Hoa Hồng Đỏ - Chương 8
Giọng mũi nặng
Phó Lâm Viễn giơ tay chỉnh cổ tay áo sơ mi của bàn tay giơ lên chính là bàn tay mà Trần Tĩnh nắm
Anh vuốt thẳng ống tay áo về phía văn phòng khẽ: “Cô về nhà nghỉ ngơi nghỉ ngơi hai ngày hãy làm ”
Trần Tĩnh theo bóng lưng của văn phòng cả cô nặng trĩu đúng là cô cần nghỉ ngơi hình như cô ốm thật
“Tôi đưa cô về nhà” Lục Thần ở bên cạnh mỉm chằm chằm cô
Trần Tĩnh yên lặng vài giây nghĩ tình cảnh hình như trong mơ cô chủ động nắm tay Cô mím môi : “Anh Lục nhận nhầm ”
“Không thôi tiện đường đưa cô về” Lục Thần đưa tay với lấy chiếc túi của Trần Tĩnh đặt bàn Trần Tĩnh vội vàng lấy túi từ tay : “Anh Lục để tự cầm”
Lục Thần mỉm buông tay đút hai tay túi quần lặng lẽ bên cạnh đợi cô
Trần Tĩnh chỉ xách mỗi túi cô còn một số công việc thành chịu đựng cơn đau đầu nghẹt mũi để sắp xếp tài liệu bàn xé giấy nhớ dán lên chúng đánh dấu số phòng ban của từng bộ phận gấp cất trong đó một phần đưa cho Phó Lâm Viễn cô dừng tầm mắt về phía văn phòng
Bây giờ cần dùng đến tài liệu
Trần Tĩnh ngẫm nghĩ quyết định đưa cho dán giấy nhớ lên ghi rõ [gửi Tổng giám đốc Phó] là trợ lý Tề sẽ hiểu Thang máy mở Phùng Chí văn phòng của Phó Lâm Viễn báo cáo với về việc thẩm định công ty trò chơi Thượng Thần ánh mắt chợt liếc qua Trần Tĩnh
Anh nhướng mày nhân lúc rảnh rỗi hỏi Phó Lâm Viễn: “Tổng giám đốc Phó Lục đang làm gì Không định theo đuổi thư ký Trần của chúng đấy chứ”
Phó Lâm Viễn đang cầm bút ký tài liệu thì dừng ngước mắt lên Lục Thần cạnh bàn làm việc bên ngoài văn phòng và Trần Tĩnh đang thu dọn bàn làm việc
Đuôi lông mày của Lục Thần hiện rõ vẻ trăng hoa chằm chằm Trần Tĩnh đang thu dọn
Anh mấy giây nữa đặt bút lên tài liệu với Phùng Chí: “Kết quả thẩm định tiếp tục”
Phùng Chí đáp lời liếc Lục Thần
Cổ đông chó chết chú ý đến Trần Tĩnh nhà họ
Anh đầu báo cáo kết quả thẩm định với Phó Lâm Viễn
Cách một cánh cửa
Trần Tĩnh đã thu dọn bàn làm việc xong lúc cả cô đang khó chịu cô thấy hai trong văn phòng vẫn đang chuyện nên làm phiền
Cô lấy điện thoại nhắn khung chat với
[Tổng giám đốc Phó xin nghỉ hai ngày khi nào sẽ bổ sung đơn xin nghỉ]
cô gửi ngay mà cầm túi thang máy Lục Thần mỉm theo thang máy cùng cô lúc Trần Tĩnh mới để ý đến Lục Thần
Cô : “Anh Lục tự về ”
“Sao yên tâm ” Lục Thần đút một tay túi quần nhướng mắt: “Cô như sắp ngất kìa”
Sắc mặt Trần Tĩnh đỏ bừng do phát sốt môi cô trắng bệch mặt tái nhợt cô thật sự cảm thấy bản thân thậm chí còn ý kháng cự
Tập đoàn Phó Hằng nhiều cổ đông Lục Thần là trẻ tuổi nhất trong số đó còn là bạn học của Phó Lâm Viễn khi du học ở Mỹ vì tuổi tác tương đương nên nhiều trong công ty quan hệ với Lục Thần cũng cách gì với cổ đông là
Trần Tĩnh làm việc ở công ty hơn hai năm thật tiếp xúc nhiều với Lục Thần nhưng thỉnh thoảng Lục Thần sẽ trêu cô đây cũng đến Phó Hằng nhiều
Chỉ là gần đây số lần đến công ty của trở nên nhiều hơn
Thang máy xuống đến tầng một
Lúc các tòa nhà bên cạnh đang làm việc giờ nghỉ trưa đến cả những quán cà phê cũng lười kinh doanh ở ngoài trời nắng Trần Tĩnh càng thấy chóng mặt hơn
Lục Thần đưa cô đến chỗ đậu xe là một chiếc siêu xe
Anh mỉm mở cửa xe
Trần Tĩnh cảm ơn trong cô : “Anh Lục phiền lái chậm một chút”
Lục Thần : “Cô yên tâm ”
Anh lên ghế lái định thắt dây an cho Trần Tĩnh ai ngờ cô đã thắt xong mỉm nắm vô lăng : “Phó Lâm Viễn phân xe cho cô ”
Trần Tĩnh đau đầu cô dựa lưng ghế : “Anh cho nhưng vẫn đang học lái”
Cô lấy bằng hai tháng nên sợ đường Tưởng Hòa cuối tuần sẽ đưa cô tập dạo cô vẫn đang tập chắc sẽ sớm đường thôi
“Có tập cùng ”
Xe khởi động tiếng bô xe vang lên nhưng Lục Thần lái xe như một con rùa chủ yếu là vì lo cho Trần Tĩnh cầm vô lăng bằng một tay về phía Trần Tĩnh hỏi
Trần Tĩnh mệt chuyện nữa nhưng Lục Thần là một cổ đông đã hỏi thì cô cũng thể im lặng trả lời cô gật đầu: “Có”
Lục Thần lập tức nhớ đến bạn thân ở bộ phận đầu tư của cô : “Lần rảnh thể tập cùng cô kỹ năng lái xe của lắm đấy”
Trần Tĩnh: “Không dám làm phiền Lục”
Sắc mặt cô càng tái nhợt nhân lúc chờ đèn đỏ cô gửi tin nhắn đó đó khung trò chuyện nhưng bấm
Ánh nắng từ bên ngoài chiếu chiếc xe đang chạy màn hình trong khung trò chuyện cô thấy đối phương đang soạn tin nhắn…
Chẳng mấy chốc
Phó Lâm Viễn: [Ừ]
Chỉ một chữ
Trần Tĩnh thấy chua xót nhưng cô thở phào một cô xin nghỉ thể nghỉ ngơi thật
Về đến khu chung cư
Lục Thần gõ ngón tay lên tay lái : “Tôi đưa cô lên tầng nhé”
Trần Tĩnh tháo dây an : “Không cần Lục cảm ơn đã đưa về”
Tuy cô mệt nhưng vẫn giữ nét tươi nhẹ nhàng mặt đuôi mắt cô cong lên Lục Thần nhíu mày yên tĩnh cô mấy giây nghĩ thầm cô thật xinh thích
“Không gì lên chậm thôi”
“Được”
Trần Tĩnh gật đầu mở cửa
Trần Tĩnh suy nghĩ cô cúi đầu Lục Thần : “Anh Lục xin về chuyện năm ngoái”
Lục Thần khó hiểu
Một giây thầm chửi tục một tiếng
Vào buổi họp thường niên năm ngoái trúng một ngôi nữ hạng hai cô là Trần Tĩnh mời đến cũng ngại tự xin phương thức liên lạc cho nên mới nhờ nhân viên mới lên chính thức bao lâu là Trần Tĩnh gửi WeChat cho Lúc đó Trần Tĩnh bằng lòng sức khước từ cuối cùng thật sự WeChat của ngôi nữ đó
Sau đó ngôi nữ đó chủ động xin WeChat của cũng là thông qua Trần Tĩnh Trần Tĩnh giả vờ thấy cũng hề đưa WeChat của cho đối phương
Sau đó mới biết chuyện
Anh còn chằm chằm cô một lúc đó với Phó Lâm Viễn thư ký của đúng là to gan đấy
Mà tâm trạng của lúc thì…
Ngày… đen đủi…
_
Vào đến nhà Trần Tĩnh bỏ túi xuống tắm mà nấu chút mì đó uống thuốc hạ sốt lên giường nghỉ ngơi Mồ hôi chảy liên tục đến khi Tưởng Hòa về cô mua gà rán thấy Trần Tĩnh sốt thì giật vội vàng gọi một phần cháo cho cô ăn
Sau đó lấy một chậu nước nóng lau cho cô
Trần Tĩnh dựa đầu giường đầu cô vẫn choáng váng
Tưởng Hòa : “Cậu ngâm chân khi ngủ đúng xin nghỉ ”
“Xin ”
“Ừ mau ngủ ”
Trần Tĩnh lời một chút là ngủ cô và Tưởng Hòa là bạn học đại học bốn năm còn là bạn cùng phòng hai chăm sóc cũng nhiều năm Cô ở nhà nghỉ ngơi hai ngày rưỡi trong thời gian nghỉ đồng nghiệp trong công ty đều nhắn tin hỏi thăm tình hình sức khoẻ Trần Tĩnh cảm thấy ấm áp cô trả lời tin nhắn từng một
Hôm cuối cùng nghỉ ốm Trần Tĩnh đã khỏe cảm thấy cả nhẹ nhõm cô mua bột mì làm bánh chia thành từng hộp nhỏ đóng hộp để hôm mang đến công ty
Tưởng Hòa sờ trán cô khi khởi động xe: “Không sốt nữa chứ”
“Khỏe ” Trần Tĩnh mỉm bỏ tay cô xuống
“Vậy thì ” Tưởng Hòa khởi động xe đưa cô đến công ty
Khi họ đến công ty thì vẫn còn sớm Trần Tĩnh nhờ Tưởng Hòa cầm mấy hộp bánh chia cô lên tầng cao nhất đặt bánh quy phòng trà mỗi một hộp đợi mọi đến làm thì tự lấy
Công việc hai ngày chất đống nên bàn làm việc của cô lộn xộn tháng trợ lý Tề sẽ điều trợ lý mới dẫn dắt vẫn quen việc lắm cho nên hai ngày vẫn là trợ lý Tề giúp cô giải quyết công việc lúc bàn cô là tài liệu Trần Tĩnh nhanh chóng dọn dẹp đó mới đến văn phòng của Phó Lâm Viễn
Chắc tối qua tăng ca muộn rèm cửa vẫn mở
Hai ngày cô ở đây máy pha cà phê cũng động đến Trần Tĩnh pha cà phê cho xong chuyện cô thu dọn bàn trà một chút
Trên bàn bật lửa của Trần Tĩnh lau bàn trà cất gọn bật lửa đó mở hộp bánh quy nhỏ đặt bên cạnh khay trà
Có tiếng bước chân ngoài cửa
Phó Lâm Viễn mặc áo sơ mi đen và quần tây đen vắt chiếc áo khoác cánh tay cửa đã thấy cô
Trần Tĩnh thẳng lên theo bản năng vòng eo cô thon thả: “Tổng giám đốc Phó chào buổi sáng”
“Chào buổi sáng” Giọng Phó Lâm Viễn trầm thấp ánh mắt về phía hộp bánh cô đặt bàn tới giá treo áo treo áo khoác lên đó đến bàn