập đoàn Phó Hằng ông nội là quân nhân”
Những ở đó thì ồ lên Tiểu Mang còn chống cằm Có trai hỏi rằng tổng giám đốc Phó thi đỗ đại học năm mười sáu tuổi Vu Tùng gật đầu đáp “” rằng trường đại học mà từng theo học là Đại học Bắc Kinh mà Trần Tĩnh đã nghiệp tính thì Trần Tĩnh chính là đàn em khóa của tổng giám đốc Lại thêm mấy nữa về phía Trần Tĩnh đó khen cô
là tài giỏi thể thi đậu trường đại học đỉnh như
Tiếu Mai vuốt mái tóc Trần Tĩnh : “Tự bản thân con bé nỗ lực để thi đỗ với cha con bé đều hỗ trợ gì nhiều”
Lâm Tú Lệ : “Trần Tĩnh thật sự quá ưu tú Đại học Bắc Kinh là một trường đại học ”
Ở thị trấn Chu Trần Tĩnh thường xuyên khen đây là lần đầu tiên nên sắc mặt cô vẫn như thường cô cầm lon bia lên uống Tiếu Mai chủ động chuyển chủ đề chuyện ai còn chú ý đến việc Phó Lâm Viễn khui lon bia cho Trần Tĩnh coi như đó là thuận tay giúp
Chu Thần Vĩ cầm đồ nướng đến
Sau đó cạnh bàn hàn huyên một lát rời
Lâm Tú Lệ sang phía Trần Tĩnh đưa cho Trần Tĩnh một xâu thịt gà Trần Tĩnh mỉm cảm ơn bà
Tối muộn
Tiểu Mang xách theo bánh ga-tô là cái mà giữa trưa Trần Tĩnh dặn cô đặt mọi vây quanh Chu Thần Vĩ bảo ước Chu Thần Vĩ tít mắt đối diện Trần Tĩnh ước nhiều nguyện vọng đó thổi nến ăn bánh kem Ăn xong Tiếu Mai thấy mệt Trần Tĩnh đỡ bà trở về
Tiểu Mang đẩy xe lăn tới
Tiếu Mai xe lăn đẩy về phía cầu thang cô đỡ lên lầu
Bà cũng tắm rửa gì
Trần Tĩnh giúp Tiếu Mai tắm táp lau khô tóc đỡ bà phòng Tiếu Mai xuống bên giường bà nắm lấy tay Trần Tĩnh định hỏi cô vài chuyện
thấy sắc mặt vẫn thản nhiên như của con gái
Tiếu Mai cảm thấy lẽ là sống ở thành phố lớn đều ga lăng như tiện tay mở hộ một lon bia mà thôi ở nơi công cộng đàn ông giúp đỡ phụ nữ một chút cũng là chuyện thường tình Cho nên Tiếu Mai nghĩ một chút vẫn hỏi nhiều bà vỗ tay Trần Tĩnh
“Đi ngủ sớm một chút”
“Vâng ạ”
Trần Tĩnh đắp kín chăn cho bà rời khỏi gian phòng Sau khi đóng cửa cô đột nhiên uống cà phê cô đến phía bàn bắt đầu pha chế cà phê Tiểu Mang tắm xong lau tóc thấy cà phê của Trần Tĩnh cô cũng một tách
Trần Tĩnh đồng ý
Tiểu Mang dáng vẻ Trần Tĩnh pha cà phê nghĩ thầm “ cảm giác chị Trần Tĩnh khác với mọi khi”
Cà phê nhanh chóng pha xong mỗi một tách cà phê Tiểu Mang trở về phòng vẻ chuẩn chơi trò chơi Sau khi Trần Tĩnh uống mấy ngụm thì cầm quần áo tắm rửa tắm xong cầm tách cà phê về phòng cô còn chút việc làm xong chủ yếu là bán tháo một ít cổ phiếu để lấy tiền mặt
Bởi vì số tiền còn dư của cô đều đã đầu tư hết khách sạn
Trong tay còn tiền mặt
Cô bận rộn đến tận tối muộn tóc cũng đã khô
Sau đó cô leo lên giường ngủ đêm nay ngủ cũng ngon lắm Buổi sáng hôm khi mơ màng tỉnh điện thoại hiện hai tin nhắn ứng dụng WeChat
Cô mở xem
Phó Lâm Viễn: [Tôi chuẩn về Bắc Kinh một chuyến]
Phó Lâm Viễn: [Em mua gì ]
Anh nhắn hai tin như Trần Tĩnh biết trả lời thế nào cô nhắn : [Tổng giám đốc Phó chú ý an ]
Bây giờ vẫn còn sớm tin nhắn của gửi đến từ một giờ nghĩa là đã xuất phát trở về Bắc Kinh từ sáng tinh mơ Lúc ở đường cao tốc thì chắc cũng đang ở máy bay nên phản hồi
Trần Tĩnh để điện thoại di động xuống
Cô xoay lấy gối ôm định ngủ thêm một giấc
Ước chừng đến chín giờ rưỡi khi Trần Tĩnh rời giường một lần nữa cô phòng tắm rửa mặt xong xuôi trở về phòng thay quần áo Lúc điện thoại vang lên tiếng “tinh ting” cô cầm lên
Tưởng Hòa gửi tới mấy tấm ảnh chụp màn hình
Tưởng Hòa: [Cục cưng Tĩnh Tĩnh nè tiểu sử của tổng giám đốc Phó WeChat thay đổi kìa]
Trần Tĩnh ấn mở tấm ảnh chụp màn hình đó
Dưới khoảnh khắc của Phó Lâm Viễn cũng chính là tấm ảnh chân dung thêm một hàng chữ
Seulement vous
Dòng chữ bằng tiếng Pháp mang ý nghĩa: Chỉ em
Trước khoảnh khắc của bất cứ dòng giới thiệu nào đột nhiên xuất hiện cái giống như đang thông báo với mọi về tình trạng tình cảm hiện tại của bản thân cũng tựa như đang tỏ tình với nào đó và công khai chuyện đó với tất cả mọi